15. NGƯỜI KHÓC MƯỚN
Có một người chuyên môn đến các nhà tang khóc mướn để
được có cơm rượu ăn phủ phê.
Một hôm, nhà nọ có tang, các việc tang đã kết thúc mà
người ấy chưa kịp tới, anh ta bèn đau khổ khóc thét lên, mọi
người kinh ngạc hỏi tại sao như vậy, anh ta nói trong tiếng
khóc:
- “Người chết ạ, xác hồn của anh hôm nay ra khỏi nhà để
xác hồn của tôi ở đây, làm sao bây giờ ?”
(Tiếu Đảo)
Suy tư 15:
Nước mắt của người khóc mướn thì không mặn vì đó
không phải là tình cảm mặn nồng của tình cảm, mà là giả dối;
tiếng khóc của người khóc mướn không lột tả được tình cảm
thân thiết với người qua đời, nó chỉ là giả dối...
Người khóc mướn cũng rơi nước mắt, cũng kể lể bi ai
thống thiết và có khi khóc lớn hơn cả bà con ruột thịt của người
chết, nhưng không làm ai động lòng cả.
Có một vài người Ki-tô hữu giữ đạo giống như người khóc
mướn, họ cũng khuyên bảo người ta đi đàng lành lánh dữ,
nhưng không làm cho người ta động lòng, vì họ sống không
như lời họ khuyên; họ cũng đem tiền bố thí cho một vài người
nghèo nhưng chẳng có ai cảm động cả, vì họ khoe của và thực
hành bác ái giả dối; họ vẫn đi lễ đọc kinh nhưng không ai khen
ngợi họ cả, vì người ta không thấy họ thay đổi cuộc sống luồn
lách lươn lẹo dối trá của mình...
Nước mắt của khóc mướn là giả dối, làm việc bác ái mà
không có cái tâm yêu thương là giả hình, cả hai đều đều giống
nhau một điểm: lừa đảo.
Lm. Giuse Maria Nhân Tài, csjb.
(Dịch từ tiếng Hoa và viết suy tư )
