27. HỒ DÁN CHÂU PHỦ
Sơn
Đông châu Thanh phủ Ích bộ huyện có một thư sinh tên là Triệu Bỉnh Trung, lên
kinh đô thi đỗ trạng nguyên.
Khi
hồi hương, các quan viên địa phương làm tiệc lớn chúc mừng ông ta, sau khi uống
mấy ly rượu, đột nhiên trên trời bay đầy tuyết, có người vội vàng mời Triệu Bỉnh
Trung đề thơ.
Ngài
trạng nguyên nói:
- “Chúng
ta cùng nhau đề thơ vậy”.
Thế
là, nhìn cảnh bên ngoài sân và ngâm câu đầu
tiên:
- “Cắt
vụn lông ngỗng trên không múa”.
Quan
phủ tiếp lời:
- “Núi
nam núi bắc không thấy đất”.
Quan
huyện tiếp theo:
- “Lưu
ly bích ngói biến
thành bạc”.
Lúc
ấy, Triệu Bỉnh Trung nhìn thấy tuyết càng rơi càng lớn, các quan viên uống đã
nghiêng bên nọ ngửa bên kia, bèn dùng lối chơi chữ kết thúc toàn bài thơ:
- “Hồ
dán bôi đen châu phủ rồi”.
(Ký
Viên Ký Sở Ký)
Suy tư 27:
Thường
thì có lễ là có lạc (vui vẻ) nên gọi là lễ lạc, đó là một nét của văn hóa của hầu
hết các dân tộc trên thế giới.
Quan tân trạng nguyên chỉ nhìn thấy cách uống
rượu xỉn quắc cần câu của các quan phủ quan huyện, thì biết mấy ông này cai trị
dân như thế nào rồi, cho nên mới kết luận bằng một câu thơ: “Hồ dán bôi đen
châu phủ rồi”.
Người Ki-tô hữu cũng có những ngày lễ vui vẻ,
như lễ Giáng Sinh, lễ Phục Sinh và các ngày lễ thánh quan thầy.v.v...nhưng “lạc”
của họ -trước hết- là chia sẻ “một tấm bánh và một chén thánh” trong tình yêu của Đức
Chúa Giê-su, rồi từ niềm vui này, họ biến cái “lạc” vật chất thành bữa ăn huynh
đệ không có say xỉn, không có thóa mạ, không có thách đố nhau tửu lượng, không
có la ó om sòm...
Bởi vì khi chúng ta tham dự một thánh lễ trọng
cách sốt sắng, rồi sau đó “lạc” một cách vô độ, buông tuồng, thì người ta sẽ nói:
“người Ki-tô hữu chẳng khác gì người
khác, họ lấy rượu bia bôi đen đức tin và thánh lễ của họ rồi”.
Ôi, câu phê bình thật đáng buồn biết bao !
Lm. Giuse Maria Nhân Tài, csjb.
(Dịch từ tiếng Hoa và viết suy tư)