Thứ Bảy, 18 tháng 5, 2024

Lễ Hiện Xuống

 




CHÚA NHẬT LỄ HIỆN XUỐNG


Tin Mừng : Ga 20, 19-23.
“Như Chúa Cha đã sai Thầy, thì Thầy cũng sai anh em, anh em hãy nhận lấy Thánh Thần”.

Anh chị em thân mến,
Hôm nay là ngày lễ Đức Chúa Thánh Thần hiện xuống, và cũng là ngày sinh nhật của Giáo Hội. Tôi xin chúc tất cả anh chị em mỗi người được tràn đầy ân sủng của Chúa Thánh Thần, để chúng ta cùng nhau xây dựng một xã hội huynh đệ, một giáo xứ yêu thương và một gia đình hạnh phúc.
Mặc dù chúng ta đã làm Tuần Cửu Nhật kính Chúa Thánh Thần, để xin Ngài ban cho chúng ta những ơn cần thiết để chúng ta sống bác ái với anh chị em, và làm chứng cho tình yêu của Đức Chúa Giê-su, nhưng tôi cũng nhân dịp ngày lễ trọng này để chia sẻ với anh chị em ít điều về bổn phận của người Ki-tô hữu.

1. Thánh Thần hướng dẫn chúng ta.
Khi lãnh nhận bí tích Rửa Tội, chúng ta được trở nên con cái của Thiên Chúa, của sự sáng, Ba Ngôi Thiên Chúa lập tức trở thành chủ nhân tâm hồn của chúng ta, từ đó trở về sau, chúng ta được gọi là người Ki-tô hữu, và chỉ có người Ki-tô hữu -do Đức Chúa Thánh Thần tác động- mới hiểu được vai trò làm con Chúa ngay trong cuộc sống ở trần gian này.
Bổn phận của người con Chúa không chỉ là ngày ngày đến nhà thờ dâng lễ đọc kinh, cũng không chỉ là bỏ tiền của ra xây thờ, nhưng cái quan trọng hơn chính là “ra đi rao giảng và làm chứng cho Tin Mừng” như lời của Đức Chúa Giê-su đã dạy.
Có những người Ki-tô hữu chỉ biết Chúa ở trong nhà thờ, cho nên họ thường phê bình những hoạt động bên ngoài xã hội của anh em; có những người Ki-tô hữu chỉ biết Chúa nơi những bà con họ hàng, cho nên họ thường dửng dưng trước những người nghèo bất hạnh ngay bên cạnh họ...
Rao giảng Tin Mừng của người giáo dân thì có thể nói là “thiên hình vạn trạng” hơn cả các tu sĩ nam nữ, bởi vì chính các Ki-tô hữu là những hạt giống Tin Mừng được Đức Chúa Giê-su gieo vãi khắp cùng ngõ hẽm của xã hội trần thế, bởi vì chính người Ki-tô hữu là những tai, mắt, miệng của Giáo Hội, mà trong sinh hoạt thường ngày của họ người ta luôn nhìn thấy Giáo Hội của Chúa cách sống động, và sống động nhất chính là khi họ thực hành Lời của Chúa dạy yêu người thân cận như chính mình, đó chính là lời rao giảng Tin Mừng mạnh mẽ nhất vậy.

2. Thánh Thần là quả tim sống động.
Đức Chúa Thánh Thần không ở nơi đâu xa lạ, nhưng hằng ngày Ngài vẫn luôn ở với chúng ta để hướng dẫn, dạy dỗ và làm cho chúng ta trở nên người con tốt lành của Thiên Chúa.
Có người hỏi tôi rằng: tại sao các cha ít khi nói đến Đức Chúa Thánh Thần cho giáo dân nghe, mà chỉ lúc nào có dịp lễ gì có liên quan đến Thánh Thần, hay có trẻ em lãnh nhận bí tích thêm sức thì mới giảng về Đức Chúa Thánh Thần cho giáo dân nghe ? Một câu hỏi để nhắc nhở chúng tôi là những mục tử, một câu hỏi để nhắc nhở chúng ta là những người Ki-tô hữu phải luôn luôn xác tín rằng: Đức Chúa Thánh Thần vẫn luôn mãi mãi ở trong tâm hồn chúng ta, chính Ngài đã thôi thúc chúng ta làm việc lành tránh điều dữ, chính Ngài hướng dẫn chúng ta biết chọn điều gì cho đẹp lòng Thiên Chúa để làm và điều gì không nên làm.
Vâng, Đức Chúa Thánh Thần có vai trò rất đặc biệt và quan trọng trong đời sống của người Ki-tô hữu, Chính Ngài được Đức Chúa Giê-su xin Đức Chúa Cha ban xuống cho các Tông Đồ để mở ra trí huệ cho các ngài, chính Ngài đã kiện toàn và mở mang Giáo Hội ở trần gian, chính Ngài đã làm cho chúng ta trở nên những chứng nhân của Tin Mừng trong cuộc sống hôm nay.
Đức Chúa Thánh Thần là quả tim trong thân thể, Đức Chúa Thánh Thần là cái bánh lái của con thuyền, thân xác không có quả tim là thân xác không có sự sống, thuyền không bánh lái là thuyền trôi nỗi trên biển không định hướng, đời sống của người Ki-tô hữu nếu không có Đức Chúa Thánh Thần hướng dẫn thì chỉ là một cái mả tô vôi, hoặc chỉ là một con thuyền lênh đênh trôi vật vờ trong biển khổ của trần gian đầy cạm bẩy của cám dỗ.
Anh chị em thân mến,
Hôm nay là ngày sinh nhật của Giáo Hội – lễ Hiện Xuống- chúng ta cầu xin cho Giáo Hội luôn lắng nghe lời dạy bảo và hướng dẫn của Đức Chúa Thánh Thần, để Giáo Hội luôn trở nên ánh sáng của muôn dân; chúng ta cũng xin Đức Chúa Thánh Thần ở mãi với mỗi người trong chúng ta, dù ở đâu, làm gì và trong cương vị nào, chúng ta cũng cầu xin Ngài hướng dẫn, để chúng ta trở nên những chứng nhân của Tin Mừng, của Đức Chúa Ki-tô Phục Sinh, để khi mọi người nhìn thấy việc chúng ta làm, lời chúng ta nói đều phù hợp với đức ái của Tin Mừng, thì họ sẽ nhận ra Đức Chúa Giê-su đang ở trong chúng ta vậy.
Xin Thiên Chúa chúc lành cho tất cả chúng ta.

