40. ĐẬY BÁT MUỐI
Có
một người lấy bà vợ tuổi đã lớn, khi ngồi trên giường nhìn trên mặt bà ta có
nhiều nốt tàn nhang, bèn hỏi:
-
“Thiệt
tình bà mấy tuổi rồi ?”
Bà
ta trả lời:
-
“Khoảng
bốn lăm, bốn sáu tuổi”.
Chồng
nói:
-
“Nhưng
bà viết trên giấy kết hôn rõ ràng là ba mươi tám, theo ta nhìn thì bà chưa đến
bốn lăm bốn sáu tuổi, bà phải nói sự thực với ta”.
Vợ
đáp:
-
“Thực
ra đã năm mươi bốn tuổi rồi”.
Ông
chồng lại hỏi đến lần thứ ba, bà vợ nói gằn từng chữ là năm mươi bốn tuổi. Sau
khi hai người lên giường, ông chồng càng không yên lòng, đột nhiên trong bụng nảy
ra một kế, nói:
-
“Ta phải
dậy đậy bát muối, nếu không thì lũ chuột ăn vụng hết”.
Bà
vợ cười nói:
-
“Đúng
là hoang đường, tôi sống đã sáu mươi tám tuổi rồi mà chưa nghe ai nói lũ chuột
ăn vụng muối bao giờ !”
(Tiếu
lâm quảng ký)
Suy tư 40:
Cái kỵ
nhất của đàn bà con gái là hỏi họ bao nhiêu tuổi, cái khuyết điểm lớn nhất của
đàn bà con gái là nhẹ dạ, dễ bị mắc lừa, do đó mà có nhiều tiểu thơ, con gái nhà
lành cũng như con gái nhà không lành bị mắc lừa và ôm hận suốt đời.
Cái
khuyết điểm lớn của đàn ông con trai là thích nghe lời nói “ngọt”, nhất là cái
ngọt này từ miệng miệng đàn bà con gái nói ra, thế là có nhiều ông quan thân bại
danh liệt, có nhiều ông chồng bỏ vợ bỏ con để theo bồ nhí, vợ bé...
Cái nhẹ dạ của người Ki-tô hữu ít học giáo lý là:
hễ ai nói
đến chuyện phép lạ có liên quan đến Chúa đến Mẹ
thì tin răm rắp, đồn ầm cả lên; có một vài người Ki-tô hữu nhẹ dạ đến nỗi tin
vào ông đồng bà bóng làm phương hại đến đức tin của mình và trở nên gương mù
cho tha nhân.
Nhẹ dạ cả tin là những vũ khí mà ma quỷ dùng để
chia rẽ những người trong cộng đoàn, công phá các dòng tu, phê bình người khác,
và cuối cùng thì họ trở nên một “mụ già” cằn cỗi vì sự nhẹ dạ cả tin của mình.
Lm. Giuse Maria Nhân Tài, csjb.
(Dịch từ tiếng Hoa và viết suy tư)
