Thứ Ba, 25 tháng 2, 2020

Thứ Tư Lễ Tro




THỨ TƯ LỄ TRO

Tin mừng: Mt 6, 1-6; 16-18.
“Cha của anh, Đấng thấu suốt những gì kín đáo, sẽ trả lại cho anh.”

Anh chị em thân mến,
Thói giả hình của chúng ta làm cho Đức Chúa Giê-su đau khổ trong vườn Giết-sê-ma-ni, lòng kiêu ngạo của chúng ta làm cho Đức Chúa Giê-su phải chết trên thập giá. Duy chỉ có lòng chân thành của chúng ta đối với Chúa và đối với anh chị em mình, mới làm cho Ngài phục sinh mỗi ngày trong tâm hồn của chúng ta, và trong tâm hồn của tha nhân mà thôi.
Khởi đầu mùa chay, Giáo Hội mời gọi chúng ta tin vào Phúc Âm của ngày hôm nay: sống chân thực và chân thành với anh chị em của mình, không giả hình giả bộ, không đạo đức giả hình như những người Pha-ri-siêu mà Đức Chúa Giê-su vẫn thường quở trách, bởi vì thói giả hình chỉ làm cho chúng ta như cái mả tô vôi, bên ngoài thì sơn phết đẹp đẽ, nhưng bên trong thì hôi thối xấu xa.
Có nhiều lần chúng ta sống giả hình với tha nhân khi chúng ta trong lòng rất oán ghét họ, nhưng bên ngoài thì làm bộ thân thiện; miệng nói lời ngon ngọt nhưng trong lòng thì chất chứa những mưu thâm hại người; đã nhiều lần bạn và tôi ăn chay bên ngoài như làm việc thiện, đọc kinh, thân thiện, nhưng bên trong tâm hồn thì ăn mặn những thức ăn như kiêu ngạo, ghét ghen, giận hờn, vu khống, hàm hồ cáo gian.v.v...tất cả những điều đó, đã làm cho chúng ta trở thành những tên quân dữ đóng đinh tha nhân vào thập giá như bọn lý hình đóng đinh Đức Chúa Giê-su trên thập giá.
Tiên tri Gio-en đã cảnh cáo chúng ta: “Đừng xé áo, nhưng hãy xé lòng”.
Nhưng đã có rất nhiều lần chúng ta xé áo để cho mọi người biết là chúng ta ăn chay, đó là những lúc chúng ta đóng kịch nhân nghĩa bên ngoài để đánh bóng địa vị của mình, rồi cười hả hê vì mánh lới nhân nghĩa giả trá của mình; có những lúc chúng ta đóng kịch không tham lam của cải thế gian trước mặt mọi người, nhưng lại đấu đá với anh em để được làm chức vụ trong cộng đoàn, hoặc để dành cho được nơi công tác tốt hơn...
Mùa chay là “xé lòng”, tức là hy sinh đền tội, là sám hối ăn năn, là xé nát những thói hư tật xấu của mình, là quyết tâm thay đổi cuộc sống, bởi vì khi chúng ta sửa đổi một vài tật xấu nơi mình, là chúng ta nhổ đi một cái gai nhọn đâm vào đầu Đức Chúa Giê-su; bởi vì khi chúng ta thống hối vì một tội trọng là chúng ta nhổ đi một cái đinh lớn đóng Đức Chúa Giê-su vào thập giá.
Anh chị em thân mến
Mùa chay là mùa của cầu nguyện, sám hối, hy sinh và thực hành đức ái, nếu chúng ta –những người Ki-tô hữu- không cầu nguyện thì sẽ có ngày muốn cầu nguyện mà không được; nếu chúng ta không sám hối thì tất sẽ có ngày hối không kịp; nếu chúng ta không hy sinh thì sẽ có ngày muốn hy sinh mà cũng không có cơ hội, nếu chúng ta không thực hành đức ái thì sẽ có ngày sẽ bị tình yêu Thiên Chúa lên án...
Mùa chay thánh năm nay, chúng ta –ít nữa- cũng có một quyết tâm cho mình, đó là phải sống tốt lành hơn mùa chay năm ngoái, phải sống làm chứng nhân cho Chúa hơn những ngày khác, bằng cách sống rất chân thực và chân thành với anh chị em của mình.
Xin Thiên Chúa chúc lành cho chúng ta.


Lm. Giuse Maria Nhân Tài, csjb. 
------------
http://www.vietcatholic.net
https://www.facebook.com/jmtaiby
http://nhantai.info

Thứ Sáu, 21 tháng 2, 2020

Chúa nhật 7 thường niên




CHÚA NHẬT VII THƯỜNG NIÊN

Tin mừng: Mt 5, 38-48
“Hãy yêu kẻ thù.”

Anh chị em thân mến,
Trong bài Tin Mừng hôm nay, Đức Chúa Giê-su đã dạy chúng ta là hãy yêu thương kẻ thù, yêu thương người ghét mình, yêu thương người bách hại mình, yêu thương người thường nói hành nói xấu mình.v.v.v…thật khó lắm thay !

1.     Yêu thương kẻ thù khó lắm, nên phải nhìn lên thánh giá Chúa.
Người ta sẽ cho chúng ta là những người ngu dại khi đi yêu thương người đã từng vu khống nói xấu mình; người ta cũng sẽ cho chúng ta là đạo đức giả khi chúng ta đi tha thứ cho người giết hại cha mẹ mình; người ta cũng sẽ cho chúng ta là những người dở hơi khi chúng ta ôm hôn người đã hại mình tan gia bại sản. Họ nói đúng, bởi vì người đời không hiểu được lời dạy của Đức Chúa Giê-su là hãy yêu thương kẻ thù và hãy cầu nguyện cho những kẻ ghét mình.
Yêu thương kẻ thù không phải một sớm một chiều mà làm được, nhưng cần phải có thời gian suy ngắm đến tình yêu của Đức Chúa Giê-su dành cho nhân loại khi Ngài bị đóng đinh trên thập giá, chính trong giờ phút hấp hối này, Ngài đã xin Đức Chúa Cha tha tội cho những kẻ giết mình. Đức Chúa Giê-su đã để lại cho chúng ta một gương mẫu, mà chính Ngài đã thực hành trước, đó là yêu thương và tha thứ cho những kẻ giết mình.
Không ai có thể yêu thương kẻ thù được nếu họ không ngắm nhìn Đức Chúa Giê-su trên thập giá; không ai có thể yêu thương kẻ thù được nếu họ không suy niệm đến tình yêu mà Thiên Chúa đã dành cho họ, bởi vì khi chúng ta đang còn thù nghịch với Ngài, thì Ngài đã tha thứ và yêu thương chúng ta trước.

