51. GỌI LẠI NHƯ THẾ
Có một thương nhân lần đầu tiên đi bái kiến quan huyện, quan
huyện nghĩ rằng ông ta đã lớn tuổi, bèn tôn trọng kêu là “lão tiên”.
Thương nhân bực bội mà về, con trai vội vàng hỏi lý do,
thương nhân nói:
- “Tên cẩu quan đó quá bắt
nạt ta quá, đáng lẽ nó phải kêu ta bằng lão tiên sinh mới đúng, ai ngờ nó nói lửng,
nói cái gì là “lão tiên”, rõ ràng là câu nói khinh dể, cho nên ta cũng không
khách sáo gọi nó lại như thế”.
Con trai hỏi gọi lại bằng gì, thương nhân nó:
- “Đáng lẽ nên gọi nó là
“lão phụ mẫu”[1],
nhưng ta bỏ chữ sau, chỉ kêu nó hai chữ “lão phụ” !
(Tiếu lâm quảng ký)
Suy
tư 51:
Trong cuộc sống, cách xưng hô cũng
đóng một vai trò quan trọng nhất là trong giao tiếp, và nhất là đối với những
người lớn tuổi.
Càng có chức vụ cao
thì cách xưng hô càng khiêm tốn, càng trở thành người quan trọng thì cách xưng
hô nói năng càng cẩn trọng, đó chính là những người có nhân có trí và có tâm.
Có nhiều giáo dân buồn
phiền vì có những linh mục trẻ măng đáng tuổi con cháu của họ, nhưng cách xưng
hô của các ngài đối với họ không được tôn trọng cho lắm, và dễ gây hiểu lầm cho
những người không cùng tôn giáo. Giáo dân xưng hô cha-con với linh mục thì quyền
của họ, nhưng linh mục –nhất là các linh mục trẻ- thì không thể xưng cha-con với
họ được, bởi vì –xét cho cùng- khi một linh mục trẻ xưng hô cha-con với một giáo dân đáng là ông nội bà nội
của mình, thì đúng là phản cảm, đúng là làm quan chứ không phải là linh mục.
Khi cử hành thánh lễ và các bí tích thì rõ ràng nhất, hữu
hình nhất là các linh mục đang đại diện Đức Chúa Giê-su để cử hành, cho nên
xưng hô cha-con con-cha với ngài là chuyện đương nhiên, nhưng trong cuộc sống đời
thường các linh mục nên chú ý cách xưng hô với mọi người, nhất là với giáo dân
của mình để khỏi phải mang tiếng “lạm dụng” cha-con con-cha…
Cách xưng hô quan trọng
và tế nhị, có thể nói lên được tính cách của một con người.