Lm. Giuse Maria Nhân Tài, csjb.
----------
http://www.vietcatholic.org
https://www.facebook.com/jmtaiby
http://www.nhantai.info

Thứ Sáu, 17 tháng 5, 2024

Mỗi Ngày Một Câu Chuyện

 


87.    DI HOÀNH KHÓC RỐNG

Di Hoành có tài nhưng tính ngạo mạn.

Năm nọ, vì đắc tội với Tào Tháo mà suýt bị nguy hiểm, sau đó Tào Tháo đem ông ta dâng cho Lưu Biểu, trước khi đi, dân chúng đều tụ họp ở trong Thành Nam để tiễn biệt, lúc Di Hoành chưa đến thì mọi người bàn với nhau :

-      “Hôm nay chúng ta phải làm cho Di Hoành nhục nhã, đợi khi ông ta đến thì tất cả chúng ta đều không mở miệng nói, có người nằm và có người ngồi...”

Di Hoành vừa tới nơi liền khóc rống lên thảm thiết, làm cho người nghe rất là thương tâm, mọi người vội vàng hỏi ông ta tại sao khóc thảm thiết như vậy, Di Hoành cười thầm trong bụng, nói:

-      “Nhìn thấy người ngồi giống như nấm mồ, thấy người nằm giống như xác chết, ở giữa nấm mồ và xác chết có thể không khóc lóc thảm thương sao ?”

                                                                  (Cổ kim tiếu sử)

 

Suy tư 87 :

        Không ai thấy nấm mộ và tử thi mà không chạnh lòng: có người thương cảm, có người hối tội, có người than khóc, có người đau khổ.v.v... bởi vì con người ta được dựng nên bằng đất sét cho nên cũng sẽ chạnh lòng trước những tử thi và nấm mồ.

“Ngồi là nấm mồ, nằm là tử thi” là câu nói rất có ý nghĩa đối với những người Ki-tô hữu có đức tin, bởi vì khi họ phạm tội trọng là linh hồn của họ đã chết, mạch ân sủng dưỡng nuôi đời sống thiêng liêng của họ đã bị cắt đứt đoạn tuyệt với Thiên Chúa, cho nên dù họ sống thì cũng như đã chết, dù họ ngồi hay nằm thì giống như nấm mồ và tử thi...

Con người ta khi ngồi là một nấm mồ sống, khi nằm thì là một tử thi sống, chỉ có điều là nấm mổ biết đi và tử thi biết thở mà thôi.

Nấm mồ và tử thi thì người yếu bóng vía thấy và chạy ngay nên nó ít hại người, nhưng những người sống mà còn mang tội trọng trong mình thì đáng sợ vô cùng, vì những “nấm mồ và tử thi” này sẽ gây gương mù gương xấu cho người khác, bệnh truyền nhiễm này nặng nề hơn tất cả các ôn dịch do thời tiết gây nên.

Đáng sợ thật !


Lm. Giuse Maria Nhân Tài, csjb. 

(Dịch từ tiếng Hoa và viết suy tư) 

Thứ Năm, 16 tháng 5, 2024

Mỗi Ngày Một Câu Chuyện

 


86.    DỰA VÀO BỘ XƯƠNG KHÔ

Chu Dị ở làng Tiền Dung rất ngạo mạn, coi thường các đại quan của triều đình, hể gặp chuyện là chế nhạo họ.

Có người khuyên ông ta không nên như thế, nhưng Chu Dị lại không cho là như vậy, nói:

-      “Tôi dựa vào bản lãnh của mình nên được minh chúa khen ngợi, còn mấy ông quan to ấy đều ỷ vào các bộ xương khô của tổ tiên mà khinh dể người khác, nếu tôi cúi đầu hèn hạ trước mặt họ, thì lại càng làm cho họ thêm khinh miệt, tôi gọi đó là đánh phủ đầu”.

                                                                  (Cổ kim tiếu sử)

 

Suy tư 86 :

        Ở đời có rất nhiều người thành đạt do tự sức mình làm nên, cũng có rất nhiều người cậy thế người thân làm lớn để tiến thân vinh thân phì da.

