Thứ Bảy, 14 tháng 2, 2026

Chúa nhật 6 thường niên

 


CHÚA NHẬT VI THƯỜNG NIÊN


Tin mừng : Mt 5, 20-22a.27-28.33-34a.37

“Anh em đã nghe luật dạy người xưa. Còn Thầy, Thầy bảo cho
anh em biết.

Anh chị em thân mến,
Đã có nhiều lần trong cuộc sống, chúng ta khen ngợi các linh
mục là những người tài giỏi đáng để chúng ta học hỏi, nhưng
Đức Chúa Giê-su lại bảo cho chúng ta biết, nếu chúng ta không
ăn ở công chính hơn những người kinh sư và biệt phái thì sẽ
chẳng được vào Nước Trời.

1. Công chính thì khác với tài giỏi.
Có những linh mục rất tài giỏi đa năng, vừa viết nhạc vừa
hát hay lại vừa làm diễn viên thu hình, những tài hoa này không
làm cho những linh mục ấy trở nên người công chính, những tài
hoa này không làm cho các ngài được vào Nước Trời, nếu các
ngài không có đời sống kết hợp sâu xa với Thiên Chúa, không
làm tròn bổn phận mục tử của mình, thì tài năng chỉ thêm gây
phiền phức cho đời sống nội tâm của các ngài mà thôi, bởi vì
chính đời sống nội tâm của người linh mục mới làm cho họ trở
nên người công chính trước mặt người đời và trước mặt Thiên Chúa. Chính những người Pha ri siêu đã bị Đức Chúa Giê-su


khiển trách vì trở nên cớ vấp phạm cho người khác, khi chính họ đã trở nên cớ vấp ngã cho người khác.


Người công chính là người tuân giữ lề luật của Thiên Chúa,
là người biết chu toàn bổn phận của mình cách trọn hảo dù cho
tài năng của mình xuất chúng, nhưng không vì tài năng, không
vì tiếng khen ngợi của mọi người mà quên đi bổn phận mục tử
của mình. Tài hoa là phương tiện giúp cho mục đích của đời mục
tử, chứ không phải tài hoa là mục đích của đời sống linh mục.

2. Luật cũ và luật mới chỉ khác nhau chữ Tâm.
Các kinh sư và những người Pha-ri-siêu cũng biết giữ lề luật
của Môi-sê, nhưng họ không dùng cái tâm để giữ và thực hành,
họ chỉ dùng cái vẻ đạo mạo bên ngoài để làm cho người khác
phải ca ngợi mình với áo thụng dây tua, với cung cách bệ vệ mà
thôi, cho nên họ không không thể dẫn dắt người khác vào Nước
Trời.
Thời nay có những mục tử cũng biết giữ luật Chúa như những
kinh sư và người Pha-ri-siêu, tức là họ không dùng cái tâm để
giữ, mà chỉ dùng cái mã tốt tướng đạo mạo bên ngoài để giữ,
những mục tử này thì rất dễ thấy trong xã hội ngày nay, đó là:
- Khi các ngài đứng trên tòa giảng để răn đe giáo dân đừng
uống rượu, nhưng lễ xong thì các ngài uống rượu nhiều gấp mấy
giáo dân, các mục tử này chỉ nói cho sướng miệng chứ không
nói bằng cái tâm.
- Khi các ngài đứng trên tòa giảng nói về sự công bằng bác ái nhưng chính các ngài lại cho giáo dân vay tiền lấy lãi nặng hơn
cả các chủ nợ khác. Các mục tử này chỉ nói cho sướng miệng
chứ các ngài không thực hành bằng cái tâm.
- Khi các ngài đứng trên tòa giảng dạy giáo dân phải thảo kính
cha mẹ, kính trên nhường dưới, nhưng chính các ngài ăn nói thô
lỗ cộc cằn, ngạo mạn với các đấng bậc lớn tuổi hơn mình. Các
mục tử này chỉ nói cho sướng cái miệng chứ các ngài không hề
dùng cái tâm để giảng dạy.
Anh chị em thân mến,
Các kinh sư và những người Pha-ri-siêu đã bị Đức Chúa Giêsu nhiều lần khiển trách, không phải vì Ngài ghét họ, nhưng vì
Ngài muốn cho họ trở nên những bậc thầy thánh thiện gương
mẫu, và bởi vì chính họ mỗi khi làm gương xấu thì ảnh hưởng
to lớn và tai hại vô cùng cho dân Ngài.
Sự công chính được phát xuất từ một tâm hồn biết yêu
thương thật sự, chứ không phải phát xuất từ tài năng, thông luật
hay giỏi Thánh kinh. Bởi vì nếu không yêu thương thật sự, thì
tất cả chỉ là hình thức giả tạo đáng ghét bên ngoài mà thôi.
Xin Thiên Chúa chúc lành cho chúng ta.

