Ads 468x60px

Featured Posts

Thứ Bảy, 14 tháng 7, 2018

Chúa nhật 15 thường niên



CHÚA NHẬT 15 THƯỜNG NIÊN

Tin Mừng: Mc 6, 7-13.
“Đức Giê-su bắt đầu sai các Tông Đồ đi rao giảng.”

Bạn thân mến,
Đức Chúa Giê-su sai phái các tông đồ đi truyền giáo không như công ty hay đơn vị sai nhân viên đi công tác, Ngài chỉ thị cho các ông không được mang theo gì cả, ngoài cây gậy; không được mang theo lương thực, bao bị, tiền bạc, được đi dép nhưng không được mặc hai áo. Chỉ thị của Đức Chúa Giê-su –đối với cách suy nghĩ của người đời- thì thật là ngược đời, nhưng đối với Ngài thì không ngược đời chút nào cả, bởi vì người truyền giáo khác với nhân viên một công ty, người môn đệ của Chúa thì khác với công nhân của một nhà máy xí nghiệp.
1.      Chỉ mang cây gậy.
Nếu bạn hoặc tôi đi đường núi đường rừng hay là đi ban đêm mà có cây gậy trong tay thì rất yên tâm, bởi vì nó vừa giúp cho bạn và tôi khỏi trượt chân té nhào, và có thể đánh đuổi thú rừng.
Cây gậy chính là đức tin của bạn và của tôi, giữa một xã hội mà cuộc sống chỉ là hưởng thụ và lớp trẻ thì sống không có phương hướng, con người ta thì giải quyết vấn để theo kiểu thù hận hoặc yêu thương, theo kiểu quyền lực và thế lực tiền tài, thì đức tin chính là cây gậy làm cho chúng ta vững tiến trong chân lý và sự thật, chính đức tin giúp bạn và tôi nhận ra vấn đề của mình và của người khác, chính đức tin làm cho chúng ta giải quyết vấn đề cách rốt ráo hơn khi gặp những chống đối, những hăm dọa và những cám dỗ, bởi vì trước mặt Chúa, mọi tiền tài, danh vọng hay quyền lực chỉ là cát bụi mà thôi...
Chỉ có đức tin mới làm cho chúng ta trở nên người loan báo Tin Mừng cách chân chính và hữu hiệu.
2.      Không được mặc hai áo.
Áo mà Đức Chúa Giê-su muốn các tông đồ và các môn đệ của Ngài phải mặc, duy nhất một cái, đó là sự thật, bởi vì người đi loan báo Tin Mừng không thể vừa loan báo sự thật vừa làm điều dối trá, không thể vừa từ bỏ gia tài của cha mẹ, nhưng lại vơ vét lại gấp ba gấp bốn những gì của người khác dâng cúng cho mình hoặc cho Giáo Hội.
Mặc một áo thôi, đó là áo sự thật, bởi vì đi loan báo Tin Mừng là đi loan báo sự thật: sự thật về Đức Chúa Giê-su chịu đòn vọt, bị án tử và bị đóng đinh trên thập giá; sự thật về Đức Chúa Giê-su đã chết và đã sống lại và lên trời ngự bên hữu Thiên Chúa Cha. Chỉ có loan báo sự thật và làm chứng cho sự thật thì người khác mới tin vào lời loan báo của bạn và tôi, và của tất cả những ai là người Ki-tô hữu. Nếu chúng ta khoác lên mình chiếc áo sự thật, nhưng lại choàng bên ngoài chiếc áo dối trá bằng những lời phỉnh gạt, hoặc bằng những việc làm trái ngược với lời dạy của Chúa Giê-su và của Giáo Hội, thì ai biết được Nước Trời đã đến rồi chứ...!
Bạn thân mến,
Tôi là linh mục của Đức Chúa Giê-su, bạn là một tu sĩ nam nữ, hay bạn là một người Ki-tô hữu, chúng ta đều được Chúa sai đi loan báo Tin Mừng cho mọi người tùy theo bổn phận và trách nhiệm của mình. Tôi cử hành thánh lễ và các bí tích cách sốt sắng và cung kính, tôi giảng dạy Lời Chúa bằng lời nói và bằng hành động phù hợp với Lời Chúa và lời giảng của tôi, đó là tôi đã trung thành và tích cực loan báo Tin Mừng; bạn loan báo Tin Mừng theo cách của bạn –người Ki-tô hữu- là làm chứng nhân cho Chúa giữa đời ngay trong công xưởng, nơi chợ búa, trong trường học bằng đức tin và bằng sự thật, bởi vì chỉ có sống đức tin và thực hành sự thật thì con người thời nay mới tin vào Chúa Giê-su.

Xin Thiên Chúa chúc lành cho chúng ta.

Lm. Giuse Maria Nhân Tài, csjb.