Thứ Sáu, 18 tháng 8, 2017

Chúa nhật 20 thường niên



CHÚA NHẬT XX THƯỜNG NIÊN

Tin mừng: Mt 15, 21-28.
“Này bà, lòng tin của bà mạnh thật.”

Bạn thân mến,
Đức tin của người đàn bà Ca-na-an trong bài Phúc Âm hôm nay quả thật là kiên cường, rất đáng cho chúng ta noi theo. Bà đã “dám” đối chất lại với người mà bà đang cầu cứu, bởi vì bà tin tưởng người đang rao giảng Tin Mừng yêu thương này sẽ nhậm lời cầu xin của bà. Lòng yêu thương con gái của mình cách mãnh liệt đã giúp bà tin tưởng và trở nên gan dạ khi cầu cứu với Đức Chúa Giê-su, bởi vì bà biết rằng, chỉ có Ngài mới chữa cho con gái của bà khỏi bị quỷ ám mà thôi.
Đức tin của bạn và tôi chắc chắn là đã có từ rất lâu rồi, có từ thời ông bà tổ tiên truyền lại, hoặc ít nữa là tự mình đi tìm Thiên Chúa và Ngài đã cho gặp qua một vài hoàn cảnh biến cố của cuộc sống. Nhưng cho đến hôm nay, bạn và tôi có lúc nào dám bày tỏ đức tin của mình vào Thiên Chúa chưa ? Đức tin của bạn và tôi thuộc loại “gộc” khi chúng ta cố gắng chứng minh cho mọi người thấy, bằng cách đi tham dự thánh lễ chúa nhật cách đều đặn, hoặc thuộc làu kinh hôm kinh mai hơn những người có đạo khác. Nhưng cho đến hôm nay, bạn và tôi có chứng minh cho mọi người thấy đức tin của mình thuộc loại “gộc” chưa: một cơn bách hại thoáng qua là từ chối niềm tin và bỏ lễ nhà thờ; một người nào đó làm phật lòng mình thì giận dữ điên cuồng la lối thóa mạ; hay vì một chút danh phận rồi ghen tương với anh em mình và tìm cách “chơi” họ ?
Bạn thân mến,
Đức tin mạnh mẽ không phải là cứ đi lễ nhà thờ đều đặn, nhưng chính trong cơn gian nan khốn khó, chính trong hoàn cảnh khó khăn, mà chúng ta biết tin tưởng và phó thác vào Chúa với lòng yêu mến và vui vẻ, thì đó mới là đức tin mạnh mẻ.
Người đàn bà Ca-na-an đã lên tiếng thưa với Đức Chúa Giê-su: “Lạy Ngài là con vua Đa-vít, xin dủ lòng thương tôi...” chỉ có lòng tin mạnh mẽ mới thốt lên được lời ấy, chỉ có lòng tin mới bật ra những lời khiêm nhường như thế. Đức tin của người đàn bà Ca-na-an này đáng làm cho bạn và tôi suy nghĩ lại đức tin của chính mình, đức tin mà chúng ta nhận lãnh cách nhưng không bởi tình yêu của Thiên Chúa: tôi đã làm gì để đức tin của tôi trở nên sống động và mạnh mẻ trong hoàn cảnh cuộc sống hôm nay ?


Xin Thiên Chúa chúc lành cho chúng ta.

Lm. Giuse Maria Nhân Tài, csjb. 

Thứ Bảy, 12 tháng 8, 2017

Chúa nhật 19 thường niên


CHÚA NHẬT XIX THƯỜNG NIÊN

Tin mừng: Mt 14, 22-23.
Xin Ngài truyền cho con đi trên mặt nước mà đền với Ngài.”

Bạn thân mến,
Đức tin mạnh mẽ thường đạt được những kết quả tốt và bất ngờ, nó làm cho chúng ta mau mắn nhận ra thánh ý của Thiên Chúa trong cuộc sống của mình. Tuy nhiên, đức tin cũng cần phải được thử luyện qua những gian nan khốn khó mà chúng ta thường gặp phải hằng ngày, bởi vì chỉ có thử thách, gian nan, bắt bớ thì đức tin mới lớn lên và phát triển...

Bạn và tôi đều là những Phê-rô thứ hai rất hăng say với Lời Chúa khi mới tiếp xúc học hỏi, nhưng rồi vì những đòi hỏi của vật chất, sự gian lận dối trá của người này người nọ mà chúng ta cảm thấy Lời Chúa không còn linh nghiệm nữa, thế là chúng ta bị chìm trong cơn sóng biển trần gian; bạn và tôi đều là những Phê-rô mau mắn nhận ra thánh ý của Chúa trong các biến cố của cuộc sống, nhưng rồi sự mau mắn này đã trở thành nỗi hoài nghi khi có những linh mục và tu sĩ –là những người được tuyển chọn- như những tảng đá cản đường phát triển đức tin của mình bằng những lời đe dọa, chỉ trích với tâm hồn kiêu ngạo không thông cảm và khiêm nhường...

Thánh Phê-rô cầu xin Chúa Giê-su cho ngài được đi trên mặt nước để đến với Chúa, đó chính là một biểu hiện của một người có lòng tin mau mắn vào Chúa Giê-su. Mặt nước với những cơn sóng chính là trần gian với những biến cố đau thương thử thách, cầu xin để đi dến với Chúa trong giai đoạn này chính là một hành động can đảm và yêu thương.

Bạn và tôi đang sống giữa trần gian với nhiều đau khổ, thất vọng và có khi mất phương hướng vì có quá nhiều cám dỗ của thế gian, có quá nhiều bất công và đau khổ. Cũng có lúc bạn và tôi cầu xin cho mình vượt thắng những điều ấy để đến với Chúa, nhưng rồi vì đức tin không đủ mạnh, vì thiếu kiên trì trong cầu nguyện mà chúng ta –như thánh Phê-rô- bị chìm trong tội lỗi và những cạm bẫy của thế gian.

