62. VUA TỰA NHƯ GIÓ MÁT
Năm thứ
năm mươi tám đời Càn Long, Bách Cúc Khê đảm nhiệm chức án sát sứ tỉnh Triết
Giang, ông ta cùng với thái thú Hàng Châu là Lý Hiểu Viên vốn đối xử với nhau rất
tốt, ngẫu nhiên vì một chuyện nhỏ mà trở thành mâu thuẩn với nhau. Lý Hiểu Viên
vì quá phẫn nộ nên một tháng rồi mà không đến tham kiến Bách Cúc Khê, sau đó
thì thoái thác cáo bệnh từ quan trở về quê.
Lúc ấy
đúng giữa mùa hè nắng gay gắt, Bách Cúc Khê đem tặng cho Lý Hiểu Viên một cái
quạt, trên quạt có viết câu thơ:
-
“Tôi
không phải mùa hè, sao phải sợ; vua tựa như gió mát, sao không dám đến”.
Lý Hiểu
Viên đọc xong thì vui vẻ mĩm cười, thế là hai người đối xử với nhau tốt như trước.
(Lữ Viên Tùng Thoại)
Suy tư 62:
Giận
nhau, đó là chuyện thường ngày trong cuộc sống, không sao tránh khỏi.
Vợ chồng
là “xương bởi xương tôi, thịt bởi thịt tôi” mà vẫn còn giận hờn nhau, có khi
đưa đến ly dị; cha mẹ và con cái là núm ruột của nhau mà vẫn còn giận nhau, có
khi đưa đến việc từ con từ cái nhau; anh em chị em là thủ túc của nhau mà vẫn còn
xâu xé nhau; bạn bè thân nhau như tay chân mà vẫn còn giận nhau, có khi coi
nhau như kẻ thù.v.v...
Có người
giận nhau một hai ngày, có người giận nhau một hai tháng, có người giận nhau cả
năm, và có người giận nhau cả đời.
Nhưng Thiên
Chúa vẫn luôn có cách để cho hai người giận nhau làm hòa với nhau:
-
Cách thứ nhất là làm cho tâm hồn của mỗi
người luôn áy náy, hối hận.
-
Cách thứ hai là làm cho mỗi người nhớ lại
những kỷ niệm vui buồn của nhau.
-
Cách thứ ba là dùng người này người nọ để
cho họ có cơ hội gặp nhau, đối thoại với nhau.
-
Cách thứ tư là dùng hoàn cảnh (tai nạn, hiếu
hỉ, bệnh hoạn.v.v...) để họ có dịp chăm sóc nhau...
Và còn
rất nhiều cách mà Thiên Chúa là Đấng toàn năng và yêu thương nhân loại đã
“nghĩ” ra, để giúp con người làm hòa và trở nên bạn tốt của nhau mãi. Nếu những
cách trên mà không hiệu quả thì còn một “chiêu” cuối cùng nữa, đó là: quỳ trước
tượng Thánh Giá có Đức Chúa Giê-su chịu nạn, nhìn lên Ngài và suy đến tình yêu
của Ngài đã dành cho mình...
“Chiêu”
cuối đó mà không xong nữa, thì hết thuốc chữa, bởi vì tâm hồn đã bị “ung thư” đến
kỳ cuối rồi. Đáng sợ thay !
Lm. Giuse Maria Nhân Tài, csjb.
(Dịch từ tiếng Hoa và viết suy tư)
