90. HẠ MỒM NỂ NANG
Dưới ánh trăng, một
đám người ngồi quanh bàn uống rượu,
có tên sâu rượu nọ mỗi khi đưa thức ăn lên, người ta chưa cầm đũa thì hắn ta đã
gắp mấy miếng rồi.
Có người
cố ý hỏi:
-
“Ở quê của
các ông nếu gặp nguyệt thực, thì làm sao đối phó ?”
Tên sâu
rượu trả lời:
-
“Quan địa
phương mặc áo quan vào, dẫn mọi người lập đàn đánh trống cho đến khi mặt trăng
xuất hiện mới thôi”.
Nói
xong, thì cũng hỏi lại đối phương có phải làm như thế không, đối phương đáp:
-
“Không,
chúng tôi chỉ cầu khẩn”.
Hỏi:
-
“Phương
pháp cầu khẩn như thế nào ?”
Đáp:
-
“Mọi người
chấp tay cúi đầu, cầu cứu với thiên cẩu[1]:
A di đà phật, lão gia, ngài ăn cũng quá trời, xin hạ mồm nể nang, lưu lại chút
xíu để mọi người xem với chứ !”
(Hi đàm lục)
Suy
tư 90:
Ăn nhiều,
ăn ít, ăn ngồm ngoàm, ăn miệng kêu chép chép hoặc ăn nhóp nhép.v.v...thì người
ta không sợ, nhưng con người ta sợ nhất là ăn hối lộ hay là ăn bẩn cũng thế
thôi.
Ăn nhiều,
ăn ít thì cũng chỉ trong phạm vi cái bao tử mà thôi, nhưng ăn hối lộ thì không
còn trong phạm vi của bao tử nữa, mà lây lan ảnh hưởng to lớn đến xã hội và làm
hại nặng nề đến sĩ diện quốc gia dân tộc, làm hại đến thế hệ con người mai sau,
và nhất là tội nghiệp cho người nghèo...
Tham ăn
thì ví như con chó nuôi trong nhà, nhưng ăn hối lộ thì ví như thiên cẩu (chó trời),
bởi vì chỉ có thiên cẩu mới nuốt chửng mặt trăng mà thôi.
Người
Ki-tô hữu biết rằng, ăn hối lộ thì phạm đến giới răn thứ bảy và thứ mười của
Thiên Chúa: thứ bảy chớ lấy của người, và
thứ mười chớ tham của người, mà lấy của người và tham của người chính là ăn
hối lộ, mà ăn hối lộ tức là nhận đồng tiền bất chính nên cũng gọi là ăn bẩn vậy.
[1] Theo truyền thuyết mê tín: nguyên
do có nguyệt thực là măt trăng bị thiên cẩu nuốt.
