89. NAM BẮC NÓI KHOÁC
Một người ở miền nam
và một người ở miền bắc đều thích nói khoác, cả hai người đều ngưỡng mộ danh của
nhau, nên không ngại đường xa vạn lý đến thăm nhau.
Người miền
nam nói:
-
“Nghe nói
quê của anh rất lạnh, vậy thì lạnh đến mức độ nào ?”
Người miền
bắc cười nói:
-
“Miền bắc
rất lạnh, khi đi tiểu tiện thì đem theo cái gậy, bởi vì khi tiểu tiện là đóng
băng, hễ đóng băng
thì đánh gãy nó, bằng không thì người và tường sẽ đóng băng với
nhau một chỗ. Tắm trong bồn nước, ngay cả người cũng đóng băng trong bồn”.
Nói xong
thì hỏi lại:
-
“Nghe nói
quê anh rất nóng, vậy thì nóng đến cở nào ?”
Người miền
nam cười nói:
-
“Khi miền
nam nóng, nếu lấy bánh mì bỏ trên tường thì lập tức chín ngay. Mùa hạ, có người
đuổi heo trên phố, đi không bao xa thì thành heo luộc”.
Người miền
bắc nói:
-
“Heo biến
thành như thế thì người đó làm sao chịu được ?”
Người miền
nam nói:
-
“Thì người
đó đã hóa thành tro bụi trước rồi !”
(Hi đàm lục)
Suy
tư 89:
Nói khoác lác, nói
láo trắng trợn, nói dối như thật mà vẫn có người ngưỡng mộ, thì đúng là khoác
lác siêu đẳng.
Con người
ta dễ tin những điều huyền hoặc hơn tin những điều thực tế; nghe những lời nói
láo hơn nghe lời nói thật, cho nên trong cuộc sống cá nhân cũng như đời sống xã
hội thường xảy ra những tệ nạn, và những câu chuyện dở khóc dở cười. Bởi vì không
phải ai cũng nói được lời thật, nhưng phải là người có quyết tâm và có đời sống
hướng thiện luôn kết hợp với Thiên Chúa.
Lời Chúa
được “nổi tiếng” trên cả thế giới, chứ không hạn hẹp ở miền nam hay miền bắc,
đó là sự thật.
Lời của
Thiên Chúa là lời chân thật, lời đem lại hạnh phúc, trường sinh và bình an,
nhưng xem ra có rất ít người Ki-tô hữu nghe và thực hành Lời Chúa, bởi vì con
người ta luôn nghĩ đến vật chất danh vọng, nên Lời Chúa không còn chỗ trong tâm hồn của họ nữa, thật đáng tiếc và
đáng buồn vậy !
Lm. Giuse Maria Nhân Tài, csjb.
(Dịch từ tiếng Hoa và viết suy tư)
