Thứ Bảy, 21 tháng 10, 2017

Chúa nhật Truyền Giáo



CHÚA NHẬT LỄ TRUYỀN GIÁO

Tin mừng : Mt 28, 19-20.
“Vậy anh em hãy đi và làm cho muôn dân trở thành môn đệ”.

Bạn thân mến,
Mỗi năm một lần, giáo hội –trong ngày truyền giáo- đều long trọng nhắc nhở chúng ta về vai trò và bổn phận của người Ki-tô hữu trong cuộc sống ở trần gian, đó là sống và làm chứng nhân cho Tin Mừng, tức là truyền giáo. Truyền giáo tức là đem cái mình đã tin, đã cảm nghiệm và đã sống cho người khác cùng tin, cùng cảm nghiệm, và cùng sống như chúng ta.
Truyền giáo ở đâu ? Thưa, ở đâu có mặt chúng ta thì đó là địa điểm truyền giáo của mình, nhưng có ba nơi mà chúng ta cần làm chứng cho Tin Mừng.
1. Tôi thường nhắc nhở giáo dân rằng gia đình là nơi truyền giáo đầu tiên của người Ki-tô hữu, họ cười và nói rằng gia đình của mình toàn là đạo gốc, ai cũng có đạo hết, truyền giáo làm gì nữa ! Vâng, gia đình toàn là người có đạo, nhưng cuộc sống của mỗi người trong gia đình chưa chắc là cuộc sống của người có đạo: ông bố thì cả ngày say lè nhè, bà mẹ thì buồn bực hết la rầy con cái đến mắng chồng, thế là gia đình mất đi cái hạnh phúc thuở ban đầu mới cưới nhau, hoặc là bố mẹ thì siêng năng đi lễ đọc kinh, làm việc lành, nhưng con cái thì sống như những người vô đạo, có đứa thì lấy chồng lấy vợ không theo phép đạo, có đứa thì bỏ nhà đi bụi, có đứa thì không đến nhà thờ.v.v...
Cha mẹ có trách nhiệm truyền giáo cho con cái bằng những gương lành gương tốt, con cái có bổn phận truyền giáo cho cha mẹ bằng sự vâng lời, chăm chỉ học hành vì lòng yêu mến Thiên Chúa.
2. Địa điểm thứ hai mà chúng ta phải truyền giáo là giáo xứ của chúng ta, trong giáo xứ có cha sở, cha phó, ban đại diện giáo dân và giáo dân, tất cả tập hợp lại thành một cộng đoàn thờ phượng Thiên Chúa và rao truyền Lời của Thiên Chúa cho mọi người, tuy nhiên không phải tất cả mọi giáo dân đều trở thành người gương mẫu, không phải tất cả giáo dân đều là con cái ngoan của giáo hội và của Thiên Chúa !
Có những giáo dân vì bất mãn một ai đó mà không đến nhà thờ hoặc không tham dự các sinh hoạt chung ở giáo xứ, chúng ta phải truyền giáo cho họ; có những giáo dân chỉ có tên trong sổ Rửa Tội mà thôi, nhưng cuộc sống của họ thì không phải là người công giáo; có những giáo dân thích chia rẻ người này với người nọ trong giáo xứ.v.v…tất cả những thực trạng ấy, cũng rất đáng để cho chúng ta quan tâm và cầu nguyện, cũng có nghĩa là chúng ta phải truyền giáo cho giáo xứ của chúng ta.
Cha sở và cha phó có trách nhiệm làm gương lành gương tốt cho giáo dân noi theo, bởi vì giáo dân đều nhìn vào các linh mục để bắt chước các ngài: tốt cũng bắt chước mà xấu cũng bắt chước; mỗi giáo dân đều có bổn phận truyền giáo cho nhau bằng chính đời sống phục vụ và yêu thương của mình.
3. Nơi thứ ba mà chúng ta phải truyền giáo là công sở, công ty, trường học, chợ búa hoặc là nơi nào có sự hiện diện của chúng ta.
Khi mà trong gia đình và nơi giáo xứ chúng ta đã làm tốt bổn phận của người Ki-tô hữu, thì tinh thần truyền giáo này cũng đi theo chúng ta đến những nơi mà chúng ta đang làm việc, học hành, buôn bán. Trong tất cả những nơi ấy, chúng ta đều trở nên những nhà truyền giáo sống động và nhiệt tình, bằng những việc làm cụ thể đơn giản và rất đời thường như một cái bắt tay với nụ cười tươi, như chu toàn bổn phận được giáo phó, như sống hòa nhã với mọi người.v.v...tất cả đều thấm nhuần tinh thần bác ái của Phúc Âm, thế là người ta dần dần nhận ra khuôn mặt của Đức Chúa Giê-su Ki-tô nơi chúng ta rồi vậy.
Bạn thân mến,
Tất cả chúng ta đều là con cái của Thiên Chúa, ngày hôm nay chúng ta tự hỏi: cuộc đời tôi đã có bao nhiều lần làm chứng nhân cho Đức Chúa Giê-su, và có bao nhiêu lần tôi đã bỏ qua cơ hội làm chứng cho Đức Chúa Giê-su, cho đức tin mà tôi đã tin theo ?

Xin Thiên Chúa chúc lành cho tất cả chúng ta.


Lm. Giuse Maria Nhân Tài, csjb. 
-----------
http://www.vietcatholic.net
http://www.vietcatholic.net/nhantai
http://nhantai.info

Thứ Bảy, 14 tháng 10, 2017

Chúa nhật 28 thường niên



CHÚA NHẬT 28 THƯỜNG NIÊN

Tin mừng : Mt 22, 1-14.
“Các ngươi gặp bất cứ ai, thì hãy mời vào dự tiệc cưới.”

Bạn thân mến,
Không ai đi dự đám cưới mà không mặc áo đẹp, không ai đi dự đám cưới mà không bày tỏ niềm vui -ít là ngoài mặt- bởi vì như thế là tôn trọng và quý mến chủ nhân và cô dâu chú rể. Đức Chúa Giê-su trong bài Tin Mừng hôm nay đã kể cho chúng ta nghe một câu chuyện rất thú vị về đám cưới của một hoàng tử, để hướng dẫn chúng ta đến một tiệc cưới Nước Trời vĩnh hằng hạnh phúc.
So sánh đám cưới trần gian và tiệc cưới thiên quốc:

a. Những điểm giống nhau giữa đám cưới của thế gian và tiệc cưới thiên quốc :
- Có khách mời, mà khách mời đủ mọi thành phần trong xã hội.
- Có những thức ăn và thức uống ngon, hảo hạng.
- Mọi người đều vui vẻ khi tham dự tiệc cưới.
- Mặc áo quần đẹp.

b. Những điểm không giống nhau giữa đám cưới trần gian và tiệc cưới thiên quốc :
-Chủ mời là Thiên Chúa và khách mời là tất cả mọi người trên thế giới, không hạn chế, không phân biệt giai cấp.
-Thức ăn thức uống chính là Mình Máu thánh của Đức Chúa Giê-su.
-Phải mặc lễ phục đặc biệt dành cho tiệc cưới là bí tích Rửa Tội.
Qua so sánh trên, chúng ta đều cảm nghiệm được rằng, hằng ngày chúng ta đều được tham dự tiệc cưới thiên quốc với tất cả lòng tri ân và yêu mến. Chúng ta đều thấy Thiên Chúa rất mực yêu thương nhân loại và cách riêng yêu mến chúng ta.
Tham dự tiệc cưới thiên quốc là tham dự vào công trình cứu chuộc của Thiên Chúa qua việc yêu mến Thánh Thể và phục vụ tha nhân.

