17. ĐÁNH NHẦM THỢ MAY
Huyện
lịnh thăng đường, có một ông già đến bẩm báo con của ông là nghịch tử bất hiếu,
huyện lịnh vừa nghe xong thì rất giận, vội vàng hỏi rõ chi tiết, ông già nói:
-
“Nhà
tôi có nghề thợ may truyền thống, giờ thì tôi mắt lão hóa rồi nên không thể tiếp
tục được, con tôi chăm nom tôi tuổi già, chẳng may nó du thủ du thực, bỏ bê
tôi, tôi sắp đói chết đến nơi rồi, xin đại nhân tra xét thằng con”.
Quan
nổi giận nói:
-
“Bất hiếu
là tội lớn, ông tạm đi về, đợi ta truyền cho con ông đến hỏi tội”.
Sau
khi ông lão về thì có rất nhiều người đệ trình đơn liên tục không ngớt, tinh thần
của huyện lịnh cũng mệt mỏi, buồn phiền nên lui nghỉ, đột nhiên nghĩ đến chuyện
nghịch tử, bèn ra lệnh cho gia nhân đi tìm tên thợ may đến.
Gia
nhân nghĩ rằng huyện lịnh muốn may quần áo, nên vội vàng đi kêu người thợ may đã
nhiều lần đến may áo quần cho huyện lịnh. Thợ may cấp tốc đến, nhưng huyện lịnh
lại hạ lệnh lấy cây gậy thật lớn mà đánh, thợ may tức khí nói:
-
“Tiểu
nhân có tội gì ?”
Huyện
lịnh nói:
-
“Mày bỏ
cha không dưỡng, lại còn nói không có tội à ?”
Thợ
may nói:
-
“Cha mẹ
tôi chết lúc tôi còn nhỏ mà”.
Huyện
lịnh càng thêm tức giận, nói:
-
“Mầy là
một thằng bất hiếu, có cha lại không nhận, bay đâu…”
Gia
nhân biết chuyện, bèn quỳ xuống bẩm cáo:
-
“Cha mẹ
người này đã chết vào ngày nọ tháng nọ năm nọ, ai cũng biết cả, xin ngài điều
tra kỷ ạ”.
Huyện
linh càng nổi giận nói:
-
“Cái
ông lão vừa đến cáo trạng đó là quỷ sao ?”
Các
gia nhân nói:
-
“Đây là
người thợ may khác ạ”.
Huyện
lịnh biết mình sai, nhưng vẫn cứ gượng gạo tranh cải:
-
“Vi
nhân tử giả, chỉ làm thợ may, làm nhục tổ tông, bất hiếu quá sức! Lại còn dám
tranh biện nữa, ghép vào trọng tội !”
Người
thợ may nhịn đau mà đi về.
(Khách Song Nhàn
thoại)
Suy tư 17:
Người
có chức quyền mà không biết nhận cái sai của mình thì sự khôn ngoan không còn nữa,
khi tranh cãi thì gượng gạo nói không đầu không đuôi, cốt để trấn áp người vô tội.
Con cái học theo nghề nghiệp của cha của mẹ thì không có gì là làm nhục tổ tông
cả, chỉ có những ông quan kiêu ngạo cãi chày cãi cối mới nói như thế.
Thiên Chúa là Cha của chúng ta –tất cả mọi người-
nghe lời Cha mà sống thì không có gì phải nhục; nghe lời Cha mà làm việc thì thế
gia đình sẽ có hòa thuận, xã hội sẽ có bằng an và thế giới có hòa bình.
Có một vài người Ki-tô hữu được làm quan,
nhưng không nghe lời Cha trên trời dạy dỗ để trở nên một tôi tớ phục vụ anh em,
do đó mà trở thành mối nhục cho Cha: thay vì làm cho xã hội có công bằng, thì họ
lại là người chủ trương bất công vì tham nhũng, hối lộ; thay vì bênh vực quyền
lợi của người dân, thì họ lại ra sức bốc lột những người nghèo khó; thay vì làm
cho xã hội lành mạnh, thì họ lại bao che cho những người lắm tiền nhiều của làm
chuyện phi pháp…
Làm quan mà không công bằng là vì tâm còn tham
lam; làm quan mà còn nóng nảy kiêu ngạo là vì tâm không bằng an; làm quan mà
lòng vẫn còn phe phái là vì tâm chưa thoát được tình cảm thiên lệch…
Tất cả cũng chỉ vì một nguyên nhân là: không
làm tròn bổn phận của một người con của Cha là Đấng ngự trên trời mà thôi.
Lm. Giuse Maria Nhân Tài, csjb.
(Dịch từ tiếng Hoa và viết suy tư)