Bạn thân mến,
Hãy cầu xin đến với Chúa trong cơn gian khổ hay khi gặp thử thách, chứ đừng cầu xin Chúa cất khỏi những đau khổ thử thách rồi mới đi đến với Chúa...


Xin Thiên Chúa chúc lành cho chúng ta.

Lễ Đức Mẹ hồn xác lên trời



LỄ ĐỨC MẸ HỒN XÁC LÊN TRỜI
(Lễ trọng)
Tin mừng: Lc 1, 39-56.
“Đấng Toàn Năng đã làm cho tôi biết bao điều cao cả. Người nâng cao mọi kẻ khiêm nhường.”
Bạn thân mến,
Giáo Hội luôn nhắc nhở mời gọi chúng ta sống noi gương Đức Mẹ Ma-ri-a, cậy nhờ Mẹ cầu bàu để chúng ta được đến với Chúa Giê-su. Và lời mời gọi này càng cấp thiết hơn, mạnh mẻ hơn khi Giáo Hội mừng lễ kính Đức Mẹ Ma-ri-a hồn xác lên trời, bởi vì đây là một đặc ân cao trọng mà Thiên Chúa đã ban cho Mẹ. Bà Ê-li-sa-bét đã nói rất đúng về Đức Mẹ Ma-ri-a rằng: “Em thật có phúc, vì đã tin rằng Chúa sẽ thực hiện những gì Người đã hứa với em.”
1. Đức Mẹ Ma-ri-a có phúc vì đã TIN.
Đức tin là gốc rễ của mọi đức hạnh, là nguyên nhân của mọi ân sủng mà Thiên Chúa ban cho Đức Mẹ Ma-ri-a, cho nên bạn và tôi đều có thể xác tín điều này: tất cả các đặc ân mà Thiên Chúa ban cho Mẹ là những hoa trái tốt lành bởi đức tin mà ra.
Đức tin này đã làm cho Đức Mẹ Ma-ri-a thấy được tầm quan trọng của việc cứu chuộc của Thiên Chúa mà đáp lời xin vâng; đức tin này cũng đã làm cho Đức Mẹ Ma-ri-a mạnh dạn đứng thẳng người dưới chân Thánh Giá, vì Mẹ xác tín rằng Chúa Giê-su chịu đóng đinh trên cây gỗ ấy chính là nguồn ơn cứu độ cho nhân loại, là Đấng sẽ sống lại vinh quang và sẽ phán xét nhân loại trong ngày sau hết.
2. Lòng khiêm nhường đã đưa Đức Mẹ Ma-ri-a lên trời cao.
Khi vội vàng đi lên miền sơn cước để phục vụ vụ bà Ê-li-sa-bét, là Đức Mẹ Ma-ri-a đã thực hiện lòng khiêm nhường tuyệt hảo nhất của mình, bởi vì với thân phận là mẹ của Đấng Tối Cao mà đi phục vụ một con người bình thường, thì Mẹ đã trở thành thầy dạy sự khiêm nhường của nhân loại. Chính khi hạ mình sát đất để phục vụ trong yêu thương, thì Đức Mẹ Ma-ri-a đã trở thành một mẫu gương khiêm hạ tuyệt hảo cho nhân loại, và Thiên Chúa, Đấng thường nâng cao mọi kẻ khiêm nhường, đã cất nhắc Mẹ lên trời cao khi Mẹ còn ở thế gian này, trong vô vàn ân sủng và yêu thương.
Mẹ Thiên Chúa hạ mình phục vụ tha nhân, đó không phải là chuyện dễ dàng, bởi vì tất cả mọi người ai cũng có cái tôi cố hữu của mình, cái tôi muốn mình phải vượt trên mọi người, nhất là khi người ấy có chức vụ và quyền lực to lớn. Nhưng ở nơi Đức Mẹ Ma-ri-a, không một ai tìm thấy cái tôi ấy, bởi vì lòng khiêm hạ thẳm sâu của Mẹ chất chứa đầy ân sủng của Thiên Chúa, không có chỗ cho cái tôi ngự trị...
Bạn thân mến,
Trong ngày mừng lễ trọng Đức Mẹ Ma-ri-a hồn xác lên trời hôm nay, bạn và tôi cùng nhau xin Chúa gia tăng đức tin và lòng khiêm nhường cho mình, để trong cuộc sống hằng ngày, chúng ta biết noi gương Đức Mẹ Maria tin vào những điều kỳ diệu mà Tc đã thực hiện trong cuộc sống đời thường của mình, để nhờ đó mà bạn vàn tôi biết khiêm nhường hơn khi phục vụ tha nhân...
Xin Thiên Chúa chúc lành cho chúng ta.

Thứ Bảy, 5 tháng 8, 2017

Chúa nhật 18 thường niên



CHÚA NHẬT XVIII THƯỜNG NIÊN

Tin mừng: Mt 14, 13-21.
“Ai nấy đều ăn và được no nê.”

Bạn thân mến,
Niềm vui của người cho và người nhận thì bằng nhau, nếu như cả hai bên đều lấy tấm lòng thành thật đơn sơ để cho và để nhận. Phép lạ bánh hóa ra nhiều để nuôi hơn năm ngàn người ăn no nê của Đức Chúa Giê-su trong bài Phúc Âm hôm nay, là một điển hình của niềm vui cho đi và đón nhận: cho đi trong yêu thương và đón nhận cũng trong yêu thương.

