Ads 468x60px

Thứ Ba, 2 tháng 4, 2013

Nghi quỷ quấy rầy

NGHI QỦY QUẤY RẦY
 
 

Quyên Thục Thắng vốn tính ngu đần mà lại nhát gan.

Đêm nọ, một mình đi vội vã trên đường, ánh trăng chiếu xuống trên mình anh ta, tạo thành một bóng đen ảo ảo, anh ta bước một bước thì bóng đen cũng bước một bước.

Cúi đầu nhìn lại, thì thật kinh hoàng: nhất định có thằng quỷ nhỏ bám chặt trên lưng mình rồi!

Lại ngẩng đầu nhìn lên, càng sợ hết vía: tóc tai dựng đứng, nhất định có một thằng qủy tóc dài khác!

Thế là, co cẳng chạy một mạch về nhà.

Anh ta chạy càng nhanh, thằng quỷ nhỏ và quỷ tóc dài cũng chạy thật nhanh.

Chạy lại chạy, trước sau không thoát được hai thằng qủy rắc rối.

Chạy về tới nhà, thì lực kiệt khí suy mà chết.
(Tuân tử )

Suy tư:

Lúc còn nhỏ nghe nói đến ma quỷ thì ai cũng sợ, là bởi vì chưa hiểu biết và vì gan chưa to.

Lúc tôi còn nhỏ là một thằng sợ ma vô cùng, buổi tối đừng hòng biểu tôi ra đường một mình, đến năm mười chín hai mươi tuổi mà vẫn còn sợ ma. Nhưng sau đó đi tu ở một mình trong nhà thờ, kề cận với các hủ hài cốt, nên lâu dần thành quen, ban đêm ban hôm một mình vào phòng hài cốt cũng chẳng có ấn tượng sợ hãi gì.

Ma quỷ thì có thật, Đức Chúa Giê-su đã nói như tế, và các thánh cũng đã chứng minh như thế.

Ma quỷ đáng sợ nhất chính là những tư tưởng không tốt lành trong đầu óc chúng ta, ma quý đáng ghét nhất chính là những ham muốn không chính đáng trong tâm hồn chúng ta...
 
Lm. Giuse Maria Nhân Tài, csjb.
dịch và viết suy tư