2. HIỂU LẦM NGÔN NGỮ
Có
người ở miền nam đến miền bắc, vì ngôn ngữ không thông nên rất là khổ sở.
Có
một quan hiếu liêm người miền nam ngồi xe, vì không cẩn thận nên làm rơi chiếc
giày, bèn kêu người phu xe là người miền bắc lấy dùm:
-
“Chiếc
giày, chiếc giày鞋子”.
Vì
ông ta nói âm “xĩe zừ: 鞋子”[1]
thành âm “hải zừ: 孩子”[2],
phu xe phát cáu nói:
-
“Tôi tuổi
lớn rồi, sao lại kêu là em bé ?”
Ông
quan hiếu liêm bây giờ mới biết là ông ta hiểu lầm, bèn học cách nói của người
miền bắc, nhưng khi nói chữ 鞋 鞋: xĩe xĩe” thì lại phát âm là “gia gia爺 爺”[3].
Người
phu xe luôn miệng nói:
-
“Không
dám, không dám !”
(Nhất Tiếu)
Suy tư 2:
Có
người chửi nhau vì không hiểu tiếng của nhau, có người chửi nhau vì muốn học tiếng
địa phương mà phát âm không chuẩn, lại có người nổi quạu lên vì mình cũng là
người Việt mà nghe tiếng Việt lại không hiểu là gì, bởi vì người ta nói giọng...Hà
Tĩnh !
Có
một vài người Ki-tô hữu bực bội không hiểu cha sở hôm nay giảng gì, vì ngài
dùng những danh từ chuyên môn thần học bằng tiếng nước ngoài; có những người
Ki-tô hữu đi lễ mà lo ra, vì hôm nay cha giảng toàn chuyện xin lễ phải đúng giá
quy định, mà không đúng như ý nghĩa của bài Phúc Âm.
Con
người ta có thể hiểu lầm nhau vì giọng nói địa phương, nhưng người Ki-tô hữu
thì không thể nào nói mình hiểu lầm hoặc giảng lầm Lời Chúa được, chỉ có những
người kiêu ngạo và cố chấp mới nói hiểu lầm lời Đức Chúa Giêsu mà thôi. Tại sao
vậy ?
Thưa,
bởi vì trong tâm hồn họ một chỗ cho Chúa chen chân vào cũng không có...