Từ phép lạ to lớn này, Chúa Giê-su hướng dẫn bạn và tôi và mọi kẻ tin vào Ngài đến một phép lạ khác vĩ đại hơn, mầu nhiệm hơn và thánh thiêng hơn, đó là phép lạ của bí tích Thánh Thể, nơi bí tích này, Ngài trao ban thân mình làm của ăn nuôi sống linh hồn của những kẻ tin vào Ngài, đó là bạn và tôi, và những ai đã được sát nhập vào thân thể mầu nhiệm của Ngài là Giáo Hội Công Giáo. Bí tích Thánh Thể là một phép lạ liên lĩ được thực hiện mỗi giây mỗi phút trên khắp thế gian, không những để chứng tỏ Đức Chúa Giê-su vẫn còn đang hiện diện trong Giáo Hội tại trần gian, mà còn cho nhân loại thấy được và cảm nghiệm được tình yêu cho đi của Thiên Chúa, để nhân loại –trong đó có bạn và tôi- cũng được đón nhận bằng tất cả yêu thương của mình đối với Đức Chúa Giê-su Thánh Thể.

Bạn thân mến,
Đức Chúa Giê-su đã trao ban thân mình cho chúng ta, đó chính là tình yêu đích thực, tình yêu dâng hiến trọn vẹn. Có lúc nào bạn nghĩ mình phải dâng hiến cuộc đời mình cho Thiên Chúa không ? Đức Chúa Giê-su đã thực sự trở nên bánh trường sinh nuôi sống linh hồn của bạn và tôi, có lúc nào bạn nghĩ rằng mình sẽ là tấm bánh cho anh em và tha nhân ăn hay không ?

Mỗi ngày Đức Chúa Giê-su đều trở nên phép lạ trên các bàn thờ khắp thế giới để trao ban thân mình cho những kẻ tin vào Ngài. Bạn và tôi –hằng ngày- cũng sẽ trở nên tấm bánh cho anh em ăn, tấm bánh của chúng ta không cấu tạo bằng lúa mì, nhưng bằng lòng nhân ái, hy sinh, nhẫn nại và khiêm tốn, để khi mọi người tiếp xúc với chúng ta, họ đều cảm nghiệm được mùi vị ngọt ngào thôm tho của tấm bánh là Chúa Giê-su trong tâm hồn của bạn và tôi.


Xin Thiên Chúa chúc lành cho chúng ta.

Lm. Giuse Maria Nhân Tài, c sjb. 

Thứ Bảy, 29 tháng 7, 2017

Chúa nhật 17 thường niên



CHÚA NHẬT XVII THƯỜNG NIÊN

Tin mừng: Mt 13, 44-52.
“ Người ấy bán tất cả những gì mình có mà mua thửa ruộng ấy.”

Bạn thân mến,
Bài Phúc Âm hôm nay Đức Chúa Giê-su đưa ra ba dụ ngôn nói về Nước Trời với ba ý nghĩa khác nhau, để cho bạn và tôi cùng suy nghĩ xem mình có phải là người mừng vui khi tìm được Nước Trời hay không: Nước Trời ví như kho tàng chôn giấu trong ruộng, Nước Trời giống như thương gia đi tìm ngọc đẹp, Nước Trời cũng giống như chuyện chiếc lưới thả xuống biển.v.v...

Bạn là người tìm được Nước Trời chôn giấu giữa thế gian, khi mà chung quanh bạn có rất nhiều người chưa tìm được kho tàng quý báu ấy, nhưng bạn có vui lòng bán tất cả, đánh đổi tất cả những gì bạn đang có để chiếm hữu Nước Trời không ? Bạn có so đo thời gian tham dự thánh lễ quá dài so với thời gian ngồi nhậu nhẹt với bạn bè không ? Bạn có sẵn lòng hy sinh sự nghiệp, hy sinh tình yêu, hy sinh tiền bạc, hy sinh tất cả, để chiếm lấy Nước Trời là kho tàng mà bạn đã tìm được giữa thế gian này không ?

Khi mà có rất nhiều đang mò mẫm đi tìm chân lý thì bạn đã tìm được chân lý là Đức Chúa Giê-su; khi mà người ta đi tìm Thiên Chúa trên mặt trăng, dười biển sâu, trong các thư viện cổ kính giá trị, thì bạn đã tìm được Thiên Chúa ngay trong cuộc sống của mình; khi mà người ta quyết đánh đổi tất cả để được sự bình an trong tâm hồn, thì bạn đã được sự bình an của Đức Chúa Giê-su trong lòng. Tất cả những điều ấy chính là kho tàng quý giá mà Thiên Chúa –vì yêu thương- đã trao ban cho bạn khi bạn tìm kiếm Ngài.

Bạn thân mến,
Có nhiều người Ki-tô hữu đã tìm được kho tàng quý giá là Nước Trời, nhưng họ không giữ được lâu bền, bởi vì họ đem kho tàng vô giá ấy đánh đổi với vật chất của thế gian. Nhưng bạn và tôi là những người được Thiên Chúa yêu thương cách đặc biệt, đã đem kho tàng Nước Trời mặc khải cho chúng ta, và giúp chúng ta phương pháp gìn giữ kho tàng ấy, đó chính là tham dự các bí tích và khiêm tốn ước ao đón nhận  ân sủng của Ngài.


Xin Thiên Chúa chúc lành cho chúng ta.

Lm. Giuse Maria Nhân Tài, csjb . 

Thứ Bảy, 22 tháng 7, 2017

Chúa nhật 16 thường niên



CHÚA NHẬT XVI THƯỜNG NIÊN

Tin mừng: Mt 13, 24-43
“Cứ để cả hai cùng lớn lên cho đến mùa gặt.”