        Thành đạt do mình làm ra thì nên tự hào chứ không nên kiêu ngạo coi ai chẳng ra gì, bởi vì tất cả mọi sự chỉ là như gió thoảng mây bay, nay còn mai mất, cái tồn tại đó chính là tâm hồn khiêm tốn vẫn ở mãi trong tâm hồn của người khác; người khác khinh miệt mình không phải là mình nghèo cũng không phải là không thành đạt, nhưng là vì tư cách của mình hèn hạ, ngạo mạn, bởi vì có nhiều người nghèo nhưng rất được người khác kính trọng, cũng có nhiều người không thành đạt nhưng ai cũng mến thương họ...

        Khinh miệt người khác thành đạt vì họ dựa vào thế của tổ tiên là không phải tính cách của người Ki-tô hữu, nhưng đó là tư cách của kẻ tiểu nhân, bởi vì người Ki-tô hữu luôn xác tín rằng, dù cậy vào thế của ai chăng nữa thì họ cũng là con cái Thiên Chúa cần được mọi người yêu thương và hướng dẫn, để trở nên con cái tốt lành của Ngài.


Lm. Giuse Maria Nhân Tài, csjb. 

(Dịch từ tiếng Hoa và viết suy tư) 

Thứ Tư, 15 tháng 5, 2024

Mỗi Ngày Một Câu Chuyện

 


85.    SẼ KHÔNG THIẾU KHÁCH

Trương Toản và Hà Kính Dung cùng nhau làm việc trong sứ bộ, nhưng chí hướng thì không giống nhau.

Hà Kính Dung lấy con gái lớn của Lương Võ đế làm phò mã và có quyền thế, khách khứa đều nịnh nọt lấy lòng ông ta và có rất nhiều người kề cận bên cạnh ông ta, mà người đi bên cạnh Trương Toản thì lại lèo tèo thưa thớt.

Từ đó về sau, Trương Toản bèn không tiếp khách, mỗi khi có khách đến thì nói: “Tôi sẽ không thiếu khách như Hà Kính Dung.” để từ chối tiếp khách.

(Cổ kim tiếu sử)

 

Suy tư 85 :

Ở đời có nhiều hạng khách: khách đến cầu thân, khách đến để ăn nhậu, khách quen, khách sơ giao, khách hiếu kỳ mà đến, khách đến để nịnh bợ, khách đến để cậy nhờ, khách quý, khách sang, khách hèn.v.v… và còn nhiều loại khách khác với những mục đích khác nhau…

Khách nào cũng là khách, nhưng con người ta thường hay phân biệt thành từng hạng để đối xử cho đúng với mức độ đáng kính trọng của khách, cho nên vẫn còn có nhiều vị khách cúi đầu lòn cúi, và vẫn còn có những vì khách vị danh dự sĩ diện mà không làm khách dù được mời…

“Khách nào cũng là khách của mình”, đó phải là lời nói tự trong tâm của người Ki-tô hữu, bởi vì dù họ có đến làm khách với mục đích gì chăng nữa thì họ cũng vãn là khách của mình, nhưng quan trong hơn chính là người Ki-tô hữu luôn nhìn thấy Đức Chúa Giê-su trong người khách đến nhà mình, do đó từ cung cách phục vụ cho đến lời ăn tiếng nói đều phản ảnh lại tinh thần Phúc Âm của Đức Chúa Giê-su. Đức Chúa Giê-su đã làm khách đi đường với hai môn đệ thành Em-mau, Đức Chúa Giê-su cũng đã làm khách nơi nhà của chị em bà Martha, Đức Chúa Giê-su cũng đã làm khách nơi nhà thu thuế Gia-kêu, Ngài cũng làm khách nơi nhà nhạc mẫu của thánh Phê-rô, và cuối cùng với ý nghĩa lớn lao nhất là Đức Chúa Giê-su cũng đã làm khách lưu đày ở trần thế này trong suốt ba mươi ba năm…

Khách là phản ảnh lại hình ảnh của Đức Chúa Giê-su sống tại trần gian, cho nên có những lúc chúng ta “trách” Đức Chúa Giê-su vì Ngài không để cho chúng ta có cơ hội tiếp đón Ngài như chị em Martha, như Gia-kêu lùn.v.v… nhưng thật ra chính Đức Chúa Giê-su đã tạo rất nhiều cơ hội để chúng ta tiếp đón Ngài, Ngài chính là những người khách đủ hạng người trong xã hội đang đến nhà chúng ta mỗi ngày ấy.


Lm. Giuse Maria Nhân Tài, csjb. 

(Dịch từ tiếng Hoa và viết suy tư) 

Thứ Ba, 14 tháng 5, 2024

Mỗi Ngày Một Câu Chuyện

 


84.    TIẾNG VỌNG CÁCH VÁCH

La Thừa Tự khi còn ở Châu Tây, mỗi đêm đều nghe tiếng âm thanh va chạm của nhà hàng xóm kế bên không dứt cho đến trời sáng thì thôi.

La Thừa Tự hiếu kỳ muốn biến rõ là như thế nào, bèn đục một lỗ nhỏ nơi bức vách để quan sát, té ra là người hàng xóm vì trời quá lạnh nên hai hàm răng đánh nhau cầm cập !