2.     Muốn yêu thương kẻ thù thì phải nhớ mình là người tội lỗi.
Một người tội lỗi khi được ơn Chúa cảm hóa thì họ sẽ trở nên người công chính, do đó mà họ dễ dàng thông cảm bỏ qua những khuyết điểm của người khác, dễ dàng yêu thương và bao dung những người đắc tội với họ, bởi vì chính họ đã là người tội lỗi được thứ tha bởi lòng nhân từ và yêu thương của Thiên Chúa.
“Hãy yêu kẻ thù” là một mệnh lệnh của Đức Chúa Giê-su trong giới luật yêu thương của Ngài, khi mà con người chỉ biết tỏ tình cảm yêu thương với những người mà họ quen biết, nhưng lại lạnh lùng và vô cảm với những người không thích mình, thì lời dạy của Đức Chúa Giê-su như là một “quả bom” làm chấn động tâm hồn những người nghe, trong đó có các tông đồ của Ngài. Mọi người nghe mà không tưởng tượng là phải yêu thương kẻ thù như thế nào, thì chính Ngài đã thực hiện trước là  tha thứ cho những kẻ giết mình.
Khi chúng ta được Chúa thứ tha tội lỗi, nếu chúng ta cảm nghiệm được việc sống trong tội lỗi là gớm ghiếc như thế nào, thì chúng ta rất sẵn lòng tha thứ và yêu thương những kẻ ghét mình, bởi vì yêu thương không phải chỉ là nói lời xin lỗi, nhưng còn là bày tỏ ra nơi hành động khi có thể được.
Anh chị em thân mến,
Hãy yêu thương kẻ thù là lời của Đức Chúa Giê-su dạy chúng ta thực hiện trong cuộc sống, theo sức con người thì không thể làm được, bởi vì trái ngược với quan niệm yêu thương thông thường của con người “oán báo oán”, “mắt đền mắt”, “răng đền răng”. Nhưng với ơn của Chúa giúp và với sự cầu nguyện của mỗi người, mà chúng ta quyết tâm làm cho được điều ấy là hãy yêu thương kẻ thù và cầu nguyện cho họ. Đó chính là cốt lõi của luật mới, luật yêu thương mới vậy.
Xin Thiên Chúa chúc lành cho chúng ta.


Lm. Giuse Maria Nhân Tài, csjb. 
------------
http://www.vietcatholic.net
https://www.facebook.com/jmtaiby
http://nhantai.info

Thứ Sáu, 14 tháng 2, 2020

Chúa nhật 6 thường niên




CHÚA NHẬT VI THƯỜNG NIÊN

Tin mừng : Mt 5, 20-22a.27-28.33-34a.37
“Anh em đã nghe luật dạy người xưa. Còn Thầy, Thầy bảo cho anh em biết.

Anh chị em thân mến,
Đã có nhiều lần trong cuộc sống, chúng ta khen ngợi các linh mục là những người tài giỏi đáng để chúng ta học hỏi, nhưng Đức Chúa Giê-su lại bảo cho chúng ta biết, nếu chúng ta không ăn ở công chính hơn những người kinh sư và biệt phái thì sẽ chẳng được vào Nước Trời.
1.         Công chính thì khác với tài giỏi.
Có những linh mục rất tài giỏi đa năng, vừa viết nhạc vừa hát hay lại vừa làm diễn viên thu hình, những tài hoa này không làm cho những linh mục ấy trở nên người công chính, những tài hoa này không làm cho các ngài được vào Nước Trời, nếu các ngài không có đời sống kết hợp sâu xa với Thiên Chúa, không làm tròn bổn phận mục tử của mình, thì tài năng chỉ thêm gây phiền phức cho đời sống nội tâm của các ngài mà thôi, bởi vì chính đời sống nội tâm của người linh mục mới làm cho họ trở nên người công chính trước mặt người đời và trước mặt Thiên Chúa.
Các kinh sư và những người Pha-ri-siêu rất giỏi về luật Môi-sê, những chính các ông ấy đã bị Đức Chúa Giê-su nhiều lần khiển trách vì trở nên cớ vấp phạm cho người khác, khi chính họ không thực hành lề luật.
Người công chính là người tuân giữ lề luật của Thiên Chúa, là người biết chu toàn bổn phận của mình cách trọn hảo dù cho tài năng của mình xuất chúng, nhưng không vì tài năng, không vì tiếng khen ngợi của mọi người mà quên đi bổn phận mục tử của mình. Tài hoa là phương tiện giúp cho mục đích của đời mục tử, chứ không phải tài hoa là mục đích của đời sống linh mục.
2. Luật cũ và luật mới chỉ khác nhau chữ Tâm.
Các kinh sư và những người Pha-ri-siêu cũng biết giữ lề luật của Môi-sê, nhưng họ không dùng cái tâm để giữ và thực hành, họ chỉ dùng cái vẻ đạo mạo bên ngoài để làm cho người khác phải ca ngợi mình với áo thụng dây tua, với cung cách bệ vệ mà thôi, cho nên họ không không thể dẫn dắt người khác vào Nước Trời.
Thời nay có những mục tử cũng biết giữ luật Chúa như những kinh sư và người Pha-ri-siêu, tức là họ không dùng cái tâm để giữ, mà chỉ dùng cái mã tốt tướng đạo mạo bên ngoài để giữ, những mục tử này thì rất dễ thấy trong xã hội ngày nay, đó là:
-        Khi các ngài đứng trên tòa giảng để răn đe giáo dân đừng uống rượu, nhưng lễ xong thì các ngài uống rượu nhiều gấp mấy giáo dân, các mục tử này chỉ nói cho sướng miệng chứ không nói bằng cái tâm.
-    Khi các ngài đứng trên tòa giảng nói về sự công bằng bác ái, nhưng chính các ngài lại cho giáo dân vay tiền lấy lãi nặng hơn cả các chủ nợ khác. Các mục tử này chỉ nói cho sướng miệng chứ các ngài không thực hành bằng cái tâm.
-        Khi các ngài đứng trên tòa giảng dạy giáo dân phải thảo kính cha mẹ, kính trên nhường dưới, nhưng chính các ngài ăn nói thô lỗ cộc cằn, ngạo mạn với các đấng bậc lớn tuổi hơn mình. Các mục tử này chỉ nói cho sướng cái miệng chứ các ngài không hề dùng cái tâm để giảng dạy.
Anh chị em thân mến,
Các kinh sư và những người Pha-ri-siêu đã bị Đức Chúa Giê-su nhiều lần khiển trách, không phải vì Ngài ghét họ, nhưng vì Ngài muốn cho họ trở nên những bậc thầy thánh thiện gương mẫu, và bởi vì chính họ mỗi khi làm gương xấu thì ảnh hưởng to lớn và tai hại vô cùng cho dân Ngài.
Sự công chính được phát xuất từ một tâm hồn biết yêu thương thật sự, chứ không phải phát xuất từ tài năng, thông luật hay giỏi Thánh kinh. Bởi vì nếu không yêu thương thật sự, thì tất cả chỉ là hình thức giả tạo đáng ghét bên ngoài mà thôi.
Xin Thiên Chúa chúc lành cho chúng ta.


