13. TRỜI CÓ CÔNG BẰNG
Một lần nọ, trung lang họ Viên và khách cùng họp nhau lại,
nói đến việc con cái trong nhà có bệnh mời lang băm đến chữa
không khỏi.
Khách nói:
- “Tôi thường nghĩ rằng, trong thôn có người nọ có thể
chữa bệnh con nít, nhưng không có cháu chắt nên đoạn hậu;
còn tên lang băm nọ thường chữa bệnh cho con nít không khỏi,
thì lại nhiều con nhiều cháu, công bằng của ông trời ở đâu ?”
Họ Viên lên tiếng nói tiếp:
- “Ai nói không công bằng chứ, nó còn tốt hơn chuyện
trước đây mọi người rầm rộ đi ủy lạo quân đội của Miên Khải
Tuyền trở về, đối với bất cứ quan binh nào giết được nhiều
người thì họ đều được ca tụng là công đức to lớn”.
(Tiếu Đảo)
Suy tư 13:
Người nghèo bị áp bức quá thì trách ông Trời không công
bằng, người bị oan được báo oan thì nói ông Trời có con mắt,
người quyền thế hách dịch thì nói ông Trời làm gì có mắt.v.v...
Người tốt mà gặp bất hạnh hoặc người xấu mà gặp may
mắn là chuyện thường tình trong cuộc sống, nhưng hoan hô
tâng bốc một đội binh khát máu giết càng nhiều người dân mà
không bảo vệ người dân và tổ quốc, càng được ca tụng thì là chuyện bất thường, không công đạo. Cho nên người Ki-tô hữu
tin rằng: Thiên Chúa biết hết mọi sự, dù trong tâm tư, dù nơi
đen tối thì Người vẫn thấy.
Thiên Chúa sẽ “không thấy” khi ta sống quang minh chính
đại; nhưng Thiên Chúa sẽ thấy khi chúng ta sống không công
bằng, ngược đãi tha nhân; Thiên Chúa sẽ “quên” khi chúng ta
biết hối lỗi ăn năn và cải thiện cuộc sống của mình, bởi ví
Thiên Chúa là Đấng rất công bằng nhưng giàu lòng thương
xót...
Ai áp bức, ngược đãi, đối xử bất công với người khác thì
hãy coi chừng, vì Trời có con mắt nhìn thấy bên trong tâm hồn
lẫn bên ngoài của con người, nhìn thấy nơi ánh sáng và trong
bóng tối, thấy rõ trên trời và thấu suốt chín tầng địa ngục...
Lm. Giuse Maria Nhân Tài, csjb.
(Dịch từ tiếng Hoa và viết suy tư )