Bạn thân mến,
Khi chúng ta sống vui vẻ hòa thuận với mọi người là chúng ta đem niềm vui của tiệc cưới thiên quốc trao ban cho mọi người; khi chúng ta chân thành nói lời an ủi và chia sẻ với tha nhân những niềm vui nỗi buồn, là chúng ta đem niềm vui tiệc cưới thiên quốc mà chúng ta tham dự khi dâng thánh lễ trao ban cho mọi người...
Ai tham dự tiệc cưới Nước Trời tức là thánh lễ mà không muốn hoặc thờ ơ với sứ mạng rao giảng là người phản bội lại tình yêu đã được ký kết bằng giá máu của Đức Chúa Giê-su trên thánh giá, họ trở thành khách qua đường bàng quan với sứ mệnh được giáo phó cho họ trong ngày lãnh nhận bí tích Rửa Tội, đó là trở nên môn đệ của Đức Chúa Giêsu Ki-tô.
Xin Thiên Chúa chúc lành cho tất cả chúng ta.


Lm. Giuse Maria Nhân Tài, csjb. 
-----------
http://www.vietcatholic.net
http://www.vietcatholic.net/nhantai
http://nhantai.info

Thứ Sáu, 6 tháng 10, 2017

Chúa nhật 27 thường niên



CHÚA NHẬT 27 THƯỜNG NIÊN

Tin mừng : Mt 21, 33-43
“Ông chủ sẽ cho các tá điền khác canh tác vườn nho.”

Bạn thân mến,
Câu kết luận của Đức Chúa Giê-su trong bài Tin Mừng hôm nay thật rõ ràng minh bạch, Ngài nói: “Nước Thiên Chúa, Người sẽ lấy đi không cho các ông nữa, mà ban cho một dân biết làm cho Nước ấy sinh hoa lợi.”
Không làm để sinh hoa lợi là người lười biếng, mà người lười biếng thì không thể gặt được thành quả của mình, đó là điều tất yếu. Nước Trời cũng chắc chắn là không có chỗ cho người lười biếng, như lời thánh Phao-lô dạy: ai không làm việc thì đừng có ăn.
Lười biếng thì thường sinh ra nhiều thứ tội, mà tội thứ nhất là dễ dàng nói xấu người khác khi vô công rỗi nghề, dễ dàng phê bình chỉ trích người khác, và có khi suy nghĩ tìm cách chiếm đoạt tài sản của người khác. Các tá điền làm vườn nho trong bài Tin Mừng hôm nay đã manh tâm sát hại các đầy tớ của ông chủ vườn nho, bởi vì tính tham lam muốn chiếm đoạt đã thành căn cốt trong tâm hồn của những người lười biếng.    Trong đời sống linh đạo tu đức của người Ki-tô hữu cũng vậy, nếu không siêng năng làm việc lành phúc đức, không đem hết tài năng mà Thiên Chúa ban cho ra để phục vụ Ngài trong tha nhân, thì ngay cả điều Ngài đã ban cho cũng sẽ bị lấy lại, bởi vì không ai cấp vốn cho người làm biếng và không biết làm việc.
Nước Trời khởi sự ngay từ thế gian này, ân sủng của Thiên Chúa ban cho con người cũng ngay tại thế gian này, để chuẩn bị cho chúng ta Nước Trời trên thiên đàng mai sau. Được trở thành tá điền trong vườn nho của Thiên Chúa (Giáo Hội) là người hạnh phúc, nhưng không muốn làm công việc của một tá điền, thì sẽ bị chủ vườn cho sa thải và rút lại tất cả các ân huệ mà họ đã được hưởng.
-      Tôi là tá điền trong vườn nho của Chúa với bổn phận và trách nhiệm là linh mục, nhưng nếu tôi không chu toàn bổn phận của một linh mục vì lười biếng và chỉ muốn được người khác phục vụ cung phụng, thì Thiên Chúa nhất định sẽ rút lại ân huệ đã ban cho tôi ngay khi tôi còn ở đời này.
-      Tôi là tá điền làm trong vườn nho của Chúa với bổn phận là một tu sĩ phục vụ tha nhân, nhưng tôi vì cái “mác” tu sĩ như “hàng hiệu”, vì sĩ diện là tu sĩ nên tôi không dám cúi xuống để rửa chân cho tha nhân, thì Thiên Chúa nhất định sẽ tính sổ với tôi ngay khi còn ở đời này và cả đời sau.
-      Tôi là một giáo hữu làm tá điền trong vườn nho của Chúa, so với những người khác thì tôi được ưu đãi nhiều về vật chất cũng như tinh thần, nhưng vì tính lười biếng thực hiện bổn phận kính mến Thiên Chúa và yêu mến tha nhân của mình nên tôi rất ghét những ai cần tôi giúp đỡ, Thiên Chúa nhất định sẽ hỏi tôi về những hành vi và lời nói của tôi đối với tha nhân, Ngài sẽ lấy đi những gì của tôi có, để trao cho người khác biết làm để sinh hoa lợi thiêng liêng cho anh em...

Bạn thân mến,
Làm trong vườn nho của Thiên Chúa tức là thực hiện ý Ngài qua bổn phận hằng ngày của mình, chính trong bổn phận của chúng ta mà Thiên Chúa làm cho ý Ngài được tỏ hiện và danh Ngài được tỏa sáng giữa muôn dân, đó là một hạnh phúc vô cùng lớn lao cho chúng ta.

Đừng trở nên người thông luật để phản bội lề luật, nhưng hãy trở nên người tôi tớ biết thực hiện ý Thiên Chúa qua cuộc sống của mình, đó là người tá điền tốt vậy !


Xin Thiên Chúa chúc lành cho chúng ta.

Lm. Giuse Maria Nhân Tà i, csjb. 

Thứ Sáu, 29 tháng 9, 2017

Chúa nhật 26 thường niên





CHÚA NHẬT 26 THƯỜNG NIÊN

Tin mừng : Mt 21, 28-32
“Nó hối hận, nên lại đi. Những người thu thuế và những cô gái điếm vào Nước Thiên Chúa trước các ông”.