Lm. Giuse Maria Nhân Tài, csjb. 
------------
http://www.vietcatholic.net
https://www.facebook.com/jmtaiby
http://nhantai.info

Thứ Bảy, 8 tháng 2, 2020

Chúa nhật 5 thường niên




CHÚA NHẬT 5 THƯỜNG NIÊN

Tin mừng : Mt 5, 13-16.
“Chính anh em là ánh sáng cho trần gian”.

Anh chị em thân mến,
Người Ki-tô hữu được gọi là ánh sáng cho đời và là muối ướp đời, bởi vì chính những người Ki-tô hữu –qua bí tích Rửa Tội- đã trở nên đồng hình đồng dạng với Đức Chúa Giê-su, đó là cùng chết cho tội lỗi và cùng sống lại với Ngài.
Đốt đèn lên thì đặt trên cao để soi sáng cho cả nhà, và nhờ có ánh sáng mà người ta mới nhìn thấy mọi sự để hoàn tất công việc mình đang làm, cũng như mới có thể thấy đường mà đi, đó là một sự thật mà ai cũng biết.
1.     Ánh sáng chính là hành động bác ái.
Người Ki-tô hữu là ánh sáng cho đời khi chúng ta biết hành động theo lương tâm, và hết lòng yêu mến tha nhân trong cuộc sống của mình, chúng ta không đốt đèn rồi đội trên đầu để chiếu sáng mọi người, nhưng chúng ta thắp đèn bằng lửa yêu mến của Đức Chúa Giê-su ở trong lòng chúng ta, rồi từ tấm lòng nhân hậu ấy mà mọi hành động và thái độ của chúng ta khi tiếp xúc trò chuyện với tha nhân, chính là ngọn đèn sáng chiếu soi cho mọi người thấy rõ Thiên Chúa đang hiện diện trong cuộc đời.
Có nhiều loại ánh sáng: ánh sáng mặt trăng, ánh sáng mặt trời và ánh sáng của các vì sao; có loại ánh sáng bằng đèn điện cũng như có loại ánh sáng bằng đèn dầu, nhưng tất cả những loại ánh sáng ấy được sáng lên theo thời theo gian của ban ngày hoặc ban đêm. Nhưng ánh sáng phát xuất từ tâm hồn của người Ki-tô hữu thì không phân biệt ngày đêm, giàu nghèo, thời tiết lạnh nóng.v.v... bất kỳ ở đâu và lúc nào, thì người Ki-tô hữu cũng có thể chiếu sáng tinh thần Phúc Âm cho mọi người thấy, để qua ánh sáng là việc làm bác ái cụ thể ấy, mà người ta nhận ra được khuôn mặt của Thiên Chúa cũng như tình yêu của Ngài trên con người chúng ta...
2.     Muối là bảo quản và chữa thương.
Muối cũng vậy, rất cần thiết cho thân thể của con người, cũng như rất cần thiết cho việc bảo quản thịt cá tươi, bởi vì nó mặn.
Người Ki-tô hữu chúng ta không chỉ là muối ướp cho tình cảm giữa người với nhau thêm mặn nồng, nhưng còn có bổn phận bảo quản gìn giữ những tình cảm ấy ngày càng gắn chặt hơn, bởi vì sẽ không có gì bảo đảm cho một tình cảm, nếu không có sự chân thành và sự tin tưởng vào tình yêu của Thiên Chúa.
Muối thì rất mặn, và vì mặn nên mới có thể giữ cho thịt cá được tươi, cuộc sống của người Ki-tô hữu vốn là bác ái và phục vụ, tức là muối mặn vừa giữ cho tình cảm giữa người với nhau được đầm ấm, vừa là rửa sạch vết thương lòng của tha nhân khi họ bị người khác hiểu lầm, vu cáo, hãm hại. Là mẫu gương làm cho người tội lỗi phải xét lại đời sống phóng túng của mình, bởi vì đời sống yêu thương và phục vụ của người Ki-tô hữu chính là muối xát mạnh rát tận tâm hồn của họ.
Anh chị em thân mến,
Ở đời, ai cũng mong được làm lãnh đạo chỉ huy người khác, nhưng ít người muốn trở thành ánh sáng và muối cho tha nhân, bởi vì ai cũng thích ánh sáng nhưng không thích làm ánh sáng, ai cũng thích ăn thịt cá tươi ngon nhưng không ai muốn làm muối ướp đời...
Chúng ta là Ki-tô hữu, nghe theo lời của Đức Chúa Giê-su dạy bảo, chúng ta phải trở nên ánh sáng cho đời và nên muối mặn ướp tình tha nhân, bằng chính cuộc sống bác ái, hy sinh và phục vụ của chúng ta.
Xin Thiên Chúa chúc lành cho tất cả chúng ta.


