16. GHẾ ĐẨU TẾ THẦN
Hai anh em, anh thì giàu có, em thì nghèo.
Em hỏi anh:
- “Anh làm thế nào mà giàu như thế ?”
Anh trả lời:
- “Anh thường dùng lợn dê để tế thần thổ địa, cho nên
mới có hôm nay đó !”
Người em bèn đem lời của người anh nói với vợ, vợ
nói:
- “Trong nhà có hai cái ghế đẩu, cũng là tám cái chân,
có thể đem làm lợn dê cúng thần thổ địa”.
Người em cho rằng rất đúng, bèn vác ghế đẩu đi về
phía thần thổ địa thành kính tế lễ. Thần thổ địa giận dữ,
mắng:
- “Ghế đẩu làm sao ăn được ?”
Vợ thổ địa đi ra dàn hòa:
- “Được rồi, được rồi, ai ăn không được thì bỏ đây ngồi
cũng tốt vậy !”
(Tiếu Đảo)
Suy tu 16:
Đã nghèo mà đem ghế đẩu cúng cho thổ địa thì nghèo thêm,
bởi vì thổ địa sẽ tức tối vì ăn không được cái ghế đẩu nên phạt
nghèo luôn, và trong nhà chỉ có hai cái ghế đẩu, bây giờ cúng cho thổ địa thì càng nghèo thêm., đúng là dại.
Cũng có một vài người Ki-tô hữu coi Thiên Chúa như là
ông thổ địa: cúng cho nhà thờ vài trăm ngàn để xin Chúa cho
trúng số độc đắc; giúp cho trại cùi vài triệu đồng kẻo sợ Chúa
giận lấy lại tiền bạc chức tước cho người khác. Thiên Chúa
không phải là ông thổ địa, nhưng là Cha chúng ta ở trên trời,
Ngài không muốn chúng ta đem vật chất ra để đổi chác với
Ngài, nhưng Ngài muốn chúng ta đem hết tâm hồn, hết trí khôn
và hết sức lực mình để phụng thờ Ngài, rồi mọi sự Thiên Chúa
sẽ ban cho sau.
Khi cầu nguyện thì có một điều phải xin, đó là xin Chúa gia
tăng thêm đức tin cho mình, bởi vì khi đức tin mạnh rồi, thì
mọi việc sẽ không còn khó, và giàu nghèo sẽ không thành vấn
đề nữa...
Lm. Giuse Maria Nhân Tài, csjb.
(Dịch từ tiếng Hoa và viết suy tư )