Bạn thân mến,
Khi Đức Chúa Giê-su giảng dạy thì có rất nhiều người đi theo nghe Ngài giảng, trong đó có những người thông luật, những người biệt phái và các kinh sư, cũng có những người thu thuế, những người tội lỗi, người giàu có cũng như người nghèo, tắt một lời là có đủ mọi thành phần trong xã hội đi nghe Đức Chúa Giê-su giảng dạy, nhưng:

Chỉ có những tư tế, người biệt phái và các kinh sư chống đối, bắt bẻ những lời giảng dạy của Đức Chúa Giê-su, họ là những người thông thạo lề luật Môi-sen và giữ vai trò quan trọng trong tôn giáo là tế lễ và giảng dạy dân chúng. Họ chống đối Đức Chúa Giê-su vì những lời giảng dạy của Ngài đã làm cho họ cảm thấy bị bẻ mặt, vì lời chỉ trích của Ngài rất đúng với những việc họ đã làm, nhưng điều cốt lõi của việc chống đối chính là sự kiêu ngạo của họ, sự kiêu ngạo này đã làm cho họ đi đến một hành động ác nhân hơn, đó là tố cáo và đóng đinh Đức Chúa Giê-su trên thập giá…

Chỉ có những người tội lỗi, những người nghèo khó và những người có tâm hồn thiện chí, thì dễ dàng tiếp thu lời giảng dạy và biết thi hành lời của Đức Chúa Giê-su, họ là những người bị áp bức đang chờ đợi sự giải thoát chân thật bởi lời giảng dạy của Ngài; họ là những người bị đối xử bất công đang tìm kiếm sự công bằng trong lời giảng của Ngài; họ là những người nghèo khó đang tìm kiếm hạnh phúc không phải nơi vật chất, nhưng là nơi lời giảng dạy của Ngài.

Bạn thân mến,
Tất cả mọi người đều được Đức Chúa Giê-su mời gọi vào làm trong vườn nho của Thiên Chúa, nhưng có người từ chối và có người tình nguyện.

Tiêu chuẩn để vào Nước Trời chính là những ai thành tâm thiện chí nghe và thực hành lời giảng dạy của Đức Chúa Giê-su qua Giáo Hội với lòng yêu mến, chứ không phải vì mình là đạo gốc, cũng không phải vì là linh mục hay tu sĩ. Bởi vì có những người tín hữu đạo gốc nhưng thường chống đối Giáo Hội và sống lãnh đạm với bổn phận của mình; bởi vì có những linh mục sống tham sân si không làm gương sáng với chức vụ thánh của mình, bởi vì cũng có những tu sĩ nam nữ sống rất kiêu ngạo và trở thành cái đinh nhức nhối cho giáo hữu…


Xin Thiên Chúa chúc lành cho chúng ta.

Lm. Giuse Maria Nhân Tài , csjb. 

Thứ Sáu, 22 tháng 9, 2017

Chúa nhật 25 thường niên



CHÚA NHẬT 25 THƯỜNG NIÊN

Tin mừng : Mt 20, 1-6a.
“Phải chăng vì thấy tôi tốt bụng, mà bạn đâm ra ghen tức ?”

Bạn thân mến,
Làm công cho một ông chủ hào phóng và biết thương người thì thật hạnh phúc, ai đã từng đi làm thuê làm mướn mới cảm nghiệm được nội dung lời của Đức Chúa Giê-su trong bài Tin Mừng hôm nay, sự cảm nghiệm ấy bắt đầu từ việc ông chủ đi tìm người làm công từ sáng cho đến chiều, tức là từ khi công việc bắt đầu ông đã ra đi tìm nhân công, cho đến giờ làm việc cuối cùng, ông cũng đi tìm những người không có công việc vào làm vườn nho cho ông.

Niềm vui được làm việc trong vườn nho của Thiên Chúa.
Tất cả những người Ki-tô hữu đều hiểu rằng, làm việc trong vườn nho của Thiên Chúa chính là từ khi họ lãnh nhận bí tích Rửa Tội, gia nhập vào Giáo Hội Công Giáo trở thành môn đệ của Đức Chúa Giê-su, và công khai làm việc của Thiên Chúa giữa lòng xã hội trong các chức vụ và bổn phận của mình trong Hội Thánh.

Một linh mục suốt đời mệt nhọc phụng sự Thiên Chúa nơi giáo xứ của mình, nhưng vẫn vui tươi vì được làm trong vườn nho của Thiên Chúa; một nữ tu âm thầm phục vụ nơi các bệnh viện, viện dưỡng lão, cô nhi viện, trường học, với tâm hồn vui tươi vì được làm việc trong vườn nho của Thiên Chúa; có những “thợ” được mời gọi làm công buổi chiều, đó là những anh em chị em tân tòng, họ vui sướng nhận được lời mời gọi của chủ vườn nho là Thiên Chúa và trở thành những tạo vật mới trong tình yêu và ân sủng của Ngài; có những người được Thiên Chúa gọi vào làm vườn nho của Ngài vào giây phút cuối cuối ngày làm việc, đó là khi họ từng giây từng phút giằng co giữa thiện và ác, giữa ma quỷ và Thiên Chúa, cuối cùng họ đã tình nguyện vào làm trong vườn nho của Thiên Chúa với nụ cười vui trên môi và cũng là giây phút cuối của họ ở trần gian...

Có những linh mục thỏa mãn vì công việc xây cất nhà thờ xứ đạo to lớn của mình, để rồi chế nhạo người anh em linh mục khác không có tài đi xin xỏ tháo vát như mình; có những người vỗ ngực xưng tên mình là đạo dòng chính gốc, để rồi khinh bỉ các tân tòng không biết “giữ đạo” khi những người tân tòng ấy thích học hỏi thánh kinh và tham gia các lớp giáo lý, sinh hoạt đoàn thể; lại có những người thợ làm trong vườn nho chỉ biết tìm chỗ mát mẻ núp nắng núp mưa cho nhàn tấm thân, để rồi kiện cáo người này làm ít người kia mới vào làm không bằng mình...

Anh chị em thân mến,
Những người thợ biếng nhác và thích tranh đấu cho quyền lợi nhỏ của mình ấy, đã đem niềm vui biến thành đau khổ cho mình và cho cộng đoàn, họ đem tình yêu của Thiên Chúa so sánh với việc làm trời ơi đất hỡi của họ, họ  quên mất lời của Đức Chúa Giê-su: “Những kẻ đứng chót sẽ được lên hàng đầu, còn những kẻ đứng đầu sẽ phải xuống hàng chót”.


Xin Thiên Chúa chúc lành cho chúng ta.

Lm. Giuse Maria Nhân Tài, csjb. 

