70. CÂU ĐỐI Ở CỔNG VƯỜN
Tương
Bá Sinh sau khi bị bãi chức về hưu thì trở về quê, xây dựng một hoa viên đẹp đẽ
khác thường.
Hoa
viên khánh thành xong, có người viết một bức đối liễn len lén dán trên cổng:
-
“Làm thành
nhà cửa đông ngã tây nghiêng, ăn hết của đút lót phá pháp luật”.
Tương
Bá Sinh nhìn thấy thì rất là bối rối.
(Đồng Âm Thanh Thoại)
Suy tư 70:
Đến tuổi
hưu thì phải về hưu, nhưng có người về hưu thì sống quảng đời còn lại sung sướng,
và có người về hưu thì lại cô đơn, nghèo nàn.
Về hưu
mà sung sướng thì đa phần là các quan, quan to quan nhỏ, nhưng cái sung sướng của
họ thì người đời bĩu môi, vì họ bòn mót ăn tiền của bá tánh và của chính phủ
khi còn tại chức; về hưu mà nghèo khó cô đơn thì đa phần là các linh mục, nhất
là các linh mục, bởi vì các ngài không tích trữ gì cho mình cả, nhưng cái nghèo
của các ngài là cái nghèo hạnh phúc vì suốt đời theo Chúa, dưới con mắt người đời
thì các ngài rất cô đơn, nhưng thật ra các ngài rất vui vẻ vì có Chúa làm bạn
và là gia nghiệp của các ngài. Đương nhiên cũng có những linh mục chưa về hưu nhưng đã xây nhà
cho mình cả bạc tỉ để khi về hưu thì hưởng sự an nhàn sung sướng, các ngài quên
mất Chúa là ai và mình là ai !
Người
tham lam, hối lộ, thụt két để tích trữ khi về hưu là bởi vì họ không có đức
tin, không biết Thiên Chúa là ai cả; trái lại người có đức tin và biết Thiên
Chúa là ai, thì họ không tích trữ của cải đời này, nhưng tích trữ sự thanh
liêm, công bằng chính trực, để được sung sướng sau khi về hưu dài hạn trong Nước
Trời.
Khôn
ngoan của các linh mục là ở đó: tích cực chu toàn bổn phận trong hiện tại, và
phó thác tương lai (về hưu) trong sự quan phòng của Thiên Chúa.
Lm. Giuse Maria Nhân Tài, csjb.
(Dịch từ tiếng Hoa và viết suy tư)
