Thứ Bảy, 13 tháng 10, 2018

Chúa nhật 28 thường niên



CHÚA NHẬT 28 THƯỜNG NIÊN
Tin mừng : Mc 10, 17-30
“Hãy đi bán những gì anh có rồi đến theo tôi”.
Bạn thân mến,
Con người ta ai cũng muốn được giàu có, muốn có nhiều của cải vật chất để sống sung sướng, nên thức khuya dậy sớm để đi kiếm tiền. Vì “đồng tiền nối liền khúc ruột” của con người, cho nên con người dù phải nguy hiểm đến bản thân cũng cố làm cho “khúc ruột” của mình càng ngày càng lớn, như vậy mới thoả mãn những nhu cầu của cá nhân mình.
1. Tuân giữ các lề luật chưa chắc đã được vào Nước Trời bởi vì Chúa Giê-su còn nhắc nhở cho anh thanh niên giàu có : “Anh phải về bán hết những gì anh có mà cho người nghèo...” (Mc 10, 21b), bởi vì lề luật không làm cho chúng ta được cứu độ, nhưng chính là tin vào Đức Chúa Giê-su.
Giàu có không phải là cái tội, nhưng sự giàu có thường làm cho con người ta dễ dàng phạm tội và phạm tội nặng hơn những người khác, bởi vì tiền bạc vật chất mà chúng ta có và sử dụng, nó không có con mắt để nhìn thấy người nghèo mà giúp đỡ, nó không có tâm hồn để biết cảm thông, cho nên nó dễ dàng làm cho con người đi lầm đường lạc lối, do đó mà Đức Chúa Giê-su đã cảnh tỉnh anh thanh niên giàu có, cũng như là để nhắc nhở cho chúng ta ngày hôm nay biết rằng: con lạc đà đi qua lỗ kim còn dễ hơn người giàu có vào thiên đàng.
2. Người biệt phái và các kinh sư cũng như các thầy thông luật đã tuân giữ cách hoàn hảo lề luật, nhưng vẫn bị Đức Chúa Giê-su chê trách, bởi vì họ chỉ giữ luật theo kiểu mặc áo choàng cho đẹp cho oai với mọi người, còn tâm hồn thì thật xa cách lề luật, bởi vì họ đã coi thường những người nghèo khó, những người goá bụa và những người neo chiếc cô đơn, nhưng, trái lại một La-gia-rô nghèo khó không cơm ăn áo mặc, đã được ngồi trong lòng của tổ phụ A-bra-ham để hưởng hạnh phúc thiên đàng.
Khoảng cách giữa giàu có và thiên đàng không phải chỉ đo bằng tiền bạc hay vật chất, nhưng được đo bằng sự bác ái và yêu thương tha nhân, cho nên nó rất xa và cũng rất gần. Xa là vì chúng ta coi tiền bạc như là cứu cánh của cuộc sống, cho nên tiền bạc đã như một hố lửa sâu ngùn ngụt ngăn cách giữa chúng ta và thiên đàng; gần là vì chúng ta thanh thoát trong việc sử dụng tiền bạc với tinh thần bác ái phục vụ tha nhân, coi tiền bạc như một công cụ trợ lực cho sự phục vụ ấy tốt đẹp hơn...
Bạn thân mến,
Người thanh niên giàu có trong Tin Mừng hôm nay chính là hình ảnh của bạn và tôi và của những người Ki-tô hữu khác, chúng ta đi tham dự thánh lễ để giữ trọn lề luật như Chúa và Hội Thánh dạy, nhưng chúng ta chưa thực hành đúng cốt lõi của lề luật là bác ái và yêu thương.
Hưởng thụ những công lao thành quả của mình làm ra là một hạnh phúc, nhưng càng hạnh phúc hơn khi chúng ta biết chia sẻ với tha nhân những của cải mình có được, bởi vì khi cho đi chính là lúc nhận lại, cho nhiều thì nhận nhiều, mà cho tất cả là nhận được thiên đàng làm gia tài của mình vậy...
Câu hỏi gợi ý :
1/ Tự xét mình, anh (chị) có thấy là mình giàu có hơn người nghèo không, và có lúc nào anh (chị) chia sẻ với người nghèo cái của mình có: vật chất và tinh thần ?
2/ Chúa nói: con lạc đà chui qua lỗ kim còn dễ hơn người giàu có vào nước thiên đàng. Anh (chị) có thấy đây là lời “chói tai” hay không, nếu không chói tai, thì anh (chị) làm gì để thực hành lời này cho đúng ý của Chúa
Xin Thiên Chúa chúc lành cho tất cả chúng ta.
Lm. Giuse Maria Nhân Tài, csjb. 
------------------
http://www.vietcatholicnews.net 
http://www.vietcatholic.net/nhantai 
http://nhantai.info

Chủ Nhật, 7 tháng 10, 2018

Chúa nhật 27 thường niên



CHÚA NHẬT 27 THƯỜNG NIÊN

Tin mừng: Mc 10, 2-16
“Sự gì Thiên Chúa đã phối hợp, loài người không được phân ly.”

Bạn thân mến,
“Mô-đen” nổi bật nhất của gia đình trong thế giới ngày nay chính là vợ chồng li dị nhau. Ly dị là một hành vi bạo lực tàn nhẫn làm tổn thương lâu dài tinh thần của con cái, là sự ích kỷ tàn nhẫn của cha mẹ đối với con cái của mình...
Con người thời nay viện cớ là phải theo đà tiến của văn minh nhân loại, của khoa học kỹ thuật để rồi từ chối và phủ nhận cái gốc của hoà bình chính là hạnh phúc gia đình, họ chối bỏ giá trị đạo đức cá nhân để a dua theo phong trào ly dị mà họ cho rằng, nếu mình không theo là lỗi thời. Ly dị chính là chối bỏ đạo đức căn bản trong hôn nhân mà Đức Chúa Giê-su đã nói rõ ràng : “Sự gì Thiên Chúa đã phối hợp, loài người không được phân li”, Thiên Chúa đã phối hợp và chúc phúc trong sự ưng thuận một cách thong dong của người nam và người nữ, chứ không phối hợp và chúc phúc cách miễn cưỡng hay gò bó của hai người, cho nên khi họ xé bỏ khế ước hôn nhân để ly dị đường ai nấy đi, thì chính họ cũng đã xé bỏ hạnh phúc của mình và con cái mình, và hơn thế nữa, họ từ chối sự chúc lành của Thiên Chúa trên tình yêu của họ: họ không thể nào tìm kiếm lại hạnh phúc hôn nhân sau khi đã ly dị...
Tình yêu chân chính là biết hy sinh cho nhau và chấp nhận những khuyết điểm của nhau, trong tình yêu vợ chồng, sự hy sinh cho nhau và chấp nhận khuyết điểm của nhau càng phải nổi bật hơn, bởi vì bao lâu họ biết chấp nhận và hy sinh cho nhau thì hạnh phúc còn ở với họ, nhưng một khi họ chỉ nhìn thấy những khổ cực của mình mà không nhìn thấy những nỗi khổ của vợ (chồng) mình, thì cánh cửa hạnh phúc gia đình đang từ từ khép lại, nhốt họ trong sự ích kỉ chỉ muốn thoả mãn những đòi hỏi của cá nhân mà thôi.
Bạn thân mến,
Hạnh phúc của đời sống hôn nhân rất là quan trọng, quan trọng là bởi vì được Thiên Chúa chúc phúc, và Đức Chúa Giê-su đã nâng lên hàng bí tích, do đó mà bạn và tôi –những người vợ người chồng- càng phải ý thức hơn nữa vai trò của mình trước mặt Thiên Chúa, đó là biết chấp nhận khuyết điểm của nhau và hy sinh cho nhau, bởi vì đó chính là những giọt mật ngọt trong tình yêu chân thật của đời sống hôn nhân theo ý của Thiên Chúa.
Xin Thiên Chúa chúc lành cho chúng ta.

Câ hỏi gợi ý :
1.     Có lúc nào anh (chị) mĩm cười trước khuyết điểm của vợ (chồng) ?

2.     Có lúc nào anh (chị) nghĩ rằng: chỉ biết nghĩ đến bản thân mình mà thôi, thì sẽ làm cho gia đình mất hạnh phúc chăng ?

Lm. Giuse Maria Nhân Tài, csjb. 

Thứ Bảy, 29 tháng 9, 2018

Chúa nhật 26 thường niên



CHÚA NHẬT 26 THƯỜNG NIÊN
Tin mừng : Mc 9, 38-43.45.47-48
“Ai không chống lại chúng ta là ủng hộ chúng ta. Nếu tay anh làm cớ cho anh sa ngã, thì chặt nó đi.”