Bạn thân mến,
Câu chuyện dụ ngôn lúa và cỏ lùng mà chúng ta nghe hôm nay là do Đức Chúa Giê-su kể, qua lời tường thuật của thánh sử Mát-thêu, bạn nghe xong chắc hẳn khen ngợi Đức Chúa Giê-su thật tài giỏi, vì biết lấy hoàn cảnh thực tế của cuộc sống để dạy dỗ và hướng dẫn dân chúng hiểu được Nước Trời, nhưng tầm quan trọng của dụ ngôn lúa và cỏ lùng là ở chỗ này, bạn thử cùng tôi suy tư xem sao:

Tâm hồn chúng ta là mảnh đất mà Đức Chúa Giê-su gieo hạt giống vào đó, Ngài chỉ gieo hạt giống tốt tức là lời của Ngài để nảy sinh những cây lúa tốt tươi là những nhân đức. Ma quỷ cũng thấy tâm hồn chúng ta có thể gieo cỏ lùng vào để trở nên hang ổ sào huyệt của tội lỗi. Lúa là những nhân đức mà chúng ta học hỏi nơi Lời Chúa để tâm hồn của chúng ta trở nên cánh đồng lúa tốt tươi, đem lại nhiều lợi ích cho mọi người; cỏ lùng chính là những thói hư tật xấu, những ích kỷ hưởng thụ, những đam mê danh vọng.v.v...mà ma quỷ đã gieo vào trong tâm hồn và cuộc sống của chúng ta.

Tình yêu của Thiên Chúa được thể rõ ràng nhất qua thời gian sống của mỗi người chúng ta: lúa tốt và cỏ lùng chính là nhân đức và tội lỗi đang tồn tại trong con người chúng ta. Thiên Chúa không sai các thiên thần lập tức đi diệt cỏ lùng, nhưng đợi đến ngày thu hoạch lúa tức là ngày phán xét mới thực hiện. Điều này cho chúng ta thấy rằng Thiên Chúa luôn yêu thương chúng ta, yêu thương dẫn đến nhẫn nại, nhẫn nại đưa đến tha thứ, nhưng nếu chúng ta không nhận ra được tình yêu, nhẫn nại và tha thứ của Thiên Chúa mà không sửa đổi cuộc sống của mình cho phù hợp với tinh thần Phúc Âm, thì sẽ có ngày, Thiên Chúa sẽ liệt chúng ta vào hàng cỏ lùng và đem bỏ vào trong lửa hỏa ngục đời đời.

Bạn thân mến,
Cuộc sống của bạn và tôi và của tất cả mọi người đều có ngày kết thúc, sự công bằng của Thiên Chúa lúc ấy sẽ tỏ hiện thật rõ ràng qua việc phán xét công và tội của mỗi người. Trong cuộc sống, bạn và tôi đều mong muốn tâm hồn mình luôn đón nhận Lời Chúa và mong muốn thực hành lời hằng sống ấy trong cuộc sống của mình. Nhưng cũng có rất nhiều lần, tâm hồn bạn và tôi đều đồng thời cảm thấy như có một sức mạnh của cám dỗ làm cho lòng mình không muốn thực hành Lời Chúa, mà chỉ muốn sống hưởng thụ thoài mái thân xác, đó chính là kẻ thường đối kháng với Đức Chúa Giê-su là ma quỷ đang gieo cỏ lùng (tội lỗi) vào trong tâm hồn chúng ta đó, hãy cẩn thận để phân biệt điều tốt đẹp từ nơi Thiên Chúa trong tâm hồn của mình.

Ruộng lúa nào cũng có cỏ dại chen lẫn với cây lúa, nhưng nếu chúng ta siêng năng tỉnh táo nhổ nó mỗi ngày bằng bí tích Giải Tội, bí tích Thánh Thể, lần hạt Mân Côi và các phương tiện mà Giáo Hội đã chỉ dẩn cho chúng ta, thì chắc chắn cỏ lùng sẽ không thể vượt qua và che kín cây lúa được.

Xin Thiên Chúa chúc lành cho chúng ta.

Lm. Giuse Maria Nhân Tài, csjb . 

Thứ Bảy, 15 tháng 7, 2017

Chúa nhật 15 thường niên



CHỦA NHẬT XV THƯỜNG NIÊN

Tin mừng: Mt 13, 1-23.
“Người gieo giống đi ra gieo giống.”

Bạn thân mến,
Tôi tin chắc rằng bạn -ít nữa là một lần- đã thấy người đi gieo giống trên đồng ruộng: một tay nách thúng lúa giống, tay kia vung ra gieo hạt lúa trên ruộng đều đặn, và phó mặc cho trời rồi trở về nhà; tôi cũng tin chắc rằng bạn cũng đã nhìn thấy ruộng lúa khi sắp đến mùa gặt, hạt lúa vàng nặng trĩu theo gió đung đưa nhè nhẹ óng ánh dưới ánh chiều tà, đẹp lắm và rất thơm mùi lúa chin.
Có lúc nào bạn nghĩ rằng, mình là hạt giống rơi vào trong đất tốt để rồi sinh ra nhiều hạt lúa đẹp đẽ tốt lành hay không, hay mình chỉ là hạt giống rơi vào trong bụi gai hăng hái đi lễ nhà thờ, ham học hỏi giáo lý khi tuổi còn trẻ ham vui, để rồi tàn lụi dần vì sức hấp dẫn của tiền tài danh vọng vật chất của thế gian ?

Có lúc nào bạn nghĩ rằng tôi sẽ là một hạt lúa giống tốt được gieo vào trong một hoàn cảnh thuận lợi, để tôi lớn lên và làm chứng cho tình yêu của Thiên Chúa. Hoàn cảnh thuận lợi chính là đời sống tôn giáo và đức tin của bạn không bị bách hại, bạn không phải lo lắng về vật chất, không phải lo lắng vì kế sinh nhai, bởi vì tất cả những thứ ấy bạn không hề thiếu...

