Thứ Tư, 11 tháng 10, 2023

Mỗi Ngày Một Câu Chuyện



 101. AI LÀ VỢ VƯƠNG 

        Triệu vương Lý Đức Thành trấn thủ Giang Tây, một hôm kêu mấy tên ca nữ cùng với người vợ trẻ dung mạo đẹp đẽ là Lương Quốc Quân mặc áo quần giống nhau, xếp hàng đi vào trước cung đình, để một tướng sĩ phân biệt ai là vợ của ông ta.

        Nguyên là ông tướng sĩ nầy đã được giải thích qua phú quý nghèo hèn, để vừa nhìn thì có thế phân biệt được lời đã nói. Thật ra ông tướng sĩ này làm gì có bản lĩnh này chứ, nhưng ông ta vẫn khom lưng lạy Triệu vương nói :

<i>         -  “Trên đầu có mây vàng thì đó là vợ của ngài ạ”. </I> 

        Các ca nữ đều hiếu kỳ quay lại nhìn lên đầu Lương Quốc Quân, chỉ có một mình Lương Quốc Quân mắc cở nên không dám ngẫng đầu lên. Thế là ông tướng sĩ chỉ cô ta nói : 

<i>         - “Đây là vợ của ngài”. </I> 

                                                        (Cổ kim tiếu sứ)

 

Suy tư 101 :

        Vợ của vương thì chắc chắn là phải mặc đồ trang sức đẹp hơn người thường, cho nên dù cho hóa trang mặc đồ như các ca nữ thì ông tướng sĩ kia vẫn cứ cho là phải có vương miện vàng trên đầu.

        Làm con cái của Thiên Chúa thì chắc chắn cũng phải mặc đồ trang sức khác hơn người thường, đồ trang sức của người làm con Thiên Chúa không phải là mặc áo soa Pháp đắc tiền, không phải mặc quần jean loại xịn nhất cũng không phải mang nhẫn vàng nhẫn ngọc cho nhiều, những đồ trang sức này nay mới mai cũ và rồi sẽ quăng đi khi hết thời. Nhưng đồ trang sức của con cái Thiên Chúa chính là yêu thương, là khiêm tốn, là bác ái, là phục vụ, những đồ trang sức này càng mặc càng mới, càng mang càng đẹp và làm cho mọi người cùng cảm thấy hạnh phúc khi chúng ta mang nó trên mình...

        Vợ của vương thì luôn có áo quần sang trọng đẹp đẽ trong nhà để mặc, người Ki-tô hữu cũng vậy, chúng ta luôn luôn có những người chung quanh cần mặc đồ trang sức của chúng ta, tức là cần chúng ta quan tâm phục vụ và chia sẻ...

        Cái “mây vàng” trên đầu của người Ki-tô hữu chính là yêu thương vậy.

Lm. Giuse Maria Nhân Tài. csjb.  
(Dịch từ tiếng Hoa và viết suy tư) 
----------
http://www.vietcatholicnews.net 
https://www.facebook.com/jmtaiby 
http://nhantai.info 

Thứ Ba, 10 tháng 10, 2023

Mỗi Ngày Một Câu Chuyện

 


100. TÌM TÒI ẢO THUẬT

       Ở Kim Long có một người bán thuốc, trên chiếc xe đẩy có đặt một tượng quan âm bồ tát, mỗi khi bệnh nhân đến ông ta mua thuốc thì ông ta lấy thuốc bỏ trong bàn tay phật quan âm cúi đầu lạy, nếu thuốc trong tay treo lên mà không rơi xuống thì nói là quan âm bồ tát đồng ý cho dùng thuốc ấy, sau đó thì cho bệnh nhân uống, mọi người đều cho rằng rất có linh nghiệm, thế là đua nhau đến mua thuốc của ông ta.

           Có một chàng trai cho rằng ông ta dùng một loại ảo thuật  nào đó nên rất muốn học nghề, sau khi đợi cho người ta giải tán hết thì anh ta mời người bán thuốc đến quán ăn cơm uống rượu.

        Ăn cơm xong, một đồng cũng không trả nghênh ngang mà đi, người trong quán hình như không nhìn thấy họ.