Bạn thân mến,
Trong bài Tin Mừng hôm nay có hai điểm chính mà Đức Chúa Giê-su muốn nhấn mạnh:
- Điểm thứ nhất là “chống lại và ủng hộ”, 

- Điểm thứ hai là “phải dứt khoác ngay với những gì nên cớ vấp phạm”.
1. Đức Chúa Giê-su không hề rao giảng việc ủng hộ tội ác hay ủng hộ làm điều ác và tội lỗi, nhưng Ngài nhắc nhở các môn đệ rằng, ai ủng hộ việc làm của Ngài và của các tông đồ tức là không chống đối Ngài, mà việc Ngài và các tông đồ đang làm chính là công việc bác ái và phục tha nhân, mà người Do Thái chưa từng thấy được nơi các kinh sư, các thầy luật sĩ và những người biệt phái của họ. Nếu họ làm như Đức Chúa Giê-su và các tông đồ, thì chắc chắn sẽ có rất nhiều người ủng hộ và tôn họ làm đấng tiên tri, nhưng thay vì ủng hộ thì họ lại chống đối việc Đức Chúa Giê-su đang làm và đang rao giảng, và cuối cùng thì lên án đóng đinh Ngài vào thập giá.
Có rất nhiều lần trong cuộc sống chúng ta đã phản đối, đã “đì”, và đã trù giập người anh em chị em chúng ta, vì một lý do đơn giản là họ không ủng hộ việc chúng ta làm.
Trong cuộc sống của bạn và tôi thì chống đối nhiều hơn là ủng hộ, bởi vì cái tôi của chúng ta quá lớn, lớn hơn cả lý trí và lương tâm của mình, cho nên chúng ta chỉ thấy được cái khuyết điểm của người anh em chị em mà không nhìn thấy cái ưu điểm của họ:
Chúng ta chống vì họ thấp cổ bé họng,
Chúng ta chống vì họ quá hiền lành,
Chúng ta chống vì họ hay nói sự thật,
Chúng ta chống vì việc làm ngay thẳng của họ là cái gai trong mắt của mình.
Chúng ta chống vì họ được nhiều người ủng hộ.
Chúng ta chống vì chúng ta kiêu ngạo...
Chúng ta chống vì họ không về phe với mình...
Nhưng chúng ta lại ủng hộ những ai về phe với mình, chúng ta ủng hộ vì họ là bạn bè thân thiết của mình, chúng ta ủng hộ vì hoàn cảnh của họ giống hoàn cảnh của mình, chúng ta ủng hộ người khác vì tâm hồn của chúng ta cũng đang hậm hực tức tối vì quyền lợi bị mất đi...

2. “Nếu tay anh làm cớ cho anh sa ngã, thì chặt nó đi”, “tay anh” chính là bạn bè của bạn và tôi, bạn bè làm cớ cho chúng ta vấp ngã thì dứt tình bạn với họ, vì thà rằng không có bạn bè để được vào Nước Trời, còn hơn là có người bạn xấu ấy để rồi cả hai sa hoả ngục; “chân anh” cũng chính là những cái mà anh yêu thích: xe cộ, áo quần, tiền bạc.v.v... thà không có xe cộ để được vào Nước Trời, còn hơn là có xe cộ rồi chạy long nhong đến quán cà-phê ôm, đến những nơi không đáng đến để rồi gây cớ vấp phạm cho người khác; thà không có lụa là gấm vóc, thà không có tiền ức bạc tỷ, thà vào Nước Trời với bộ áo quần vải thô nhưng thơm tho sạch sẽ...

Ở đời, có nhiều khi bạn thấy có người làm đúng cũng bị chống mà có người làm sai lại được ủng hộ, bởi vì bạn và tôi đều hiểu: thế gian chứ không phải là thế ngay, bởi vì con người ta ai cũng có cái tôi ích kỷ, ai cũng có cái tôi tham lam, ai cũng có phe cánh của mình…

Bạn thân mến,
Chống đối hay ủng hộ là việc của người khác, nhưng hết lòng chu toàn bổn phận vì Chúa vì tha nhân trong công lý và sự thật là việc của chúng ta, vì chống đối hay ủng hộ không phải là giấy chứng nhận vào Nước Trời, nhưng chính là việc chu toàn bổn phận hằng ngày của mình cách trọn vẹn.
Xin Thiên Chúa chúc lành cho chúng ta.
Lm. Giuse Maria Nhân Tài, csjb. 
----------------------
http://www.vietcatholicnews.net 
http://www.vietcatholic.net/nhantai 
http://nhantai.info

Thứ Bảy, 22 tháng 9, 2018

Chúa nhật 25 thường niên





CHÚA NHẬT 25 THƯỜNG NIÊN

Tin mừng : Mc 9, 30-37
“Con người sẽ bị nộp. Ai muốn làm người đứng đầu, thì phải phục vụ mọi người.”

Bạn thân mến,
Cuộc sống con người nếu không có những tham vọng thì sẽ rất bằng phẳng, sẽ rất hiền hoà như nguyên tổ A-dong và E-va của chúng ta hồi ở trong vườn địa đàng, nhưng con người thì luôn có tham vọng, cái tham vọng này nhiều lúc vượt qua khả năng của con người: muốn làm lớn.
Đức Chúa Giêsu đã ân cần dặn dò các môn đệ : “Ai muốn làm người đứng đầu, thì phải làm người rốt hết, và làm người phục vụ mọi người” , Ngài muốn các môn đệ phải học nơi Ngài sứ mệnh “làm lớn” tức là sứ mệnh phục vụ tha nhân trong chính bổn phận của mình. Bởi vì có nhiều người “làm lớn” nhưng không thích phục vụ; có nhiều người thích ăn trên đầu ngồi trên cổ người khác, nhưng lại chỉ tay năm ngón và coi việc phục vụ như là công việc đê hèn của các đầy tớ, đó là nguyên nhân của những bất hoà, phe phái và chiến tranh.

Đức Chúa Giêsu đã phục vụ và Ngài coi phục vụ chính là tiêu chuẩn để làm lớn trong Nước Trời.
“Muốn làm lớn thì phải làm nhỏ” không ai lớn cho bằng Đức Chúa Giê-su, Ngài chính là Thiên Chúa, là vua vũ trụ; nhưng cũng không ai nhỏ cho bằng Đức Chúa Giê-su, Ngài chính là con người, một con người nghèo khó nhất giữa loài người, và không ai đề cao việc phục vụ như Ngài, bởi vì chính Ngài đã phục vụ trong yêu thương cho đến chết, và chết rất tội nghiệp trên cây thập giá. Đó chính là hình ảnh sống động của người “làm lớn”, là mẫu gương phục vụ cho những người muốn “làm lớn” trong cộng đoàn của mình.
Con người ta ai cũng thích được làm ông này bà nọ -trong đó có bạn và tôi- ai cũng thích được có quyền hành để sai người này bảo người kia, nhưng rất ít có người thích phục vụ người khác như một tôi tớ. Có những lúc chúng ta phục vụ mà trong tâm hồn vẫn còn vướng mắc cái mắc cỡ, coi phục vụ là việc xấu xa đê tiện của hạng đầy tớ, cho nên chúng ta miễn cưỡng khi cúi xuống vung tay vứt nắm đồng tiền cho người ăn xin bên vệ đường, và nhanh chân bước đi mà không thèm ngoái cổ nhìn lại...
Bạn thân mến,
Người làm lớn tức là người có chức có quyền trong xã hội và Giáo Hội, nhưng chức quyền của họ không làm cho người khác lớn lên trong tình thương nếu họ không biết phục vụ, trái lại, người biết phục vụ vì yêu thương sẽ có ảnh hưởng lớn mạnh trên mọi người, mà không cần có một thế lực nào của người đời nâng đỡ, bởi vì chính Thiên Chúa là Đấng yêu thương sẽ luôn ở với họ.
Có người phục vụ tha nhân, nhưng không yêu thương.
Có người phục vụ tha nhân, nhưng cách miễn cưỡng.
Có người phục vụ tha nhân, nhưng phục vụ chiếu lệ.
Có người phục vụ tha nhân, nhưng lẩm bẩm chửi thề...
Chỉ có những ai thành tâm yêu mến Đức Chúa Giê-su trong tha nhân mới có cung cách phục vụ chân chính, và như thế họ là những người lớn nhất trong Nước Trời vậy !

Xin Thiên Chúa chúc lành cho chúng ta.

Lm. Giuse Maria Nhân Tài, csjb. 

Thứ Năm, 20 tháng 9, 2018

Chúa nhật 24 thường niên





CHÚA NHẬT 24 THƯỜNG NIÊN

Tin mừng: Mc 8, 27-35.
“Thầy là Đấng Ki-tô. Con Người phải chịu nhiều đau khổ.”

Bạn thân mến,
Tin Mừng hôm nay, bạn và tôi đã nghe rất nhiều lần, và có khi thuộc lòng mẫu đối thoại giữa Đức Chúa Giê-su với các môn đệ của Ngài, mẫu đối thoại có hai câu hỏi của Đức Chúa Giê-su:
1.      Người ta nói Thầy là ai ?
2.      Anh em bảo Thầy là ai ?
Hai câu hỏi thật bất ngờ với các tông đồ.