Bạn thân mến,
Đức Chúa Giê-su mời gọi bạn và tôi hãy chú ý nhìn người đáng gieo giống: có những hạt rơi bên vệ đường, có những hạt rơi trong đá sỏi, có những hạt rơi trong bụi gai và có những hạt rơi trong đất tốt, và kết quả thì cứ nhìn coi nó rơi vào đâu để nhìn thấy sức sống và sự kết hạt của nó, để rồi đối chiếu vào đời sống của mình coi mình là hạt giống rơi vào nơi nào trong tay người gieo giống vung ra, để nổ lực vươn lên trong ơn nghĩa của Chúa.
Đức Chúa Giê-su cũng mời bạn và tôi dù rơi vào mảnh đất tốt hay xấu, thì ơn sủng của Ngài cũng có thể làm cho chúng ta lớn lên và sinh hoa kết quả, với điều kiện là chúng ta phải để cho Chúa chăm nom, bởi vì không một người gieo giống nào muốn hạt giống của mình chết khô hay bị chim trời ăn mất...

Xin Thiên Chúa chúc lành cho chúng ta.

Lm. Giuse Maria Nhân Tài, csjb. 

Thứ Hai, 10 tháng 7, 2017

Chúa nhật 14 thường niên



CHỦA NHẬT XIV THƯỜNG NIÊN

Tin mừng: Mt 11, 25-30.
“Tôi có lòng hiền hậu và khiêm nhường.”

Bạn thân mến,
Đức Chúa Giê-su mời gọi bạn và tôi hãy học với Ngài có lòng hiền hậu và khiêm nhường, lời mời gọi này không làm cho bạn và tôi trở thành người nhụt chí hoặc trở thành người sống an phận, nhưng trái lại, nó sẽ khiến bạn và tôi trở thành người có sức mạnh hơn cả đội quân hùng hậu, và lòng cảm thông sâu sắc với những bất hạnh của tha nhân.

Lòng hiền hậu của Đức Chúa Giê-su đã làm cho ông Phê-rô hối hận ăn năn, đã làm cho Mát-thêu thu thuế trở thành tông đồ tài năng, đã làm cho Gia-kêu lùn hoán cải cuộc sống, và nhất là, sự hiền lành này được thể hiện hằng ngày trong bí tích Thánh Thể trên bàn thờ. Chính sự hiền lành cách trọn vẹn này của Đ c Chúa Giê-su đã làm cho nhân loại nhận biết Cha tình yêu ở trên trời.

Giữa một thế giới thù hận và ghen ghét, Đức Chúa Giê-su mời gọi chúng ta học nơi Ngài sự hiền lành, chính là Ngài muốn bạn và tôi dùng sự hiền lành này, như một khí cụ của tình yêu, để chinh phục tâm hồn người khác về cho Chúa. Bởi vì sự hiền lành đích thực có sức mạnh tuyệt đối cảm hóa người dữ, thông cảm với người tội lỗi, hòa đồng với tha nhân, để khi người khác nhìn thấy sự hiền lành của chúng ta, thì họ cũng thấy được một Đức Chúa Giê-su hiền lành trong cuộc sống.

Lòng khiêm nhường của Đức Chúa Giê-su đã trở thành nguồn ơn cứu độ cho nhân loại, bởi vì nếu Ngài chỉ là một vị Thiên Chúa muôn đời muốn cao sang không hề biết cảm thông với những đau khổ của con người, thì Ngài vẫn mãi mãi là Thiên Chúa chứ không phải con người. Nhưng khi khiêm nhường tự hạ làm con người như chúng ta, để cứu chuộc chúng ta, thì Đức Chúa Giê-su đã làm một cuộc cách mạng lừng lẫy: nâng con người tội li lên làm con Thiên Chúa và được hưởng phần gia nghiệp Nước trời.

Cũng có những lúc bạn và tôi thật khiêm nhường trước mặt kẻ có chức quyền, nhưng lại hống hách với anh em đồng nghiệp, đó là khiêm nhường giả tạo; có những lúc bạn và tôi thú nhận trước mặt Chúa là mình quá kiêu ngạo nên nếm từ thất bại này đến thất bại khác, và hứa sửa đổi cách sống cho phù hợp với tinh thần Chúa dạy, nhưng sau đó thì kiêu ngạo vẫn cứ kiêu ngạo...

Bạn thân mến,
Làm người Ki-tô hữu thì nhất định phải có sự hiền lành và khiêm nhường, làm một tu sĩ hay linh mục thì càng phải có sự hiền lành và khiêm tốn gấp vạn lần giáo dân, bởi vì sự hiền lành làm cho khuôn mặt chúng ta giống Đức Chúa Giê-su, và sự khiêm nhường làm cho chúng ta trở thành công cụ tuyệt vời của Ngài để rao giảng Lời Chúa cho mọi người.

Mọi người đang chờ bạn và tôi đem sự hiền lành và khiêm nhường này để chào đón và phục vụ họ, bởi vì con người thời nay không thích vũ khí tối tân hay các chính sách mị dân bằng lời nói trôn tru như mỡ heo, nhưng người ta hân hoan chào đón người có lòng hiền hậu và khiêm tốn trong cuộc sống, bởi vì chỉ có hiền hậu mới xoa dịu nỗi đau của tha nhân, và chỉ có sự phục vụ khiêm nhường mới nâng phẩm giá con người của họ lên cao mà thôi.


Xin Thiên Chúa chúc lành cho chúng ta.

Lm. Giuse Maria Nhân Tài, csjb.

Thứ Sáu, 30 tháng 6, 2017

Chúa nhật 13 thường niên



CHÚA NHẬT XIII THƯỜNG NIÊN

Tin mừng: Mt 10, 37-42.
“Ai không vác thập giá, thì không xứng với Thầy. Ai đón tiếp anh em là đón tiếp Thầy.”

Bạn thân mến,
Điều kiện mà Đức Chúa Giê-su đưa ra để chúng ta dành được Nước Trời, đó là phải từ bỏ mình và đón tiếp anh em, hai điều kiện nghe ra rất dễ dàng thực hiện, nhưng thực ra quả là khó khăn cho những ai không hết lòng yêu mến Thiên Chúa.