(Cổ kim tiếu sử)

 

Suy tư 84 :

Ở những thành phố và những nơi phố thị người hàng xóm thường dửng dưng với nhau, bởi vì ai cũng sống cho mình, cửa nhà đóng kín mít cả ngày và có khi “chơi” cả một con chó Phú Quốc ngồi ngay trước cổng canh nhà, cho nên tuy nhà sát vách mà không biết đến nhau...

Con người ta vì nhiễm thói ích kỷ của tội nguyên tổ nên luôn trở thành kẻ xa lạ của nhau, thậm chí xa lạ ngay cả trong gia đình của mình.

Con người thời nay chỉ trong nháy mắt là biết được chuyện đang xảy ra trên thế giới, nhưng chuyện xảy ra ngay bên cạnh nhà của mình thì lại không biết, bởi vì con mắt xác thịt thì thích nhìn đến những chuyện trên mây trên gió, tức là thích nhìn những sự việc mà mình chỉ cảm nghiệm qua màn hình, còn con mắt tâm hồn có thể nhìn thâu qua bức tường ích kỷ, ghét ghen, thù hận thì lại bị bịt kín bởi thù hận, ghét ghen và ích kỷ kiêu căng, cho nên không nghe không thấy những mảnh đời tội nghiệp của nhà nghèo bên cạnh nhà mình để giúp đỡ và ủi an...

Người Ki-tô hữu được Đức Chúa Giê-su cứu chuộc, Đức Chúa Thánh Thần thánh hóa nên tai mắt tâm hồn của họ rất nhạy bén trước những đau khổ của tha nhân, nhất là người hàng xóm bất hạnh bên cạnh nhà mình.

Thứ tự truyền giáo là như thế này: trước tiên là trong gia đình, thứ đến là hàng xóm, tiếp đến là ngoài đường và cứ thế mà lan rộng ra đến với mọi người...


Lm. Giuse Maria Nhân Tài, csjb. 

(Dịch từ tiếng Hoa và viết suy tư) 

Thứ Hai, 13 tháng 5, 2024

Mỗi Ngày Một Câu Chuyện

 


83.    CHUYỂN NHƯỢNG ĐÙI LỚN

Nghĩa Hưng Trữ gia đình rất nghèo, mùa đông không có quần mặc để chống lạnh, bèn nói bừa một câu thơ:

-      “Gió tây thổi tiếng mưa đơn độc, hai cái đùi lớn không bỏ xuống được. Triều đình đến yết thị nơi đầu phố, mượn người có quần để mặc đi.”

(Cổ kim tiếu sử)

 

Suy tư 83 :

Có người thích trời lạnh và có người rất sợ lạnh.

Sợ lạnh là vì cơ thể không được khỏe mạnh, không sợ lạnh là vì thân thể có...nhiều mỡ.

Nhưng có những người rất sợ lạnh mà vẫn cảm thấy ấm áp dù họ đang đi ngoài trời gió lạnh, bởi vì trong lòng họ tràn ngập tình yêu: yêu Thiên Chúa, yêu tha nhân; lại có người không sợ lạnh nhưng vẫn cứ run lên dù họ đang ngồi trong nhà ấm áp có máy sưởi, bởi vì trong lòng họ thiếu vắng tình thương. Như thế thì cũng đủ biết rằng, tâm hồn mà lạnh thì đáng sợ hơn thể xác lạnh.

Người Ki-tô hữu là những người luôn bị lửa tình yêu của Thiên Chúa đốt nóng tâm hồn, nên họ luôn cảm thấy tâm hồn ấm áp và tràn đầy tình yêu của Thiên Chúa, do đó họ luôn muốn đem lửa yêu mến này đi sưởi ấm tâm hồn những người đang lạnh buốt vì thiếu tình người, họ muốn đem tình yêu này đốt lên một ngọn lửa mến yêu của Đức Chúa Giê-su trong những người bất hạnh, bằng chính những thái độ hòa nhã tôn trọng và vui tươi đối với những người bị đời bỏ rơi khinh dể...

Mùa lạnh mà không có quần mặc thì đúng là lạnh thật, nhất là hai chân bị lạnh thì không thể ngủ được, đúng là tội nghiệp. Người Ki-tô hữu nếu không có chiếc áo yêu thương để mặc, thì đáng tội nghiệp hơn người nhà nghèo không có quần mặc mùa đông rất nhiều, bởi vì dù cho có áo quần mùa đông mà thiếu lửa yêu mến Thiên Chúa thì quả là tội nghiệp vô cùng...


Lm. Giuse Maria Nhân Tài, csjb. 

(Dịch từ tiếng Hoa và viết suy tư) 

Chủ Nhật, 12 tháng 5, 2024

Mỗi Ngày Một Câu Chuyện

 


82.    ÁO KỸ NỮ CỦA HẠ HẦU

Thích sứ Dự Châu là Hạ Hầu Đản bủn xỉn quá quắt, vào những năm cuối đời thì thích nghe âm nhạc gọi là hưởng thụ, trong nhà có mười người ca kỹ nhưng đều không cho họ mặc áo để cho dễ coi một chút, mà khuôn mặt của mấy ca kỹ này cũng bình thường.

Mỗi khi có khách đến, Hạ Hầu Đản để cho ca kỹ ngồi sau bức rèm tấu nhạc xướng ca, những người biết rõ sự tình bèn gọi bức rèm này là “áo kỹ nữ của Hạ Hầu”.