1.      Người ta bảo Thầy là ai ?
Thời của Đức Chúa Giê-su: đám đông dân chúng bảo Ngài là vị đại tiên tri, Ngài giảng dạy như Đấng có quyền uy; lại có người bảo Ngài là Đấng nhân danh Thiên Chúa mà đến, vì Ngài làm rất nhiều phép lạ thi ân giáng phúc cho dân chúng; những người Biệt Phái và Pha-ri-siêu thì cứ cho là Đức Chúa Giê-su ăn nói lộng ngôn phạm thượng đến Thiên Chúa, và ghen ghét thù hằn Ngài, cho nên luôn tìm cách để “chơi” Ngài, cuối cùng thì vu vạ cáo gian Ngài, và xin tổng trấn Phi-la-tô lên án và đóng đinh Ngài vào thập giá…
Thời nay: Bên cạnh những người biết và tin vào Đức Chúa Giê-su, thì vẫn còn có nhiều người chưa biết Ngài là ai; có nơi người ta đá đảo Hội Thánh của Ngài, có nơi người ta bách hại những người tin vào Ngài, và có những nơi người ta cuồng nhiệt sát hại những ai tin vào Đức Chúa Giê-su là Thiên Chúa làm người, là Đấng cứu độ trần gian…
Thời của Đức Chúa Giê-su cũng như thời nay –thế kỷ 21- có người coi Ngài là vị cứu tinh nhân loại, có người coi Ngài là tên tội phạm bị đóng đinh trên thập giá, và còn có nhiều người tìm cách bách hại những ai mang danh Ki-tô hữu…

2.      Còn anh em, anh em bảo Thầy là ai ?
Các môn đệ của Đức Chúa Giê-su thật bất ngờ khi Ngài hỏi các ông về bản thân Ngài, và chắc chắn các ông rất lúng túng vì không ngờ Thầy lại hỏi câu ấy, bởi vì các ông đi theo Ngài nhưng có lẽ như chưa bao giờ để ý đến Ngài là ai ! Nhưng nhờ tác động của Đức Chúa Thánh Thần mà thánh Phê-rô đã mau mắn tuyên xưng: “Thầy là Đấng Ki-tô”.
Có một ngày đẹp trời nào đó, Đức Chúa Giê-su cũng sẽ hỏi cá nhân bạn và tôi: “Còn con, con bảo Thầy là ai ? Nếu con bảo Thầy là cứu chúa của con, là Thiên Chúa của con, sao con vẫn sống như người chưa biết Thầy, sao con vẫn sống kiêu căng, ích kỷ, ghét ghen với tha nhân ? Sao con vẫn cứ lấy Thầy ra làm khiên mộc để con biện hộ cho việc làm không tốt đẹp của con…?- Thì bạn và tôi phải trả lời ra sao !
Và Đức Chúa Giê-su cũng sẽ hỏi những người trong cộng đoàn của bạn và tôi: “Còn các con, các con bảo Thầy là ai ? Nếu các con bảo Thầy là Đường là Sự Thật và là Sự Sống, nên các con từ bỏ mọi sự để theo Thầy, sao các con vẫn còn chia bè chia phái để đấm đá khai trừ nhau, sao các con vẫn cứ nói xấu nhau trong cộng đoàn, sao các con vẫn cứ muốn làm lớn để đạp bỏ anh em chị em trong cộng đoàn của mình ? Các con tự nguyện sống trong cộng đoàn để nên thánh, nhưng sao các con vẫn cứ coi anh em chị em như kẻ thù giống như con cái của ma quỷ vậy ? Thì bạn và tôi sẽ trả lời ra sao với Ngài !
Bạn thân mến,
Nơi người nghèo khó, Đức Chúa Giê-su hỏi chúng ta: các con bảo Thầy là ai…?
Nơi người bất hạnh, Đức Chúa Giê-su hỏi chúng ta: các con bảo Thầy là ai…?
Nơi những trẻ em đói khổ, Đức Chúa Giê-su hỏi chúng ta: các con bảo Thầy là ai…?
Nơi người giàu có bất lương, nơi người ỷ quyền ỷ thế hiếp đáp dân nghèo, Đức Chúa Giê-su hỏi chúng ta: các con bảo Thầy là ai...?

Bạn và tôi đều biết Đức Chúa Giê-su là ai rồi, nhưng có lẽ chúng ta chỉ biết Ngài trong nhà thờ, chỉ biết Ngài hiện diện trong bí tích Thánh Thể mà thôi, chứ chúng ta chưa biết Ngài đang hiện diện trong những người anh em bất hạnh chung quanh chúng ta...!

Xin Thiên Chúa chúc lành cho chúng ta.

Lm. Giuse Maria Nhân Tài, csjb. 

Thứ Bảy, 8 tháng 9, 2018

Chúa nhật 23 thường niên



CHÚA NHẬT 23 THƯỜNG NIÊN
Tin mừng : Mc 7, 31-37.
“Đức Giê-su làm cho kẻ điếc nghe được, và kẻ câm nói được.”
Bạn thân mến,
Đức Chúa Giê-su đến trần gian, mục đích của Ngài là cứu nhân loại khỏi ách thống trị của ma quỷ tội lỗi, đem ơn cứu độ cho nhân loại, nhưng không phải vì thế mà Ngài bỏ qua không đoái hoài đến những đau khổ nơi thân xác của con người, hay nói cách khác, Ngài không những cứu linh hồn con người mà còn cứu cả thân xác của họ. Tin Mừng hôm nay đã cho chúng ta thấy điều ấy khi Ngài làm cho người câm nói được và người điếc nghe được.
Đức Chúa Giêsu đã làm hai công việc trên một con người tức là Ngài chữa lành bệnh trong tâm hồn và nơi thân xác của người bệnh. Ngài đến không phải chỉ để rao giảng, hay chỉ để mời gọi mọi người thống hối và tin vào Ngài, nhưng Ngài còn làm nhiều việc khác để bảo đảm với những người đi theo Ngài rằng: cứ tin đi thì cơn bệnh nơi thân xác cũng sẽ được lành.
Câm và điếc thường đi đôi với nhau, ai đã bị câm thì cũng sẽ điếc, đó là bẩm sinh, nhưng có những người sau một tai nạn thì bị câm nhưng không điếc, hoặc là nghe được nhưng nói không được, những người này thường đau khổ hơn những người bị câm điếc bẩm sinh vì họ nghe được người ta nói gì, nhưng không thể nói lại cho người ta nghe về cảm nghĩ của mình, quả là đau khổ thật.
Có những lúc bạn và tôi sáng mắt mà cũng như mù, bởi vì chúng ta nhìn mà không thấy những đau khổ và bất hạnh của người khác; có những lúc bạn và tôi chỉ biết lớn tiếng phê bình anh em chị em vì họ thất hứa, mà chúng ta không nhìn thấy họ đang băn khoăn trong lòng vì sự thất hứa của chính mình...
Có những lúc bạn và tôi bị câm mà chúng ta vẫn cứ tưởng mình nói được, đó là lúc chúng ta thấy một em nhỏ ăn xin đang bị người bạc đãi mà chúng ta không một lời bênh vực, chúng ta thấy người đau khổ mà không một lời an ủi, chúng ta thấy các bạn thanh niên nam nữ sống lơ là với Chúa mà không một lời khuyên bảo, chúng ta đã bị câm khi thu mình trong cái vỏ an phận và thỏa mãn của mình.
Chúng ta đừng nhìn người câm điếc mà thương hại, nhưng hãy thương hại và cầu nguyện cho chính bệnh câm điếc trong tâm hồn của bạn và tôi.
Bạn thân mến,
Cha Vincent Lebbe, người Bỉ, ngài đã dạy các con cái của ngài thuộc dòng Tiểu Đệ Thánh Gioan Tẩy Giả như sau : “Cứu người” là cứu toàn bộ con người, bởi vì linh hồn và thân xác không thể tách lìa nhau, cứu tất cả khó khăn của họ mà không đòi điều kiện, không hỏi họ có theo (vào) đạo hay không, để tránh người ta hồ nghi các giá trị công tác xã hội của chúng ta”.
Như thế là đã rõ, mỗi khi bạn và tôi đi khuyên bảo người nghèo khó hãy theo đạo, hãy đến nhà thờ, nhưng chúng ta vẫn làm ngơ trước cảnh đói ăn của họ, và có khi không nhìn thấy họ đang lo buồn vì kế sinh nhai mà không đến nhà thờ như bao giáo dân khác được, chúng ta hãy học theo gương của Đức Chúa Giê-su khi chữa lành bệnh tật phần hồn thì đồng thời cũng làm cho thân xác của họ được khoẻ mạnh.
Xin Thiên Chúa chúc lành cho chúng ta.
Lm. Giuse Maria Nhân Tài, csjb. 
------------
http://www.vietcatholicnews.net 
http://www.vietcatholic.net/nhantai 
http://nhantai.info

Thứ Bảy, 1 tháng 9, 2018

Chúa nhật 22 thường niên



CHÚA NHẬT 22 THƯỜNG NIÊN

Tin Mừng : Mc 7, 1-8a. 14-15.21-23
“Các ông gạt bỏ điều răn của Thiên Chúa, mà duy trì truyền thống của người phàm.”

