27. KHÔNG CẤM ĂN KHÔNG
Có bốn
người bán hẹ, bán tỏi, bán hành và bán rau cải bẹ cùng nhau mời khách, nhưng rau
cải bẹ thì tồi tệ nhất.
Sau đó
ba người kia trốn người bán rau cải bẹ để đi ăn cơm, người bán rau cải bẹ cũng vẫn
tìm được và cùng đi, ba người
kia bàn tính chọc quê người bán rau cải bẹ.
Ngày nọ
đang ăn cơm thì người bán rau cải bẹ tìm đến, ba người ấy bèn nói:
-
“Mỗi
người chúng ta dùng bản lãnh của mình để ra một câu thơ”.
Người
bán hẹ nói trước:
-
“Uống
rượu của người lâu”.
Người
bán tỏi nói:
-
“Tính
ra không thể làm”.
Người
bán hành nói:
-
“Người
thông minh tự hiểu”.
Người
bán rau cải bẹ cũng tiếp một câu:
-
“Ăn
không (ăn chực) sao lại cấm”.
(Tiếu Đảo)
Suy tư 27:
Bạn bè
thân thiết mời nhau đi ăn là chuyện thường, nay người này mời, mai thì người
khác, chẳng có gì là quá đáng, cái quá đáng là những người ấy trốn người bạn
buôn bán làm ăn thua lỗ để đi ăn với nhau, vì sợ người ấy ăn mà không có tiền
trả...
Con người
thế gian thường đối xử với nhau như thế.
Nhưng
Thiên Chúa thì không như thế, Ngài mời gọi tất cả mọi người đến dự tiệc Nước Trời
mà không cần phải trả đồng xu nào, tiệc mà Ngài đã dọn sẵn mỗi ngày trong thánh
lễ không phải như tiệc rượu hay hư mất của thế gian, nhưng là tiệc của sự sống
đời đời bởi Mình Máu Thánh của Đức Chúa Giê-su Ki-tô.
Đừng
nên thánh một mình, nhưng hãy làm cho người khác cũng nên thánh nhờ vào việc
làm gương sáng đầy yêu thương của mình, bởi vì không một vị thánh nào mà không
có ảnh hưởng đến người khác.
Đó
chính là mời bạn bè “ăn không” những việc lành thánh thiện mà chúng ta đã làm vậy...
Lm. Giuse Maria Nhân Tài, csjb.
(Dịch từ tiếng Hoa và viết suy tư)
