83. NGƯỜI MÙ ĂN CÁ
Ở thôn Sơn Lõa có mấy người bị
mù, từ trước đến nay chưa được ăn cá lần nào, nghe nói mùi vị của cá rất ngon
nên bàn nhau mua cá ăn.
Bởi vì tiền ít nên chỉ mua được
mấy con cá nhỏ, nhưng người đông nên ăn không đủ, chỉ có cách là nấu canh để uống.
Họ đem con cá tươi bỏ vào trong nồi, từng con từng con nhảy ra khỏi nồi mà họ
không biết.
Không lâu sau thì nước sôi
sùng sục, có người hít hà ngửi rồi nói: “A, mùi cá thơm phứt”.
“A, mùi cá thơm phứt”.
Những người mù khác nói:
-
“Thơm quá a, thơm quá a ! Có tiền thì dành dụm để
mua cá ăn”.
Họ chuẩn bị lấy bát, đột nhiên có con cá nhỏ nhảy
xuống dưới chân của một người mù, anh ta rất kinh ngạc vội nói lớn:
“Hỏng rồi, cá không phải ở trong nồi đâu !”
Mọi người đều khom người xuống
rờ, quả thật cá đều ở trên đất. Có một vài người buồn rầu, nhưng sau khi nghĩ lại
thì rất vui vẻ nói:
“May mà cá không ở trong nồi, bằng không thì tất cả chúng ta không thể
không chết tươi”.
(Tiếu lâm
quảng ký)
Suy tư 83:
Những người nấu cá tuy bị mù không thấy, nhưng
trí óc họ không mù khi biết cá không ở trong nồi nước sôi, nên đổi cái buồn bực
thành cái vui mừng.
Có nhiều người mắt tuy sáng nhìn rất rõ, nhưng trí óc thì bị
mù trước cái danh lợi của thế gian: họ thấy một triệu đồng hối lộ lớn hơn sự
thanh thản của tâm hồn; họ thấy vu vạ cáo gian thì sướng hơn là tâm hồn được
bình an; họ thấy buôn gian bán lận thì hạnh phúc hơn sự thành thật của tâm hồn.v.v...
Người có đức tin thì không nhìn đau khổ bất hạnh hoặc hạnh
phúc bằng con mắt xác thịt, nhưng nhìn bằng con mắt đức tin, nghĩa là họ luôn
nhìn thấy thánh ý của Thiên Chúa trong sự đau khổ, trong sự gian nan, trong
hoàn cảnh bất lợi cũng như thuận lợi cho mình và cho Giáo Hội...
Người Ki-tô hữu nào cũng có
con mắt đức tin, nhưng đôi khi con mắt ấy nó bị mù lòa nhìn không thấy thánh ý
của Thiên Chúa, tại sao vậy ? Thưa là vì họ chỉ giữ đạo bằng con mắt xác thịt
mà thôi.
Lm. Giuse Maria Nhân Tài, csjb.
(Dịch từ tiếng Hoa và viết suy tư)