Bạn thân mến,
Không biết bài Tin Mừng hôm nay có làm cho tâm hồn bạn cảm thấy như thế nào, chứ riêng tôi mỗi khi nghe đoạn Tin Mừng này thì rất có cảm hứng, cảm hứng bởi vì ý nghĩa nội dung của nó như cái kim chích tâm hồn của con người, ngay cả tôi nữa, mỗi khi rửa tay thì cũng đều nhớ đến đoạn Tin Mừng này, xin chia sẻ với bạn.
1.      Rửa tay là một thói quen vệ sinh.
Rửa tay trước khi ăn không phải là lề luật của Thiên Chúa hoặc là của ông Môi-sê, nhưng chỉ là một thói quen của phép vệ sinh, và có lẽ chúng ta đôi lúc cũng quên mất rửa tay trước khi ăn, vì thời buổi hiện đại đã có khăn lau tay rất sạch và thơm.
Rửa tay cho thật sạch, nói năng cho thật văn hoa, bộ điệu cho thật thu hút người khác, nhưng tâm hồn thì tràn đầy những thói hư tật xấu không chịu sửa đổi, thì cũng chỉ là những cái mả tô vôi trắng toát đến phát sợ mà thôi. Có những người khuyên bảo người khác phải ăn ở hiền lành để được Chúa thương, nhưng chính họ thì lại sống không có một chút tình yêu của Phúc Âm, họ như các kinh sư và biệt phái ngày ngày thích đứng giữa ngã ba đường để cho người ta thấy mà chào họ: “Rabbi” !
Rửa tay thì cần thiết cho thân xác khỏi nhiễm bệnh, rửa tâm hồn thì cần thiết cho linh hồn được kiện khang, cả hai đều rửa, nhưng một bên là thói quen của người đời, và một bên thì đúng là lề luật của Thiên Chúa, mà người chú trọng đến hình thức bên ngoài thì đương nhiên rất ít chú trọng đến tâm hồn, đó chính là lệch lạc của người mang danh là Ki-tô hữu nhưng lại thích phô trương, khoe khoang, kiêu ngạo.
2.      Thói giả hình là bình phong che đậy tội ác.
Đạo đức giả và thói giả hình thì nhan nhãn khắp nơi trong xã hội mà chúng ta đang sống, ngay cả trong giáo xứ của bạn và của tôi. Đạo đức giả là bức bình phong mà ma quỷ dùng để mê hoặc người mà đức tin không bén rễ trong tâm hồn, những người này rất dễ nhìn thấy, họ cũng đi dâng thánh lễ, cũng tham gia các công việc bác ái từ thiện, nhưng họ tham gia không phải là vì họ yêu thương tha nhân, nhưng là để quảng cáo cho sản phẩm của ma quỷ, đó là ghen ghét, là âm mưu gây chia rẽ trong cộng đoàn.
Thói giả hình cũng là con đẻ của ma quỷ, nó có biệt tài che đậy khuyết điểm của mình, và moi móc khuyết điểm của người khác thì rất giỏi, đó chính là người mà Đức Chúa Giê-su đã nói là thờ Thiên Chúa bằng môi bằng miệng, nhưng lòng trí thì lại xa cách Người.
Bạn thân mến,
Rửa tay hoặc không rửa tay trước khi ăn không phải là tội, nhưng đem chuyện của người khác mà đi la to khắp cùng ngõ hẽm cho người khác nghe biết thì đúng là tội; không rửa tay trước khi ăn thì không có tội, nhưng cố ý rửa tay để che giấu một hành vi tội lỗi của mình thì đúng là có tội thật, bởi vì rửa tay và phạm tội thì không giống nhau, ông quan tổng trấn Phi-la-tô đã rửa tay và tuyên bố mình vô tội trong vụ án của Đức Chúa Giê-su, nhưng lại cho quân dữ đánh đòn và đóng đinh Ngài vào thập giá.
Thánh Phao-lô tông đồ đã mời gọi bạn và tôi hãy rửa tâm hồn trước khi ăn và uống Mình và Máu thánh của Đức Chúa Giê-su, tức là ngài muốn chúng ta phải chuẩn bị tâm hồn cho thật sạch bằng nước mắt sám hối, hòa giải, chứ không phải bằng việc rửa tay hoặc bằng khăn thơm trên bàn ăn...
Rửa tay chỉ là một thói quen tốt của phép vệ sinh, nhưng rửa tâm hồn chính là một thói quen tốt của người Ki-tô hữu nên làm, để không những rước Đức Chúa Giê-su vào lòng, mà còn tránh được những ô nhiễm của thế gian tội lỗi nữa.

Xin Chúa chúc lành cho chúng ta.

Lm. Giuse Maria Nhân Tài, csjb. 

Thứ Hai, 27 tháng 8, 2018

Chúa nhật 21 thường niên



CHÚA NHẬT 21 THƯỜNG NIÊN
Tin Mừng : Ga 6, 54a.60-69
“Bỏ Thầy thì chúng con biết đến với ai ? Thầy mới có những lời đem lại sự sống đời đời.”
Bạn thân mến,
Sau khi có một số môn đệ bỏ Chúa Giê-su mà đi, vì họ nghe không lọt tai lời của Ngài nói: ”Ai ăn thịt và uống máu tôi thì sẽ được sống muôn đời”, nhưng không phải tất cả các môn đệ đều bỏ đi, bởi vì vẫn còn nhóm Mười Hai, các ngài vẫn trung kiên theo Chúa, dù các ngài cũng đã nghe được những lời “khó nghe” ấy của Đức Chúa Giê-su.
Trong cuộc sống đã có biết bao lần bạn và tôi chọn lựa bỏ cái này và giữ lại cái kia, cái chúng ta bỏ là cái mà mắt chúng ta cho là xấu xí nhìn không đẹp, tay chúng ta không dám rờ, miệng chúng ta không dám nếm, tóm lại là tại vì nó xấu, nó không đẹp; cũng vậy, cái mà chúng ta giữ lại, chúng ta theo đuổi là cái mà mắt chúng ta thấy đẹp, tay chúng ta sờ được, miệng chúng ta nếm và ăn được, đó là những cái tốt đẹp vật chất trong cuộc sống hằng ngày của bạn và tôi.
Cũng có lần trong cuộc sống, bạn và tôi đã thưa với Đức Chúa Giê-su như thánh Phê-rô: “Lạy Chúa, bỏ Chúa thì con biết theo ai ?” nhưng rồi cũng đã nhiều lần chúng ta đã bỏ Chúa để đi theo những đam mê của thế gian và ma quỷ; bạn và tôi tuyên xưng Chúa là Đấng Hằng Sống ở trong nhà thờ, nhưng bên ngoài nhà thờ thì chúng ta đã từ bỏ Chúa qua cách ăn nết ở không đúng với tinh thần Phúc Âm; cũng đã có nhiều lúc bạn và tôi nói với Chúa : “Lạy Chúa, Chúa mới là Đấng có lời ban sự sống đời đời cho con”, nhưng chúng ta vẫn thích lời nói ngon ngọt của thế gian hơn, chúng ta vẫn thích nghe và cố thuộc nằm lòng những câu nói đưa đến sự chết của thế gian, hơn là nghe và thực hành lời đem lại sự sống cho chúng ta, đó là Lời Chúa.
Bạn thân mến,
Một ngày có hai mươi bốn tiếng đồng hồ, nhưng có mấy giờ, mấy phút bạn và tôi ngồi đọc, ngồi nghe, hoặc ngồi suy gẫm lời của Chúa là lời đem lại sự sống đời đời cho bạn và tôi ?
Đã có lần bạn và tôi lo âu buồn bả khi địa vị của mình đang lung lay, chúng ta chán nản cuộc đời vì bạn bè, người thân phản thùng phản phé, chúng ta hận đời đen bạc là vì chúng ta quá tin tưởng vào tình yêu của con người... Tất cả những thứ ấy đều chứng tỏ cho chúng ta thấy là chúng ta chưa trọn vẹn theo Chúa, chưa thành tâm tìm kiếm và nương cậy vào Chúa.
Chỉ có Chúa mới có lời ban sự sống đời đời, đó là một xác tín chắc chắn của thánh Phê-rô tông đồ; chỉ có Chúa mới là nơi chúng ta cậy trông và nương tựa, ngoài Chúa ra chúng ta sẽ không tìm được ai khác có thể làm cho chúng ta được sống đời đời, đó là chân lí, là hi vọng và là niềm vui của bạn và tôi, và của những người Ki-tô hữu đang sống ở trần gian này.
Xin Thiên Chúa luôn chúc lành cho chúng ta.
Lm. Giuse Maria Nhân Tài, csjb. 

Thứ Sáu, 17 tháng 8, 2018

Chúa nhật 20 thường niên



CHÚA NHẬT 20 THƯỜNG NIÊN

Tin Mừng: Ga 6, 51-58.
“Thịt tôi thật là của ăn, và máu tôi thật là của uống.”

