91. HAI TÊN ĐỖ LIÊN
Đỗ Liên là người ở Hội Kê[1],
lấy thân phận hàn lâm quán để làm nội các học sĩ.
Một hôm ông ta đi tiếp kiến thừa tướng Giả
Trinh, thừa tướng hỏi ông ta quý danh là gì, ông ta cung kính đáp:
-
“Môn sinh Đỗ Liên đến thăm thầy thừa tướng”.
Hỏi:
-
“Đậu thi hương, thi hội lúc nào vậy ?”
Đáp:
-
“Năm trước thi hội, con được ân đức của thầy thừa
tướng đề bạt ạ”.
Hỏi:
-
“Người ở đâu ?”
Đáp:
-
“Dạ, người Triết Giang, Hội Kê ạ”.
Hỏi:
-
“Trước đây đảm nhậm chức quan gì ?”
Đáp:
-
“Nội các học sĩ”.
Lúc hỏi đáp, thừa tướng từ từ gục đầu trên bàn
mà ngủ, ngáy khò khò, Đỗ Liên nhìn thấy tình trạng như thế nên chỉ biết ngồi chờ
chứ không dám bỏ đi.
Một lúc sau Giả Trinh vươn vai tỉnh dậy, nhìn thấy
Đỗ Liên thì lại hỏi thi hương, thi hội, chức quan, Đỗ Liên trả lời y như trước,
hỏi xong bèn lấy nước mời khách.
Cách vài ngày sau, Giả Trinh nói với tả hữu:
-
“Ta đi làm chủ khảo rất nhiều lần nên môn sinh
cũng không nhớ rõ. Lần trước đã nhìn thấy có hai tên Đỗ Liên, tên họ, khoa
giáp, nguyên quán, chức quan đều giống nhau như đúc, nhiều như thế thì ta làm
sao nhớ hết được chứ ?”
(Tân tiếu sử)
Suy tư 91:
Có người ngủ một đêm sáng dậy đã thành người
thiên cổ vì bị trúng gió; có người trằn trọc thâu đêm không ngủ được vì trong
lòng nhiều lo toan, tâm hồn bất ổn; có người nằm xuống thì ngáy khò khò ngủ
ngon lành cho đến sáng, đó là những người làm việc mệt nhọc và tâm bình an.
Có một vài người sau một giấc ngủ dài nghèo khó, đến khi tỉnh
dậy trong giàu có thì biến thành người khác không ai nhận ra họ nữa: họ chấp
tay sau đít khi nói chuyện với những người già đáng bậc cha ông của mình; họ
kêu cậu cậu tớ tớ với người cùng trang lứa hoặc nhỏ hơn mình –không phải vì
thân thiện- nhưng là với giọng kẻ cả của người có tiền có chức quyền; có người
quên người bạn nối khố thuở hàn vi của mình...
Ngủ trưa dậy mà quên hết mọi sự thì chỉ có những ông quan lười
biếng, kiêu ngạo và những người giàu có nhưng không còn cái tâm thiện hảo nữa
mà thôi.
Người Ki-tô hữu thì không phải như thế.