Thứ Bảy, 16 tháng 9, 2017

Chúa nhật 24 thường niên



CHÚA NHẬT 24 THƯỜNG NIÊN

Tin mừng: Mt 18, 21-35.
“Thầy không bảo là đến bảy lần, nhưng là đến bảy mươi lần bảy.”

Bạn thân mến,
Bạn đã mắc nợ ai một số tiền lớn chưa ? Nếu có rồi thì tôi tin chắc bạn rất cảm nghiệm đoạn Phúc Âm hôm nay: người mắc nợ được tha khỏi phải trả nợ. Bạn sẽ hồi hộp sung sướng khi chủ nợ nói với bạn rằng: thôi khỏi trả nợ anh yên tâm làm ăn. Đức Chúa Giê-su mời gọi bạn và tôi học cách tha thứ của Ngài, không phải tha thứ bảy lần, nhưng là bảy mươi lần bảy, có nghĩa là tha hoài tha mãi, tha suốt đời của chúng ta.
Bạn có lần nào tha thứ cho người khác khi họ xúc phạm đến bạn chưa ? Tôi tin chắc là đã có. Bạn thấy tâm hồn mình thế nào khi bạn nói với người đã xúc phạm đến bạn: thôi bỏ qua nhắc làm gì chỉ là hiểu lầm. Tôi cũng tin chắc rằng tâm hồn của bạn rất thảnh thơi, vui sướng và bình an, bởi vì bạn đã biết tha thứ. Đức Chúa Giê-su vẫn thường luôn tha thứ tội lỗi cho chúng ta, bởi vì Ngài chết trên thánh giá không phải để lên án trả thù, nhưng là để xóa tội và tha thứ tội lỗi cho nhân loại.
Tha thứ để được thứ tha, đó là điều tất yếu mà Đức Chúa Giê-su đã dậ chúng ta trong bài Phúc Âm hôm nay: “Ấy vậy, Cha của Thầy ở trên trời cũng sẽ đối xử với anh em như thế, nếu mỗi người trong anh em không hết lòng tha thứ cho anh em mình.”
Bạn thân mến,
Đã nhiều lần bạn bị người khác xúc phạm, và cũng có ít là một lần bạn đã xúc phạm đến người khác, do đó mà Đức Chúa Giê-su đã dạy chúng ta hãy tha thứ cho anh chị em của mình cách quãng đại đến bảy mươi lần bảy.
Bảy mươi lần bảy là tha thứ mãi mãi, và cũng có nghĩa là tha thứ và quên đi những sai lầm của người khác. Bởi vì có người tha thứ cho anh chị em nhưng lại không quên được việc làm xấu của họ; có người tha thứ cho anh chị em nhưng lại thường nhắc đến những sai lầm của họ. Đó chưa phải là tha thứ đến bảy mươi lần bảy như Đức Chúa Giê-su đã dạy.
Bạn nhớ nhé, tha thứ để được thứ tha.


Xin Thiên Chúa chúc lành cho chúng ta.

Lm. Giuse Maria Nhân Tài, csjb. 

Thứ Sáu, 8 tháng 9, 2017

Chúa nhật 23 thường niên



CHÚA NHẬT 23 THƯỜNG NIÊN

Tin mừng: Mt 18, 15-20.
“Nếu nó chịu nghe anh, thì anh đã chinh phục được người anh em.”

Bạn thân mến,
Thói đời khi người anh em làm sai trái thì chúng ta thường lên mặt dạy đời anh em, có khi lên tiếng chửi bới thóa mạ, càng la mắng to tiếng thì càng oai, vì chúng ta cho rằng làm như thế để mọi người biết mình là người có quyền hành.v.v...
Nhưng trong bài Tin Mừng hôm nay, Đức Chúa Giê-su đã dạy chúng ta cách uốn nắn, sửa lại nét ngay thẳng cho anh em để còn người anh em, để thêm bạn bớt thù. Lời dạy khôn ngoan của Đức Chúa Giê-su không những chỉ cho người Ki-tô hữu mà thôi, nhưng còn là cho tất cả mọi người bất kể họ là ai, bởi vì chúng ta đang sống chung, sống với và sống cùng mọi người, bởi vì không ai là một hòn đảo, nhưng là anh chị em với nhau trong tình yêu của Đức Chúa Giê-su Ki-tô.

1.      Đơn độc khuyên bảo để người anh em không phải bị “mất mặt” trước cộng đoàn, tập thể; và quan trọng hơn là để người anh em thoải mái bày tỏ những bức xúc của mình là hành vi dẫn đến thái độ bất mãn. Đây là hành động của tình huynh đệ và là bày tỏ sự tôn trọng của kẻ bề trên với thành viên trong cộng đoàn.

2.      Cùng với một hoặc hai người là để cho có người làm chứng những điều mình khuyên bảo, những lời của người anh em đã nói, để qua nhiều người mà người anh em thấy mình sai phạm mà không có những lời quá đáng. Đây là cách làm việc khôn ngoan của người bề trên, bởi vì khi mời một vài người đến là để cho người anh em sai phạm không thể lấy lý do là bề trên độc quyền độc đoán sắp xếp, áp lực.v.v...

3.      Nếu họ cũng không nghe nhiều người thì coi như họ đã cố tình lìa khỏi cộng đoàn, hãy cứ để họ ra đi, bởi vì khi lòng người đã bất mãn, đã không muốn ở lại thì giữ họ lại chỉ là trở thành gương mù gương xấu cho cộng đoàn mà thôi.
Bạn thân mến,
Đã có lần bạn giận dữ ai đó vì họ đã làm điều sai trái, bạn luôn ước mong họ làm việc tốt, cho nên bạn –đã có lúc- to tiếng trách mắng họ giữa đám đông, thế là vết nứt tình cảm trở thành tan vỡ, bởi vì con người ta ai cũng có tự ái của mình.
Có một điều cốt lõi mà Đức Chúa Giê-su dạy chúng ta trong bài Tin Mừng hôm nay, chính là trước khi sửa dạy người khác thì hãy hồi tâm xét lại con người của mình có phạm điều gì khuyết điểm không, rồi hẳn đi sửa lỗi anh em. Bởi vì, có lúc chúng ta to tiếng làm lớn chuyện nhỏ của anh em là vì để che lấp cái khuyết điểm to lớn của mình; có khi chúng ta ỷ vào quyền hạn và cho mình cái quyền phê bình và chửi mắng anh em là vì để bày tỏ cái trống rỗng của tâm hồn mình.
Xét mình trước đã, rồi sau đó mới có thể góp ý và phê bình anh em.

Xin Thiên Chúa chúc lành cho chúng ta.

Lm. Giuse Maria Nhân Tài, c sjb. 