Bạn thân mến,
Tiếp tục Tin Mừng tuần trước, hôm nay Đức Chúa Giê-su  nhấn mạnh đến tính cách bất tử của bánh trường sinh: Mình và Máu Thánh của Ngài chính là lương thực thần thiêng cho những kẻ tin vào Ngài để họ được sống đời đời.
1.      Mình Máu Thánh của Đức Chúa Giê-su là lương thực hằng sống.
Bánh hằng sống bởi trời xuống chính là Đức Chúa Giê-su, đây là điều mà không một người công giáo nào lại không biết, nhưng có nhiều lúc bạn và tôi và những người Ki-tô hữu khác viện lý do này hay lý do nọ, mà chối bỏ tính thực tại thần thiêng nơi bánh sự sống này, bởi vì con người tự đem cái thông minh của mình đặt trên sự thông hiểu vá quyền năng của Thiên Chúa, và vì con người đem cái kiêu ngạo cố hữu của mình để so sánh với mầu nhiệm tình yêu khiêm nhường sâu thẳm của Thiên Chúa, nên con người không thể nào hiểu thấu được bánh hằng sống ấy chính là Mình và Máu thật của Đức Chúa Giê-su Ki-tô.
Con người thời nay -trong đó có bạn và tôi- cũng giống như những người Do Thái vào thời của Đức Chúa Giê-su, cũng đã ngạc nhiên đến sững sờ rồi từ bỏ Ngài khi Ngài tuyên bố một thông điệp của tình yêu, một phương thuốc nhiệm mầu để chữa lành mọi tật bệnh tâm hồn : “Thật, tôi bảo thật các ông: nếu các ông không ăn thịt và uống máu Con Người, các ông không có sự sống nơi mình...”
Con người thời nay không nhận ra được Đức Chúa Giê-su là Đấng cứu chuộc nhân loại, thì lại càng không thể chấp nhận việc ăn thịt một con người mà được sống đời đời. Nhưng bạn và tôi là những người có đức tin, những người đã được diễm phúc ăn và uống Thịt Máu thánh của Chúa Giê-su trong thánh lễ tạ ơn, chúng ta càng cảm nghiệm ra được rằng: đây là một hồng ân cao quý mà Thiên Chúa đã ban cho chúng ta hơn những người khác, hồng ân bởi vì đây chính là Bánh Thiên Thần mà lại đem tặng cho những con người tội lỗi và bất xứng là chúng ta ăn.
2.      Làm theo ý Chúa cũng là lương thực hằng sống.
Lương thực hằng sống cũng chính là làm theo ý của Cha trên trời, con cái biết nghe lời cha mẹ là con cái ngoan, biết nghe lời cha mẹ thì tránh được nhiều điều không tốt sẽ xảy đến cho đứa trẻ. Làm theo ý của Cha trên trời cũng chính là nghe và làm theo lời dạy của Đức Chúa Giê-su, đó là thực hành đức ái ngay trong cuộc sống của chúng ta. Bánh hằng sống được trao ban cho nhân loại cũng bởi vì yêu thương, Lời được trao tặng cũng là vì yêu thương mà có, đây cũng chính là tâm điểm của người Ki-tô hữu chúng ta.
Ai ăn thịt và uống máu Đức Chúa Giê-su nhưng không thực hành lời của Ngài, thì cũng giống như người vô ơn bội nghĩa, chỉ biết ăn mà không biết làm; ai thực hành Lời Chúa mà không thiết tha gì đến hoặc coi thường việc rước lễ, thì chẳng khác chi xây nhà cao tầng đẹp đẽ trên bờ đê bị nước xói mòn bên dưới nền, không biết lúc nào sẽ bị lún ngập chìm sâu trong lòng nước xoáy đời đời...
Bạn thân mến,
Chúng ta sống ở đời này, dù là đời tạm, nhưng không phải vì thế mà chúng ta phớt lờ những sự việc xảy ra chung quanh chúng ta, những sự việc ấy chính là người anh em bên cạnh chúng ta đang đói ăn phần xác và bệnh hoạn phần hồn, chúng ta không thể an vui tự tại ngồi rung đùi hưởng thụ sự no ấm phần xác cũng như phần hồn, nhưng như Đức Chúa Giê-su đã làm là đem thân xác của mình để nuôi sống chúng ta, thì chúng ta cũng đem hết sức lực, tri óc của mình ra để kiến tạo một xã hội vui tươi lành mạnh, đem lại niềm an ủi cho người bất hạnh bằng chính cuộc sống dấn thân phục vụ của mình.

Xin Chúa chúc lành cho chúng ta.

Lm. Giuse Maria Nhân Tài, csjb. 

Thứ Bảy, 11 tháng 8, 2018

Chúa nhật 19 thường niên



CHÚA NHẬT 19 THƯỜNG NIÊN

Tin Mừng: Ga 6, 41-51.
“Tôi là bánh hằng sống từ trời xuống.”


Bạn thân mến,
Trong lịch sử Trung Hoa, có những vị vua muốn được sống đời đời, tức là muốn trường sinh bất tử, cho nên đã tìm nhiều cách, sai phái nhiều người đi tìm thuốc trường sinh, nhưng nhiều người đã ra đi và không bao giờ trở lại vì họ đã chết, và các vị vua ấy cũng đã chết, bởi vì trên cõi đời này không có thứ lương thực nào có thể làm cho con người được trường sinh bất tử.
Nhưng cũng trên cõi đời này có thứ lương thực khiến cho chúng ta –người Ki-tô hữu- được sự sống đời đời, đó chính là lương thực từ trời xuống, tức là Lời Chúa và Mình Máu Thánh của Đức Chúa Giê-su.
1. Lời Chúa là lương thực hằng sống.
Lời Chúa nói với chúng ta qua mọi biến cố trong cuộc sống hàng ngày: thấy người bị tai nạn xe cộ, chúng ta liền nghĩ đến đây là Chúa dạy chúng ta phải cẩn thận khi đi đường; thấy người ta chửi bới thoá mạ nhau, chúng ta liền nghĩ đến Chúa dạy tôi phải sống hiền hoà với mọi người; thấy người đói ăn, nghèo khổ bất hạnh, chúng ta liền nghĩ đến Đức Chúa Giê-su đang ở trong họ, Ngài muốn tôi phải sống bác ái và yêu thương tha nhân như yêu chính Ngài...
Lời Chúa nói với chúng ta qua những vui buồn trong cuộc sống hằng ngày, nếu chúng ta biết hồi tâm suy tư những biến cố dưới ánh sáng của đức tin, thì chúng ta sẽ thấy Lời Chúa chính là lương thực hằng sống cho chúng ta. Có người vì yêu thích Lời Chúa mà cảm thấy cuộc sống có ý nghĩa hơn, nghĩa là họ biết nghe và thấy Lời Chúa trong cuộc sống rất bon chen của trần gian.

Lời Chúa cũng nói với chúng ta khi chúng ta đi tham dự thánh lễ và các bí tích, bởi vì chính trong thánh lễ hiến tế này, mà chúng ta được nghe chính tiếng nói của Thiên Chúa qua các ngôn sứ, các thánh Tông Đồ và nhất là trong bài Tin Mừng. Tuy nhiên, vẫn còn những lúc bạn và tôi cứ tưởng lương thực hằng sống chỉ là Mình Máu Thánh của Đức Chúa Ki-tô mà thôi, cho nên chúng ta không thiết tha nghe Lời Chúa trong thánh lễ, và vì thế mà -có nhiều lúc- bạn và tôi sống như những người chưa hề biết Phúc Âm là gì.
Lời Chúa là lương thực hằng sống giúp cho chúng ta hiểu rõ và thấu triệt tính chất hằng sống nơi bí tích Thánh Thể, không ai có thể hiểu rõ mầu nhiệm Thánh Thể, nếu không yêu mến và không thực hành Lời Chúa trong cuộc sống của mình.
2. Mình Máu Thánh Chúa là lương thực hằng sống.
Không một ai biết Đức Chúa Giê-su là Thiên Chúa nếu Chúa Cha không lôi kéo họ, cũng vậy không ai hiểu được bánh trường sinh là gì, nếu họ không được Lời Chúa soi sáng.
Bánh bởi trời hôm nay không phải là man na ngày xưa nuôi dân Do Thái trong sa mạc, nhưng là Mình và Máu Thánh của Đức Chúa Giê-su Ki-tô, thịt máu này đã bị nghiền nát bằng những tội lỗi của bạn và tôi, và bằng chính những xúc phạm của chúng ta, để trở thành tấm bánh tinh tuyền hằng sống dưỡng nuôi linh hồn của những kẻ tin. Chúa Giê-su đã nói: “Tôi là bánh hằng sống từ trời xuống. Ai ăn bánh này, sẽ được sống muôn đời”, chỉ ăn một Bánh và uống một Chén mà được sự sống đời đời, thì đó là hồng ân cao cả mà Thiên Chúa đã ban cho những ai tin vào Đức Chúa Giê-su, là dấu chỉ tình yêu của Thiên Chúa thể hiện giữa loài người cho đến ngày tận thế.
Bạn thân mến,
Lương thực hằng sống mà Đức Chúa Giê-su đã ban cho chúng ta chính là Mình Máu Thánh của Ngài và lời của Ngài, lương thực này không như ở trong các nhà hàng kara-ôkê máy lạnh, không như ở trong các tụ điểm vui chơi, cũng không như ở trong những cuộc nhậu nhẹt tưng bừng nghiêng trời đổ đất, nhưng ở trong đền thờ của Thiên Chúa, đó là các nhà thờ, nhà nguyện trên khắp thế giới, chính nơi đây, phép lạ vĩ đại hoá bánh ra nhiều ngày xưa ấy của Đức Chúa Giê-su tái thực hiện: chỉ một tấm bánh nhưng nuôi sống những kẻ tin vào Ngài trên khắp thế gian.
Lương thực phần linh hồn đã có sẵn, đó là Lời Chúa và Mình Máu thánh của Ngài, nhưng chúng ta phải ăn uống với thái độ như thế nào để được sống đời đời ? Hy vọng và cầu mong cho bạn và tôi, và tất cả những người Ki-tô hữu, đừng ai dại dột đem của ăn cao quý này, để đổi lấy những của ăn chóng qua và đem lại sự chết cho linh hồn mình.

Xin Thiên Chúa chúc lành cho chúng ta.

Lm. Giuse Maria Nhân Tài, csjb. 

Thứ Bảy, 4 tháng 8, 2018

Chúa nhật 18 thường niên




CHÚA NHẬT 18 THƯỜNG NIÊN

Tin Mừng: Ga 6, 24-35.
“Ai đến với tôi, không hề phải đói; ai tin vào tôi, chẳng khát bao giờ.”