Lm. Giuse Maria Nhân Tài, csjb. 
-------------
http://www.vietcatholic.net
https://www.facebook.com/jmtaiby
http://nhantai.info

Thứ Bảy, 1 tháng 2, 2020

Chúa nhật 4 thường niên




CHÚA NHẬT 4 THƯỜNG NIÊN

Tin mừng : Mt 5, 1-12a.
“Phúc thay ai có tâm hồn nghèo khó”.

Anh chị em thân mến,
Khoa học kỷ thuật ngày càng phát triển, mức sống con người ngày càng cao thì con người càng có nhu cầu hưởng thụ, do đó mà con người ta càng xa cách Thiên Chúa hơn. Trong bài Tin Mừng hôm nay, Đức Chúa Giê-su đã đưa ra cho chúng ta một chương trình hành động cụ thể trong một xã hội hưởng thụ, bon chen, đầy những tội ác và bất công, chương trình hành động ấy được mở đầu bằng mối phúc: “Phúc thay ai có tâm hồn nghèo khó...” và kết thúc bằng mối phúc: “Phúc thay ai bị bách hại vì sống công chính...”
Nghèo là một hạnh phúc vì Thiên Chúa luôn bênh vực và đứng về phía người nghèo, bởi vì Đức Chúa Giê-su đã chọn lấy thân phận nghèo hèn để sống giữa chúng ta và dạy cho chúng ta biết rằng, nghèo khó chính là một hạnh phúc và bình an của những ai yêu mến và thành tâm tìm kiếm Nước Trời. Người nghèo chân chính là người sống bình an trong cảnh nghèo của mình với ân sủng của Thiên Chúa, là người không mơ tưởng đến của cải, danh vọng của người khác...
Hiền lành là một hạnh phúc vì Đức Chúa Giê-su đã sống như thế và dạy chúng ta sống như thế khi Ngài nói: “Hãy học với Ta vì Ta hiền lành và khiêm nhượng trong lòng”. Người hiền lành thì được Thiên Chúa chúc phúc cho hưởng gia nghiệp Nước Trời, và bời vì hiền lành chính là đầu dây của sự hòa thuận và yêu thương.
Đau khổ vì bị ngược đãi là một hạnh phúc, bởi vì Đức Chúa Giê-su đã bị người ta ngược đãi khi rao giảng tin vui Nước Trời, chính Ngài là người bị ngược đãi cách bất công nhất khi tay Ngài đã chúc phúc và chữa lành bệnh tật cho nhiều người. Những ai vì danh Đức Chúa Giê-su mà bị ngược đãi và đau khổ, sẽ trở nên giống Ngài hơn khi bị người khác đem những bất công trút trên đầu mình.
Khao khát nên người công chính là một hạnh phúc bởi vì Đức Chúa Giê-su là người vì sự công chính mà bị đóng đinh vào thập giá. Sống giữa một xã hội đầy những bon chen, mưu mô, gian dối, mà tìm được sự công chính của Thiên Chúa thì đúng là một hạnh phúc, sự công chính này không phải từ nơi tòa án của người đời, nhưng là nơi sự lương thiện của lương tâm và sự khao khát tìm kiếm Nước Trời như một cứu cánh, để trở nên chứng nhân cho Tin Mừng.
Xót thương người là một hạnh phúc vì Đức Chúa Giê-su đã xót thương mọi người, xót thương anh La-gia-rô đã chết, xót thương đứa con một của bà góa thành Na-im, xót thương những người tội lỗi và những người đang sống trong những nổi bất hạnh. Người biết xót thương người thì sẽ được Thiên Chúa xót thương, đó là quả phúc lành mà ai gieo thì sẽ gặt được trong cuộc sống của họ, bởi vì người biết xót thương đến những bất hạnh của tha nhân, thì cũng là người đã nhiều lần suy niệm đến tình thương của Thiên Chúa đã dành cho họ.
Tâm hồn trong sạch là một hạnh phúc vì xã hội càng văn minh thì những cơn cám dỗ càng tinh vi hơn và hiện đại hơn. Khi một xã hội với nhiều cạm bẩy làm cho người tu sĩ lỗi đức khiết tịnh, làm cho người vợ người chồng lỗi đạo phu thê, thì sống trong sạch là một lý tưởng tuyệt vời cho mọi người. Đức Chúa Giê-su đã sống đời trong sạch không tì ố dù Ngài đang tiếp xúc với nhiều hạng người, sự trong sạch này đã cảm hóa được cô Ma-ri-a Ma-đa-lê-na, đã cảm hóa được người phụ nữ bị bắt quả tang phạm tội ngoại tình, và làm cho nhiều người noi gương Ngài sống đời trong sạch trong bổn phận của mình.
Xây dựng hòa bình là một hạnh phúc vì đó là niềm mơ ước của mọi người, là bài ca vui mừng của các thiên thần hát vang khi Đức Chúa Giê-su sinh ra: bình an dưới thế cho loài người Chúa thương. Người có bình an trong tâm hồn là người biết xây dựng bình an giữa xã hội, là người biết đem bình an đến cho mọi người bằng lời nói thiện chí và cử chỉ thân thiện, chứ không gắt gỏng và chua ngoa, là phục vụ chứ không sai khiến.
Bị bách hại vì sống công chính là một hạnh phúc đó là điều làm cho chúng ta nên giống Đức Chúa Giê-su hơn, như Đức Chúa Giê-su đã sống công chính, đã nói sự thật vì công chính mà bị giết chết, thì những môn đệ của Ngài cũng phải như thế. Cuộc sống hôm nay đầy những lừa đảo và gian dối thì cuộc sống công chính càng bị bách hại, bị truy nã hơn, do đó mà khi chúng ta biết đứng thẳng vươn người lên giữa những dối gian, là chúng ta đã đến gần thập giá của Chúa Giê-su hơn.
Anh chị em thân mến,
Tám mối phúc thật là kim chỉ nam cho người Ki-tô hữu trở nên tốt lành thánh thiện như Đức Chúa Giê-su đã sống, tự nó –Tám mối phúc thật- là cõi phúc, nhưng nếu trong tâm hồn chúng ta không có Thiên Chúa, thì Tám mối phúc sẽ là những lời trêu đùa bỡn cợt, là cái đích để cho người đời công kích chúng ta.
Xin Thiên Chúa chúc lành cho chúng ta.


