Thứ Bảy, 7 tháng 2, 2026

Chúa nhật 5 thường niên

 


CHÚA NHẬT 5 THƯỜNG NIÊN

Tin mừng : Mt 5, 13-16.

“Chính anh em là ánh sáng cho trần gian”.


Anh chị em thân mến,

Người Ki-tô hữu được gọi là ánh sáng cho đời và là muối 

ướp đời, bởi vì chính những người Ki-tô hữu –qua bí tích Rửa 

Tội- đã trở nên đồng hình đồng dạng với Đức Chúa Giê-su, đó 

là cùng chết cho tội lỗi và cùng sống lại với Ngài.

Đốt đèn lên thì đặt trên cao để soi sáng cho cả nhà, và nhờ

có ánh sáng mà người ta mới nhìn thấy mọi sự để hoàn tất công 

việc mình đang làm, cũng như mới có thể thấy đường mà đi, đó 

là một sự thật mà ai cũng biết.


1. Ánh sáng chính là hành động bác ái.

Người Ki-tô hữu là ánh sáng cho đời khi chúng ta biết hành 

động theo lương tâm, và hết lòng yêu mến tha nhân trong cuộc 

sống của mình, chúng ta không đốt đèn rồi đội trên đầu để chiếu 

sáng mọi người, nhưng chúng ta thắp đèn bằng lửa yêu mến của 

Đức Chúa Giê-su ở trong lòng chúng ta, rồi từ tấm lòng nhân 

hậu ấy mà mọi hành động và thái độ của chúng ta khi tiếp xúc 

trò chuyện với tha nhân, chính là ngọn đèn sáng chiếu soi cho mọi người thấy rõ Thiên Chúa đang hiện diện trong cuộc đời.

Có nhiều loại ánh sáng: ánh sáng mặt trăng, ánh sáng mặt 

trời và ánh sáng của các vì sao; có loại ánh sáng bằng đèn điện 

cũng như có loại ánh sáng bằng đèn dầu, nhưng tất cả những loại 

ánh sáng ấy được sáng lên theo thời theo gian của ban ngày hoặc

ban đêm. Nhưng ánh sáng phát xuất từ tâm hồn của người Ki-tô 

hữu thì không phân biệt ngày đêm, giàu nghèo, thời tiết lạnh 

nóng.v.v... bất kỳ ở đâu và lúc nào, thì người Ki-tô hữu cũng có 

thể chiếu sáng tinh thần Phúc Âm cho mọi người thấy, để qua 

ánh sáng là việc làm bác ái cụ thể ấy, mà người ta nhận ra được 

khuôn mặt của Thiên Chúa cũng như tình yêu của Ngài trên con 

người chúng ta...


2. Muối là bảo quản và chữa thương.

Muối cũng vậy, rất cần thiết cho thân thể của con người,

cũng như rất cần thiết cho việc bảo quản thịt cá tươi, bởi vì nó 

mặn.

Người Ki-tô hữu chúng ta không chỉ là muối ướp cho tình 

cảm giữa người với nhau thêm mặn nồng, nhưng còn có bổn 

phận bảo quản gìn giữ những tình cảm ấy ngày càng gắn chặt 

hơn, bởi vì sẽ không có gì bảo đảm cho một tình cảm, nếu không 

có sự chân thành và sự tin tưởng vào tình yêu của Thiên Chúa.

Muối thì rất mặn, và vì mặn nên mới có thể giữ cho thịt cá 

được tươi, cuộc sống của người Ki-tô hữu vốn là bác ái và phục 

vụ, tức là muối mặn vừa giữ cho tình cảm giữa người với nhau được đầm ấm, vừa là rửa sạch vết thương lòng của tha nhân khi họ bị người khác hiểu lầm, vu cáo, hãm hại. Là mẫu gương làm 

cho người tội lỗi phải xét lại đời sống phóng túng của mình, bởi 

vì đời sống yêu thương và phục vụ của người Ki-tô hữu chính là

muối xát mạnh rát tận tâm hồn của họ.

Anh chị em thân mến,

Ở đời, ai cũng mong được làm lãnh đạo chỉ huy người khác,

nhưng ít người muốn trở thành ánh sáng và muối cho tha nhân, 

bởi vì ai cũng thích ánh sáng nhưng không thích làm ánh sáng, 

ai cũng thích ăn thịt cá tươi ngon nhưng không ai muốn làm muối 

ướp đời...