Bạn thân mến,
Trong lịch sử thế giới có những ông vua từng tuyên bố ai theo ông sẽ không chết đói và được giàu sang phú quý, nhưng làm vua được vài năm thì bị hạ bệ, và những kẻ theo ông ta cũng lây lất tù tội; thời nay cũng có những nhà tư bản tuyên bố ai theo họ thì sẽ không thiếu thứ gì, nhưng khi kinh tế toàn cầu suy sụp thì họ sa thải công nhân và nhân viên không nương tay, và những người theo họ thất nghiệp trong đau khổ; gần nhất là bên cạnh nhà bạn và nhà tôi, đều có những người nhà giàu tuyên bố của cải mình ăn ba đời cũng không hết, nhưng “đùng” một cái họ âm thầm bán nhà trốn đi vì vỡ nợ...
Đức Chúa Giê-su tuyên bố ai đến với Ngài thì sẽ không hề phải đói, và ai tin vào Ngài thì sẽ không phải khát bao giờ. Lời tuyên bố này luôn làm cho những kẻ tôn thờ vật chất, ham muốn cuộc sống hưởng thụ chống đối và nhạo cười, bởi vì không ai dại gì tin và đi theo một con người chết trần truồng trên thập giá. Nhưng đói và khát mà Đức Chúa Giê-su nói đây chính là đói chân lý và khát khao yêu thương, bởi vì chân lý và yêu thương là căn bản của hạnh phúc và niềm vui của con người.
1.      Đói chân lý.
Ở đâu có quyền lực mà không có đạo đức, thì ở đó có bất công và đàn áp; ở đâu mà tiền bạc làm thẩm phán, thì ở đó có oan ức và chân lý bị dìm chết bởi kim tiền, do đó mà con người ta –qua mọi thời đại- rất đói chân lý và công bằng, bởi vì chỉ có chân lý mới đem lại hạnh phúc công bằng cho mọi người mà thôi.
Vì đói chân lý nên có nhiều nơi trên thế giới con người nổi loạn, và gây nhiều đau thương cho đồng bào dân tộc mình; vì đói chân lý nên con người ta -hể ai có lương tri- liền chạy đến với Thiên Chúa là Đấng Chân Thiện Mỹ Thánh để cầu xin cho chân lý mau ngự trị. Đức Chúa Giê-su là chân lý, Ngài đã đến và ngự trị trong tâm hồn những kẻ yêu thích điều ngay thẳng, Ngài đã và đang ở trong những kẻ đi tìm chân lý cách ôn hòa và nhẫn nại...
2.      Khao khát yêu thương.
Thế giới đang sống trong những chủ nghĩa: chủ nghĩa dân tộc, chủ nghĩa quốc gia, chủ nghĩa tư bản, chủ nghĩa cộng sản, chủ nghĩa hận thù, chủ nghĩa ích kỷ và chủ nghĩa hưởng thụ cá nhân.v.v... cho nên thế giới chưa từng có yêu thương và hòa bình, bởi vì con người ta ai cũng đặt ích lợi cá nhân trên yêu thương và tha thứ. Đức Chúa Giê-su đã đến, chính Ngài là tình yêu, là nhân tố của yêu thương khi Ngài tha thứ cho những kẻ đã đóng đinh mình vào thập giá, và sự yêu thương tha thứ này đã trổ hoa tốt đẹp ngay trên đồi Golgotha: kẻ đâm vào cạnh sườn của Chúa Giê-su đã đấm ngực hối lỗi và nhìn nhận Ngài là Con Thiên Chúa.
Trong xã hội ngày nay con người ta đang khát, khát vật chất và tinh thần. Khát vật chất thì người ta còn có thể kham khổ chịu đựng, nhưng khi con người ta khát tinh thần là khát yêu thương, thì con người ta sẽ đối xử với anh chị em đồng loại như với thú dữ; khi con người ta không còn yêu thương thì hận thù sẽ trỗi dậy, và như thế thì con người ta chỉ biết chém giết nhau, hại nhau mà thôi.
Khao khát yêu thương là khao khát tình đồng loại, là khao khát tha thứ cho nhau và phục vụ nhau như Đức Chúa Giê-su đã làm và đã dạy chúng ta –những người Ki-tô hữu- cũng phải làm như thế.
Bạn thân mến,
Đã có nhiều lần bạn thất vọng vì tin vào lời hứa của ông chủ, của cấp trên, bởi vì họ hứa mà không thực hiện; cũng đã có nhiều lần bạn cảm thấy hụt hẩng khi đặt tin tưởng vào những người có quyền thế trong đạo cũng như ngoài đời.
Đến với Đức Chúa Giê-su thì bạn và tôi sẽ luôn an tâm và hạnh phúc vì Ngài là chân lý, là sự thật và là Đấng không hề lừa dối ai; tin vào Đức Chúa Giê-su thì bạn và tôi sẽ được no thỏa tình yêu thương, vì từng giây từng phút trong cuộc đời của chúng ta, Ngài luôn yêu thương quan tâm và hướng dẫn, để chúng ta luôn mãi là chứng nhân của Ngài ở trần gian này.

Xin Thiên Chúa chúc lành cho chúng ta.

Lm. Giuse Maria Nhân Tài, csjb. 

Thứ Sáu, 27 tháng 7, 2018

Chúa nhật 17 thường niên



CHÚA NHẬT 17 THƯỜNG NIÊN

Tin Mừng: Ga 6, 1-15.
“Đức Giê-su cầm lấy bánh, rồi phân phát cho những người hiện diện, ai muốn ăn bao nhiêu tùy ý.”

Bạn thân mến,
Phép lạ bánh hóa nhiều của Đức Chúa Giê-su trong bài Tin Mừng hôm nay, chắc chắn bạn và tôi đã nghe nhiều lần, và chính đoạn Tin Mừng này đã củng cố đức tin cho rất nhiều tín hữu tin vào quyền năng và tình yêu của Thiên Chúa dành cho nhân loại, nhờ đó mà họ cảm thấy công lao khó nhọc của họ được đền đáp xứng đáng.
1.      Năm cái bánh và hai con cá.
Hơn năm ngàn người ăn mà chỉ có năm cái bánh và hai con cá, thì mỗi người e rằng chỉ ngửi mùi thơm của bánh và cá mà thôi, thì cũng không đủ mùi thơm của cá và bánh để cho họ ngửi, vì người quá đông. Nhưng Đức Chúa Giê-su vẫn cứ đãi họ một bữa tiệc no nê và còn dư thừa đến mười hai thúng đầy, đó là sự lạ chưa từng thấy của người Do Thái.
Năm cái bánh và hai con cá là phần ăn của một em bé đem theo để ăn khi nghe Đức Chúa Giê-su giảng dạy, nhưng em đã quảng đại dâng tặng cho Ngài, mà không nghĩ là Ngài sẽ làm phép lạ nuôi năm ngàn người ăn, sự quảng đại này của em bé đã làm cho Đức Chúa Giê-su cảm động và thúc đẩy Ngài mau thực hiện phép lạ của lòng thương xót vì đám đông dân chúng đã đi theo nghe Ngài giảng dạy.
Sự quảng đại chân thành sẽ luôn được đáp đền cách xứng đáng không ngờ.
2.      Hướng đến bí tích Thánh Thể.
Chỉ với năm cái bánh và hai con cá cho hơn năm ngàn người ăn, mà vẫn còn dư thừa mười hai thúng đầy. Với người Do Thái thời ấy thì đây là một kỳ công chưa từng có của Đức Chúa Giê-su đã làm cho họ, nhưng với người có đức tin như bạn và tôi ngày hôm nay, thì đó là sự thưởng công cho những ai ngày đêm khát vọng được nghe Lời Chúa, và đi xa hơn nữa, đó chính là hình bóng của phép lạ vĩ đại hơn mà Đức Chúa Giê-su đã thực hiện, đó chính là bí tích Thánh Thể mà Ngài lập ra, không phải chỉ nuôi ăn năm ngàn người mà thôi, nhưng là tất cả những ai tin vào Ngài trên kháp thế giới này.
Năm cái bánh và hai con cá là của một em bé dùng để nuôi hơn năm ngàn người ăn; bí tích Thánh Thể là chính thân mình của Đức Chúa Giê-su nuôi sống linh hồn của những kẻ tin, đây là bánh thiên thần, là bánh trường sinh, là lương thực tối cần thiết cho bạn và tôi, và cho tất cả những người Ki-tô hữu, bởi vì nếu ai từ chối đón nhận thứ lương thực thần thiêng này, thì nơi họ không có sự sống đời đời, như thánh Gioan Bốt-cô đã nói: “Những thanh thiếu niên nào không muốn đi rước lễ, thì đó là dấu hiệu chúng nó sẽ mất linh hồn.”
Bạn thân mến,
Phép lạ bánh hóa nhiều mà bạn và tôi vừa được nghe trong bài Tin Mừng hôm nay, không những làm cho bạn và tôi suy nghĩ đến những lần đi rước lễ của mình: có lúc bạn và tôi mình mang tội trọng mà đi rước Chúa, có lúc bạn và tôi vẫn còn cay cú giận hờn người anh em chị em, mà vẫn cứ đi rước lễ khi chưa nói lời xin lỗi hoặc tha thứ cho nhau...
Phép lạ bánh hóa nhiều trong bài Tin Mừng hôm nay, cũng đã làm cho bạn và tôi nghĩ đến những người giàu có và những nghèo khổ chung quanh mình, chúng ta nghĩ đến những người giàu ăn uống tiêu xài quá độ, ăn uống thừa mứa, hưởng thụ đến nổi quên mất tính đồng loại nơi mình; chúng ta cũng nghĩ đến những người nghèo khó đang lam lũ vất vả làm ăn mà không đủ, họ đang hy vọng cuộc sống ngày mai tươi đẹp hơn, do phép lạ bánh hóa nhiều của Đức Chúa Giê-su nơi những người anh em chị em đồng loại giàu có của mình.

Xin Thiên Chúa chúc lành cho chúng ta.

Lm. Giuse Maria Nhân Tài, csjb. 