        Ăn như thế ba lần, người bán thuốc hỏi chàng trai dùng mẹo thuật thần tiên nào thế, chàng trai trả lời : 

<i>-       “Nếu ngài bằng lòng đem ảo thuật dạy tôi thì tôi cũng đem ảo thuật này dạy lại cho ngài”. </I> 

        Người bán thuốc nói : 

<i>-     “Tôi không có cái gì gọi là ảo diệu cả, trong tay của quan âm bồ tát giấu một cục đá nam châm, thuốc có mạt sắt, cho nên khi thuốc tiếp xúc với tay thì bị hít vào”. </I> 

        Chàng trai cười nói : 

<i>  -     “Tôi càng không có cái ảo diệu gì cả, chẳng qua là đã trả tiền trước cho chủ quán cho nên ăn xong là đi họ cũng không hỏi gì !” </i> 

                                                        (Cổ kim tiếu sứ)

Suy tư 100:

        Con người ta thường có tính hiếu kỳ thấy cái gì lạ mắt cũng muốn đứng nhìn coi cho biết, thấy câu chuyện rùng rợn thì nói phét ra nhiều dù mình không biết tí gì về nội dung cốt chuyện, thấy cái là lạ thì muốn học cho biết...

        Có người vì tính hiếu kỳ mà trở thành kẻ đồi bại, họ hiếu kỳ coi phim con heo và coi sách ảnh đồi trụy ; có người vì tính hiếu kỳ mà trở nên kẻ nguy hiểm cho xã hội khi muốn nếm thử cuộc sống “đi bụi” có gì là thú vị, thế là kết chùm kết đám với những kẻ xấu mà đi bụi, thế là đâm lao thì phải theo lao...

        Trẻ em rất có tính hiếu kỳ, cho nên người lớn phải để ý hướng dẫn tính hiếu kỳ của chúng nó : dẫn chúng nó đến nhà thờ để tính hiếu kỳ của chúng nó tò mò hỏi Đức Chúa Giê-su là ai, dẫn chúng nó đến tham gia lớp Thiếu Nhi Thánh Thể hoặc Ấu Nhi Thánh Thể nơi giáo xứ để chúng nó tò mò hiếu kỳ coi cách sinh hoạt lành mạnh của các bạn trẻ như nó ; dẫn chúng nó đến tham gia đội giúp lễ để Chúa Thánh Thần thôi thúc tính hiếu kỳ của chúng nó làm quen với ơn gọi tu trì sau này... 

        Thích cái mới cái lạ là chuyện của thanh thiếu niên, nhưng làm cho cái thích ấy của chúng nó phát triển trong môi trường tốt lành mạnh là việc của những người lớn, đó là cha sở, cha mẹ, thầy cô và những người có trách nhiệm vậy...


Lm. Giuse Maria Nhân Tài. csjb.  

(Dịch từ tiếng Hoa và viết suy tư) 



Thứ Hai, 9 tháng 10, 2023

Mỗi Ngày Một Câu Chuyện

 


99.   MÙA ĐÔNG RUNG QUẠT

        Anh thông gia nhà nghèo đi tìm anh thông gia nhà giàu, gặp mùa đông nên không có áo da lông thú, chỉ có thể mặc cái áo đay mỏng trên thân.

        Người này rất thích sĩ diện, sợ thông gia giàu có cười mình nên mùa đông mà đem theo cái quạt bên mình, giữa tiệc không ngừng phe phẩy quạt nói với quý khách :

-   “Người tôi rất sợ nóng, nên dù cho trời lạnh cũng thích mát”.

        Tiệc xong, chủ nhân nhìn thấy anh thông gia nghèo làm ra vẻ thì mời anh ta ở lại nhà và có thái độ làm ra vẻ chìu ý anh ta, dùng chăn đơn chiếu gối nhỏ, trãi bên cạnh chỗ thông gió của hồ tắm để anh ta ở đó. Người thông gia nhà nghèo ấy không tiện mở miệng chữa lại, chỉ thầm kêu khổ.

        Ban đêm khí hậu càng lạnh, chỉ biết khoác cái áo mỏng đứng lên đi qua đi lại để chế ngự cái lạnh, không ngờ sẩy chân rơi trong hồ tắm.

        Chủ nhân đi đến coi anh ta, kinh ngạc hỏi anh ta sao rơi trong hồ tắm, anh thông gia nghèo lạnh run lẩy bẩy, nhưng dù chết cũng vẫn giữ thể diện nói : 

-    “Tôi rất sợ nóng, dù là trong tháng mùa đông ngủ nơi chổ thông gió, thì cũng muốn tắm một chút cho mát”.