Chúng ta là Ki-tô hữu, nghe theo lời của Đức Chúa Giê-su

dạy bảo, chúng ta phải trở nên ánh sáng cho đời và nên muối 

mặn ướp tình tha nhân, bằng chính cuộc sống bác ái, hy sinh và 

phục vụ của chúng ta.

Xin Thiên Chúa chúc lành cho tất cả chúng ta.


Lm. Giuse Maria Nhân Tài, csjb. 

Mỗi Ngày Một Câu Chuyện

 


10. BẢNG HIỆU BIẾN BIẾN

Có một ông chủ mở cửa hàng cầm đồ, tiền vốn rất ít.

Khai trương được một tháng đầu, trên bảng hiệu viết một 

chữ “cầm”, qua tháng thứ hai, tiền vốn hết sạch, khách cầm đồ

lại không đến chuộc đồ đã cầm về, chỉ có cách là viết thêm chữ

“ngưng” trước chữ “cầm”.

Qua tháng thứ ba, khách đến chuộc đồ từ từ nhiều lại, tiền 

vốn thu lại đủ, ông chủ lại viết thêm chữ “không” trước chữ

“ngưng cầm”.

(Tiếu Đảo)


Suy tư 10:

Trong làm ăn buôn bán thì phải có kiên nhẫn, khi mở một 

hàng ăn uống hay một cửa hiệu thì cần phải...chịu lỗ trong một 

hoặc hai tháng đầu, và để cho người ta quen biết với cửa hàng 

của mình.

Đi làm việc truyền giáo cũng như...đi buôn, nhưng nguy 

hiểm hơn nhiều, bởi vì khi lời thì chỉ có lời linh hồn người ta, 

nhưng khi lỗ thì lỗ nhiều lắm, như: lỗ mất mạng sống mình, lỗ

tiền bạc vật chất bỏ ra, lỗ mất các linh hồn, và có khi mất tất cả, 

sạch sành sanh cùng một lúc. Cho nên làm người truyền giáo 

thì phải kiên nhẫn trong mọi hoàn cảnh, phải chịu lỗ

trong...mấy năm đầu, để mọi người nhìn thấy cách ăn nết ở của 

mình có thực sự là như mình đã rao giảng không, có như thế họ

mới tin Đấng mà mình đang rao giảng và yêu mến là Đức Chúa Giê-su Ki-tô.

Cái bảng hiệu quan trọng lắm, không nên hôm nay viết chữ

này mai thêm chữ khác, nhưng phải cố định.

Làm việc truyền giáo thì quan trọng hơn nhiều, đừng nói 

một đường mà làm một nẻo, đừng sống khác với những gì mà 

mình đã rao giảng, đừng nói nhiều làm ít, bởi vì con người thời 

nay thích nhìn hơn là thích nghe đối với những người truyền giáo. 


Lm. Giuse Maria Nhân Tài, csjb. 

(Dịch từ tiếng Hoa và viết suy tư ) 

Thứ Năm, 5 tháng 2, 2026

Mỗi Ngày Một Câu Chuyện



 8. QUỶ QUAN ĐÒI TIỀN

Có một người trở về cố hương, phải đi qua ngõ Sơn Đông, 

gặp lúc có nạn đói, người nghèo đói chết rất nhiều, ngay cả lữ

điếm cũng đóng cửa, nên anh ta chỉ biết vào trong chùa ngủ nơi 

đại điện, đột nhiên thấy phía bên đông để tám quan tài, bên tây 

chỉ để một quan tài.

Nửa đêm canh ba, nhìn thấy các quan tài đều có cánh tay 

đưa ra, cánh tay nào cũng vàng và xương xẩu, chỉ có tay quan 

tài ở phía tây đưa ra là trắng và mập.

Khách nhân gan dạ nhìn trái nhìn phải rồi cười nói:

- “Tụi mày là lũ quỷ nghèo xin ta tiền phải không ?

èn mở bao tiền ra, lấy một đồng tiền lớn thảy vào, mấy 

quỷ nghèo ở phía đông thì rút tay vào trong quan tài, chỉ có quỷ

phía tây là vẫn cứ đưa tay ra. Khách nhân nói:

- “Một đồng tiền không đủ à ?