Lm. Giuse Maria Nhân Tài, csjb.
--------------------------
http://www.vietcatholic.net
https://www.facebook.com/jmtaiby
http://www.nhantai.info

Thứ Sáu, 13 tháng 2, 2026

Mỗi Ngày Một Câu Chuyện




16. GHẾ ĐẨU TẾ THẦN

Hai anh em, anh thì giàu có, em thì nghèo.

Em hỏi anh:

- “Anh làm thế nào mà giàu như thế ?”

Anh trả lời:

- “Anh thường dùng lợn dê để tế thần thổ địa, cho nên 

mới có hôm nay đó !”

Người em bèn đem lời của người anh nói với vợ, vợ

nói:

- “Trong nhà có hai cái ghế đẩu, cũng là tám cái chân, 

có thể đem làm lợn dê cúng thần thổ địa”.

Người em cho rằng rất đúng, bèn vác ghế đẩu đi về

phía thần thổ địa thành kính tế lễ. Thần thổ địa giận dữ, 

mắng:

- “Ghế đẩu làm sao ăn được ?”

Vợ thổ địa đi ra dàn hòa:

- “Được rồi, được rồi, ai ăn không được thì bỏ đây ngồi 

cũng tốt vậy !”

(Tiếu Đảo)


Suy tu 16:

Đã nghèo mà đem ghế đẩu cúng cho thổ địa thì nghèo thêm, 

bởi vì thổ địa sẽ tức tối vì ăn không được cái ghế đẩu nên phạt 

nghèo luôn, và trong nhà chỉ có hai cái ghế đẩu, bây giờ cúng cho thổ địa thì càng nghèo thêm., đúng là dại.

Cũng có một vài người Ki-tô hữu coi Thiên Chúa như là 

ông thổ địa: cúng cho nhà thờ vài trăm ngàn để xin Chúa cho 

trúng số độc đắc; giúp cho trại cùi vài triệu đồng kẻo sợ Chúa 

giận lấy lại tiền bạc chức tước cho người khác. Thiên Chúa 

không phải là ông thổ địa, nhưng là Cha chúng ta ở trên trời, 

Ngài không muốn chúng ta đem vật chất ra để đổi chác với 

Ngài, nhưng Ngài muốn chúng ta đem hết tâm hồn, hết trí khôn 

và hết sức lực mình để phụng thờ Ngài, rồi mọi sự Thiên Chúa 

sẽ ban cho sau.

Khi cầu nguyện thì có một điều phải xin, đó là xin Chúa gia 

tăng thêm đức tin cho mình, bởi vì khi đức tin mạnh rồi, thì 

mọi việc sẽ không còn khó, và giàu nghèo sẽ không thành vấn 

đề nữa...


Lm. Giuse Maria Nhân Tài, csjb. 

(Dịch từ tiếng Hoa và viết suy tư ) 


Thứ Năm, 12 tháng 2, 2026

Mỗi Ngày Một Câu Chuyện




15. NGƯỜI KHÓC MƯỚN

Có một người chuyên môn đến các nhà tang khóc mướn để

được có cơm rượu ăn phủ phê.

Một hôm, nhà nọ có tang, các việc tang đã kết thúc mà 

người ấy chưa kịp tới, anh ta bèn đau khổ khóc thét lên, mọi 

người kinh ngạc hỏi tại sao như vậy, anh ta nói trong tiếng 

khóc:

- “Người chết ạ, xác hồn của anh hôm nay ra khỏi nhà để

xác hồn của tôi ở đây, làm sao bây giờ ?”

(Tiếu Đảo)


Suy tư 15:

Nước mắt của người khóc mướn thì không mặn vì đó 

không phải là tình cảm mặn nồng của tình cảm, mà là giả dối; 

tiếng khóc của người khóc mướn không lột tả được tình cảm 

thân thiết với người qua đời, nó chỉ là giả dối...

