20. SỬA THƠ ĐỖ MỤC
Xuân
hạ giữa năm Ất Dậu thời Thuận Trị, vì nạn chiến tranh, bá tánh trong thành thì
nhao nhao chạy loạn, núp vào các thôn làng trong khe núi, các gia sư đều thất
nghiệp.
Có
người chơi đùa dùng bút pháp sửa đổi thơ thất tuyệt của Đỗ Mục như sau:
-
“Thời tiết
thanh minh rối bời bời, trong thành thầy giáo hồn muốn đoạn, xin hỏi chủ nhân
đi đâu cả, thằng nhỏ xua tay chỉ thôn làng”.
(Kiên Hồ
tập)
Suy tư 20:
Thời
nay, có những danh hài thích lấy bài hát của người khác được mọi người ưa thích
đổi lời lại cách nham nhỡ, rồi hát lên, rồi làm trò hề cách rẽ tiền để chọc cười
thiên hạ, rất phản giáo dục.
Lấy
văn của người khác làm của mình gọi là đạo[1]
văn; lấy thơ của người khác đổi lại làm của mình thì gọi là đạo thơ; đạo văn
hay đạo thơ thì cũng đều mắc hai tội: tội ăn cắp và tội lỗi đức công bằng.
Ăn cắp và lỗi đức công bằng là bản chất của ma
quỷ do kiêu ngạo và tham lam mà ra.
Người
Ki-tô hữu có một thứ bắt chước rất dễ thương, đó là bắt chước cách sống tốt
lành của các thánh nam nữ; có một thứ “đạo” rất đẹp, đó là “đạo” lại những bài
giảng của linh mục để sống cho đẹp lòng Chúa, “đạo” lại những câu Lời Chúa mà cảm
thấy rất phù hợp với hoàn cảnh của mình để thực hành trong cuộc sống; “đạo” lại
những gương hy sinh phục vụ của người khác...
Đó
là những cái “đạo” không phải là tội, cũng không phải lỗi đức công bằng, nhưng
là những cái “đạo” đã được thánh hóa bằng ân sủng của Đức Chúa Giê-su.