                                                        (Quảng Tiếu phủ)

 

Suy tư 99 :

        Trong cuộc sống có rất nhiều người vì tự ái mà không dám sửa chữa mình cho phù hợp với đạo lý làm người, đạo lý làm con của Thiên Chúa tức là làm người Ki-tô hữu.

        Có người nhà nghèo nhưng vì tự ái nên khi ăn uống thì đòi phải có rượu thịt, chỉ tội làm khổ vợ con ; có người biết rằng đổ tội cho người khác là không đúng nhưng vì sỉ diện tự ái mà vẫn cứ vu khống ; có người biết mình học hành kém nhưng vì tự ái nên đi đâu vẫn cứ khoe khoang mình học hay học cao và học giỏi, vì tự ái nên họ không biết mình...

        Tự ái để sửa chữa mình, tự ái để biết mình còn nhiều khuyết điểm cần phải hoàn thiện thì nên tự ái, đó là người sáng vậy.

        Người Ki-tô hữu có cái tự ái của người Ki-tô hữu, tự ái của họ là làm sao để kính mến Thiên Chúa nhiều hơn, làm để yêu mến và phục vụ tha nhân nhiều hơn, đó chính là tự ái của người tri kỷ tri bỉ vậy. Đáng khen thay !


Lm. Giuse Maria Nhân Tài. csjb.  

(Dịch từ tiếng Hoa và viết suy tư) 

Thứ Sáu, 6 tháng 10, 2023

Mỗi Ngày Một Câu Chuyện



 97.   VẼ NGƯỜI CÚI ĐẦU

        Đảng thái úy muốn vẽ một bức tranh thật giống mình, nhưng kêu đến mấy họa sĩ để trả giá họ đều nói là hai lạng bạc, Đảng thái úy rất là không vui.

        Có một họa sĩ nói :

-  “Tôi chỉ cần một tờ giấy trắng, một cây bút, một lọ mực là đủ rồi”.

        Đảng thái úy rất vui vẻ và hỏi cách vẽ.

        Họa sĩ nói : 

- “Mũ cánh chuồn đen,

         chéo áo dài đen, 

        mang sừng tê giác,

         ủng đen

        vẽ một đứa phiên Choang” .

        Thái úy lại hỏi : 

-       “Vậy thì dùng màu gì ?”

        Họa sĩ đáp : 

- “Vẽ một cái bàn sơn đen bên cạnh, ngài ngồi nghiêng cúi đầu trên bàn được không ?”

        Đảng thái úy nói : 

- “Bức tranh này quan trọng nhất là cái mặt người, nếu cúi mặt xuống bàn thì làm sao có thể nhìn thấy chứ ?”

        Họa sĩ nói : 

-  “Mặt mũi của tướng công như thế thì còn nhìn người được sao ?”

                                                        (Quảng Tiếu phủ)

 

Suy tư 97 :

        Cái mặt con người ta tuy khôi ngô tuấn tú dẹp đẽ nhưng vì cái tâm quá xấu nên cái mặt cũng xấu luôn.

        Muốn có một bức chân dung đẹp mà không muốn bỏ tiền ra thì làm gì có bức hình đẹp, muốn vẽ hình màu mà không muốn tốn tiền mua màu thì hình màu đâu mà coi, cái tâm của con người đôi lúc ở trên khuôn mặt là thế...

        Cái tâm tham sắc dục thì hiện lên cặp mắt lóng lánh láo liên, cái tâm tham lam tính toán thì cũng hiện lên nơi cặp mắt trắng dã liếc ngang liếc dọc, cái tâm keo kiệt bủn xỉn mưu hại người thì hiện lên trên đôi môi mỏng dính, cái tâm có bệnh thì hiện lên trên khuôn mặt màu sắc ảm đạm...

        Người có tâm hồn rộng lượng bao dung thì khuôn mặt rạng rỡ nụ cười ha ha, người có tâm tình phục vụ thì khuôn mặt tươi cười dễ mến...

        Người Ki-tô hữu biết thực hành Lời Chúa thì khuôn mặt luôn tỏa nét rạng ngời vì họ luôn có Thiên Chúa ở cùng.

 Giuse Maria Nhân Tài. csjb.  

