80. VĂN TUYỂN CHIÊU MINH
Một
hôm, thái học sinh[1]
nọ đi thăm một thầy giáo, nói:
-
“Gần
đây con cháu Kỳ Nhân (người Mãn Thanh) ồ ạt tranh nhau mua một quyển sách, đến
tiệm sách coi giá cả của nó đắt khủng khiếp”.
Thầy giáo hỏi:
-
“Sách
gì vậy ?”
Thái học
sinh cúi đầu suy nghĩ rất lâu mới trả lời:
-
“Hình
như là văn tuyển chiêu minh”[2]..
(Hương Tổ búy ký)
Suy tư 80:
Có học
sinh giỏi và có học sinh dở, có học sinh siêng học và có học sinh lười học, đó
là chuyện bình thường trong mọi thời đại, nhưng học sinh của một trường cao nhất
nước mà đọc không chuẩn tên một quyển sách nổi tiếng, thì thật đáng buồn và tội
nghiệp.
Có những
Ki-tô hữu đạo đức thánh thiện và có những Ki-tô hữu không thánh thiện; có những
Ki-tô hữu biết làm tròn bổn phận của mình và có những Ki-tô hữu sống bê tha như
mình không phải là người Công Giáo; có những Ki-tô hữu ý thức được sự cao quý của
thánh lễ và có những Ki-tô hữu coi thánh lễ là một cực hình làm mất thời giờ của
mình. Ai cũng có lý do và quan niệm riêng của mình không có gì đáng nói, nhưng
có một điều đáng suy nghĩ và đáng buồn, là ngay cả thân phận làm người Ki-tô hữu
của mình mà cũng quên mất, thì thử hỏi có đáng tội nghiệp không ?
Khi người
Ki-tô hữu quên mất mình là ai, thì cũng có nghĩa là họ không màng đến sự sống đời
sau trong Nước Trời với Đức Chúa Giê-su.
Hãy cầu nguyện cho mình và cho họ !
[1] Học sinh trường thái học,
là trường học cao nhất nước thời xưa của
[2] (thực
ra là “Chiêu Minh tuyển tập”, là tuyển tập do thái tử
