33. VẼ MẮT TIỀN
Ông
quan nọ tham tiền như mạng sống, thường lợi dụng chỗ sơ hở trên tờ đơn tố cáo của
người cáo trạng để bắt chẹt.
Phàm chỗ
nào ông ta cho rằng có vấn đề, thì phía dưới chữ vẽ một mắt tiền[1].
Lâu dài như thế, nên bá tánh đều biết cái tật của ông quan nọ, bèn cùng nhau
truyền rằng:
-
“Quan
phụ mẫu là cái gì a ? Tận dụng nơi lỗ đồng tiền để làm mướn chăng !”
(Khán Sơn Các Nhàn bút)
Suy tư 33:
Ngày
xưa quan được coi như là cha mẹ của bá tánh, nhưng không phải là cha mẹ ruột
nên không hề thương con, trái lại còn hành hạ bốc lột con; ngày nay mấy ông
quan tự cho mình là đầy tớ của dân, nhưng là đầy tớ không trung thành nên không
biết phục vụ dân, trái lại còn ăn hối lộ, tham nhũng và hách dịch với người
dân.
Đức Chúa
Giê-su dạy rất rõ ràng: ai muốn làm lớn làm đầu giữa anh em thì hãy phục vụ anh
em, như chính Ngài đến để phục vụ mọi người (Mt 20, 25-27).
Mấy ông
quan tham chưa một lần nghe biết Lời Chúa thì làm sao trở nên cha mẹ biết
thương yêu bá tánh, và mấy ông có chức quyền cũng chưa một lần đọc Phúc Âm thì
làm sao trở nên đầy tớ tốt của dân được, cho nên –xét cho cùng- trách nhiệm làm
cho họ biết đến Lời Chúa chính là bổn phận của mọi người Ki-tô hữu.
Quan
tham vẽ lỗ đồng tiền dưới chữ để làm khổ dân chúng, nhưng những người Ki-tô hữu
được làm quan thì vẽ hình Thánh Giá -không phải trên chữ- nhưng trong lòng mình
và trong lòng người dân, để biết thông cảm, giúp đỡ, yêu thương và phục vụ họ.
Đó
chính là truyền giáo vậy !