(Cổ kim tiếu sử)

Suy tư 82 :

Các ca sĩ thời nay cũng như ca sĩ thời xưa đều thích ăn diện cho nổi, mặt mày cho dù xấu thì cũng cố mà đi thẫm mỹ viện để sửa hình sửa tướng cho đẹp hoặc ít nữa cũng dễ coi đôi chút, bởi vì thích làm đẹp và chơi nổi là “nghể” của các ca sĩ, dù họ là nam hay nữ...

Thời xưa cũng như thời nay, các ca đoàn của các nhà thờ đều có đồng phục riêng để làm đẹp và cũng để trang nghiêm khi hát thánh ca trong nhà thờ, đó là một truyền thống tốt đẹp và nên giữ gìn.

Ca đoàn là một bộ phận của cộng đoàn dân Thiên Chúa không tách biệt ra khỏi cộng đoàn giáo dân; các thành viên của ca đoàn (ca viên) là những phần tử trong cộng đoàn giáo xứ, tình nguyện đem lời ca tiếng hát của mình để ca ngợi tán tụng Thiên Chúa, và để giúp cho cộng đoàn nâng tâm hồn lên với Chúa, cho nên có thể nói ca đoàn của các nhà thờ giống như các ca đoàn thiên sứ trên trời, ngày đêm cất tiếng hát để tán dương danh Thiên Chúa vậy, vinh dự vô cùng...

Có một vài ca đoàn không hiểu rõ vai trò rất vinh dự ấy của mình nên cứ “làm eo” với cha sở, thích tự tung tự tác, thích chơi nổi cho xôm trò mà đi quá đà phụng vụ cho phép, nên thay vì tán dương danh Thiên Chúa thì họ lại làm cho danh mình cả sáng, thế là nhà thờ biến thành nhà hát và thánh lễ biến thành cuộc biểu diễn văn nghệ quần chúng với đàn trống xập xình.

Hạ Hầu Đản vì tiếc tiền để may áo đẹp cho các ca kỹ nên bắt họ ngồi sau bức rèm để đàn ca hát xướng, các nhà thờ không tiếc tiền để may đồng phục cho ca đoàn, nhưng ca đoàn thì lại ỏng ẹo nủng nịu như là hát cho cha sở và ban đại diện nghe không bằng.

Hát hay hát dở đối với Thiên Chúa thì không thành vấn đề, vấn đề là các ca viên có tâm hồn hát cho Thiên Chúa nghe không mà thôi !

 Lm. Giuse Maria Nhân Tài, csjb. 

(Dịch từ tiếng Hoa và viết suy tư) 

Thứ Bảy, 11 tháng 5, 2024

Lễ Thăng Thiên

 


CHÚA NHẬT LỄ THĂNG THIÊN


Tin Mừng : Mc 16, 15-20.
“Đức Chúa Giê-su được đưa lên trời và ngự bên hữu Thiên Chúa”.

Anh chị em thân mến,
Sống ở đời ai cũng thích tìm hạnh phúc cho mình, nhưng chúng ta –những người Ki-tô hữu- đều biết rằng, hạnh phúc đích thực không phải ở tại trần gian này, mà ở trên thiên đàng, nơi có Đức Chúa Giê-su –Đấng đã chết, đã sống lại và lên trời- đang ngự bên hữu Thiên Chúa Cha, cùng với Đức Mẹ Ma-ri-a và các thánh nam nữ.
Trước mặt các tông đồ, Đức Chúa Giê-su đã về trời, về nơi Ngài đã ngự trước khi xuống thế làm người, về lại bên hữu Đức Chúa Cha, để rồi sẽ trở lại trong vinh quang để phán xét kẻ lành người dữ.

1. Ngước mặt nhìn trời.
Các tông đồ đang ngỡ ngàng nhìn trời như vừa mất một cái gì cao quý, các ông ngước mặt nhìn trời, nhìn mãi cho đến khi thiên thần nhắc nhở làm các ông trở về với thực tại là cuộc sống ở trần gian. Ngước mặt nhìn trời mà lòng ao ước được về trời với Thầy chí thánh, lòng các tông đồ xôn xao vui sướng vì từ nay mình còn có một nơi rất hạnh phúc, hạnh phúc và bình an, đó là được sum họp với Chúa trên cõi trời cao kia.
Cuộc sống của chúng ta, thực tại của chúng ta là trần thế, sống trong trần thế với tất cả những gì là của trần thế, nhưng lòng của chúng ta vẫn luôn hướng về trời, hướng về trời tức là hướng về Đức Chúa Giê-su, là nhớ lại những lời của Ngài đã nói đã dặn dò cho các tông đồ: “Anh em hãy đi khắp tứ phương thiên hạ, loan báo tin mừng cho mọi loài thọ tạo”, mọi loài thọ tạo là bao gồm tất cả những gì mà Thiên Chúa đã tạo dựng, mà đối tượng quan trọng nhất chính là con người, họ chính là những người đã trở nên anh em chị em của chúng ta trong Đức Chúa Giê-su Ki-tô.
Ngước mặt lên trời để loan báo Tin Mừng cho anh em chị em, bởi vì không ai loan báo tin vui mà cúi gầm mặt xuống đất; ngước mặt lên để hân hoan, để vui mừng, để cảm tạ, để chia sẻ những gì mà chúng ta đã cảm nghiệm, đã sống trong cuộc sống đời thường của mình, đó chính là niềm vui tha thứ, niềm vui thân thiện, niềm vui phục vụ, niềm vui cảm thông và niền vui cộng tác với nhau trong công việc bổn phận hằng ngày của chúng ta. Đó chính là việc làm tích cực để loan báo Tin Mừng cho mọi loài thọ tạo vậy.