Thứ Bảy, 2 tháng 9, 2017

Chúa nhật 22 thường niên



CHÚA NHẬT XXII THƯỜNG NIÊN

Tin mừng: Mt 16, 21-27.
“Ai muốn theo Thầy, phải từ bỏ chính mình.”

Bạn thân mến,
Đã có lần trong cuộc sống bạn và tôi đã từ bỏ: từ bỏ buổi đi nhậu với bạn bè để đi tham dự thánh lễ, từ buổi hẹn hò cùng người yêu để đi làm việc từ thiện, từ bỏ mọi sự của thế gian để đi tu dâng mình cho Chúa, từ bỏ quê hương để tha phương cầu thực tìm kế sinh nhai, từ bỏ cái này để chọn cái kia.v.v...

Tất cả những việc từ bỏ trên của bạn và của tôi đều rất đáng mừng, nhưng đó chưa phải là việc từ bỏ thật sự, bởi vì chúng ta chưa từ bỏ chính con người của mình, Đức Chúa Giê-su mời bạn và tôi từ bỏ chính mình, chứ không phải từ bỏ những gì thuộc về người khác.

Chưa từ bỏ chính con người của mình, thì rồi tất cả những gì mà chúng ta đã từ bỏ, dần dần chúng ta cũng sẽ thu góp lại, mà thu góp cách “nhiệt tình” hơn những người khác. Có nhiều người từ bỏ mọi sự để theo Chúa, trong đó có bạn và tôi, nhưng khi đạt được mục đích rồi thì gom góp lại những gì mà mình đã từ bỏ: thích có nhiều tiền, thích tranh giành chức vụ danh vọng, thích được mọi người ca tụng, thích làm theo ý riêng của mình. Tại sao vậy ? Thưa, là bởi vì chúng ta chưa từ bỏ chính con người của mình, hay nói cách khác là chưa từ bỏ ý riêng của mình.

Bạn thân mến,
Đức Chúa Giê-su đã nói cách dứt khoác là nếu ai muốn theo Ngài thì phải từ bỏ chính mình, vác thập giá mình mà theo. Từ bỏ chính mình là từ bỏ ý riêng của mình, mà ý riêng chính là cái tôi ham muốn; vác thập giá mình là chu toàn bổn phận của mình trong cuộc sống hằng ngày, bổn phận của người Ki-tô hữu, bổn phận của kẻ làm cha làm mẹ, bổn phận của những con cái đối với cha mẹ.v.v...

Chúng ta nói từ bỏ nhưng chúng ta chưa thực hành từ bỏ, chúng ta nói vác thập giá mình, nhưng chúng ta đem thập giá của mình cho người khác vác, còn bản thân mình thì nhởn nhơ dạo phố ngắm cảnh hưởng thụ...


Xin Thiên Chúa chúc lành cho chúng ta.

Lm. Giuse Maria Nhân Tài, csjb. 

Thứ Sáu, 25 tháng 8, 2017

Chúa nhật 21 thường niên



CHÚA NHẬT XXI THƯỜNG NIÊN

Tin mừng: Mt 16, 13-20.
“Anh là Phê-rô, nghĩa là Tảng Đá, Thầy sẽ trao cho anh chìa khóa Nước Trời.”

Bạn thân mến,
Chắc chắn bạn đã nhìn thấy các loại chìa khóa của những người cai ngục: từ những thỏi sắt thô sơ của ngày xưa, cho đến ổ khóa bằng hệ thống điện tử và bằng cảm ứng của thời đại ngày nay, nhưng những cái khóa này chỉ có thể giam cầm thân xác của tội nhân mà thôi, chứ không thể giam cầm linh hồn họ được. Và cuộc sống của những tội nhân trong ngục tù như thế nào thì chắc bạn cũng hiểu: khổ cực, lao động như con vật, không được coi là con người khi có những cai tù bất nhân không có lương tâm, nhưng điều mà các tội nhân đau khổ nhất đó chính là mất tự do.

Đức Chúa Giê-su đã trao chìa khóa Nước Trời cho ông Phê-rô, nhưng Ngài không cầm chìa khóa bằng thỏi sắt hay bằng i-nox và Ngài cũng không nói số mật mã của cửa ngục cho ông Phê-rô, Ngài chỉ nói với ông như thế này: “Anh là Phê-rô, nghĩa là Tảng Đá, Thầy sẽ trao cho anh chìa khóa Nước Trời...”

Chìa khóa Nước Trời ấy đã trao cho ông Phê-rô là mục tử của các mục tử ở trần gian này, và chính ngài đã thay mặt Đức Chúa Giê-su trao chìa khóa này cho các giám mục và linh mục hiệp thông với ngài trong Giáo Hội Công Giáo, chìa khóa ấy chính là bí tích Giải Tội mà chúng ta thường gọi là bí tích hòa giải. Nơi bí tích hòa giải này, Giáo Hội có quyền tha tội và cầm tội của hối nhân, đó không phải là khắc nghiệt, nhưng là bởi lòng nhân từ của Thiên Chúa đối với nhân loại tội lỗi.

Bạn thân mến,
Đã có lần bạn phạm tội và đã có lần bạn ăn năn hối cãi, rồi bạn thấy tâm hồn của mình thật bằng an sau khi đã xưng tội xong. Đó chính là hiệu quả của bí tích Giải tội, bí tích của lòng thương xót Chúa và cũng là bày tò lòng yêu thương của Ngài đối với nhân loại, là chìa khóa Nước Trời mà Đức Chúa Giê-su đã trao ban cho Giáo Hội của Ngài.

Tuy rằng Đức Chúa Giê-su đã trao quyền tha tội cho thánh Phê-rô và các giám mục cũng như linh mục của Giáo Hội. Nhưng trong cuộc sống, bởi hiệu quả của bí tích Rửa tội mà bạn và tôi cũng có quyền tha thứ lỗi lầm của anh chị em, bạn và tôi cũng có quyền nói với họ rằng chúng ta là anh em trong Đức Chúa Giê-su, bởi vì khi tha thứ là khi được thứ tha, và bởi vì mỗi ngày bạn và tôi đều sốt sắng đọc kinh Lạy Cha chúng con ở trên trời...


Xin Thiên Chúa chúc lành cho chúng ta.

Lm. Giuse Maria Nhân Tài, csjb. 

Thứ Sáu, 18 tháng 8, 2017

Chúa nhật 20 thường niên



CHÚA NHẬT XX THƯỜNG NIÊN

Tin mừng: Mt 15, 21-28.
“Này bà, lòng tin của bà mạnh thật.”

