63. LỜI NÓI KINH HỒN CỦA PHÚ ÔNG
Ở cố
hương của tôi có một phú ông, thường ngày thích nói lời quá đáng, một lần nọ,
ông ta nói như sau:
-
“Tiền bạc
là người làm thuê của tôi, các công nhân có tài nghệ là con cháu của tôi, các
quan sứ thân hào nhân sĩ cũng là con cháu của tôi”.
Có người
hỏi ông ta tại sao, phú ông trả lời:
-
“Tôi
dùng tiền tài chi phối các con cháu, có đứa nào không dám nghe lời tôi chứ ?”
(Lữ Viên Tùng Thoại)
Suy tư 63:
“Tiền
là tiên là phật” cho nên có thể đem lại niềm vui cho những ai có tiền; “tiền là
sức bật của tuổi trẻ” nên có những nữ sinh viên ngoài giờ lên lớp thì cặp bồ với
các đại gia để có tiền ăn chơi; “tiền là sức khỏe của tuổi già” nên có nhiều đại
gia đã gần đất xa trời rồi mà vẫn còn đi nhà hàng máy lạnh tươi mát...
Tiền bạc
đúng là tiên là phật của những người thờ tiền bạc, cho nên dù là quan to hay
quan nhỏ, quan thấp hay quan cao đều là con cháu của tiền bạc, hay nói cách
khác là con cháu của người có tiền, bởi vì người có tiền thì muốn sai “con
cháu” nào cũng được.
Người
Ki-tô hữu thì không để cho tiền sai khiến, họ càng không thể là “con cháu” của
tiền bạc, nhưng là ông chủ của tiền bạc, bở vì họ biết rằng, sự giàu có nhất ở
đời này chính là ân sủng của Thiên Chúa, và Thiên Chúa mới chính
là gia nghiệp muôn đời của họ...
Và bởi
vì Đức Chúa
Giê-su dạy rằng: không ai có thể làm tôi hai chủ, không thể làm con cái Thiên
Chúa lại còn làm con cháu của tiền bạc..
Lm. Giuse Maria Nhân Tài, csjb.
(Dịch từ tiếng Hoa và viết suy tư)