Lm. Giuse Maria Nhân Tài, csjb. 
------------
http://www.vietcatholic.net
https://www.facebook.com/jmtaiby
http://nhantai.info

Thứ Bảy, 25 tháng 1, 2020

Tản mạn cuối năm Kỷ Hợi




TẢN MẠN
NHỮNG NGÀY CUỐI NĂM KỶ HỢI

1.     Những điều trông thấy…
Những ngày cuối năm Kỷ Hợi người ta đang chạy đua với thời gian, bắt đầu từ 23 tháng chạp, ngoài đường xe cộ ngược xuôi hối hả, các điểm bán hoa trong thành phố Sài Gòn đã bắt đầu có những loại hoa truyền thống cho mùa xuân -mùa của vui tươi, hạnh phúc và bình an- đó là hoa mai, hoa cúc, hoa mồng gà, hoa thược dược, hoa đào.v.v… trăm hoa đua nở ở nơi những tụ điểm bán hoa tết: công viên 23 tháng 9 Sài Gòn 1, Phú Mỹ Hưng Sài Gòn 7, đường sông Bình Đông Sài Gòn 8.v.v…và rất nhiều nơi trên thành phố Sài Gòn năng động và đầy sức sống này.
Một Sài Gòn nắng rực trong những ngày giáp tết, dưới ánh nắng chói chan của mùa xuân, ngoài đường phố người và người, xe và xe chen chúc nhau giành nhau từng mi li mét đường phố để hối hả vội vàng như sợ không kịp đón xuân về với mình và với gia đình.
Từ nhà văn hóa Thanh Niên nơi có Phố Ông Đồ được trang trí bằng những cành hoa mai vàng rực sáng cả một góc phố với những bạn trẻ áo quần đủ mọi màu sắc tranh nhau chụp hình, tạo nên nét sinh động và vui tươi của những ngày sắp tết. Có những ông đồ trẻ mặc áo thụng khan đóng ngồi sau những cái bàn thấp để viết những câu đối bằng chữ Việt nét chữ kiểu thư pháp rất đẹp, cho đến vườn Tao Đàn với những vườn hoa nghệ thuật bắt mắt, với những cụm trang trí như hút hồn khách du xuân thả hồn theo những cánh hoa mai vàng và những giò phong lan tươi đẹp, thu hút rất đông người đi thưởng lãm hoa xuân với những thanh niên nam nữ mặc áo dài phong cách thuần túy Việt Nam, với nhiều màu sặc sỡ tạo nên nét duyên dáng của mùa xuân và của Sài Gòn riêng biệt…
Các siêu thị lớn nhỏ, các chợ truyền thống và những nơi buôn bán, hình như người ta rất hào phóng khi ăn uống, mua sắm, nhưng người ta lại ít hào phóng với chợ hoa: người bán kêu giá trên trời, người mua trả giá dưới đất cho nên chợ hoa vẫn cứ đông người đi ngắm hoa nhưng ít người mua hoa, rồi đợi ngày 30 tết thì đổ xô ra chợ hoa mua lại với giá rẻ…

2.     Nỗi buồn thất đức bởi 2 câu chuyện:
a.     Chạy xe cán rỗ bán hoa quả của người nghèo.
Mấy ngày nay trên mạng xã hội người ta bình luận nhiều về bức ảnh và câu chuyện của bà chủ cửa hàng bán áo quần, chạy xe cán lên rỗ bán hoa quả trong dịp gần tết của người đàn bà tuổi đáng mẹ mình. Một hành động thất đức của người ỷ vào đồng tiền và sự giàu có của mình mà khinh dễ người nghèo; hành động này trái với đạo lý của người Việt Nam nói chung và sự giáo dục nhân bản nói riêng, bởi vì đạo làm người không cho phép làm như thế với những anh chị em của chúng ta.
Hành động của bà chủ hàng bán áo quần này được gọi là thất đức và là đề tài của những người ngồi uống cà phê với smartphone trên tay, đa phần người ta đổ tội cho nền giáo dục và sự kiêu căng hợm hĩnh mất dạy của bà chủ cửa hàng, người ta bình luận đến sự mất cả lương tâm và mất đi sự cảm thông giữa người với nhau.
Những ngày giáp têt người ta thường thông cảm lẫn nhau, bởi vì ai cũng vội vàng hối hả giải quyết công việc trong năm cũ để thảnh thơi nhẹ nhàng trong năm mới. Không giúp được người khác vì mình không mướn giúp thì thôi, cớ sao lại hành xử như kẻ võ biền giữa một xã hội cầu tiến và văn minh ?
b.     Đốt nhà chết 5 người.
Một hành động thất đức thứ hai mà trong những ngày giáp tết này người ta bàn tán và nguyền rủa nhiều, đó là vì ích kỷ vì tham lam mà người hàng xóm đã châm lửa đốt cháy nhà hàng xóm, lửa thiêu đốt chết 5 người trong nhà. Sự thất đức này đã làm cho mọi ngưởi nghĩ đến con người thời nay còn có lương tâm không ? Sự ích kỷ và lòng tham lam đã che mất lương tâm của họ, khi mà người người nhà nhà chuẩn bị đón tết mừng xuân mới, thì tai họa ập đến không phải tai họa từ trời, nhưng là do sự thù hận ích kỷ của người hàng xóm.
“Tội ác thì thầm trong thâm tâm kẻ dữ; hắn không thấy cần phải kính sợ Chúa Trời” (Tv 36, 2) Vì không kính sợ Chúa Trời nên sự ác đã bắt đầu từ lòng tham và sự kiệu ngạo của con người, ngay cả khi mọi người nô nức phấn khởi chào đón năm mới thì tội ác đến thì thầm trng thâm tâm kẻ kiêu ngạo: đốt nhà nó đi không có Chúa Trời đâu, đốt cháy giết chết chúng nó đi chẳng ai biết được hành động ác độc của ngươi đâu.v.v…
Những ngày cuối năm không ai ngờ đó lại là ngày cuối của gia đình 5 người, không ai ngờ người đàn bà chủ tiệm lại có thái độ hành xử mất cả đạo đức với người bán hoa quả kiếm từng đồng để chuẩn bị tết đến cho cả gia đình…