Từ bỏ là quăng đi, là để xuống, là không cần và cũng không đem theo bên mình để nhẹ nhàng đi đến một nơi khác làm việc. Những thứ mà chúng ta có thể bỏ lại là áo quần cũ, là chiếc xe đạp cũ, là cơm thừa canh cặn, là những người bạn không thân, và có khi –bất đắc dĩ- phải bỏ lại một vài thứ đồ dùng mà chúng ta thích. Tất cả những thứ mà chúng ta từ bỏ không “thương tiếc” ấy thì chúng ta sẽ sắm lại khi đến nơi làm việc mới, và có khi sắm lại nhiều hơn nữa.

Đức Chúa Giê-su nhấn mạnh là chỉ có ai từ bỏ mình thật sự mới xứng đáng là bạn thân thiết của Ngài. Từ bỏ thật sự như Ngài đã từ bỏ ngai trời vinh hiển để chọn hang lừa máng cỏ làm nơi sinh ra; từ bỏ như Ngài đã từ bỏ vinh quang Thiên Chúa để mặc lấy thân phận tôi đòi trở nên giống phàm nhân và sống như người trần thế[1], tức là Ngài đã hủy mình ra không.

Đức Chúa Giê-su mời gọi chúng ta từ bỏ mình chính là từ bỏ cái tôi của chúng ta, cái tôi của bạn thường làm cho bạn cảm thấy mình cần phải được kẻ khác tôn trọng, cần phải ăn trên ngồi trước, cần phải chỉ huy người khác.v.v...bằng không thì tâm hồn bạn lo buồn khó chịu và bực tức khi người khác coi bạn như những người khác.

Bạn thân mến,
Ai không từ bỏ mình thì cũng không sẵn lòng tiếp đón anh chị em, bởi vì khi bạn và tôi từ bỏ mình là lúc mà tâm hồn chúng ta trống rỗng, rộng rãi, vị tha để dư sức tiếp nhận tha nhân vào trong tâm hồn của mình; bởi vì khi từ bỏ cái tôi của mình, thì bạn và tôi sẽ vui vẻ tiếp đón anh chị em vô điều kiện, đó chính là điều mà Đức Chúa Giê-su muốn chúng ta phải thực hiện để xứng đáng làm môn đệ của Ngài.

Từ bỏ mình là phải từ bỏ liên lĩ trong cuộc sống của bạn và tôi, không phải từ bỏ cái mình không yêu không thích, nhưng từ bỏ cái mà mình thích mình yêu để đón tiếp người anh em mà mình không thích không yêu, đó chính là bí quyết để trở nên môn đệ của Đức Chúa Giê-su vậy.

Xin Thiên Chúa chúc lành cho tất cả chúng ta.

Lm. Giuse Maria Nhân Tài, csjb. 



[1] Pl 2, 6-7.

Lễ thánh Phê-rô và Phao-lô tông đồ



LỄ KÍNH HAI THÁNH PHÊ-RÔ VÀ PHAO-LÔ
TÔNG ĐỒ

Tin mừng: Mt 16, 13-19.
“Anh là Phê-rô, Thầy sẽ trao cho anh chìa khóa Nước Trời.”

Bạn thân mến,
Hôm nay Giáo Hội long trọng mừng kính hai thánh tông đồ Phê-rô và Phao-lô, không nói thì bạn cũng biết các ngài là người như thế nào trong Giáo Hội của Đức Chúa Giê-su, thánh Phê-rô được Chúa Giê-su chọn làm thủ lãnh của Giáo Hội và trao quyền đóng và mở cửa Nước Trời cho ngài; thánh Phao-lô là người nhiệt thành vì tôn giáo và niềm tin của mình, và vì ưu điểm ấy mà Đức Chúa Giê-su đã chọn ngài làm tông đồ và sai đi loan báo tin mừng Nước Trời cho dân ngoại.

Tinh thần của thánh Phê-rô là chân thành, thẳng thắn, bộc trực dám nói dám làm, đó chính là mẫu gương của người làm tông đồ rao truyền Lời Chúa cho mọi người. Bạn và tôi chắc chắn cũng có những đức tính như thánh Phê-rô vậy, nhưng chúng ta chưa có tinh thần khiêm tốn như ngài, bởi vì có những lúc bạn và tôi rất chân thành nói lời yêu thương nhưng vẫn còn tính toán lợi hại; có những lần bạn và tôi thẳng thắn nói lên khuyết điểm và việc làm sai trái của người khác, nhưng lời thẳng thắn bộc trực ấy là đầy sự kiêu ngạo dạy đời thiên hạ, và làm cho người khác cảm thấy bực tức hơn là sửa đổi lỗi lầm.

Tinh thần của thánh Phao-lô là can đảm, nhiệt thành và xác tín vào niềm tin của mình, nếu không có những ưu điểm như thế, thì Đức Chúa Giê-su –có lẽ- không chọn ngài làm tông đồ, và cũng không sai ngài đến với dân ngoại là chúng ta.

Lòng nhiệt thành và xác tín vào niềm tin của mình, đã làm cho thánh Phao-lô nhiệt thành bắt bớ những Người Ki-tô hữu tin vào Đức Chúa Giê-su, và cũng lòng nhiệt thành ấy mà sau khi nhận biết Đức Chúa Giê-su là Đấng đã vì mình mà chịu chết trên thập giá, thì ngài đã không ngần ngại chuyển lòng nhiệt thành, xác tín này qua cho việc rao giảng Phúc Âm cho những người không phải là người Do Thái, là dân ngoại chưa nhận biết Thiên Chúa là Cha của mọi loài.

Bạn thân mến,
Cả hai thánh Phê-rô và Phao-lô tông đồ đều có một điểm giống nhau, đó là rất yêu mến Đức Chúa Giê-su và hăng say làm chứng cho Ngài, các ngài đã đem chính mạng sống của mình ra để làm chứng.

