86. MỘT CHỮ TIẾU LÂM
Trần Quân Hựu là học
trò ở Dương Châu, thích nói chuyện tiếu lâm, Thái tổ hoàng đế rất thích ông ta,
một lần nọ, ra lệnh cho anh ta nói một chữ để cười, Trần Quân Hựu xin hạn cho một
ngày.
Anh ta
đi tìm mười mấy người mù hát tuồng, giả thánh chỉ của hoàng đế cho mời họ vào
tiếp kiến.
Qua ngày
thứ hai, mười mấy người mù đánh đàn tì bà nghe triệu tập thì đi nhanh đến, Quân
Hựu dẫn họ đi tiếp kiến hoàng đế, khi đến nơi lan can cầu Kim Thủy, thì Quân Hựu
hô một tiếng lớn: “bái !”
Mười mấy
người mù vội vàng quỳ xuống lạy, có mấy người mù rơi vào trong hồ nước, Thái tổ
thấy vậy thì không dám cười.
(Tiếu tiếu lục)
Suy
tư 86:
Ác tâm nhất là nhạo
báng người tàn tật, độc ác nhất là lấy người tàn tật ra làm trò cười cho thiên
hạ, bởi vì đó là những việc làm bởi ma quỷ mà ra và làm tổn thương rất lớn đến
tâm hồn của người tàn tật bất hạnh...
Đức Chúa
Giê-su không ngần ngại nói rằng: thà mất một tay, mất một con mắt, mất một
chân.v.v...(Mt 18, 8-11) tức là thà bị tàn tật để vào Nước Trời, còn hơn lành lặn
thân xác mà bị phạt trong hỏa ngục.
Dùng người
mù để làm trò cười cho vua chúa, nhưng vua chúa dù ham vui cũng không dám cười
vì trò chơi tàn nhẫn ấy, huống gì là người Ki-tô hữu môn đệ của Đức Chúa Giê-su
!
Ai có
tai thì hãy nghe !
Lm. Giuse Maria Nhân Tài, csjb.
(Dịch từ tiếng Hoa và viết suy tư)