Người khóc mướn cũng rơi nước mắt, cũng kể lể bi ai 

thống thiết và có khi khóc lớn hơn cả bà con ruột thịt của người 

chết, nhưng không làm ai động lòng cả.

Có một vài người Ki-tô hữu giữ đạo giống như người khóc 

mướn, họ cũng khuyên bảo người ta đi đàng lành lánh dữ, 

nhưng không làm cho người ta động lòng, vì họ sống không 

như lời họ khuyên; họ cũng đem tiền bố thí cho một vài người 

nghèo nhưng chẳng có ai cảm động cả, vì họ khoe của và thực 

hành bác ái giả dối; họ vẫn đi lễ đọc kinh nhưng không ai khen 

ngợi họ cả, vì người ta không thấy họ thay đổi cuộc sống luồn 

lách lươn lẹo dối trá của mình...

Nước mắt của khóc mướn là giả dối, làm việc bác ái mà 

không có cái tâm yêu thương là giả hình, cả hai đều đều giống 

nhau một điểm: lừa đảo.


Lm. Giuse Maria Nhân Tài, csjb. 

(Dịch từ tiếng Hoa và viết suy tư ) 


Thứ Tư, 11 tháng 2, 2026

Mỗi Ngày Một Câu Chuyện



 14. SÁCH QUÁ THẤP

Có một tú tài thuê phòng ngủ trong chùa để đọc sách, 

nhưng ngày ngày chỉ biết du ngoạn mà thôi.

Một lần nọ, anh ta đi chơi đến trưa mới về, kêu réo tiểu 

đồng đem sách đến để đọc, tiểu đồng đem đến một bộ “văn 

tuyển”, tú tại nhìn thì nói: “Thấp”.

Tiểu đồng lại đem đến bộ “Hán thư”, tú tài nhìn thì lại nói: 

“Thấp”. Tiểu đồng lại bê đến một bộ “sử ký”, tú tài vẫn nói: 

“Thấp”.

Hòa thượng rất kinh ngạc hỏi: 

- “Ba bộ sách này, chỉ cần chú ý đọc một trong ba bộ thôi, 

thì cũng có thể gọi là tri thức uyên bác rồi, tại sao ông vẫn còn 

nói quá thấp ?”

Tú tài trả lời:

- “Tôi lấy sách để làm gối kê ngủ, cho nên cảm thấy mấy 

quyển sách đó quá thấp”.

(Tiếu Đảo)


Suy tư 14:

Có những người kê đầu trên sách nhưng lại không biết một 

chữ trong sách, đó là những người không được đi học; có 

những học trò kê đầu trên sách nhưng lại không thuộc những 

chữ trong sách, đó là những học trò lười; có những người Ki-tô 

hữu mua sách Kinh Thánh thật đắt tiền, rồi để trang trọng trên 

bàn thờ bên cạnh tượng Chúa, nhưng một năm mười hai tháng 

không thấy mở sách ra đọc, đó là những người Ki-tô hữu giữ đạo bên ngoài.

“Văn tuyển”, “Hán thư” và “Sử ký” là ba bộ sách quý thời 

xưa của người Trung Quốc, chỉ cần đọc một trong ba bộ sách là 

có tri thức uyên bác, đó là niềm tự hào của kẻ sĩ. 

Niềm tự hào của người Ki-tô hữu là quyển Kinh Thánh, 

nhưng hỏi có mấy ai thích đọc và suy gẫm những lời hằng sống 

trong quyển Kinh Thánh ấy ?


Lm. Giuse Maria Nhân Tài, csjb. 

(Dịch từ tiếng Hoa và viết suy tư ) 


Thứ Hai, 9 tháng 2, 2026

Mỗi Ngày Một Câu Chuyện



 12. ĐỀU Ở ĐÂY

Tống Thái tổ Triệu Khuông Dẫn triệu tập các võ tướng đến 

họp, xét hỏi quân số của các thống lĩnh quân đội. Các võ tướng 

biết chữ thì đem tất cả các số mục viết trên cái hốt (1)

và đưa cái 

hốt cao lên, để hoàng đế xét duyệt.