(Dịch từ tiếng Hoa và viết suy tư) 

Thứ Năm, 5 tháng 10, 2023

Mỗi Ngày Một Câu Chuyện

 


BẢN LĨNH TRỊ QUỐC

 

        Bá tánh ở đất Tề đồng loạt khóc nói với Ngải tử : “Mỗi năm chúng tôi đều lấy xuân hạ trời khô hạn để in hình thủy long, đến mùa thu đông nước mưa lênh láng thì bán ra làm kế mưu sinh, năm nào cũng như thế, đó là nhờ thừa tướng điều hợp có phương pháp nên chúng tôi mới có cơ hội sống còn. Chỉ có điều là năm nay thời tiết khác thường, xuân hạ thì mưa lớn mà thu đông thì lại khô hạn, chiếu theo mùa mà in ấn thì chỉ uổng phí tài lực, nên hôm nay ngay cả cái ăn cái mặc cũng đều rất túng thiếu”.

        Ngải tử cười lớn nói : “Bởi vì thừa tướng sợ người ta nói ngài bản lĩnh trị quốc năm nào cũng như năm nào, cho nên mới đổi lại đó chứ !”

                                                        (Quảng Tiếu phủ)

 

Suy tư 96 :

        Có người chưa bao giờ uống rượu và có cuộc sống tốt đẹp nhưng vì sỉ diện sợ bạn bè chê là cù lần nên tập tành uống rượu, thế là trở thành sâu rượu cuộc sống bê tha làm khổ người thân ; có một vài giáo dân tích cực tham gia các hội đoàn trong giáo xứ ai cũng tấm tắc khen ngợi, nhưng vì nghe người này nói người kia nói mình là người có địa vị trong xã hội mà lại đến nhà thờ tham gia công tác quét dọn nhà thờ, thế là vì sỉ diện mà từ bỏ tham gia các sinh hoạt của giáo xứ rồi dần dần xa nhà thờ...

        “Trị” được tính tự ái và sỉ diện của mình quan trọng hơn cả trị nước, bởi vì cái sỉ diện đôi lúc làm cho người tốt trở thành người xấu, người đạo đức trở thành ngừơi bê tha và nguy hiểm cho xã hội.

        Thế mới biết nếu không cầu nguyện và có lòng khiêm tốn thì mọi sự xấu xa nhất vẫn có thể xảy ra cho chúng ta.


Lm. Giuse Maria Nhân Tài. csjb.  

(Dịch từ tiếng Hoa và viết suy tư) 

Thứ Tư, 4 tháng 10, 2023

Mỗi Ngày Một Câu Chuyện



 95.   KHÓ LÀM CHỦ TIỆC

 

        Có một hoà thượng mỗi khi gặp đêm hè thì cởi truồng nằm ngủ bên núi, miệng niệm kinh Phật tự mình hi sinh lấy thân nuôi muỗi, nhất tâm muốn làm Phật.

        Quan Âm đại sư nghe nói như vậy thì muốn khảo nghiệm ông ta coi thử có thành tâm không, bèn biến thành con cọp đến bên núi gầm thét, muốn ông ta hi sinh thân mình cho nó ăn.

        Hoà thượng nhảy lên trốn tránh hét lớn : “Tối nay gặp ông khách quá lớn, bữa tiệc này biểu tôi làm thì làm thế nào được chứ ?”

                                                        (Quảng Tiếu phủ)

 

Suy tư 95 :

        Người ta nói : lửa thử vàng gian nan thử đức.

        Có người hi sinh một con gà nhưng không dám hi sinh một con trâu ; có người hảo tâm giúp kẻ khó trăm ngàn đồng nhưng không dám mời kẻ khó đến nhà dùng cơm ; có người chịu khó hi sinh đi bộ đem quà đến tặng người nghèo ở vùng sâu vùng xa nhưng không muốn tặng quà cho đứa bé nhà nghèo bên cạnh...

        Con người ta thích làm những chuyện hi sinh to tát nhưng không muốn hi sinh nhịn nhục khi người khác nói móc họng mình ; con người ta thích dốc hầu bao ra trước mặt công chúng để giúp người nhưng không dám bỏ một đồng tiền vào cái thau móp méo của người hành khất bên vệ đường...

        Có thể hi sinh cho muỗi hút máu vì muỗi không ăn thịt họ, nhưng hi sinh cho cọp ăn thì lại không làm được vì sợ chết. Cho nên hi sinh của họ là những trò cười.

