76. TỨ MÃ NAN TRUY
Vị quan
nọ ăn ở với một cô gái rất tương đắc.
Về sau,
hai người không hợp nhau nữa, cô gái lợi dụng cơ hội lúc hôn nhau thì cắn lưỡi
của vị quan nọ và bỏ đi.
Quan nọ
vội vàng sai người cưỡi ngựa truy đuổi, lúc ấy Tống Lệ Thường đến thăm ông ta,
thấy tình trạng như vậy thì nói đùa:
-
“Ngài
thật là “tứ mã không kịp lưỡi”[1]
ạ !”
(Trì Bắc
Ngẫu Đàm)
Suy tư 76:
Lời nói
ra thì bốn con ngựa đuổi không kịp, hoặc lời nói ra mà ngựa không thèm đuổi
theo đều là do cái lưỡi mà ra. Cái lưỡi lành lặn với tâm hồn bình an thì khi lời
đã thốt ra, thì trăm ngựa đuổi còn không kịp, chứ bốn ngựa mà nhằm nhò gì,
nhưng khi cái lưỡi đã bị người tình cắn đứt vì lòng dạ tệ bạc thì một con ngựa
cũng chẳng thèm đuổi theo, vì lưỡi đã bị thương thì làm gì nói được !
Làm người
quân tử trượng phu để lời nói của mình “tứ mã nan truy” thì người Ki-tô hữu
không thèm làm, nhưng họ cố gắng làm một người Ki-tô hữu chân chính giữa mọi
người, tức là uốn nắn cái lưỡi thật nhiều lần trước khi nói, để khỏi xúc phạm đến
tha nhân, cũng như để khỏi làm hại một ai, bởi vì mọi phúc họa đều bởi cái lưỡi
mà ra.
Có những
người dùng cái lưỡi của mình để làm giàu và cũng như có người dùng cái lưỡi của
mình để hại người; có người dùng cái lưỡi của mình để cứu người và cũng như có
người bị tù tội cũng vì cái lưỡi của mình.
Hãy
canh chừng cái lưỡi của mình để ma quỷ khỏi lợi dụng nó.
[1] “Biến tấu của câu “tứ
mã nan truy駟瑪難追” là câu thành ngữ: lời
của người trượng phu đã nói ra thì bốn ngựa không đuổi kịp.
