82. ĐÀO TÔN GHÉT NỊNH NỌT
Đào Tôn bị bệnh,
Thành Kính Ký đến thăm hỏi bệnh tình, khóc lóc bù lu bù loa.
Họ Thành
còn đem đến mấy con chim sẻ còn sống, và sau khi đem chim sẻ thả cho bay cao
thì nói:
-
“Chỉ mong
cho thân thể anh bay cao phục hồi nguyên trạng”.
Đào Tôn
rất ghét kiểu nói nịnh hót lấy lòng ấy của hắn, bèn nói:
-
“Nước mắt
của ông làm sao mà chảy ra được vậy”.
Từ đó về sau không tiếp
kiến hắn ta nữa.
(Tiếu
tiếu lục)
Suy
tư 82:
Có những thuộc hạ khi
đi thăm cấp trên bị bệnh, thì làm bộ làm tịch mặt mày ủ rủ, nhưng trong lòng
thì nguyền rủa chết quách cho rồi, bởi vì cấp trên ăn ở bạc ác với họ; có những
người đầy tớ khi chăm sóc cho ông bà chủ thì nguyền rủa cho họ gặp điều xui xẻo,
bởi vì ông bà chủ đối xử ác nhơn ác đức với họ...
Người đời
là như thế, cho nên có mấy ai lại không thích được người khác nịnh nọt lấy lòng
chứ ?
Người
Ki-tô hữu thì khác với người khác, họ sẽ không ghét ai và cũng không nịnh nọt lấy
lòng người nào cả, hể đi thăm bệnh nhân thì luôn cầu cho họ được mau mạnh khỏe
dù người bệnh đó là ông chủ hay đầy tớ, dù là nhà giàu hay nhà nghèo hễ đi giúp đỡ người nào thì luôn cầu cho họ được
may mắn có công ăn việc làm, bởi vì cốt lõi của Tin Mừng là ở đó: thấy Đức Chúa
Giê-su trong mọi người.
Nịnh nọt
lấy lòng là hại người và làm giảm đi giá trị nhân cách của mình.
Lm. Giuse Maria Nhân Tài, csjb.
(Dịch từ tiếng Hoa và viết suy tư)