Bạn thân mến,
Đức tin của người đàn bà Ca-na-an trong bài Phúc Âm hôm nay quả thật là kiên cường, rất đáng cho chúng ta noi theo. Bà đã “dám” đối chất lại với người mà bà đang cầu cứu, bởi vì bà tin tưởng người đang rao giảng Tin Mừng yêu thương này sẽ nhậm lời cầu xin của bà. Lòng yêu thương con gái của mình cách mãnh liệt đã giúp bà tin tưởng và trở nên gan dạ khi cầu cứu với Đức Chúa Giê-su, bởi vì bà biết rằng, chỉ có Ngài mới chữa cho con gái của bà khỏi bị quỷ ám mà thôi.
Đức tin của bạn và tôi chắc chắn là đã có từ rất lâu rồi, có từ thời ông bà tổ tiên truyền lại, hoặc ít nữa là tự mình đi tìm Thiên Chúa và Ngài đã cho gặp qua một vài hoàn cảnh biến cố của cuộc sống. Nhưng cho đến hôm nay, bạn và tôi có lúc nào dám bày tỏ đức tin của mình vào Thiên Chúa chưa ? Đức tin của bạn và tôi thuộc loại “gộc” khi chúng ta cố gắng chứng minh cho mọi người thấy, bằng cách đi tham dự thánh lễ chúa nhật cách đều đặn, hoặc thuộc làu kinh hôm kinh mai hơn những người có đạo khác. Nhưng cho đến hôm nay, bạn và tôi có chứng minh cho mọi người thấy đức tin của mình thuộc loại “gộc” chưa: một cơn bách hại thoáng qua là từ chối niềm tin và bỏ lễ nhà thờ; một người nào đó làm phật lòng mình thì giận dữ điên cuồng la lối thóa mạ; hay vì một chút danh phận rồi ghen tương với anh em mình và tìm cách “chơi” họ ?
Bạn thân mến,
Đức tin mạnh mẽ không phải là cứ đi lễ nhà thờ đều đặn, nhưng chính trong cơn gian nan khốn khó, chính trong hoàn cảnh khó khăn, mà chúng ta biết tin tưởng và phó thác vào Chúa với lòng yêu mến và vui vẻ, thì đó mới là đức tin mạnh mẻ.
Người đàn bà Ca-na-an đã lên tiếng thưa với Đức Chúa Giê-su: “Lạy Ngài là con vua Đa-vít, xin dủ lòng thương tôi...” chỉ có lòng tin mạnh mẽ mới thốt lên được lời ấy, chỉ có lòng tin mới bật ra những lời khiêm nhường như thế. Đức tin của người đàn bà Ca-na-an này đáng làm cho bạn và tôi suy nghĩ lại đức tin của chính mình, đức tin mà chúng ta nhận lãnh cách nhưng không bởi tình yêu của Thiên Chúa: tôi đã làm gì để đức tin của tôi trở nên sống động và mạnh mẻ trong hoàn cảnh cuộc sống hôm nay ?


Xin Thiên Chúa chúc lành cho chúng ta.

Lm. Giuse Maria Nhân Tài, csjb. 

Thứ Bảy, 12 tháng 8, 2017

Chúa nhật 19 thường niên


CHÚA NHẬT XIX THƯỜNG NIÊN

Tin mừng: Mt 14, 22-23.
Xin Ngài truyền cho con đi trên mặt nước mà đền với Ngài.”

Bạn thân mến,
Đức tin mạnh mẽ thường đạt được những kết quả tốt và bất ngờ, nó làm cho chúng ta mau mắn nhận ra thánh ý của Thiên Chúa trong cuộc sống của mình. Tuy nhiên, đức tin cũng cần phải được thử luyện qua những gian nan khốn khó mà chúng ta thường gặp phải hằng ngày, bởi vì chỉ có thử thách, gian nan, bắt bớ thì đức tin mới lớn lên và phát triển...

Bạn và tôi đều là những Phê-rô thứ hai rất hăng say với Lời Chúa khi mới tiếp xúc học hỏi, nhưng rồi vì những đòi hỏi của vật chất, sự gian lận dối trá của người này người nọ mà chúng ta cảm thấy Lời Chúa không còn linh nghiệm nữa, thế là chúng ta bị chìm trong cơn sóng biển trần gian; bạn và tôi đều là những Phê-rô mau mắn nhận ra thánh ý của Chúa trong các biến cố của cuộc sống, nhưng rồi sự mau mắn này đã trở thành nỗi hoài nghi khi có những linh mục và tu sĩ –là những người được tuyển chọn- như những tảng đá cản đường phát triển đức tin của mình bằng những lời đe dọa, chỉ trích với tâm hồn kiêu ngạo không thông cảm và khiêm nhường...

Thánh Phê-rô cầu xin Chúa Giê-su cho ngài được đi trên mặt nước để đến với Chúa, đó chính là một biểu hiện của một người có lòng tin mau mắn vào Chúa Giê-su. Mặt nước với những cơn sóng chính là trần gian với những biến cố đau thương thử thách, cầu xin để đi dến với Chúa trong giai đoạn này chính là một hành động can đảm và yêu thương.

Bạn và tôi đang sống giữa trần gian với nhiều đau khổ, thất vọng và có khi mất phương hướng vì có quá nhiều cám dỗ của thế gian, có quá nhiều bất công và đau khổ. Cũng có lúc bạn và tôi cầu xin cho mình vượt thắng những điều ấy để đến với Chúa, nhưng rồi vì đức tin không đủ mạnh, vì thiếu kiên trì trong cầu nguyện mà chúng ta –như thánh Phê-rô- bị chìm trong tội lỗi và những cạm bẫy của thế gian.

Bạn thân mến,
Hãy cầu xin đến với Chúa trong cơn gian khổ hay khi gặp thử thách, chứ đừng cầu xin Chúa cất khỏi những đau khổ thử thách rồi mới đi đến với Chúa...


Xin Thiên Chúa chúc lành cho chúng ta.

