Chủ Nhật, 28 tháng 6, 2026

Lễ Thánh Phê-rô và Phao-lô Tông Đồ

 




LỄ HAI THÁNH PHÊ-RÔ VÀ PHAO-LÔ

TÔNG ĐỒ

Tin mừng: Mt 16, 13-19.
“Anh là Phê-rô, Thầy sẽ trao cho anh chìa khóa Nước Trời.”

Anh chị em thân mến,
Hôm nay Giáo Hội long trọng mừng kính hai thánh tông đồ Phê-rô và Phao-lô, không nói thì chúng ta cũng biết các ngài là người như thế nào trong Giáo Hội của Đức Chúa Giê-su , thánh Phê-rô được Đức Chúa Giê-su Ki-tô chọn làm thủ lãnh của Giáo Hội, và trao cho ngài quyền đóng và mở cửa Nước Trời; thánh Phao-lô là người nhiệt thành với tôn giáo và niềm tin của mình nên đã đi bắt các Ki-tô hữu, và có lẽ vì ưu điểm nhiệt thành ấy mà Đức Chúa Giê-su đã cảm hóa ngài và chọn ngài làm tông đồ, rồi sai đi loan báo tin mừng Nước Trời cho dân ngoại.
Tinh thần của thánh Phê-rô là chân thành, thẳng thắn, bộc trực dám nói dám làm, đó chính là mẫu gương của người làm tông đồ rao truyền Lời Chúa cho mọi người. Chúng ta chắc chắn cũng có những đức tính như thánh Phê-rô vậy, nhưng chúng ta chưa có tinh thần khiêm tốn như ngài, bởi vì có những lúc bạn và tôi rất chân thành nói lời yêu thương nhưng vẫn còn tính toán lợi hại; có những lần bạn và tôi thẳng thắn nói lên khuyết điểm và việc làm sai trái của người khác, nhưng lời thẳng thắn bộc trực ấy đầy kiêu ngạo dạy đời thiên hạ, và làm cho người khác cảm thấy bực tức hơn là sửa đổi lỗi lầm.
Tinh thần của thánh Phao-lô là can đảm, nhiệt thành và xác tín vào niềm tin của mình, nếu không có những ưu điểm như thế, thì Đức Chúa Giê-su –có lẽ- không chọn ngài làm tông đồ, và cũng không sai ngài đến với dân ngoại là chúng ta.
Lòng nhiệt thành và xác tín vào niềm tin của mình đã làm cho thánh Phao-lô nhiệt thành bắt đạo, và cũng lòng nhiệt thành ấy, mà sau khi nhận biết Đức Chúa Giê-su là Đấng đã vì mình mà chịu chết trên thập giá, thì ngài đã không ngần ngại chuyển lòng nhiệt thành, xác tín này qua cho việc rao giảng Phúc Âm cho những người không phải là Do Thái, là dân ngoại chưa nhận biết Thiên Chúa là Cha của mọi loài.
Anh chị em thân mến,
Cả hai thánh Phê-rô và Phao-lô tông đồ đều có một điểm giống nhau, đó là rất yêu mến Đức Chúa Giê-su và hăng say làm chứng cho Ngài, các ngài đã đem chính mạng sống của mình ra để làm chứng.
Chúng ta đều là những hoa quả được sinh ra bởi lời rao giảng của các ngài, và như thế, chúng ta cũng đều có bổn phận đem Lời Chúa đến cho mọi người bằng chính cuộc sống của chúng ta. Muốn được như thế, bạn và tôi hãy đem tinh thần bảo tồn chân lý Ki-tô giáo của thánh Phê-rô, và tinh thần truyền giáo của thánh Phao-lô đặt vào trong tim trong óc của mình, để khi rao giảng Lời Chúa cho tha nhân, thì chúng ta không làm mất đi tính truyền thống tông truyền của Giáo Hội.
Xin Thiên Chúa chúc lành cho chúng ta.

Lm. Giuse Maria Nhân Tài, csjb.
------
http://www.vietcatholic.net
https://www.facebook.com/jmtaiby
http://www.nhantai.info

Mỗi Ngày Một Câu Chuyện



 25.     CÁC LÃO[1] VẠN TUẾ

Thành Hóa tháng mười một năm Tân Mão triều đại nhà Minh, trên trời xuất hiện sao chổi, các quan đại thần triều đình rất kinh hoàng, cho rằng đó là duyên cớ ngăn cản làm cho tình ý trời đất xa cách.

Các lão Bành Thời và các quan đại thần xin vào yết kiến hoàng đế để thảo luận phương pháp trước mặt hoàng đế. Thế là, các quan phục dịch trong hoàng cung vội đáp ứng yêu cầu của họ và đi thông báo, nhưng chiếu theo quan lệ của họ là không nói nhiều kẻo phí giờ.

Đợi khi hoàng đế tiếp kiến, các đại thần chỉ nói một câu:

-  Hiện tượng trên trời biến hóa thật đáng sợ”.

Ngoài ra không nói một câu nào nữa.

Hoàng đế nói:

“Biết rồi”.

Thế là Bành Thời, Vạn An, Thương Lộ các lão đều quỳ xuống khấu đầu lạy và đồng thanh hô lớn “vạn tuế”. Sau khi hoàng đế bãi trào, các thái giám nói:

-  “Họ nói hoàng đế không triệu tập họ, đến khi được triệu kiến thì không có kiến nghị nào cho ra trò, chỉ là hoan hô “vạn tuế” mà thôi”.

Thiên hạ đem chuyện này đồn ra làm trò cười, gọi các đại thần là “các lão vạn tuế”.

(Ký Viên Ký Sở Ký)

 

Suy tư 25:

  Thời giờ là vàng bạc nên ai cũng muốn nói ngắn gọn, làm việc cho nhanh, nhưng không ai muốn hưởng thụ nhanh chóng ngắn gọn...

  Có một vài người Ki-tô hữu chủ trương đọc kinh ngắn gọn, cầu nguyện ngắn gọn, dâng lễ ngắn gọn, nhưng lại cầu xin rất nhiều, và bắt Chúa phải đáp ứng đủ những yêu cầu đòi hỏi của mình. Họ viện cớ bây giờ là  thời đại laptop, thời đại USB, thời đại MP3, thời đại di động PDA.v.v...để ăn gian giờ cầu nguyện, để xén bớt giờ thánh lễ, và cũng có một vài người dâng mình làm tôi tớ Chúa cũng muốn ngắn gọn như thế.

  Vì ngắn gọn nên các quan đại thần viện hàn lâm bị chế giễu là “các lão vạn tuế”, người ta cũng sẽ gọi những người Ki-tô hữu đọc kinh cầu nguyện ngắn gọn là đạo đức...nửa mùa.

  Ôi, thật đáng buồn !

Lm. Giuse Maria Nhân Tài, csjb. 
(Dịch từ tiếng Hoa và viết suy tư) 

[1] Thời nhà Minh các cử nhân và học sĩ hàn lâm vào nội các làm việc gọi là “các lão”, không giới hạn ở đại thần nội các.