3.     Bệnh dịch corona – bệnh dịch Trung Quốc.
Cũng trong những ngày cuối năm Kỷ Hợi này, một căn bệnh truyền nhiễm nguy hiểm bắt đầu từ thành phố Vũ Hán, Trung Quốc đang bộc phát dữ dội, đến nỗi chính phủ cộng sản Trung Quốc ra lệnh đóng cửa tất cả ngõ ra vào thành phố Vũ Hán.
Nguyên nhân căn bệnh hiểm nghèo này được các nhà nghiên cứu cho biết là vì ăn thịt rắn và thịt dơi, và lây lan qua đường hô hấp, dùng chung đồ vật.v.v…đều trờ nên nguy hiểm với con người. Và theo cộng đồng mạng đưa tin là hiện tại đã có 2 người Trung Quốc nhiễm bệnh corona và đang điều trị cách ly ở bệnh viện Chợ Rẫy, nhưng không khí đón xuân trong những ngày cuối cùng của năm Kỷ Hợi rất náo nhiệt, và người ta coi bệnh corona cũng như bao bệnh càm mạo nhức đầu khác nên không  cần để ý, và người ta cắt đứt dòng tư tưởng bệnh của con bệnhcorona để hòa cùng với niềm vui dân tộc; vẫn tấp nập lo toan vui mừng đón xuân.
Bất kể bệnh dịch corona như thế nào, người Ki-tô hữu luôn tin rằng, đây chính là lời cảnh cáo của Chúa cho chúng ta: nếu các ngươi không ăn năn sám hối thì các ngươi cũng sẽ chết.

4.     Niềm vui nho nhỏ.
Bên cạnh những hành động không mấy nhân văn của bà chủ của hàng bán áo quần, và hành động mất nhân tính của tên đốt nhà đã gây ra cái chết cho 5 người. Thì bên cạnh đó vẫn có những tâm hồn đầy tràn bác ái vì người nghèo mà chia sẻ niềm vui tết cho họ.
Tôi biết có giáo xứ nọ ở trung tâm Sài Gòn, cha sở đã làm bánh tét bánh chưng và giao cho các huynh trưởng trong giáo xứ đem đi tặng cho những người nghèo ở dưới gầm cầu, ở bên lề đường.
Những ngày trước tết, các anh chị huynh trưởng đã đem mùa xuân đến cho người nghèo bất hạnh, tuy không nhiều nhưng ngập tràn đức ái của Đức Chúa Giê-su được lan tỏa đến với những người chung quanh; đành rằng một con én không làm được mùa xuân, nhưng ít nữa nó cũng là dấu hiệu báo mùa xuân đang đến.
Niềm vui nho nhỏ này được xuất phát từ tâm hồn yêu thương và lây lan qua các tâm hồn khác, để tình yêu của Đức Chúa Giê-su được mọi người đón nhận.

5.     Kết.
Trong những ngày cuối năm Kỷ Hợi, bên cạnh niềm vui chung của mọi người thì cũng có những câu chuyện buồn nên niềm vui chưa trọn vẹn.
Năm cũ sắp qua đi, hãy đem sự tham lam ích kỷ và kiệu ngạo tống đi khỏi tâm hồn của mỗi người, để trong năm mới mọi người biết cảm thông với nhau hơn, gần gủi nhau hơn và yêu thương nhau hơn, như lời thánh Phao-lô tông đồ đã khuyên bào chúng ta trong bài đọc thánh lễ giao thừa :
“Hãy vui mừng luôn, hãy cầu nguyện không ngừng…hãy hôn chào nhau một cách thánh thiện…”
Xin Thiên Chúa là chúa xuân chúc lành cho chúng ta qua năm mới được mọi sự bằng an và hạnh phúc.

Saigon, ngày 30 tháng chạp Kỷ Hợi 2020
Lm. Giuse Maria Nhân Tài, csjb.

Chúa nhật 3 thường niên




CHÚA NHẬT 3 THƯỜNG NIÊN

Tin mừng : Mt 4, 12-23.
“Đức Chúa Giê-su đến ở Ca-pha-na-um, để ứng nghiệm lời ngôn sứ I-sai-a”.

Anh chị em thân mến,
Nội dung toàn bộ sách Tin Mừng đều nói lên tình yêu và lòng thương xót của Thiên Chúa đối với nhân loại tội lỗi, và Đức Chúa Giê-su –Thiên Chúa làm người- đã cho chúng ta thấy được tình yêu ấy  nơi chính con người của Ngài, khi Ngài rao giảng tin mừng về Nước Trời và mời gọi nhân loại hối cải để được sống. Trong tâm tình ấy, tôi xin chia sẻ với anh chị em một điểm duy nhất sau đây, đó là: hối cải.

Hối cải để thấy mình rõ hơn.
Ai đã từng sống trong tội mà được ơn hối cải, thì mới thấy sự hối cải là một hồng ân rất lớn lao mà Thiên Chúa đã ban cho họ, và suốt đời họ sẽ không bao giờ quên được hồng ân ấy do lòng thương xót của Thiên Chúa.
Hối cải là nhận ra mình thật yếu đuối và đầy tội lỗi, để thông cảm và chấp nhận những thiếu sót và những khuyết điểm của anh chị em; là nhìn thấy những bất toàn của tha nhân hôm nay, cũng chính là những bất toàn của mình ngày hôm qua và ngày mai.
Hối cải là một hành vi từ bóng tối qua ánh sáng, từ lỗi lầm qua hoàn lương, từ sự ác qua sự thiện của một tâm hồn biết nhìn thấy tình yêu của Thiên Chúa dành cho họ, khiến cho họ cũng nhìn thấy sự sáng nơi mỗi anh chị em khi họ lỗi lầm, bởi vì thế lực của tội lỗi không thể mạnh hơn hồng ân của Thiên Chúa, ngoại trừ khi họ cương quyết chối từ hồng ân của Ngài.

