48. BÁNH “NGÀY” TRUNG THU
Có
ông chủ tiệm ăn, trên bảng hiệu của tiệm đáng lẽ phải viết là “bánh trung thu”[1],
nhưng viết sai là “bánh ngày trung thu”[2].
Một
khách hàng nói với ông:
-
“Chữ
nguyệt月của
bánh trung thu ông viết thành chữ “bạch白”.
Ông
chủ tiệm rất trịnh trọng nói:
-
“Làm gì
có chữ bạch, trên đầu chữ “bạch白” còn có một phẩy à ?”
(Tiếu
lâm quảng ký)
Suy tư 48:
Bảng hiệu là cái mặt của cửa tiệm và cũng là
cái bụng của cửa tiệm, nhìn cái bảng hiệu thì ai cũng biết cái tiệm đó mua bán
những gì, cho nên không ai lơ là cẩu thả trong việc viết tên cho bảng hiệu của
tiệm mình, ngoại trừ những tên ma giáo treo đầu dê bán thịt chó mà thôi.
Có một vài người
mang danh là Ki-tô hữu nhưng không tham dự thánh lễ, không lãnh nhận các bí
tích, cuộc sống thì bê tha hình như chối đạo công khai, nhưng họ đi đến đâu là
vỗ ngực xưng mình là người Ki-tô hữu, và có khi sợ người khác không tin lời
mình nói, nên họ cũng biểu diễn làm Dấu Thánh Giá, đọc vài kinh Lạy Cha hoặc
kinh Kính Mừng để người khác tin...
Họ treo đầu dê bán
thịt chó, vì họ là người Ki-tô hữu nhưng không sống như người Ki-tô hữu; họ vẽ
bảng hiệu sai nhiều lỗi vì đời sống của họ đi ngược lại với lời dạy của Chúa
Giê-su và Giáo Hội của Ngài, cho nên dù họ đọc thuộc nhiều kinh, biết làm Dấu
Thánh Giá thì người ta cũng không tin họ là người Ki-tô hữu chân chính.
Có thể lừa dối che
mắt được con người, nhưng không thể nào lừa dối và che mắt Thiên Chúa.