Nói xong thì lấy ra một trăm đồng, cái tay ấy vẫn không 

nhúc nhích. Khách nhân nổi giận nói:

- “Mày là con quỷ nghèo có lòng tham vô đáy !”

Bèn lấy hai đồng tiền lớn bỏ vào trong bàn tay của người ấy, 

con quỷ ấy bèn rút tay vào trong quan tài. Khách nhân quá kinh 

ngạc, bèn đốt lửa lên soi chung quanh, té ra là quan tài phía 

đông có viết mấy chữ: nhân dân đói kém, tên...; và cái quan tài 

duy nhất bên tây viết: huyện..., Điển Sứ (biệt hiêu quan phủ) quách của công...”.

(Hy đàm tục lục)

Suy tư 8:

Có một thầy đại chủng sinh nọ kể rằng: ban đêm thầy ngủ

thì mùng mền tự nhiên treo lên trần nhà, một đêm khác thầy 

nằm trên giường thì như có ai kéo chân thầy, mới đầu thầy sợ

hãi và đọc kinh cầu nguyện, qua đêm thứ hai cũng như vậy, 

thầy sực nhớ chắc là các đẳng linh hồn trong luyện ngục muốn 

mình cầu nguyện cho họ, thế là thầy cầu nguyện cho các linh 

hồn mồ côi, quả nhiên không còn tình trạng “phá phách” ấy 

nữa.

Khi còn giúp xứ ở một họ đạo tại Sài gòn, tối nào tôi cũng

quỳ sát bên chỗ để hài cốt trong nhà thờ để đọc kinh tối, cầu 

nguyện. Tối nào cũng vậy, tôi nghe tiếng lốc cốc lốc nơi chỗ để

hài cốt, mới đầu không để ý vì tưởng là mấy con chuột chạy, 

nhưng sau nhiều lần thì để ý và đứng dậy đi kiễm tra các hủ hài 

cốt, nhưng khi đứng dậy thì không thấy không nghe gì cả, tôi 

tiếp tục đọc kinh thì lại nghe tiếng lốc cốc phát ra nơi hủ hài 

cốt, tôi kê sát tai vào hài cốt thì không nghe gì, nhưng khi rời 

tai khỏi hủ hài cốt thì nghe tiếng lốc cốc, tôi biết đó là các linh 

hồn nhắc nhở mình cầu nguyện cho họ, thế là tôi cầu nguyện 

cho các linh hồn mồ côi và các linh hồn đã qua đời trong giáo 

xứ, thế là từ đó không nghe tiếng lốc cốc nữa...

Các linh hồn trong luyện ngục không cần tiền bạc, không 

cần ăn uống, không cần vật chất, nhưng các ngài cần đến lời 

cầu nguyện của chúng ta, bởi vì có nhiều linh hồn không ai nhớ

để cầu nguyện cho họ cả, các giáo hữu gọi đó là các linh hồn 

mồ côi.

Làm người Ki-tô hữu sung sướng thật, được rất nhiều lời 

cầu nguyện của mọi người sau khi qua đời, đó chính là tín điều 

các thánh thông công mà Giáo Hội dạy chúng ta vậy.


Lm. Giuse Maria Nhân Tài, csjb. 

(Dịch từ tiếng Hoa và viết suy tư ) 


Thứ Tư, 4 tháng 2, 2026

Mỗi Ngày Một Câu Chuyện

 


7. BÁNH BAO THỊT LỚN

Một đôi kết bái làm anh em rất thích nói dối.

Anh kết nghĩa nói với em kết nghĩa:

- “Hôm qua, anh ăn một cái bánh hấp, e rằng trên thế giới 

không có cái bánh nào lớn như thế: dùng một trăm cân bột mì, 

tám mươi cân thịt và hai mươi cân rau để làm nhân, phải ghép

đến tám cái bàn vuông sắp lại mới có thể để nó trên được. Hơn 

hai mươi người đứng chung quang để ăn, ăn một ngày một đêm 

mà không hết một nửa. Khi đang vui vẻ ăn thì mất đi hai người, 

tìm hoài tìm mãi mà không thấy, đột nhên nghe trong cái bánh 

hấp có tiếng nói, mở lá ra coi, hê hê, thì ra hai người ấy chui 

vào trong cái bánh để ăn nhân thịt, em coi cái bánh có lớn 

không ?”