Hối cải để được tha thứ.
Không một ai được tha thứ lỗi lầm nếu họ không biết hối cải, bởi vì hối cải là sự trở về nhà Cha của đứa con hoang đàng; bởi vì hối cải không chỉ là một sự trở về mà thôi, nhưng còn là một sự thay đổi toàn diện cuộc sống của mình.
Thiên Chúa là Đấng hay thương xót những người tội lỗi, và vì lòng thương xót ấy mà Đức Chúa Giê-su –Con Một của Ngài- đã giáng trần mặc lấy thân phận con người để cứu chuộc nhân loại, do đó khi có một người hối cải thì cả thiên đàng vui mừng, vui mừng là bởi vì máu của Đức Chúa Giê-su đã không đổ ra cách vô ích, vui mừng là vì sự hối cải này làm cho nhân loại nhận ra tình yêu của Thiên Chúa dành cho họ.
Anh chị em thân mến,
Như đứa con ngỗ nghịch trở về nhà sau những năm tháng đi bụi, cha mẹ rất vui mừng và tha thứ bỏ qua những lỗi lầm của nó.
“Anh em hãy sám hối vì Nước Trời đã đến gần”, là lời của Đức Chúa Giê-su mời gọi chúng ta hãy hối cải.
Nước Trời chính là Ngài –Đức Chúa Giê-su- Ngài đã đến để kêu gọi tất cả mọi người hối cải để được thứ tha và được sống. Ngài đã đến, Ngài đã giảng dạy, và Ngài đã chữa lành, chúng ta hãy mau mau đón nhận lời của Ngài và đem thực hành trong cuộc sống, bằng không thì chính lời của Ngài sẽ phán xét chúng ta trong ngày tận thế.

Gợi ý suy tư :
-     Bạn đã có lần nào cảm nghiệm sự hối cải là một hồng ân của Thiên Chúa dành cho bạn ?
-     Sau khi phạm tội thì tâm hồn thường bất an, bạn nghĩ thế nào nếu bạn chết khi chưa được làm hòa với Thiên Chúa  ?


Lm. Giuse Maria Nhân Tài, csjb. 
----------
http://www.vietcatholic.net
https://www.facebook.com/jmtaiby
http://nhantai.info

Thứ Sáu, 17 tháng 1, 2020

Chúa nhật 2 thường niên




CHÚA NHẬT 2 THƯỜNG NIÊN

Tin mừng : Ga 1, 29-34.
“Đây là Chiên Thiên Chúa, Đấng xóa bỏ tội trần gian”.

Anh chị em thân mến,
        Trước tiên chúng ta cảm tạ Thiên Chúa đã gởi đến cho chúng ta một vị đại tiên tri, đó là thánh Gioan Tiền Hô, chính ngài đã giới thiệu Đức Chúa Giê-su cho chúng ta: “Đây Chiên Thiên Chúa, đây Đấng xóa tội trần gian”[1], nhờ đó mà chúng ta biết được Đức Chúa Giê-su là Đấng cứu độ nhân loại, là Đấng đã lập bí tích Rửa Tội để chúng ta được tái sinh làm con Thiên Chúa, và hòa giải chúng ta với Ngài qua bí tích Giải Tội.

Để trở thành người chuẩn bị đường cho Đức Chúa Giê-su đến, thánh Gioan Tiền Hô đã có đủ ba điều kiện: được chọn, được sai đi và làm chứng.
Mỗi người Ki-tô hữu đang hiện diện trong xã hội hôm nay cũng là những người được chọn -không phải để chuẩn bị- nhưng là để làm chứng cách sống động cho tình yêu của Thiên Chúa ngay trong cuộc sống của mình, và như thế, mỗi người Ki-tô hữu cũng đã có ba điều kiện trên đây để làm chứng cho Tin Mừng.
Thiên Chúa đã chọn chúng ta không như đã chọn thánh Gioan Tiền Hô: công khai kèm theo dấu lạ, nhưng Ngài đã chọn chúng ta qua đức tin của cha mẹ, qua hoàn cảnh của cuộc sống, qua bao thăng trầm của đời người, để chúng ta càng hiểu thấu đáo hơn về tình yêu của Ngài đối với chúng ta.
Thiên Chúa đã chọn chúng ta và sai chúng ta đi làm chứng cho tình yêu hy sinh trên Thập Giá của Con Một Ngài là Đức Chúa Giê-su. Ngài sai chúng ta đi vào trong những nơi phố chợ ồn ào náo nhiệt, nhưng ở đó có nhiều người tâm hồn đã lạnh tanh vì thiếu vắng tình yêu thương chân thật; Ngài sai chúng ta vào nơi công sở để rao giảng tin mừng Nước Trời bằng chính sự phục vụ chân tình của chúng ta; và cũng như thánh Gioan Tiền Hô đã vào trong hoang địa để suy tư tìm hiểu sứ mệnh của mình, Thiên Chúa cũng đưa chúng ta vào trong an tịnh của tâm hồn, không phải trong hoang địa, nhưng là sau những lần rước Thánh Thể hoặc viếng Thánh Thể, để qua xét mình kiểm thảo dưới ánh sáng Lời của Ngài chúng ta thấy mình rõ hơn...
Thiên Chúa đã chọn chúng ta và đã sai chúng ta đi, để sống những gì mình đã cảm nghiệm được trong đức tin của mình. Thánh Gioan Tiền Hô đã lấy mạng sống của mình để trả giá cho cuộc đời chứng nhân cho sự thật, ngài đã chết anh dũng như ngài đã sống can đảm giữa tội ác và thế lực của bạo chúa Hê-ro-đê.
Để sống những gì mình đã tin thì khó hơn là rao giảng bằng lời nói, bởi vì đức tin thì không thấy được, mà con người thời nay thì chỉ muốn thấy cho tường tận mới tin. Cho nên đời sống chứng nhân của người Ki-tô hữu rất quan trọng, do đó mà, khi con người thời nay đòi những dấu lạ mới tin, thì chúng ta đều có thể làm dấu lạ cách  kỳ diệu, dấu lạ đó chính là sống yêu thương và phục vụ tha nhân cách chân thành, đó chính là dấu lạ như bài ca Hòa Bình của thánh Phan-xi-cô Khó Nghèo: đem yêu thương vào nơi oán thù, đem thứ tha vào nơi lăng nhục, đem an hòa vào nơi tranh chấp, đem chân lý vào chốn lỗi lầm... đó chính là đức tin được thể hiện bằng hành động vậy.
Anh chị em thân mến,
Ngày xưa, thánh Gioan Tiền Hô đã giới thiệu Đức Chúa Giê-su cho các môn đệ của mình, thì ngày nay, mỗi người chúng ta giới thiệu Chúa Giê-su cho người anh em chị em của chúng ta, không chỉ bằng lời nói mà thôi, nhưng còn là bằng đời sống của chính mình: đời sống yêu thương và phục vụ, đó chính là cách giới thiệu khoa học nhất và rõ ràng nhất, mà chính các thánh đã thực hành trong cuộc sống của mình.