        Hi sinh lớn thì ai cũng thích làm và làm được, nhưng hi sinh nhỏ thì ít người làm và có khi không muốn làm.

        Thật buồn thay !


Lm. Giuse Maria Nhân Tài. csjb.  

(Dịch từ tiếng Hoa và viết suy tư) 

Thứ Ba, 3 tháng 10, 2023

Mỗi Ngày Một Câu Chuyện

 


94.   BAO CẢ ĐÀN PHÉP

      Có một người ăn chay, muốn mời mấy đạo sĩ đến thiết đàn trừ tai nạn, có một đạo sĩ rất tham tiền, không màng gì đến tính mạng, chỉ muốn dành tất cả tiền thù lao,  phàm là các nghi thức và gõ mõ pháp khí của đàn phép.v.v...tất cả đều tự mình lo liệu.

        Ông ta không phân biệt ngày sáng đêm tối,  vội vội vàng vàng không nghỉ.

        Đến ngày thứ ba, lúc làm nghi thức đàn phép thượng biểu thì đột nhiên chóng mặt rơi xuống đất, chủ nhà sợ án mạng xảy ra, bèn thương lượng mời người khiêng đạo sĩ đi khỏi rồi sau đó giải quyết tiếp.

        Đột nhiên ông đạo sĩ ấy tỉnh lại và nghe như thế, thì liều mạng từ dưới đất ngẫng đầu lên nói với chủ nhân : “Ngài đưa tiền vừa thuê người khiên tôi cho tôi, để tôi tự mình thay ngài từ từ bò đi khỏi cũng được !”

                                                        (Quảng Tiếu phủ)

 

Suy tư 94:

        Con người ta sức lực thì có hạn nhưng lòng tham lam thì vô hạn, cho nên mới tận hết sức lực để làm và hậu quả cókhi chết người.

        Có người rán hết sức để làm thêm khi thân xác mệt mỏi rã rời nên mang bệnh nặng ; có người cố hết sức để mà ăn kẻo uổng phí thế là bị tức bụng mà chết ; có người ngủ gật khi lái xe trên đường cao tốc nhưng không chịu vào trạm nghỉ để nghỉ ngơi mà vẫn cố sức lái xe, thế là tai nạn chết người xảy ra...

        Có cái “rán” nên rán là :

-       Rán đi lễ trước mười phút trước khi chủ đi ra bàn thờ dâng lễ.

-       Rán nghe bài giảng trong thánh lễ.

-       Rán kết hợp với Đức Chúa Giê-su trên bàn thờ.

-       Rán ngồi im lặng vài phút sau khi rước lễ.

-       Rán ngồi lại mười phút  để cầu nguyện sau khi thánh lễ đã tan.

        Tất cả những cái “rán” này đều có thể làm cho chúng ta giàu có về đàng nhân đức trọn lành của mình. cũng như làm cho người khác “rán” đến với Chúa Ki-tô phục sinh như chúng ta vậy.


Lm. Giuse Maria Nhân Tài. csjb.  

(Dịch từ tiếng Hoa và viết suy tư) 

Thứ Hai, 2 tháng 10, 2023

Mỗi Ngày Một Câu Chuyện




93.         CON NGU BÁN THUỐC

        Có một người lần đầu tiên làm nghề thuốc bắc.     

        Một hôm có việc phải đi khỏi nhà nên dặn con trai coi tiệm thuốc. Có một khách quen đến mua ngưu tất và kê trảo hoàng liên , đứa con trai ngu đần ấy không biết tên thuốc, tìm khắp các thẻ tre đựng thuốc mà cũng tìm không thấy, nên chặt một cái chân của con trâu cày và hai chân gà của nhà đang nuôi gói lại đưa cho người khách ấy.

        Ông bố trở về và sau khi biết chuyện này thì cười lớn nói : “Nếu khách cần mua trí mẫu cụ mẫu, chẳng lẽ ngay cả mẫu thân mày cũng khiêng ra bán nữa hay sao ?”

                                                        (Quảng Tiếu phủ)

 

Suy tư 93 :

        Con ngu thì có nhiều lý do : bẩm chất không sáng dạ, ham chơi giỡn không lo học hành, cha mẹ không biết dạy con, cả ba điều trên đây đã làm cho con cái trở nên ngu đần.