Bạn và tôi đều là những hoa quả được sinh ra bởi lời rao giảng của các ngài, và như thế, chúng ta cũng đều có bổn phận đem Lời Chúa đến cho mọi người bằng chính cuộc sống của chúng ta. Muốn được như thế, bạn và tôi hãy đem tinh thần bảo tồn chân lý Ki-tô giáo của thánh Phê-rô, và tinh thần truyền giáo của thánh Phao-lô đặt vào trong tim trong óc của mình, để khi rao giảng Lời Chúa cho tha nhân, thì chúng ta không làm mất đi tính truyền thống tông truyền của Giáo Hội.


Xin Thiên Chúa chúc lành cho chúng ta.

Lm. Giuse Maria Nhân Tài, csjb. 

Thứ Sáu, 23 tháng 6, 2017

Chúa nhật 12 thường niên



CHÚA NHẬT XII THƯỜNG NIÊN

Tin mừng: Mt 10, 26-33.
“Anh em đừng sợ những kẻ giết thân xác.”

Bạn thân mến,
Chết thì ai cũng sợ, bởi vì con người ta thường tham sống sợ chết, đó là lẽ thường tình của con người, nhưng Đức Chúa Giê-su lại dạy chúng ta đừng sợ những người chỉ có thể giết chết thân xác, mà không thể giết chết linh hồn chúng ta, câu nói này của Đức Chúa Giê-su, bạn và tôi nên ghi khắc vào trong lòng để suy tư và cầu nguyện.

Những ai có thể giết chết thân xác chúng ta, đó là những người vô lương tâm coi đồng tiền mình bỏ ra lớn hơn mạng sống của người làm công; đó là những người nắm quyền sinh sát trong tay dưới chế độ độc tài chỉ biết quyền hành chứ không biết đến nổi khốn khổ của người dân; đó là những người có tiền bạc quyền uy và coi mạng người như cỏ rác, và những người làm cha làm mẹ coi sự ích kỷ hưởng thụ xác thịt là trên hết, nên nhẫn tâm giết thai nhi con của mình khi còn trong bụng... Nhưng kẻ có thể giết được thân xác người khác này dứt khoát là không thể giết được linh hồn chúng ta, nhưng khi họ giết thân xác người khác thì chính linh hồn của họ đã bị giết chết...

Con người ta sống ở đời mạng sống là cao quý nhất, nhưng chết đi thì không còn gì nữa, và ai cũng muốn tuổi thọ của mình được kéo dài thêm, nhưng nếu vì ích kỷ ác độc hưởng thụ mà giết chết mạng sống của người khác, thì đó là một tội ác ghê rợn trời không dung đất không tha. Bởi vì chỉ có Thiên Chúa mới có toàn quyền trên mạng sống, bởi vì chính Ngài là Đấng làm cho con người được sống.

Bạn thân mến,
Thân xác và linh hồn của chúng ta đều bởi Thiên Chúa tạo dựng, không những thế, Ngài còn ban cho chúng ta sự tự do tuyệt đối để chúng ta dùng tự do này để phục vụ tha nhân và yêu mến Thiên Chúa. Chính nhờ sự tự do này mà chúng ta thấy yêu quý mạng sống của mình hơn, yêu quý sức khỏe của mình hơn.

Đừng sợ kẻ có thể giết được thân xác nhưng không thể giết được linh hồn. Bạn và tôi hiểu rất rõ lời dạy này của Chúa Giê-su, do đó mà bạn và tôi hãy nỗ lực làm cho mọi người biết yêu mến sự sống, bảo vệ sự sống của tha nhân, nhất là của các thai nhi, bởi vì khi chúng ta bảo vệ sự sống của con người, là chúng ta đã góp phần vào việc chữa trị cơn bệnh hưởng thụ ích kỷ của linh hồn nơi những người chỉ biết mình mà không biết đến mạng sống của tha nhân.


Xin Thiên Chúa chúc lành cho chúng ta.

Lm. Giuse Maria Nhân  Tài, csjb. 

Thứ Sáu, 16 tháng 6, 2017

Lễ Mình và Máu Thánh Chúa



CHÚA NHẬT
LỄ MÌNH VÀ MÁU THÁNH ĐỨC KI-TÔ

Tin mừng: Ga 6, 51-58.
“Thịt tôi thật là của ăn, máu tôi thật là của uống”.

Bạn thân mến,
Nếu có một ai đó tuyên bố: ai ăn thịt của tôi thì được sống đời đời, chắc chắn bạn sẽ nói họ là những người điên, và rồi bỏ đi. ĐỨC Chúa Giê-su cũng đã bị nhiều người Do Thái bỏ đi, khi Ngài tuyên bố: “Thịt tôi thật là của ăn, máu tôi thật là của uống”, trong số những người bỏ đi ấy cũng có những người là môn đệ của Ngài.
Có lúc nào bạn nói với người yêu bạn: em đẹp và dễ thương quá, yêu em quá, thương em quá, anh muốn ăn muốn cắn em cho đỡ nhớ đỡ thương; hoặc có lúc nào bạn thấy người ta nựng em bé không, họ hôn họ cắn, họ nhéo em bé, đó chính là yêu thương đó bạn ạ. Tình yêu luôn mong muốn được trao ban và đón nhận, luôn mong muốn được hòa tan với người mình yêu, đó chính là tình yêu tận hiến, và Đức Chúa Giê-su đã làm như thế khi Ngài lấy chính máu thịt của mình làm của ăn của uống để nuôi linh hồn chúng ta, để chúng ta được sự sống đời đời.

Khi tuyên bố: “thịt tôi thật là của ăn, máu tôi thật là của uống”, thì Đức Chúa Giê-su thật sự đã trở thành tâm điểm cho mọi chống đối của thế gian, bởi vì không một hy sinh nào mà không phải trả giá đắt, không một tình yêu nào mà không có hy sinh.