2. Ngước mắt nhìn anh em.
“Các tông đồ thì ra đi rao giảng khắp nơi...” bằng lời nói và kèm thêm những dấu lạ, nhưng quan trọng hơn là có Chúa ở cùng các ngài.
Ngày hôm nay chúng ta rao giảng Lời Chúa qua internet, qua truyền hình, qua truyền thanh và qua mọi phương tiện có thể, nhưng tất cả những phương tiện ấy là chỉ để hỗ trợ cho đời sống Phúc Âm của chính mỗi người chúng ta. Người ta thích nhìn xem hành động bác ái của chúng ta hơn là coi trên truyền hình, người ta thích nghe lời chính miệng của chúng ta nói hơn là đọc trên internet, bởi vì con người thời nay chỉ thích nhìn và nghe những gì thật sống động tự nơi chúng ta -người Ki-tô hữu- xuất phát ra.
Và chúng ta cũng vậy, khi ngước mặt nhìn trời để trông chờ Chúa đến, thì đồng thời cũng hãy ngước mắt nhìn anh em đang gặp khốn khó để giúp đỡ, ngước mắt nhìn anh em đang thất vọng để ủi an, ngước mắt nhìn anh em đang bị áp bức mà bênh vực và ngước mắt nhìn người nghèo chung quanh chúng ta, họ đang nhìn chúng ta, chờ đợi chúng ta thực hành Lời Chúa là yêu thương người thân cận như chính mình.
Anh chị em thân mến,
Hôm nay lễ Đức Chúa Giê-su lên trời, và cũng là niềm hy vọng được về trời chung hưởng hạnh phúc với Chúa của chúng ta, tôi xin mời anh chị em tự xét mình, tự vấn lương tâm coi chúng ta có ao ước những sự trên trời hơn những sự của trần thế:
a. Có lúc nào tôi ngước mặt nhìn lên tượng Thánh Giá Chúa để nói: Lạy Chúa, con rất yêu mến Chúa .
b. Có lúc nào tôi ngước mắt nhìn anh em, chị em và cầu nguyện thầm: Lạy Chúa, xin ban cho họ được hạnh phúc của Chúa.
Xin Thiên Chúa chúc lành cho tất cả chúng ta.

Lm. Giuse Maria Nhân Tài, csjb.
----------
http://www.vietcatholic.org
https://www.facebook.com/jmtaiby
http://www.nhantai.info

Thứ Sáu, 10 tháng 5, 2024

Mỗi Ngày Một Câu Chuyện

 


81.    THỪA TƯỚNG THÔNG MINH

Hán Vũ thường nói với Lý Thành:

-      “Tôi với thừa tướng Thôi Quần quen biết nhau đã nhiều năm, tôi cảm thấy ông ta là người quá thông minh”.

Lý Thành hỏi:

-      “Ông ta thông minh về phương diện nào ?”

Hán Vũ nói:

-      “Thôi Quần rất biết rõ mình, xưa nay không dám múa rìu qua mắt thợ”.

                                                                  (Cổ kim tiếu sử)

 

Suy tư 81 :

        Người thông minh thì học đâu nhớ đó, đây là loại thông minh của các tử sĩ, nhưng người cực kỳ thông minh là người biết mình hay dở đến đâu để tiến để lùi, tức là “không dám múa rìu qua mắt thợ”, đây là thông minh của người khôn ngoan biết người biết ta...

        Giáo Hội rất cần những người thông minh như thế để truyền giáo, để làm chứng nhân cho Tin Mừng, để trở nên những nhà lãnh đạo giỏi, những mục tử nhân hậu của dân Thiên Chúa.

        Cũng có rất nhiều người Ki-tô hữu thông minh biết dùng thông minh của mình để cộng tác với cha sở, mở mang Nước Chúa ở ngay trong giáo xứ của mình; thời nay cũng có nhiều mục tử rất thông minh biết dùng tài trí của mình để lãnh đạo và chăm sóc các linh hồn đã được Thiên Chúa -qua Giáo Hội- giao phó cho các ngài, chúng ta dễ nhận ra các ngài với dáng vẻ bên ngoài đơn sơ không kiểu cách, hiền từ không la lối thóa mạ, khiêm tốn không hách dịch nóng nảy và rất thân tình với giáo dân của mình.

        Ai cũng thích sự thông minh bởi vì đó là ơn của Đức Chúa Thánh Thần ban tặng, nhưng không ai thích người thông minh mà kiêu căng, bởi vì đó là con đẻ của tà thần luôn gây chia rẻ trong cộng đoàn...


Lm. Giuse Maria Nhân Tài, csjb. 