        Bẩm chất không sáng dạ là người tự mình không chịu cố gắng học hành, là người không có “tự ái” khi thấy bạn bè giỏi giang hơn mình để cố gắng vươn lên, hơn nữa nếu nhà trường không có những chương trình học hành vui chơi lành mạnh thì trẻ em sẽ ra tìm những thứ vui chơi ngoài xã hội...

        Ham chơi không lo học hành là dấu hiệu của xã hội ngày càng có quá nhiều điều “tự do” mà các nhà có trách nhiệm không chịu lo điều chỉnh : phim sex bán dầy ngoài đường, karaokê thì tự do cho mọi hạng tuổi, cà phê đèn mờ thì không lành mạnh.v.v.v... tất cả những yếu tố ấy kết lại làm cho thanh thiếu niên (cả thiếu nhi) trở thành những kẻ chỉ biết ham chơi đua đòi...

        Cha mẹ không biết dạy con thì không ai biết dạy cả, cha mẹ chỉ biết lo chạy ngược xuôi kiếm tiền, lo sợ mất chức quyền, lo mánh mung mà quên mất dạy con trở nên người tốt, quen nhắc nhở chúng nó cố gắng học hành sống cho có lễ phép với mọi người...

        Các em trở nên sáng dạ thông minh, sống có ích cho mọi người là nhờ các em được đứng trên cái nền tảng vững chắc được xã hội loài người công nhận là : gia đình, nhà trường và xã hội.

        Có cha mẹ nào biết được điều ấy không nhỉ ?


Lm. Giuse Maria Nhân Tài. csjb.  

(Dịch từ tiếng Hoa và viết suy tư) 



Chủ Nhật, 1 tháng 10, 2023

Mỗi Ngày Một Câu Chuyện

 


92.   GIẢ DANH TÚ TÀI

        Ông phú hộ nọ có đứa con rất ngu đần giả danh tú tài.

        Một hôm nó đi kiện, trình đơn kiện lên nói là phải truy án khoản nợ, quan thấy hắn ta nói năng cử chỉ thô lỗ, bèn hoài nghi nên hỏi hắn ta:

-      “Mày đã là tú tài thì giải thích chương này coi sao: “Hằng công sát Tử Củ’.”

        Hắn ta không biết câu này xuất xứ từ kinh điển cổ “luận ngữ”, mà chỉ sợ án mạng mà cọc người lại, và để tránh hiềm nghi nên luôn miệng nói:

-      “Thật ra tiểu nhân không biết gì cả ạ !”

Quan sứ liền sai nha dịch đánh anh ta hai mươi thước bảng lớn.

        Con của phú ông sau khi đi ra khỏi cửa quan, nói với đứa đầy tớ:

-      “Ông quan huyện này thật không biết giảng đạo lý, nói ông nội ta giết Ông Tiểu Cửu, lại còn đánh ta hai mươi thước bảng lớn”.

Đầy tớ nói:

-      “Đó là lời của sách cổ, đáng lý ra ngài nên biết một vài chữ chứ !”

        Người ấy nói:

-      “Ta luôn miệng nói là không biết mà vẫn cứ đánh hai mưoi thước bảng, nếu nói biết thì chẳng lẽ ta phải bồi mạng hay sao ?”

                                                        (Quảng Tiếu phủ)

 

Suy tư 92:

        Người Việt Nam chúng ta có câu tục ngữ: “Con hư tại mẹ cháu hư tại bà”, nhưng nếu con ngu thì có lẽ tại cha của nó...

        Làm cha là người cầm cân nảy mực trong gia đình dù cho sống trong xã hội nào đi chăng nữa, đó là trật tự tự nhiên của xã hội loài người.

Thời nay có những người làm cha không cầm cân nảy mực mà chỉ muốn cầm chai bia ly rượu tối ngày, thì dù con cái không ngu cũng phải ngu bởi vì ông không biết tự chế mình thì không thể dạy con được; có những người cha hết la rồi chửi con cái tối ngày thì dù con cái hiền lành ngoan ngoãn cũng trở thành những kẻ bỏ nhà đi hoang; có những người cha chỉ biết cờ bạc chứ không biết dạy con cho nên người bởi vì bản thân của ông ta thích la ó chửi mắng, thì con cái trước sau gì cũng giả danh “tú tài” để đi ăn cướp mà thôi...