Thứ Sáu, 20 tháng 7, 2018

Chúa nhật 16 thường niên



CHÚA NHẬT 16 THƯỜNG NIÊN

Tin Mừng: Mc 6, 30-34.
“Họ như bầy chiên không người chăn dắt.”

Bạn thân mến,
Có nhiều lần vì muốn kiếm nhiều tiền hoặc kinh tế suy thoái, nên bạn phải làm ngày làm đêm không ngơi nghỉ, cho nên một lúc nào đó kiệt quệ thân xác, bệnh hoạn đến, thì chính bản thân bạn sẽ không làm được gì cả, tiền bạc dành dụm làm ngày làm đêm cũng không đội nón ra đi theo cơn bệnh của bạn mà thôi.
1.      Nghỉ ngơi của thế gian.
Nghỉ ngơi của bạn và tôi hoặc của những người thế gian là đóng cửa đi du lịch, đi nước ngoài, đi nhậu nhẹt với bạn bè, và có khi đắm mình trong những chơi bời hưởng thụ làm cho thân xác tâm hồn càng mệt hơn, tóm lại nghỉ ngơi của người thế gian là không làm việc gì cả, chỉ để nghỉ ngơi ăn uống và vui chơi.
Sự nghỉ ngơi đó ngày càng được những đại gia có tiền, những người trung lưu đang coi như cái mốt của thời đại, họ nghỉ ngơi không phải để tinh thần và thể xác lại sức, nhưng là để hưởng thụ: hưởng thụ mọi thứ có thể, bởi vì họ quên mất mình là một con người có trí có óc, có tinh thần và thể xác. Lối hưởng thụ ấy làm cho họ ngày càng trở nên một kẻ nô lệ cho đồng tiền, bởi vì họ làm việc để có tiền và hưởng thụ, rồi sau đó lại nổ lực lao động mà không được nghỉ ngơi đúng nghĩa như Đức Chúa Giê-su đã dạy.

2.      Nghỉ ngơi của các môn đệ Chúa.
Có cách nghỉ ngơi khác, mà người thế gian cho là ngược đời, đó là sự nghỉ ngơi của người môn đệ Đức Chúa Giê-su, nói chung là những người Ki-tô hữu, nói riêng là những người đã dâng mình làm tôi tớ Chúa trong thiên chức linh mục hoặc tu sĩ nam nữ.
Nghỉ ngơi của các môn đệ Chúa là để cho tâm hồn ở trạng thái lắng động, để tâm hồn yên tĩnh dễ dàng nghe suy tư, kiểm thảo và thấy mình hơn sau những tháng ngày mệt nhọc vì công việc tông đồ, mục vụ. Đức Chúa Giê-su không nhìn thấy dân chúng nhiệt tình theo mình mà “ham” để rồi quên cả chính bản thân mình, nhưng Ngài rất biết rằng muốn công việc lâu dài thì cần phải có thời gian ngơi nghỉ, và ngơi nghỉ trong Chúa là điều rất cần thiết cho người làm công tác tông đồ mục vụ.
Nghỉ ngơi của người môn đệ Chúa không như người thế gian, nhưng vượt qua tất cả những gì mà người thể gian đã làm khi nghỉ ngơi, đó là tìm nơi thanh vắng mà nghỉ ngơi, thanh vắng chứ không nơi phố xá đông người, nghỉ ngơi chứ không phải nhậu nhẹt đình đám, đó là một thực tế mà Đức Chúa Giê-su đã nói với các tông đồ: anh em hãy lánh riêng ra đến một nơi thanh vắng mà nghỉ ngơi đôi chút.
Bạn thân mến,
Nghỉ ngơi là điều phải có trong cuộc sống của con người, nhưng cách nghỉ ngơi của người môn đệ Chúa thì có khác với người thế gian.
-         Người môn đệ Chúa nghỉ ngơi là để kiểm thảo lại cuộc sống của mình- người thế gian nghỉ ngơi là tụm năm tụm ba để chỉ trích người khác.
-         Người môn đệ Chúa nghỉ ngơi là để cầu nguyện bồi bổ sức cho tâm hồn và thân xác – người thế gian nghỉ ngơi là để hưởng thụ ăn uống chơi bời, có hại cho thân xác và tâm hồn.
-         Người môn đệ Chúa nghỉ ngơi là tìm nơi thanh vắng để dễ dàng nhìn thấy chính bản thân mình – người thế gian nghỉ ngơi là tìm nơi ồn ào náo nhiệt, không phải để thấy mình, nhưng để kết giao bạn bè và cùng với họ ăn uống chén tạc chén thù.
Nghỉ ngơi là điều cẩn thiết, nhưng luôn nhớ rằng mình là môn đệ của Chúa Giê-su, tức là linh mục, tu sĩ nam nữ và là người Ki-tô hữu.

Xin Chúa chúc lành cho chúng ta.

Lm. Giuse Maria Nhân Tài, csjb. 

Thứ Bảy, 14 tháng 7, 2018

Chúa nhật 15 thường niên



CHÚA NHẬT 15 THƯỜNG NIÊN

Tin Mừng: Mc 6, 7-13.
“Đức Giê-su bắt đầu sai các Tông Đồ đi rao giảng.”

Bạn thân mến,
Đức Chúa Giê-su sai phái các tông đồ đi truyền giáo không như công ty hay đơn vị sai nhân viên đi công tác, Ngài chỉ thị cho các ông không được mang theo gì cả, ngoài cây gậy; không được mang theo lương thực, bao bị, tiền bạc, được đi dép nhưng không được mặc hai áo. Chỉ thị của Đức Chúa Giê-su –đối với cách suy nghĩ của người đời- thì thật là ngược đời, nhưng đối với Ngài thì không ngược đời chút nào cả, bởi vì người truyền giáo khác với nhân viên một công ty, người môn đệ của Chúa thì khác với công nhân của một nhà máy xí nghiệp.
1.      Chỉ mang cây gậy.
Nếu bạn hoặc tôi đi đường núi đường rừng hay là đi ban đêm mà có cây gậy trong tay thì rất yên tâm, bởi vì nó vừa giúp cho bạn và tôi khỏi trượt chân té nhào, và có thể đánh đuổi thú rừng.
Cây gậy chính là đức tin của bạn và của tôi, giữa một xã hội mà cuộc sống chỉ là hưởng thụ và lớp trẻ thì sống không có phương hướng, con người ta thì giải quyết vấn để theo kiểu thù hận hoặc yêu thương, theo kiểu quyền lực và thế lực tiền tài, thì đức tin chính là cây gậy làm cho chúng ta vững tiến trong chân lý và sự thật, chính đức tin giúp bạn và tôi nhận ra vấn đề của mình và của người khác, chính đức tin làm cho chúng ta giải quyết vấn đề cách rốt ráo hơn khi gặp những chống đối, những hăm dọa và những cám dỗ, bởi vì trước mặt Chúa, mọi tiền tài, danh vọng hay quyền lực chỉ là cát bụi mà thôi...
Chỉ có đức tin mới làm cho chúng ta trở nên người loan báo Tin Mừng cách chân chính và hữu hiệu.
2.      Không được mặc hai áo.
Áo mà Đức Chúa Giê-su muốn các tông đồ và các môn đệ của Ngài phải mặc, duy nhất một cái, đó là sự thật, bởi vì người đi loan báo Tin Mừng không thể vừa loan báo sự thật vừa làm điều dối trá, không thể vừa từ bỏ gia tài của cha mẹ, nhưng lại vơ vét lại gấp ba gấp bốn những gì của người khác dâng cúng cho mình hoặc cho Giáo Hội.
Mặc một áo thôi, đó là áo sự thật, bởi vì đi loan báo Tin Mừng là đi loan báo sự thật: sự thật về Đức Chúa Giê-su chịu đòn vọt, bị án tử và bị đóng đinh trên thập giá; sự thật về Đức Chúa Giê-su đã chết và đã sống lại và lên trời ngự bên hữu Thiên Chúa Cha. Chỉ có loan báo sự thật và làm chứng cho sự thật thì người khác mới tin vào lời loan báo của bạn và tôi, và của tất cả những ai là người Ki-tô hữu. Nếu chúng ta khoác lên mình chiếc áo sự thật, nhưng lại choàng bên ngoài chiếc áo dối trá bằng những lời phỉnh gạt, hoặc bằng những việc làm trái ngược với lời dạy của Chúa Giê-su và của Giáo Hội, thì ai biết được Nước Trời đã đến rồi chứ...!
Bạn thân mến,
Tôi là linh mục của Đức Chúa Giê-su, bạn là một tu sĩ nam nữ, hay bạn là một người Ki-tô hữu, chúng ta đều được Chúa sai đi loan báo Tin Mừng cho mọi người tùy theo bổn phận và trách nhiệm của mình. Tôi cử hành thánh lễ và các bí tích cách sốt sắng và cung kính, tôi giảng dạy Lời Chúa bằng lời nói và bằng hành động phù hợp với Lời Chúa và lời giảng của tôi, đó là tôi đã trung thành và tích cực loan báo Tin Mừng; bạn loan báo Tin Mừng theo cách của bạn –người Ki-tô hữu- là làm chứng nhân cho Chúa giữa đời ngay trong công xưởng, nơi chợ búa, trong trường học bằng đức tin và bằng sự thật, bởi vì chỉ có sống đức tin và thực hành sự thật thì con người thời nay mới tin vào Chúa Giê-su.

Xin Thiên Chúa chúc lành cho chúng ta.

Lm. Giuse Maria Nhân Tài, csjb. 