Em kết nghĩa nói:

- “Hôm qua em ăn bánh bao thịt mới gọi là lớn, mười mấy 

người ăn ba ngày ba đêm mà cũng chưa thấy nhân thịt, triều 

đình bắt ăn cho nhanh, không ngờ đang ăn thì một cái bảng đá 

bày ra, trên bảng viết: “Cách nhân thịt còn ba cây số nữa”.. 

Anh coi nó có lớn không ?”

Anh kết nghĩa hỏi:

- “Cái bánh bao thịt của em lớn như thế thì lấy gì mà 

nấu ?”

Em kết nghĩa đáp:

- “Thì dùng cái nồi nấu bánh hấp của anh đó để nấu !”

(Hi đàm tục lục)


Suy tư 7:

Thời xưa dùng một trăm cân bột để làm một cái bánh thì là 

quá vĩ đại rồi, dù đó là...cái bánh nói khoác, nhưng thời nay 

người ta còn làm những cái bánh chưng bánh tét vĩ đại gấp 

trăm lần, họ dùng đến cả ngàn cân gạo nếp, ngàn ký thịt heo, 

để làm cái bánh thật lớn cho nổi tiếng, để được ghi vào quyển 

sách kỷ lục thế giới.

Nếu họ đem một ngàn cân gạo nếp và một ngàn ký thịt ấy 

phân phát cho người nghèo neo đơn, thì trong ba ngày tết có 

thêm những nụ cười tươi; nếu họ đem chừng ấy thịt và gạo 

phân phát cho những người vô gia cư, thì mùa xuân hoa sẽ nở

trên những nẽo đường phố...

Ham danh, ham nổi tiếng là bệnh của con người, nhưng 

người Ki-tô hữu thì biết rằng: danh lợi, quyền uy, tiền tài, rồi 

cũng bay mất theo mây gió, nhưng cái tâm thông cảm, cái tâm 

yêu thương thì vẫn tồn tại mãi mãi...

Kỷ lục vĩ đại nhất là làm cho tâm hồn yêu thương của mình 

ngày càng lớn thêm, để có thể đón nhận nhiều mảnh đời bất 

hạnh trong xã hội hôm nay.


Lm. Giuse Maria Nhân Tài, csjb. 

(Dịch từ tiếng Hoa và viết suy tư ) 

Thứ Ba, 3 tháng 2, 2026

Mỗi Ngày Một Câu Chuyện



 6. QUỶ CÁM ƠN QUAN THAM

Quan tham vơ vét tận xương tủy của dân, người ta gọi 

là “vơ vét sạch”, vơ vét lại càng vơ vét, trên thì đến trời cao, 

dưới thì đến hoàng tuyền, thậm chí vơ vét đến cả địa ngục.

Có một quan tham chuẩn bị từ chức, kiểm kê hành lý, 

ngay cả đất cũng vét bỏ vào rương, dân chúng oán hận đầy 

đường, nên khi ông ta đi thì chẳng có ai đưa tiễn.

Quan tham đi ra khỏi thành, trước mắt người ít đường 

trống trơn, đột nhiên thấy có mấy người thân cong lưng gù, 

mặt mày xấu xí, bày ra bên đường một cái bàn với các loại 

hoa quả, cùng tiễn biệt ông ta, nên ông ta vội vàng hỏi họ là 

ai.

Mấy người ấy cung kính nói:

- “Chúng tôi là quỷ tốt trong địa ngục, chịu ân đức cao như 

trời dày như đất của đại lão gia, nhờ đại lão gia vơ vét đến tận 

cùng địa ngục, khiến cho chúng tôi cả đời mới thấy được mặt 

trời của nhân gian, cảm kích vô cùng, nên đặc biệt đến quỳ lạy 

tiễn biệt ngài”.

(Hi đàm tục lục)

Suy tư 6:

Có những quan tham vơ vét của dân, thì cũng có quan tham 

vơ vét của nhà nước, nhưng chưa hề thấy có tham quan vơ 

vét...dưới địa ngục, chỉ có tham quan bị phạt trong địa ngục mà thôi.