(Dịch từ tiếng Hoa và viết suy tư) 

Thứ Năm, 9 tháng 5, 2024

Mỗi Ngày Một Câu Chuyện

 


80.    DANH THIẾP CỦA TIÊU THÀNH

Văn chương của Lý Ung nổi tiếng khắp nơi, thư pháp giỏi, tính tình hào phóng. Ông ta cho rằng thư pháp của Tiêu Thành là không đẹp nên Tiêu Thành không phục.

Một hôm, Tiêu Thành viết bức danh thiếp, cố ý đem màu sắc của giấy làm thành màu rất ảm đạm, nhìn vào thì biết là giấy rất cũ, sau đó đem đi đưa cho Lý Ung coi và giới thiệu:

-      “Đây là bức bút tích thật của Vương Nghĩa Chí, ngài coi có đẹp không ?”

Lý Ung vừa nhìn thì quả thật rất đẹp, bèn liên tục nói đẹp đẹp, lúc ấy Tiêu Thành bèn nói thật chân tướng, Lý Ung bèn cầm lên coi lại, nói:

-      “Nhìn thật kỹ thì chưa chắc mỗi chữ đều đẹp”.

                                                                  (Cổ kim tiếu sử)

 

Suy tư 80 :

        Ở đời có những người thích được “nổi” giữa xã hội, cho nên tập tành làm nhà thức giả phê bình người này thiếu hiểu biết, chê người nọ cuộc sống không đáng cho người khác nể phục, lại có người học đòi làm sang chơi ngông hơn kẻ triệu phú xài tiền như đốt giấy vụn...

        Học làm thức giả thì không có gì phải xấu nếu trong bụng chứa đầy chữ nghĩa thông bác cổ kim, nhưng nếu chỉ biết vài ba đầu sách rồi phê bình chê bai người khác thì là “giả” chứ không thật; học làm kẻ văn minh thì không có gì là xấu mà là người tiến bộ, nhưng hàng đêm đến nhà hàng bia ôm để vung tiền bạc triệu cho những cuộc ăn nhậu trác táng, thì đúng là học làm sang trật đường trật xá, đáng bị gia đình và xã hội lên án...

        Người chơi đồ cổ sành điệu thì nhìn là biết ngay đồ cổ giả hay đồ cổ thật, người Ki-tô hữu chân chính thì nhìn là biết ngay thế nào là khiêm tốn thật và thế nào là khiêm tốn giả nơi một con người, đó là người ấy có hay phê bình và chê bai người khác hay không mà thôi !


Lm. Giuse Maria Nhân Tài, csjb. 

(Dịch từ tiếng Hoa và viết suy tư) 

Thứ Tư, 8 tháng 5, 2024

Mỗi Ngày Một Câu Chuyện

 


79.    ỨC HIẾP BẠN

Ân Hạo lúc nhỏ cùng với tên Hoàn Ôn Tế Dân, không ai chịu phục ai.

Có một lần, Hoàn Ôn cố ý cười nhạo Ân Hạo nói:

-      “Anh làm sao mà dám so với tôi chứ ?”

Ân Hạo nói:

-      “Thời gian tôi và bản thân tôi kết thân đã lâu rồi, thà làm bản thân tôi.” (ý nghĩa là không muốn cùng với bạn là Hoàn Ôn so sánh hơn thua).

Lại một lần khác, Ân Hạo làm một bài thơ và đưa cho Hoàn Ôn coi, Hoàn Ôn cố ý làm nhục Ân Hạo nên nói:

-      “Bài của anh tồi tệ vậy tại sao lại đưa tôi coi, đưa cho tôi coi thì tôi sẽ cầm bêu trước đám đông, đến lúc đó thanh danh của anh sẽ mất hết thì đừng trách tôi đấy nhé !”

                                                                  (Cổ kim tiếu sử)

 

Suy tư 79 :

        Bạn bè thì như hai miếng thịt dính với nhau, người này đau thì người kia cũng khổ, cho nên không thể có kiểu bạn bè mà khi có một trong hai người thường chỉ trích bạn của mình.

        Ân Hạo đã coi bạn là bản thân mình, tức là đặt tình bạn lên trên bản thân mình, đó là một người bạn tốt và hiếm có; nhưng Hoàn Ôn thì lại đặt tình bạn của mình bên ngoài bản thân mình, nên đã luôn chỉ trích và coi thường bạn mình, đây là kiểu tình bạn lợi dụng và là loại người đạp trên đầu trên cổ bạn bè mà đi lên...

        Tình bạn là một món quà quý mà Thiên Chúa ban tặng cho chúng ta qua người bạn mà mình đã kết thân, chính tình bạn này sẽ phản ảnh hình ảnh của Đức Chúa Giê-su đã đối xử với các tông đồ khi Ngài tuyên bố với các ông: “Thầy sẽ không gọi anh em là tôi tớ nữa, vì tôi tớ không biết việc chủ làm. Nhưng Thầy gọi anh em là bạn hữu, vì tất cả những gì Thầy nghe được nơi Cha Thầy, Thầy đã cho anh em biết”[1]. Tôi tớ là người ngoài, bạn hữu là người thân thiết, người ngoài không có quyền chia sẻ những chuyện trong lòng của chúng ta như là bạn hữu, cho nên khi có một tình bạn thật thì đáng trân trọng như một món quà quý.