Bạn thân mến,
Mỗi lần tham dự thánh lễ là bạn và tôi đều cảm nghiệm được tình yêu mà Đức Chúa Giê-su đã dành cho Giáo Hội qua bí tích Thánh Thể nhiệm mầu, đó chính là bí tích yêu thương, hy sinh và nuôi dưỡng. Chính qua bí tích này mà Đức Chúa Giê-su luôn ở với Giáo Hội và nhân loại cho đến ngày tận thế.
-       Vì bí tích Thánh Thể là bí tích yêu thương, nên bạn và tôi cũng tập tành bắt chước yêu thương tha nhân, như Đức Chúa Giê-su đã yêu thương chúng ta.
-       Vì bí tích Thánh Thể là dấu chỉ của hy sinh, nên bạn và tôi cũng cố gắng học tập hy sinh cho tha nhân, như Đức Chúa Giê-su đã hy sinh mạng sống vì chúng ta.
-       Vì bí tích Thánh Thể là bí tích nuôi dưỡng, nên bạn và tôi cũng tập tành chia sẻ vật chất lẫn tinh thần với tha nhân, như Đức Chúa Giê-su đã lấy thịt máu của mình để nuôi dưỡng linh hồn chúng ta.
-       Và vì bí tích Thánh Thể là bởi tấm bánh tinh tuyền và rượu nho thanh khiết tạo thành, cho nên bạn và tôi cũng sẽ luôn cố gắng trở thành tấm bánh cho anh chị em và tha nhân hưởng dùng...

 Xin Thiên Chúa chúc lành cho chúng ta.

Lm. Giuse Maria Nhân Tài, csjb. 

Thứ Bảy, 10 tháng 6, 2017

Lễ Chúa Ba Ngôi



CHỦA NHẬT
LỄ THIÊN CHÚA BA NGÔI

Tin mừng: Ga 3, 16-18.
“Thiên Chúa sai Con của Người đến thế gian, để thế gian, nhờ Con của Người, mà được cứu độ.”

Bạn thân mến,
Mở đầu một ngày bạn và tôi đều làm Dấu Thánh Giá nhân danh Cha và Con và Thánh Thần, để cám ơn Thiên Chúa Ba Ngôi đã gìn giữ chúng ta qua một đêm ngủ bằng an, rồi sau đó là xin Thiên Chúa Ba Ngôi chúc lành cho chúng ta một ngày vui vẻ, hạnh phúc và tràn đầy ơn Chúa. Khi chúng ta làm Dấu Thánh Giá chính là lúc chúng ra tuyên xưng mầu nhiệm cao cả nhất của đạo Công Giáo là mầu nhiệm Đức Chúa Trời Ba Ngôi: Ngôi thứ nhất là Đức Chúa Cha, ngôi thứ hai là Đức Chúa Con –Giê-su Ki-tô- và ngôi thứ ba là Đức Chúa Thánh Thần...
Như vậy, Thiên Chúa Ba Ngôi vẫn hằng luôn ở với chúng ta, vẫn luôn hiện diện trong cuộc sống hằng ngày với chúng ta, mà biểu hiện cụ thể nhất là tình yêu.
Mầu nhiệm Thiên Chúa Ba Ngôi dạy chúng ta biết yêu thương nhau, bởi vì ở đâu có yêu thương thì ở đó có Thiên Chúa hiện diện, mà trước hết gia đình không phải là nơi bạn và tôi thể hiện yêu thương sao ?
Mầu nhiệm Thiên Chúa Ba Ngôi dạy chúng ta biết phục vụ nhau, mà nơi chúng ta phục vụ không phải là những anh chị em trong cộng đoàn của chúng ta đó sao ? Bởi vì Đức Chúa Giê-su đã đến trần gian là để phục vụ và hiến mạng sống mình cho nhân loại.
Mầu nhiệm Thiên Chúa Ba Ngôi dạy chúng ta biết chia sẻ cho nhau, mà nơi chúng ta chia sẻ không phải là tha nhân, là những người bất hạnh đang cần đến lòng thông cảm và yêu thương của chúng ta đó sao ? Họ là những người đang cần chúng ta chia sẻ những gì chúng ta có mà họ không có, đó chính là hạnh phúc và sự thông cảm giữa người với nhau.

Bạn thân mến,
Chỉ cần bạn hồi tâm suy tư một chút thì bạn sẽ thấy chung quanh bạn, có rất nhiều dấu chỉ hiện diện của Thiên Chúa Ba Ngôi:
-       Khi bạn nhìn thấy hai người bạn đang vui vẻ trò chuyện, bạn thấy ngay tình yêu của Chúa ở nơi họ.
-       Khi bạn nhìn thấy một gia đình cha mẹ và con cái đi dạo mát trên đường phố hay trong công viên, thì bạn sẽ thấy tình yêu của Thiên Chúa đang ở giữa họ.
-       Khi bạn nhìn thấy một người cúi xuống bỏ một vài trăm đồng vào trong cái lon trước mặt của người ăn xin, thì bạn sẽ thấy tình yêu của Thiên Chúa đang hiện diện giữa trần gian.v.v...
Điều quan trọng nhất mà bạn và tôi cần phải biết đó là tâm hồn chúng ta chính là nơi mà Thiên Chúa rất thích ngự trị, do đó mà chúng ta phải luôn giữ gìn tâm hồn chúng ta cho sạch sẽ và đẹp bằng các bí tích, nhất là bí tích hòa giải và bí tích Thánh Thể, để các việc của làm chúng ta đều biểu hiện tình yêu của Thiên Chúa Ba Ngôi.

Xin Thiên Chúa chúc lành cho chúng ta.

Lm. Giuse Maria Nhân Tài, csjb.