59. KHIÊM NHƯỢNG RƠI XUỐNG NƯỚC
Hai anh
em rất chú trọng đến phép lịch sự, cả hai anh em đều cùng đi Nam Kinh để thi cử.
Đến bên
bờ sông, người anh nhất định nhường cho người em lên thuyền trước, nói:
-
“Mặc dù
là anh cả, nhưng là một giám sinh[1]
chưa có công danh; mặc dù em làm em, nhưng lại là tú tài, theo thân phận thì em
phải lên thuyền trước”.
Người
em cũng nhất định không dám, nói:
-
“Dù cho
em có chút công danh, những vẫn là vai em, tuyệt đối không được đi trước mặt
anh cả”.
Hai người
tranh chấp rất lâu, ai cũng không muốn cất bước lên trước, sau đó cùng nhau nhượng
bộ, giao kèo là hai người cùng đồng loạt lên thuyền. Nhưng đầu thuyền quá hẹp,
thân thuyền lại lắc lư, hai người cùng đâm vào nhau và cả hai rơi xuống nước.
(Lữ Viên Tùng Thoại)
Suy tư 59:
Người
anh tôn trọng chức tước của em, người em tôn trọng chức anh cả nơi người anh,
ai cũng có lý và ai cũng là người khiêm tốn lịch sự, chỉ có điều là cả hai anh
em sử dụng sự tôn trọng không đúng chỗ mà
thôi.
Chức vụ
là cho tập thể, tình cảm anh em là cá nhân.
Giữa cá
nhân với nhau thì phải tôn trọng anh và nhường bước; giữa cộng đoàn, xã hội công
khai thì tôn trọng em khi em thi hành chức vụ của mình.
Có một
vài linh mục khi về thăm gia đình thấy cha mẹ, anh em, bà con kêu mình bằng cha,
mà cũng không chịu bắt họ sửa cách xưng hô lại cho hợp với hoàn cảnh, các ngài
không cảm thấy “nghịch tai” khi nghe cha mẹ, anh chị em ruột gọi mình là cha; có
những cụ già giáo dân tôn trọng chức linh mục nơi các linh mục khi họ gọi các
ngài là cha, nhưng có một vài linh mục không tôn trọng các cụ là những người
đáng bậc cha ông mình, cứ chấp tay sau lưng ngó trời để nói chuyện với các cụ,
thậm chí còn xưng “cha con” với các cụ...
Chức
linh mục là do Thiên Chúa ban cho nên ai cũng tôn trọng, kính trọng những người
lớn tuổi cũng là trật tự của Thiên Chúa ban ra, cho nên hể người có lương tri
thì hiểu điều này, huống chi là linh mục của Chúa Giê-su Ki-tô ?
Nếu
không khiêm nhượng kính trọng người già, người lớn tuổi, thì có ngày phải bị...rơi
xuống hỏa ngục đó !
[1] Trường quốc lập gọi là
Quốc tử giám, học sinh học trong đó gọi là giám sinh.
