74. MƯỢN LỜI TÂY SƯƠNG
Khi
tinh binh tiến vào quan ải, thì viên quan của triều Minh là Tiền Mông Tẩu đội
mũ mặc áo quan nhà Minh đi ra nghênh tiếp, trên đường đi thì gặp một lão phú
ông.
Lão phú
ông cầm cây gậy nơi tay gõ vào đầu của quan viên và nói:
-
“Tôi là
một người nhiều buồn phiền nhiều bệnh tật trên mình, đánh cái mũ[1]
khuynh nước khuynh thành của ông.”
(Đồng Âm Thanh
Thoại)
Suy tư 74:
Có những
người bức xúc vì chuyện làm sai trái của người khác mà không nói được, nên mượn
rượu để nói; có những người thấy việc làm chướng tai gai mắt của người khác mà
không nói được, nên mượn lời của người xưa để nói.
Mượn rượu
để nói thì chuyện càng rắc rối và có khi đưa đến hậu quả không hay, mượn lời của
người xưa để nói thì người khác coi không có kí lô gam nào cả, bởi vì những lời
nói mượn rượu hay mượn lời người xưa ấy không phát xuất tự lòng yêu thương của
mình, nhưng phát xuất từ một tâm hồn kiêu căng và ghen ghét...
Người
Ki-tô hữu thì mượn Lời Chúa để nói với người khác khi chính bản thân mình đã biết
thực hành Lời Chúa, bởi vì không một lời khuyên hay lời nói nào dựa vào Lời
Chúa mà bị quên lãng, nhất là lời khuyên hoặc lời nói ấy đã được thực hiện
trong cuộc sống của mình.
[1] (Cái
mũ tiếng Hoa đọc là “mao帽”; bộ mặt,
tướng mạo cũng đọc là “貌mao”, đồng
âm khác nghĩa, câu này chính là câu văn trong truyện “Tây Sương ký).
