81. THÁI TỬ ÉP DẦU
Thái Chỉ Sam thích tự gọi mình là “thái tử 太子”[1].
Có lần nọ, anh ta làm một bài thơ và mời
Uông Dụng Phu bình luận, họ Uông coi xong thì nói:
-
“Bài thơ
này chẳng qua là một bài thơ ép dầu”.
Thái Chỉ Sam rất bực mình, nói:
-
“Đó là
‘Triệu Minh văn tuyển”, là văn thể tài chính thống, sao lại nói là ép dầu ?
Họ Uông trả lời:
-
“Không
dùng hạt cải dầu 菜子[2] để ép dầu thì lấy gì để ép chứ ?”
(Tiếu tiếu lục)
Suy tư 81:
Con người
ta –ngoại trừ thánh nhân- thì ai cũng thích mình có cái danh, cái tiếng để đời;
ai cũng thích người khác biết đến tên mình, cho nên có những người dùng mọi thủ
đoạn –kể cả thủ đoạn tàn nhẫn- để cho mọi người biết đến tên của mình.
Người có tài năng thì giống như cây kim
để trong bao vải –không phải bao bằng hợp kim- thì lâu ngày người ta cũng sẽ biết
đến, cần gì phải ép buộc người khác phải biết đến tài năng của mình qua bài thơ,
bởi vì “hữu xạ tự nhiên hương” mà.
Người Ki-tô hữu –như thánh Phao-lô nói- là các thánh (2 Cor 1, 16) thì chắc chắn là không tham lam danh vọng tiếng tăm ở đời này, bởi vì họ biết rằng, cái nên làm ở đời này là việc lành phúc đức, cho nên họ dùng cái tài năng mà Thiên Chúa ban cho để làm sáng danh Ngài, và phục vụ xã hội trong công bằng yêu thương, đó chính là cái mà họ dành ở đời này, tức là dành cho được Đức Chúa Giê-su làm lẽ sống trong cuộc đời của mình vậy !
Lm. Giuse Maria Nhân Tài, csjb.
(Dịch từ tiếng Hoa và viết suy tư)