Con ngoan là do cha mẹ dạy dỗ và nêu gương trước, con hư là do cha mẹ không sống đời đạo đức.

        Cha mẹ là người Ki-tô hữu thì biết sống và dạy con cái theo tinh thần Phúc Âm của Đức Chúa Ki-tô, thì dù con có ngu cũng trở thành thông minh bởi vì chính Đức Chúa Thánh Thần đang dạy dỗ chúng nó qua cuộc sống đạo đức thánh thiện của cha mẹ chúng nó...

        Cầm cân nảy mực của cha mẹ trong gia đình, trước hết chính là sống mực thước với chính bản thân mình qua ánh sáng của Phúc Âm.


Lm. Giuse Maria Nhân Tài, csjb. 

(Dịch từ tiếng Hoa và viết suy tư) 

Thứ Sáu, 29 tháng 9, 2023

Mỗi Ngày Một Câu Chuyện

 


91.   MỘT ĐỒNG THÌ KHÔNG NÊN CỨU

        Có một người rất bủn xỉn keo kiết.

        Một hôm ra khỏi nhà gặp con sông nhỏ nước dâng cao, ông ta không đành bỏ tiền ra để ngồi thuyền qua sông nên liều cái mạng già lội bộ qua sông, dưới sông có gì ai mà biết được, nước sâu lại chảy mạnh nên đẩy ông ta trôi xa nữa dặm hơn.

        May mà đứa con trai đứng trên bờ nhìn thấy, cuống cuồng cả lên, bèn kêu một chiếc thuyền đến cứu mạng ông ta, phu thuyền đòi một đồng bạc vuông mới dám đến cứu, nhưng con trai chỉ trả năm xu bạc mà thôi, hai bên trả giá rất lâu mà vẫn chưa xong.

        Ông cha đang vùng vẩy loạn xạ trong nước sắp chết, nhìn con trai và nói lớn:

-      “Con trai của ta, con trai của ta, năm xu thì  được, nhưng một đồng thì không nên cứu !”

                                                       (Quảng Tiếu phủ)

 

Suy tư 91:

        Có người vì sợ tốn tiền nên bị chết chìm, có người vì sợ tốn tiền nên không cho con cái đi học, có người vì sợ mất tiền mà tật mang nên dù bệnh nặng cũng không thèm đến thầy thuốc...

        Tất cả cái sợ trên đều bắt đầu từ lòng keo kiết mà ra.

        Có người Ki-tô hữu vì sợ mất coi buổi trực tiếp đá banh thế giới nên đã không đi lễ ngày chúa nhật, có người sợ con cái ra đường mắc mưa bệnh nên không cho con cái đi học giáo lý ở nhà thờ, có người vì sợ lỡ hẹn với người yêu nên thà không đi lễ để đến nơi hẹn trước...

        Chúng ta sợ đủ thứ, nhưng những thứ đó thì không giúp gì cho phần rỗi của chúng ta.

        Mất linh hồn sa hoả ngục là cái đáng sợ nhất mà chúng ta lại không sợ, đúng là đáng sợ thật !


Lm. Giuse Maria Nhân Tài, csjb. 

(Dịch từ tiếng Hoa và viết suy tư) 

Thứ Năm, 28 tháng 9, 2023

Mỗi Ngày Một Câu Chuyện

 


90.   NGÓ SEN LỚN NHƯ THUYỀN

        Chủ nhân dùng chóp sen để đãi khách nhưng giữ lại khúc lớn trong nhà bếp.

        Khách cười nói:

-      “Tôi thường đọc thơ: ‘Đỉnh Thái Tất đầu ngọc giếng sen, nở hoa mười trượng ngó sen như thuyền’. Trước đây hoài nghi không thể có ngó sen to lớn như thế, hôm nay thì tin rồi”.

        Chủ nhân hỏi:

-      “Đó là duyên cớ gì ?”

        Khách trả lời:

-      “Chóp sen đã đến nơi đây mà đầu sen thì vẫn còn ở trong nhà bếp ấy”.

                                                        (Qủang Tiếu phủ)

 

Suy tư 9:

        Người ta khi đãi khách thì có hai thái độ: một là lo lắng không biết khách thích ăn món gì và chọn nấu làm sao cho khách vui lòng, hai là có gì ăn nấy.