Lễ Đức Mẹ hồn xác lên trời



LỄ ĐỨC MẸ HỒN XÁC LÊN TRỜI
(Lễ trọng)
Tin mừng: Lc 1, 39-56.
“Đấng Toàn Năng đã làm cho tôi biết bao điều cao cả. Người nâng cao mọi kẻ khiêm nhường.”
Bạn thân mến,
Giáo Hội luôn nhắc nhở mời gọi chúng ta sống noi gương Đức Mẹ Ma-ri-a, cậy nhờ Mẹ cầu bàu để chúng ta được đến với Chúa Giê-su. Và lời mời gọi này càng cấp thiết hơn, mạnh mẻ hơn khi Giáo Hội mừng lễ kính Đức Mẹ Ma-ri-a hồn xác lên trời, bởi vì đây là một đặc ân cao trọng mà Thiên Chúa đã ban cho Mẹ. Bà Ê-li-sa-bét đã nói rất đúng về Đức Mẹ Ma-ri-a rằng: “Em thật có phúc, vì đã tin rằng Chúa sẽ thực hiện những gì Người đã hứa với em.”
1. Đức Mẹ Ma-ri-a có phúc vì đã TIN.
Đức tin là gốc rễ của mọi đức hạnh, là nguyên nhân của mọi ân sủng mà Thiên Chúa ban cho Đức Mẹ Ma-ri-a, cho nên bạn và tôi đều có thể xác tín điều này: tất cả các đặc ân mà Thiên Chúa ban cho Mẹ là những hoa trái tốt lành bởi đức tin mà ra.
Đức tin này đã làm cho Đức Mẹ Ma-ri-a thấy được tầm quan trọng của việc cứu chuộc của Thiên Chúa mà đáp lời xin vâng; đức tin này cũng đã làm cho Đức Mẹ Ma-ri-a mạnh dạn đứng thẳng người dưới chân Thánh Giá, vì Mẹ xác tín rằng Chúa Giê-su chịu đóng đinh trên cây gỗ ấy chính là nguồn ơn cứu độ cho nhân loại, là Đấng sẽ sống lại vinh quang và sẽ phán xét nhân loại trong ngày sau hết.
2. Lòng khiêm nhường đã đưa Đức Mẹ Ma-ri-a lên trời cao.
Khi vội vàng đi lên miền sơn cước để phục vụ vụ bà Ê-li-sa-bét, là Đức Mẹ Ma-ri-a đã thực hiện lòng khiêm nhường tuyệt hảo nhất của mình, bởi vì với thân phận là mẹ của Đấng Tối Cao mà đi phục vụ một con người bình thường, thì Mẹ đã trở thành thầy dạy sự khiêm nhường của nhân loại. Chính khi hạ mình sát đất để phục vụ trong yêu thương, thì Đức Mẹ Ma-ri-a đã trở thành một mẫu gương khiêm hạ tuyệt hảo cho nhân loại, và Thiên Chúa, Đấng thường nâng cao mọi kẻ khiêm nhường, đã cất nhắc Mẹ lên trời cao khi Mẹ còn ở thế gian này, trong vô vàn ân sủng và yêu thương.
Mẹ Thiên Chúa hạ mình phục vụ tha nhân, đó không phải là chuyện dễ dàng, bởi vì tất cả mọi người ai cũng có cái tôi cố hữu của mình, cái tôi muốn mình phải vượt trên mọi người, nhất là khi người ấy có chức vụ và quyền lực to lớn. Nhưng ở nơi Đức Mẹ Ma-ri-a, không một ai tìm thấy cái tôi ấy, bởi vì lòng khiêm hạ thẳm sâu của Mẹ chất chứa đầy ân sủng của Thiên Chúa, không có chỗ cho cái tôi ngự trị...
Bạn thân mến,
Trong ngày mừng lễ trọng Đức Mẹ Ma-ri-a hồn xác lên trời hôm nay, bạn và tôi cùng nhau xin Chúa gia tăng đức tin và lòng khiêm nhường cho mình, để trong cuộc sống hằng ngày, chúng ta biết noi gương Đức Mẹ Maria tin vào những điều kỳ diệu mà Tc đã thực hiện trong cuộc sống đời thường của mình, để nhờ đó mà bạn vàn tôi biết khiêm nhường hơn khi phục vụ tha nhân...
Xin Thiên Chúa chúc lành cho chúng ta.

Thứ Bảy, 5 tháng 8, 2017

Chúa nhật 18 thường niên



CHÚA NHẬT XVIII THƯỜNG NIÊN

Tin mừng: Mt 14, 13-21.
“Ai nấy đều ăn và được no nê.”

Bạn thân mến,
Niềm vui của người cho và người nhận thì bằng nhau, nếu như cả hai bên đều lấy tấm lòng thành thật đơn sơ để cho và để nhận. Phép lạ bánh hóa ra nhiều để nuôi hơn năm ngàn người ăn no nê của Đức Chúa Giê-su trong bài Phúc Âm hôm nay, là một điển hình của niềm vui cho đi và đón nhận: cho đi trong yêu thương và đón nhận cũng trong yêu thương.

Từ phép lạ to lớn này, Chúa Giê-su hướng dẫn bạn và tôi và mọi kẻ tin vào Ngài đến một phép lạ khác vĩ đại hơn, mầu nhiệm hơn và thánh thiêng hơn, đó là phép lạ của bí tích Thánh Thể, nơi bí tích này, Ngài trao ban thân mình làm của ăn nuôi sống linh hồn của những kẻ tin vào Ngài, đó là bạn và tôi, và những ai đã được sát nhập vào thân thể mầu nhiệm của Ngài là Giáo Hội Công Giáo. Bí tích Thánh Thể là một phép lạ liên lĩ được thực hiện mỗi giây mỗi phút trên khắp thế gian, không những để chứng tỏ Đức Chúa Giê-su vẫn còn đang hiện diện trong Giáo Hội tại trần gian, mà còn cho nhân loại thấy được và cảm nghiệm được tình yêu cho đi của Thiên Chúa, để nhân loại –trong đó có bạn và tôi- cũng được đón nhận bằng tất cả yêu thương của mình đối với Đức Chúa Giê-su Thánh Thể.

Bạn thân mến,
Đức Chúa Giê-su đã trao ban thân mình cho chúng ta, đó chính là tình yêu đích thực, tình yêu dâng hiến trọn vẹn. Có lúc nào bạn nghĩ mình phải dâng hiến cuộc đời mình cho Thiên Chúa không ? Đức Chúa Giê-su đã thực sự trở nên bánh trường sinh nuôi sống linh hồn của bạn và tôi, có lúc nào bạn nghĩ rằng mình sẽ là tấm bánh cho anh em và tha nhân ăn hay không ?

Mỗi ngày Đức Chúa Giê-su đều trở nên phép lạ trên các bàn thờ khắp thế giới để trao ban thân mình cho những kẻ tin vào Ngài. Bạn và tôi –hằng ngày- cũng sẽ trở nên tấm bánh cho anh em ăn, tấm bánh của chúng ta không cấu tạo bằng lúa mì, nhưng bằng lòng nhân ái, hy sinh, nhẫn nại và khiêm tốn, để khi mọi người tiếp xúc với chúng ta, họ đều cảm nghiệm được mùi vị ngọt ngào thôm tho của tấm bánh là Chúa Giê-su trong tâm hồn của bạn và tôi.


Xin Thiên Chúa chúc lành cho chúng ta.

Lm. Giuse Maria Nhân Tài, c sjb. 

Thứ Bảy, 29 tháng 7, 2017

Chúa nhật 17 thường niên



CHÚA NHẬT XVII THƯỜNG NIÊN

Tin mừng: Mt 13, 44-52.
“ Người ấy bán tất cả những gì mình có mà mua thửa ruộng ấy.”