Có một võ tướng không biết chữ, và không biết trên cái hốt 

của người khác có chữ, thế là cũng bắt chước như vậy vẽ và cái 

hồ lô trên cái hốt và đưa cao trên trán của mình sán đến gần

hoàng đế lớn tiếng nói:

- “Bẩm cáo bệ hạ, số mục của quân đội đều ở đây”.

(Tiếu Đảo)


Suy tư 12:

Ngày xưa, có khi làm tướng mà không biết chữ bởi vì họ

chỉ chuyên về võ nghệ, và tướng thì phải xông pha trận mạc, 

nên họ cũng không chú trọng đến chữ nghĩa cho lắm, cho nên 

mới có chuyện: tất cả các số mục quân đội đều ở cả trong cái 

hồ lô rượu.

Làm việc tông đồ trong thời đại ngày nay không phải chỉ

thuộc lòng kinh bổn là đủ, nhưng còn phải suy tư kinh mình 

đọc và thực hành Lời Chúa mà mình đã nghe, bằng không thì 

đời sống đạo của mình cũng chỉ nằm trong... cái hồ lô rượu như  ông quan võ mà thôi.

Có những người Ki-tô hữu “ỷ” mình là đạo gốc, thuộc rất 

nhiều kinh, nên khi thấy người khác ít thuộc kinh bổn nhưng 

cầu nguyện nhiều, thì thắc mắc chê bai: đạo gì mà không biết 

ngắm đứng ngắm quỳ mùa thương khó !? Thế là họ sán tới gần 

cha sở nói:

- “Thưa cha, ngắm đứng ngắm quỳ thì đều ở đây cả, ngay 

trong bụng của con đây, đừng để ông X...bà Z...ngắm, dở

lắm ?”


(1) Tấm bảng của các quan ngày xưa khi gặp hoàng đế, cầm trên tay để viết 

các việc trình tấu.


Lm. Giuse Maria Nhân Tài, csjb. 

(Dịch từ tiếng Hoa và viết suy tư ) 


Chủ Nhật, 8 tháng 2, 2026

Mỗi Ngày Một Câu Chuyện



 11. HÔI MÙI THỊT NGƯỜI

Đêm đông, một lão phú ông sau khi uống rượu say thì ngủ, 

đem cái lò sưởi chân bỏ vào trong chăn, không ngờ nửa đêm lò 

sưởi phát hỏa, đốt cháy chân của ông ta.

Sáng sớm hôm sau, lão phú ông đau quá tỉnh dậy, bèn chửi 

đứa cháu:

- “Già lão như ta uống nhiều rượu mà không biết lửa đốt 

cháy chân, nhưng tụi mày là lũ hậu sinh lẽ nào không ngửi 

thấy hôi mùi thịt người, lỗ mũi tụi bây nghẹt cả rồi à ?”

(Tiếu Đảo)


Suy tư 11:

Có những lúc trong gia đình người lớn ỷ vào quyền làm cha 

mẹ, quyền làm anh chị, quyền vai vế chú bác để la mắng các 

em nhỏ cách bất công; có những lúc trong Giáo Hội hoặc ngoài 

xã hội người lớn ỷ làm linh mục, làm bà sơ, ỷ mình làm ông 

quan này bà trùm nọ để trách mắng cách vô lý người dưới, đó 

là chuyện bất công và làm cho họ không phục người lớn.

Thiên Chúa đặt để một trật tự tự nhiên là: cha mẹ con cái, 

người trên kẻ dưới. Để ai làm bề trên, làm người lớn, thì có 

phận dạy dỗ con em mình và người cấp dưới, nhưng dạy dỗ

theo tinh thần Phúc Âm của Đức Chúa Giê-su, tức là lấy chữ

yêu thương làm trọng tâm để sửa đổi, dạy bảo, chúc lành và 

quan tâm, chứ không dạy bảo sửa đổi theo tính ích kỷ và hách dịch của mình...

Thanh thiếu niên rất phục các vị anh hùng và thần tượng 

hóa các bậc vĩ nhân, nhưng chúng nó vừa cảm phục vừa yêu 

mến những người lớn biết khiêm tốn nhận mình sai và biết sửa 

sai.

“Thượng bất chính, hạ tắc loạn” là tại vì người lớn dùng uy 

quyền của mình không đúng chỗ vậy...


Lm. Giuse Maria Nhân Tài, csjb. 

(Dịch từ tiếng Hoa và viết suy tư )