        Thái độ thứ nhất là của người đón khách quý và coi trọng khách, thái độ thứ hai là coi khách thân tình như người quen biết trong gia đình, cả hai thái độ đều bày tỏ tâm tình hiếu khách của chủ nhà.

        Có người khách đến nhà chỉ đem là ly nước lã với lời nói trỏng trỏng: uống nước; có người khách tới nhà thì vồn vã tay bắt mặt mừng rối rít gọi con cái đem nước ngọt mát lạnh ra khách dùng; lại có người khách đến nhà thì kêu con ra coi khách là ai, nếu là người mình không thích thì nói: cha mẹ không có nhà...

        Đức Chúa Giê-su mời gọi chúng ta tiếp đãi bất cứ người khách nào: khách quen khách lạ, khách là quan lớn hay thường dân, là người lớn hay trẻ em, là người giàu có hay nghèo hèn, bởi vì chính Ngài đã chia sẻ thân phận khách đày như chúng ta: hy vọng được mọi người đối đãi ân cần và đó cũng là tâm tình của chúng ta khi lỡ đường lỡ sá.

        Người Ki-tô hữu không phân biệt khách là ai, bởi vì đối với họ tất cả mọi người đều là con cái của Thiên Chúa, và trong Chúa Ki-tô họ đều là anh chị em của mình...


Lm. Giuse Maria Nhân Tài, csjb. 

(Dịch từ tiếng Hoa và viết suy tư) 

Thứ Tư, 27 tháng 9, 2023

Mỗi Ngày Một Câu Chuyện

 


89.   THAY NHAU ĂN CƠM

        Có một người rất thích đánh cờ, thường hay qua nhà hàng xóm để đấu cờ.

        Một hôm, anh em người hàng xóm luân phiên nhau đại chiến với ông ta, giết nhau cả nữa ngày mà cũng khó phân khó giải. Đến giờ ngọ, hai anh em chủ nhân thay đổi nhau đi vào ăn cơm.

        Sau giờ ngọ, người mê đánh cờ cảm thấy đói trong bụng, tinh thần mệt mỏi, nhìn thấy khí sắc của hai đối thủ vẫn như cũ, thì tỉnh ngộ hẳn lên, bèn cười nói:

-      “Hôm qua tôi đi du ngoạn nơi chùa nhìn thấy cái nồi khí (nồi để chưng đồ ăn) trong nhà bếp, bề cao một trượng có thừa”.

        Chủ nhân kinh ngạc hỏi:

-      “Cái nồi quá cao làm sao xới cơm ra để ăn được ?”

        Người mê đánh cờ trả lời:

-      “Tốp hoà thường này rất là giảo hoạt, trên cái nồi chưng họ bắt lên cái thang dài, một người chui vào ăn, ăn xong thì chui ra kêu người khác vào ăn...”

                                                        (Quảng Tiếu phủ)

 

Suy tư 89:

        “Xa luân chiến” là một trận pháp lợi hại khiến cho đối phương từ hăng hái đến rã rời và cuối cùng thì bị thua,  nhưng đó là trận pháp đại quy mô không nên dùng khi đánh cờ bởi vì như thế là không công bằng.

        Ma quỷ vốn là tên đại bịp và không công bằng cho nên nó thường hay dùng chiến thuật “xa luân chiến” để tấn công những người đạo đức, tức là những người muốn sống theo Lời Chúa dạy. “Xa luân chiến” của ma quỷ là từ từ đưa ra những cám dỗ xem ra không thiệt hại gì cho lắm, tức là nó làm cho chúng ta đi vào sự tội cách nhẹ nhàng êm ái mà chúng ta cứ ngỡ là mình làm đúng, cho đến khi sực tỉnh thì đã thấy mình đang tắm trong bùn nhơ tội lỗi...

        Ma quỷ là loài quỷ quyệt, nó không bao giờ làm cho chúng ta có cảm giác phạm tội khi làm sai, do đó mà Đức Chúa Giê-su dạy bảo chúng ta phải tỉnh thức và cầu nguyện để khỏi sa chước cám dỗ là ý đó vậy.

        “Xa luân chiến” của người Ki-tô hữu là cầu nguyện, cầu nguyện và cầu nguyện, thử hỏi ma quỷ nào dám chiến thắng người luôn cầu nguyện chứ ?


Lm. Giuse Maria Nhân Tài, csjb. 

(Dịch từ tiếng Hoa và viết suy tư)