Thứ Bảy, 7 tháng 7, 2018

Chúa nhật 14 thường niên



CHÚA NHẬT 14 THƯỜNG NIÊN
Tin Mừng: Mc 6, 1-16.
“Ngôn sứ có bị rẻ rúng, thì cũng chỉ là ở chính quê hương mình.”

Bạn thân mến,
Tôi tin rằng, đã có ít là một lần bạn coi thường những người trong làng xóm hoặc trong giáo xứ của bạn, vì trước đây họ không phải là những người nổi bật, gia đình họ nghèo, cha mẹ họ làm thuê làm mướn, nhưng bây giờ họ đã trở thành những người trí thức, có địa vị trong xã hội làm linh mục, làm dì phước hoặc làm bác sĩ, kỹ sư.v.v...bạn coi thường họ vì trước đây họ thua kém bạn rất xa về mọi mặt, nhưng bây giờ thì mọi sự đã đổi thay...
Đức Chúa Giê-su cũng đã bị những người đồng hương khinh dễ vì Ngài là con của bác thợ mộc, tức là thuộc hạng người nghèo khó, mặc dù họ đã chứng kiến những việc làm của Ngài khi cho người chết sống lại, người câm nói được, người què biết đi và chữa lành nhiều bệnh tật cho mọi người.
Con người ta thường lấy cái hôm qua làm tiêu chuẩn để đánh giá ngày hôm nay, cái hôm qua là quá khứ của lạc hậu, của nghèo khó, nhưng cái hôm nay là của văn minh khoa học và phồn vinh; cái hôm qua là tội lỗi, khuyết điểm, bất toàn, nhưng hôm nay là thánh thiện, là tốt và là mẫu mực; cho nên sẽ trở thành lạc hậu và đáng chê trách, khi chúng ta vẫn cứ coi thường anh chị em như những ngày hôm qua hôm kia, đó chính là thành kiến làm chết tương lai và linh hồn của tha nhân, của anh chị em mình.
Với con người thì không có thể, nhưng với Thiên Chúa thì không có việc gì mà không thể làm được, chuyện người anh em chị em ngày hôm qua là người xấu, nhưng nhờ ơn Chúa hôm nay họ đã trở thành người tốt; chuyện gia đình của anh em chị em ngày hôm qua thì nghèo khó, nhưng nhờ ơn Chúa và nhờ sự làm ăn cần cù hôm nay họ khá giả, đó là những điều mà chúng ta nên vui mừng và cảm tạ Thiên Chúa với họ.
Bạn thân mến,
Đức Chúa Giê-su chỉ là con bác thợ mộc và mẹ của Ngài cũng chỉ là những phụ nữ tầm thường mà thôi, nhưng chính bản thân Ngài thì không tầm thường chút nào cả khi Ngài thi ân giáng phúc cho mọi người, và làm những dấu lạ phi thường mà ai cũng công nhận, chỉ có các đồng hương của Ngài vì thành kiến, vì kiêu ngạo mới chê bai mà thôi.
Kiêu ngạo làm cho con người ta có thành kiến, dù việc làm của người anh chị em là tốt lành ai cũng biết, phải chăng đó là “tội phạm đến Chúa Thánh Thần”, bởi vì tội phạm đến Chúa Thánh Thần chính là chối bỏ sự thật vậy.


Xin Thiên Chúa chúc lành cho chúng ta.

Lm. Giuse Maria Nhân Tài, csjb. 

Thứ Bảy, 30 tháng 6, 2018

Lễ thánh Phê-rô và thánh Phao-lô tông đồ



CHÚA NHẬT

LỄ THÁNH PHÊ-RÔ VÀ PHAO-LÔ TÔNG ĐỒ

Tin mừng : Mt 16, 13-19
“Anh là Phê-rô, Thầy sẽ trao cho anh chìa khóa Nước Trời”.
Bạn thân mến,
Hôm nay toàn thể Giáo Hội hân hoan mừng lễ kính hai thánh Phê-rô và Phao-lô Tông Đồ, hai vị thánh hai khuôn mặt, hai đời sống và là hai cột trụ của Giáo Hội Công Giáo, trong tâm tình ấy tôi xin chia sẻ với anh chị em hai nét sau đây của hai vị thánh lớn của Giáo Hội.
1. Nhiệt tình với sứ mệnh.
Thánh Phê-rô và thánh Phao-lô đều có tâm hồn nhiệt tình với sứ mạng mà Đức Chúa Giê-su đã giao phó, sự nhiệt tình này Đức Chúa Giê-su đã nhìn thấy khi chọn các ngài làm tông đồ, và giao phó trọng trách gánh vác Giáo Hội của Ngài cho các ông.
Nhiệt tình chất phác bộc trực cương nghị của thánh Phê-rô, đã được Đức Chúa Giê-su khám phá ra khi ông đang đánh cá với anh mình là An-rê, Ngài nói: “Các anh hãy theo tôi, tôi sẽ làm cho các anh thành những kẻ lưới người như lưới cá” và hai ông đã lập tức bỏ chài lưới mà theo Ngài.
Nhiệt tình hăng hái của thánh Phao-lô đã bộc lộ rất rõ khi ngài giữ áo cho người ta ném đá tử hình thánh Stê-pha-nô , cũng như đang hăng hái bách hại Giáo Hội tiên khởi của Đức Chúa Giê-su , sự nhiệt tình này không phải vì danh dự cá nhân, nhưng nhiệt tình vì lòng yêu mến Đức Chúa Ya-Vê của người Do Thái.
Tâm hồn nhiệt tình là điều cần thiết trước tiên để được chọn, không ai chọn một tinh binh không có dũng khí chiến đấu để làm tiên phong, cũng không ai chọn một người dù tài cao học rộng nhưng không nhiệt tình với bổn phận để giao trọng trách, nhưng người ta đã chọn người có tâm hồn nhiệt tình hăng say với công việc để giao phó sứ mệnh quan trọng…
Nhiệt tình của chúng ta có thừa, nhưng sự nhiệt tình này chúng ta đã dùng không đúng chỗ: chúng ta nhiệt tình với bạn bè mà không nhiệt tình với Thiên Chúa; chúng ta nhiệt tình với các hợp đồng béo bở nhưng lại lạnh băng với công tác từ thiện; chúng ta nhiệt tình với những công trình tiếng tăm để đời, nhưng lại nguội lạnh với công việc mà Đức Chúa Giê-su Ki-tô đã trao cho chúng ta trong ngày lãnh nhận bí tích Rửa Tội và Thêm Sức, là loan báo và làm chứng nhân cho Đức Chúa Giê-su Ki-tô trong cuộc sống hằng ngày của mình.
2. Yêu mến Đức Chúa Giê-su hết lòng.
Đức Chúa Giê-su đã ba lần hỏi thánh Phê-rô có yêu mến Ngài không, cả ba lần thánh Phê-rô đều cương quyết trả lời: “Thưa Thầy, có, Thầy biết con yêu mến Thầy”.
Một thánh Phao-lô đã tuyên bố: “Thật vậy, chúng tôi có điên, thì cũng là vì Thiên Chúa” và chính cá nhân ngài cũng đã không ngại ngùng nói: “Tình yêu Đức Ki-tô thôi thúc chúng tôi.”
Yêu mến Đức Chúa Giê-su làm gia tăng sự nhiệt thành trong tâm hồn của các ngài, cho nên dù chịu biết bao khổ cực, nhọc nhằn, dù chịu bao nhiêu hy sinh gian nan thì các ngài vẫn cứ yêu mến Đức Chúa Giê-su, và vì yêu mến Đấng đã chọn mình làm khí cụ loan báo tin mừng Nước Trời, nên các ngài vui lòng chia sẻ nỗi khổ đau với Đức Chúa Giê-su. Tình yêu đã làm nên những điều kỳ diệu nơi những người đang yêu, và điều kỳ diệu trước tiên xảy ra chính là hai thánh Phê-rô và Phao-lô đã cảm nghiệm Đấng mình yêu đang rất gần gũi bên mình, và do đó mà hai ngài đã không quản ngại hy sinh gian khổ để làm chứng cho tình yêu…
Yêu mến Đức Chúa Giê-su là năng lượng thúc đẩy chúng ta đi vào không gian vô tận của tình yêu Thiên Chúa, để sự nhiệt tình của chúng ta trở nên năng lực thúc đầy người khác biết yêu mến và sống tinh thần yêu mến của Chúa Giê-su…
Bạn than mến,
Hai thánh Phê-rô và Phao-lô tông đồ chính là hai ngọn đèn tỏa sáng của Giáo Hội, chính trên nền tảng Phê-rô này, mà Phao-lô nổi bật với những giáo huấn về Đức Chúa Giê-su và đã làm cho ngài trở thành trụ cột của Giáo Hội như thánh Phê-rô.
Mừng lễ kính trọng thể hai thánh tông đồ Phê-rô và Phao-lô hôm nay, chúng ta cầu xin hai ngài ban cho chúng ta có tâm hồn nhiệt tình với tâm tình yêu mến Đức Chúa Giê-su, bởi vì chỉ có sự nhiệt tình mới làm cho sứ mệnh tông đồ của chúng ta được tiến triển, và Lời Chúa được mau chạy tiến bước đến với mọi tâm hồn.
Xin Thiên Chúa chúc lành cho chúng ta.
Lm. Giuse Maria Nhân Tài, csjb. 
-------------
http://www.vietcatholicnews.net 
http://www.vietcatholic.net/nhantai

http://nhantai.info