Bạn thân mến,
Bài Phúc Âm hôm nay Đức Chúa Giê-su đưa ra ba dụ ngôn nói về Nước Trời với ba ý nghĩa khác nhau, để cho bạn và tôi cùng suy nghĩ xem mình có phải là người mừng vui khi tìm được Nước Trời hay không: Nước Trời ví như kho tàng chôn giấu trong ruộng, Nước Trời giống như thương gia đi tìm ngọc đẹp, Nước Trời cũng giống như chuyện chiếc lưới thả xuống biển.v.v...

Bạn là người tìm được Nước Trời chôn giấu giữa thế gian, khi mà chung quanh bạn có rất nhiều người chưa tìm được kho tàng quý báu ấy, nhưng bạn có vui lòng bán tất cả, đánh đổi tất cả những gì bạn đang có để chiếm hữu Nước Trời không ? Bạn có so đo thời gian tham dự thánh lễ quá dài so với thời gian ngồi nhậu nhẹt với bạn bè không ? Bạn có sẵn lòng hy sinh sự nghiệp, hy sinh tình yêu, hy sinh tiền bạc, hy sinh tất cả, để chiếm lấy Nước Trời là kho tàng mà bạn đã tìm được giữa thế gian này không ?

Khi mà có rất nhiều đang mò mẫm đi tìm chân lý thì bạn đã tìm được chân lý là Đức Chúa Giê-su; khi mà người ta đi tìm Thiên Chúa trên mặt trăng, dười biển sâu, trong các thư viện cổ kính giá trị, thì bạn đã tìm được Thiên Chúa ngay trong cuộc sống của mình; khi mà người ta quyết đánh đổi tất cả để được sự bình an trong tâm hồn, thì bạn đã được sự bình an của Đức Chúa Giê-su trong lòng. Tất cả những điều ấy chính là kho tàng quý giá mà Thiên Chúa –vì yêu thương- đã trao ban cho bạn khi bạn tìm kiếm Ngài.

Bạn thân mến,
Có nhiều người Ki-tô hữu đã tìm được kho tàng quý giá là Nước Trời, nhưng họ không giữ được lâu bền, bởi vì họ đem kho tàng vô giá ấy đánh đổi với vật chất của thế gian. Nhưng bạn và tôi là những người được Thiên Chúa yêu thương cách đặc biệt, đã đem kho tàng Nước Trời mặc khải cho chúng ta, và giúp chúng ta phương pháp gìn giữ kho tàng ấy, đó chính là tham dự các bí tích và khiêm tốn ước ao đón nhận  ân sủng của Ngài.


Xin Thiên Chúa chúc lành cho chúng ta.

Lm. Giuse Maria Nhân Tài, csjb . 

Thứ Bảy, 22 tháng 7, 2017

Chúa nhật 16 thường niên



CHÚA NHẬT XVI THƯỜNG NIÊN

Tin mừng: Mt 13, 24-43
“Cứ để cả hai cùng lớn lên cho đến mùa gặt.”

Bạn thân mến,
Câu chuyện dụ ngôn lúa và cỏ lùng mà chúng ta nghe hôm nay là do Đức Chúa Giê-su kể, qua lời tường thuật của thánh sử Mát-thêu, bạn nghe xong chắc hẳn khen ngợi Đức Chúa Giê-su thật tài giỏi, vì biết lấy hoàn cảnh thực tế của cuộc sống để dạy dỗ và hướng dẫn dân chúng hiểu được Nước Trời, nhưng tầm quan trọng của dụ ngôn lúa và cỏ lùng là ở chỗ này, bạn thử cùng tôi suy tư xem sao:

Tâm hồn chúng ta là mảnh đất mà Đức Chúa Giê-su gieo hạt giống vào đó, Ngài chỉ gieo hạt giống tốt tức là lời của Ngài để nảy sinh những cây lúa tốt tươi là những nhân đức. Ma quỷ cũng thấy tâm hồn chúng ta có thể gieo cỏ lùng vào để trở nên hang ổ sào huyệt của tội lỗi. Lúa là những nhân đức mà chúng ta học hỏi nơi Lời Chúa để tâm hồn của chúng ta trở nên cánh đồng lúa tốt tươi, đem lại nhiều lợi ích cho mọi người; cỏ lùng chính là những thói hư tật xấu, những ích kỷ hưởng thụ, những đam mê danh vọng.v.v...mà ma quỷ đã gieo vào trong tâm hồn và cuộc sống của chúng ta.

Tình yêu của Thiên Chúa được thể rõ ràng nhất qua thời gian sống của mỗi người chúng ta: lúa tốt và cỏ lùng chính là nhân đức và tội lỗi đang tồn tại trong con người chúng ta. Thiên Chúa không sai các thiên thần lập tức đi diệt cỏ lùng, nhưng đợi đến ngày thu hoạch lúa tức là ngày phán xét mới thực hiện. Điều này cho chúng ta thấy rằng Thiên Chúa luôn yêu thương chúng ta, yêu thương dẫn đến nhẫn nại, nhẫn nại đưa đến tha thứ, nhưng nếu chúng ta không nhận ra được tình yêu, nhẫn nại và tha thứ của Thiên Chúa mà không sửa đổi cuộc sống của mình cho phù hợp với tinh thần Phúc Âm, thì sẽ có ngày, Thiên Chúa sẽ liệt chúng ta vào hàng cỏ lùng và đem bỏ vào trong lửa hỏa ngục đời đời.

Bạn thân mến,
Cuộc sống của bạn và tôi và của tất cả mọi người đều có ngày kết thúc, sự công bằng của Thiên Chúa lúc ấy sẽ tỏ hiện thật rõ ràng qua việc phán xét công và tội của mỗi người. Trong cuộc sống, bạn và tôi đều mong muốn tâm hồn mình luôn đón nhận Lời Chúa và mong muốn thực hành lời hằng sống ấy trong cuộc sống của mình. Nhưng cũng có rất nhiều lần, tâm hồn bạn và tôi đều đồng thời cảm thấy như có một sức mạnh của cám dỗ làm cho lòng mình không muốn thực hành Lời Chúa, mà chỉ muốn sống hưởng thụ thoài mái thân xác, đó chính là kẻ thường đối kháng với Đức Chúa Giê-su là ma quỷ đang gieo cỏ lùng (tội lỗi) vào trong tâm hồn chúng ta đó, hãy cẩn thận để phân biệt điều tốt đẹp từ nơi Thiên Chúa trong tâm hồn của mình.

Ruộng lúa nào cũng có cỏ dại chen lẫn với cây lúa, nhưng nếu chúng ta siêng năng tỉnh táo nhổ nó mỗi ngày bằng bí tích Giải Tội, bí tích Thánh Thể, lần hạt Mân Côi và các phương tiện mà Giáo Hội đã chỉ dẩn cho chúng ta, thì chắc chắn cỏ lùng sẽ không thể vượt qua và che kín cây lúa được.

Xin Thiên Chúa chúc lành cho chúng ta.

Lm. Giuse Maria Nhân Tài, csjb .