95. HỌC ĐÀI ĐẾN
Có người muốn mời thầy
giáo đến nhà dạy cho con mình, nhưng không biết học vấn của thầy giáo hay dở
như thế nào.
Có người
bạn nói:
-
“Có thể mời
các tú tài ăn cơm, sau đó cho người đi báo cáo là có học đài đến[1],
nếu kinh hoàng thì là người không có học vấn, nếu trầm tĩnh thì có học vấn”.
Chủ nhân
bèn theo kế đó mà thi hành, ăn cơm chưa xong thì đầy tớ báo cáo:
-
“Có học
đài sẽ đến”.
Các tú
tài kinh hoàng, có người đem đũa bẻ mất, có người đem ly rượu đổ xuống, chỉ có
một người là không hề nhúc nhích, chủ nhân rất vui nói:
-
“Đây nhất
định là thầy giáo có học vấn.”
Nhưng nào ngờ, khi đến gần để coi thì ôi thôi
đã chết rồi.
Gia đình
của người chết nghe được tin thì đến hỏi tội, đòi thường mạng, chủ nhân hoảng
loạn vội tìm người bạn để bàn chuyện đối chất.
Người bạn
nói:
-
“Đừng lo,
đừng lo, tôi có cách”.
Nói
xong, thì đến trước tử thi la lớn tiếng:
-
“Có học
đài của âm phủ đến”.
Tú tài sợ
quá trở về lại dương gian, tiếp tục sống.
(Hy đàm lục)
Suy
tư 95:
Thời nay, có những
nơi vì “học đài” ở quá xa không đến được, nên phụ huynh học sinh không biết thầy
giáo nào dạy giỏi thầy giáo nào dạy dở -dù các phụ huynh đã bỏ tiền ra cho thầy
giáo- và kết quả là con em của họ vẫn cứ thiệt thòi không tiến được.
Tìm thầy
giáo giỏi để dạy cho con đó là tình thương và nỗi lo âu của cha mẹ, không những
tìm cho được thầy giáo dạy giỏi có kiến thức, mà người thầy đó còn phải có đạo
đức nữa, bởi vì “mười năm trồng cây, trăm năm trồng người”.
Thầy
giáo giỏi và đạo đức thì thời đại nào cũng có nhưng phải đi tìm, bởi vì thầy
giáo giỏi và đạo đức không những ít, mà còn lẫn lộn giữa xã hội luôn chạy theo
thành tích chỉ tiêu này.
Tiếc
thay, uổng thay !