Câu hỏi gợi ý :
-     Bạn có lần nào giới thiệu Đức Chúa Giê-su cho người khác chưa ? Nếu có thì bằng cách nào ?
-     Giả sử bạn là một người Ki-tô hữu nhưng rất lơ là với đức tin của mình, bạn có giật mình khi thấy có người nhắc nhở bạn là người Ki-tô hữu không ?
-     Có lúc nào bạn muốn mình là thánh Gioan Tiền Hô không ?

     Xin Thiên Chúa chúc lành cho chúng ta.

Lm. Giuse Maria Nhân Tài, csjb. 


[1] Ga 1, 29b.

Thứ Bảy, 11 tháng 1, 2020

Đức Chúa Giê-su chịu phép Rửa




CHÚA NHẬT
LỄ ĐỨC CHÚA GIÊ-SU CHỊU PHÉP RỬA
(Chúa nhật I thường niên)

Tin mừng : Mt 3, 13-17
“Chịu phép rửa xong, Đức Chúa Giê-su thấy Thần Khí Thiên Chúa  ngự trên Người”.

Anh chị em thân mến,
Mùa giáng sinh sẽ chấm dứt sau chủ nhật lễ Đức Chúa Giê-su chịu Phép Rửa, cũng có nghĩa là Ngài đã công khai đi rao giảng tin mừng Nước Trời với sự chứng nhận của Chúa Cha và Chúa Thánh Thần. Với biến cố này, tôi chia sẻ với anh chị em mấy điểm sau đây :

1.     Khiêm tốn của thánh Gioan Tẩy Giả.
Một con người xuất hiện giữa lúc dân chúng mòn mỏi trông mong đấng cứu thế đến để giải thoát họ khỏi ách đô hộ của ngoại bang, người ta cho rằng ông Gioan Tẩy Giả là vị đại tiên tri mà các tiên tri đã loan báo, là người mà dân Do Thái trông đợi, và người ta đã ùn ùn kéo đến để nghe lời ngài giảng dạy, chịu phép rửa của ngài để tỏ lòng thống hối ăn năn.
Khi mà cao trào ngưỡng mộ của quần chúng muốn tôn vinh ông lên cao, thì ông đã thẳng thắn nói với họ rằng ông không phải là Đấng Mê-si-a; và rõ ràng nhất là trong sự đối thoại của ông với Đức Chúa Giê-su khi Ngài đến để xin ông làm phép rửa: “Chính tôi mới cần được Ngài làm phép rửa, thế mà Ngài lại đến với tôi !”- Sự khiêm tốn này của thánh Gioan Tẩy Giả đã được Thiên Chúa chọn làm người dọn đường cho Đức Chúa Giê-su là Đấng Mê-si-a phải đến.
Người khiêm tốn là người luôn nhận thức sâu xa về sứ vụ và trách nhiệm của mình, dù cho ánh hào quang thành công của mình đang tỏa sáng nơi quần chúng. Thánh Gioan Tẩy Giả đã có sự khiêm tốn ấy nên Thiên Chúa đã chọn Ngài giữa muôn ngàn người làm người tiền hô của Đấng Cứu Thế.

2.     Khiêm tốn của Đức Chúa Giê-su.
Là Con Thiên Chúa, là Đấng Mê-si-a mà muôn dân trông đợi từng giây từng phút, Đức Chúa Giê-su đã đến không như vị quân vương oai hùng trên lưng ngựa, nhưng như tất cả những người thanh niên Do thái khác kéo đến sông Gio-đan xin ông Gioan Tẩy Giả làm phép rửa, không ầm ĩ, không kèn trống, không có người dẹp đường và tiếng hô vang, Đức Chúa Giê-su đã âm thầm xuống nước cúi đầu để ông Gioan Tẩy Giả dìm trong nước bày tỏ sự thống hối ăn năn, dù Ngài không vướng tội nào.
Sự khiêm tốn này được thấy rõ nhất nơi hang đá Bê-lem: Con Thiên Chúa bỏ trời xuống thế, vinh quang biến thành tầm thường, Đấng tạo dựng trở thành tạo vật, Đấng cứu độ lại trở thành như kẻ tội nhân khi nhận phép rửa nơi sông Gio-đan, và cuối cùng thì chết trên thập giá. Đó là sự khiêm tốn mà chính các thiên thần cũng còn phải ngạc nhiên và sấp mình kính phục, vang tiếng ngợi khen; sự khiêm tốn này làm cho ma quỷ phải kinh sợ và hoài nghi: đây có phải là Đấng sẽ đến để đánh đổ quyền lực tội lỗi của mình chăng ?
Sự khiêm tốn này đã trở thành nền tảng cho nhân loại trên con đường cứu rỗi, và là nền tảng hòa bình lâu dài của con người, bởi vì ân sủng của Thiên Chúa chỉ ở nơi tâm hồn của những người khiêm tốn.
Anh chị em thân mến,
Làm chứng nhân cho Nước Trời là sứ mạng và là bổn phận của những người đã lãnh nhận bí tích Rửa Tội, đó là một vinh dự và là một niềm tự hào cho chúng ta.
Nhưng để được Thiên Chúa sáng danh trong cuộc sống của mình, mỗi người chúng ta phải là một chứng nhân cho Tin Mừng mà Đức Chúa Giê-su rao giảng, Tin Mừng đó là sống yêu thương và hy sinh như chính Đức Chúa Giê-su đã sống, bởi vì sẽ không là Tin Mừng nếu chúng ta không sống yêu thương, và sẽ không là niềm vui cho tha nhân nếu chúng ta không biết hy sinh chính mình, Đức Chúa Giê-su và thánh Gioan Tẩy Giả đã làm như thế khi ở nơi sông Gio-đan: quên mình đi để danh Thiên Chúa được vinh quang.
Xin Thiên Chúa chúc lành cho chúng ta.


Lm. Giuse Maria Nhân Tài, csjb.