        Chỉ rình rình mò mò tìm kẻ hở của bạn để bêu xấu, thì dù cho chúng ta là ai chăng nữa, thì cũng chỉ là người không đáng tin cậy để cho người khác kết thân.

Lm. Giuse Maria Nhân Tài, csjb. 
(Dịch từ tiếng Hoa và viết suy tư) 

[1] Ga 15, 15.

Thứ Ba, 7 tháng 5, 2024

Mỗi Ngày Một Câu Chuyện

 


78.    TẤM BIA CỦA HÁN SƠN

Dũ Tín là nhà văn học nổi tiếng của thời nam bắc triều, được Lương Minh đế phái đi sứ Bắc Châu, ông ta rất thích “bia Hán Sơn” của nhà văn học bắc Ngụy là Ôn Tử Thăng đã trước tác.

Có người hỏi ông ta:

-      “Bắc phương như thế nào ?”

Dũ Tín nói:

-      “Chỉ có một tấm thạch của Hán Sơn (tức là bia Hán Sơn) là có thể kết bạn, còn những cái khác thì nghe đâu cũng giống như lừa kêu chó sủa mà thôi !”

                                                                  (Cổ kim tiếu sử)

 

Suy tư 78 :

        Thương rồi thì dù xấu cũng trở thành đẹp, thích rồi thì có hư cũng thành tốt, đó là “mãnh lực của tình yêu” vậy.

        Phương bắc chắc chắn là có rất nhiều phong cảnh và những cái đẹp, nhất là có nhiều người hay người giỏi để kết làm bạn thân hơn là tấm “bia Hán Sơn” của Ôn Tử Thăng, nhưng Dũ Tín chỉ thấy mỗi một tấm bia thạch của Hán Sơn là đẹp nhất mà thôi vì ông ta là nhà văn học...

        Cũng có những lúc người Ki-tô hữu thấy việc luật buộc đi lễ ngày chúa nhật là một cực hình cho họ, nhưng họ lại không thấy những ơn ích to lớn mà họ được lãnh nhận từ nơi Thiên Chúa qua việc tham dự thánh lễ ngày chúa nhật; đôi lúc, người Ki-tô hữu cũng thấy thánh lễ nó rườm rà hết phần này qua phần nọ, hết đứng lại quỳ, không như các giáo phái tin lành họp nhau lại ngày chúa nhật hát hò, chia sẻ Thánh Kinh và giải tán, nó đơn giản ngắn ngủi, nhưng họ không biết rằng đó không phải là một thánh lễ diễn lại thánh lễ trên đồi Golgotha mà Đức Chúa Giê-su đã cử hành, đơn giản nó chỉ là một cuộc hội họp tôn giáo như những buổi hội họp cầu nguyện chia sẻ Lời Chúa mà thôi...

        Chỉ thấy cái mình thích trước mắt rồi cho nó là số một, còn những thứ khác mình chưa thấy thì cho là giống lừa kêu chó sủa mà thôi thì quả là thiển cận và ngạo đời, không giống tinh thần khiêm tốn của Phúc Âm và không giống như người hiểu biết đạo lý của Giáo Hội Công Giáo.


Lm. Giuse Maria Nhân Tài, csjb. 

(Dịch từ tiếng Hoa và viết suy tư) 

Thứ Hai, 6 tháng 5, 2024

Mỗi Ngày Một Câu Chuyện

 


77.    ÔNG PHỤ ĐỒ

Lý Sung hiệu là “ông Phụ Đồ”, thường thường dùng hoa cúc, bạch truật.v.v...làm thuốc bắc để ăn uống, rất ít nói chuyện với người khác. Người ta nhìn thấy ông ta quái dị như thế, bèn hỏi:

-      “Tại sao như thế ?”

Ông Phụ Đồ trả lời:

-      “Thức ăn của thế gian không có gì đáng ăn, cũng không có ai có thể trò chuyện”.

                                                               (Cổ kim tiểu sử)

 

Suy tư 77 :

        Thời xưa cũng như thời nay cũng đều có những người không thích ăn uống như những người bình thường khác, họ chỉ thích ăn rau và uống nước lã, cũng như có những người không thích nói chuyện với người khác mà chỉ thích ngồi tĩnh tọa, họ là những người nhìn đời bằng con mắt của những vị chân tu đáng khâm phục...

        Người Ki-tô hữu nào cũng đều có căn tu, căn tu này không phải bởi cốt cách tự nhiên mà có, nhưng bởi suy tư và thực hành Lời Chúa mà có, bởi vì căn tu do Lời Chúa tác động thì không xa lánh cuộc đời và cũng không tránh xa mọi người, nhưng họ sẽ trở thành men trong bột, nghĩa là họ cùng tham gia mọi sinh hoạt của xã hội và đồng thời cũng trở thành bạn hữu của tha nhân qua những cuộc đối thoại đầy yêu thương...

        Ăn rau là một phương pháp để sống mạnh khỏe trường thọ, nhưng nếu chỉ mạnh khỏe và trường thọ một mình mình thôi thì...chán lắm, cho nên cần phải tiếp xúc trò chuyện và quan tâm đến người khác, thì cái mạnh khỏe trường thọ ấy mới thật đáng trân trọng và có ích cho mọi người.

Nên thánh là ở đó vậy.


Lm. Giuse Maria Nhân Tài, csjb. 

(Dịch từ tiếng Hoa và viết suy tư)