Ma quỷ thì không biết cám ơn, nếu chúng nó biết cám ơn 

thì đương nhiên cũng biết hối lỗi mà xin Thiên Chúa thứ tha, 

nhưng nếu ma quỷ cám ơn thì chỉ cám ơn những quan tham tự

nguyện xuống hỏa ngục ở với chúng nó cho thêm đông...vui 

mà thôi.

Quan tham không phải là Ki-tô hữu thì người ta mắng: đồ

ăn bẩn; nhưng nếu quan tham là người Ki-tô hữu thì người ta 

mắng: đồ vô đạo.

Mà đúng như vậy, ai hiểu sao thì hiểu...


Lm. Giuse Maria Nhân Tài, csjb. 

(Dịch từ tiếng Hoa và viết suy tư ) 

Thứ Hai, 2 tháng 2, 2026

Mỗi Ngày Một Câu Chuyện



5. TRUNG THÀNH VỚI NGHIỆP CỦA BỐ

Có một sai dịch đột nhiên giàu có hẳn ra, bèn mời thầygiáo dạy học cho con trai vì muốn thế hệ sau của mình đổi chức nghiệp, nhưng con trai đã quen làm việc của sai dịch, nên quyết định theo nghiệp của bố.

Một hôm, anh của sai dịch cầm cái quạt lông đi vào nhà, thầy giáo bèn ra một câu đối để học trò đối lại:

- “Trong tay ông bác phe phẩy quạt”.

Học trò đối lại:

- “Trên đầu gia quân đội lông ngỗng” (đồ trang sức trên mũ của sai dịch).

Thầy giáo lại ra câu đối:

- “Đọc sách làm văn giấy tạm thời”.

Đối lại:

- “Truyền, trình, phóng, cáo, xếp hàng, vệ” (đều là việc của sai dịch: truyền đạt đơn kiện, treo bảng thả người cáo trạng, sắp hàng thứ tự trình thượng cấp).

Lại ra câu đối:

- “Đọc sách nên đọc cho to tiếng”.

Đối lại:

- “Gọi loa dẹp đường nên cao tiếng”.

Lại ra câu đối:

- “Bảy trang cổ văn”.

Đối lại:

- “Bốn mươi bảng lớn”.

Thầy giáo rất giận dữ nói:

- “Đánh nói hồ đồ”.

Học trò nói:

- “Đi về trạm sau”.

Thầy giáo nói:

- “Đánh rắm”.

Học trò đối:

- “Lui đường”.

Thầy giáo nói:

- “Rên”.

Học trò nói:

- “Thét !” (tiếng quát của sai dịch).

(Hi đàm tục lục)

Suy tư 5:

Thời xưa có những người con chết sống cũng nối nghiệpcủa bố mình, dù nghiệp đó không vẻ vang cho mấy; thời nay cónhững người con được trang bị “tận răng” để nối nghiệp bác sĩ,kỹ sư, thầy giáo.v.v...của bố mình, nhưng chúng nó không thèm, bỏ nhà đi bụi, đem tương lai của mình quăng vào ma túy, đemcuộc đời của mình chôn trong bốn bức tường tù ngục...

Thời xưa cũng như thời nay, có những người Ki-tô hữuđược Chúa Giê-su chuẩn bị từ đầu đến cuối, bằng ân sủng bởithánh lễ và các bí tích, để họ trở thành những người môn đệ yêu quý của Người, sống tốt đạo đẹp đời, nhưng họ lại không thèm. Họ coi việc đi tham dự thánh lễ là mất thời giờ, hơn là ngồi trong phòng mát xa máy lạnh hàng giờ đồng hồ với mấy em mắt xanh môi đỏ; họ coi việc đi xưng tội là chuyện nhảm nhí, nên phạm tội là chuyện bình thường đối với họ; họ coi việc cầu nguyện là chuyện của người yếu bóng vía, nên họ trở thành kẻ kiêu ngạo và dửng dưng trước người bất hạnh...

Đức Chúa Giê-su cũng buồn lắm khi chúng ta từ chối tìnhyêu của Người đã dành cho chúng ta trong thánh lễ và các bítích, nhưng Chúa Giê-su cũng rất công bằng khi xử án chúng tatrong lửa đời đời...

Ai có tai thì nghe !


Lm. Giuse Maria Nhân Tài, csjb. 

(Dịch từ tiếng Hoa và viết suy tư)