82. TRÁNH NGỒI GHẾ ĐẦU
Ngạn ngữ nói:“Thường
thường ngồi ghế đầu, dần dần nhập từ đường”, ý của lời nói này là tuổi càng
lớn thì càng mau chết, cho nên người ngồi ghế chủ tọa đều phải nhún nhường.
Có người mắc bệnh phong nhờ bác sĩ trị liệu, bác
sĩ nói:
-
“Bệnh phong, lao, mập phì, bụng trướng, bệnh cơ
hoành, thì diêm vương mời xuống làm khách, chuẩn bị đến mời ông rồi đó, không cần
uống thuốc”.
Bệnh nhân hỏi:
-
“Tôi không có thiệp mời, sao lại có thể làm
khách của diêm vương được ?”
Bác sĩ đáp:
-
“Không lâu nữa đâu, ông sẽ gặp diêm vương đấy”.
Bệnh nhân thở dài nói:
-
“Làm khách của diêm vương thì không sợ, tôi sợ
nhất là ngồi ghế đầu, xin ngài đem thuốc bổ khí cho bệnh phong này của tôi, đổi
thành bành, trướng ngồi hai bên, đem vị trí dời qua thứ ba thứ bốn, kẻo đến lúc
đó mọi người cùng nhau nhún nhường, khiến cho chủ nhân hao sức phí lực”.
(Tiếu lâm quảng ký)
Suy tư 82:
Ở trần gian đi ăn tiệc ngồi bàn đầu thì có oai
chút xíu, ít nữa là cũng được người khác thấy mình; xuống hỏa ngục mà ngồi bàn
đầu thì cũng chẳng hân hạnh gì, vì trong hỏa ngục ai cũng giống nhau cả, từ quỷ
to cho đến quỷ nhỏ, bởi vì ai cũng là quỷ như nhau.
Vì hậu quả của nguyên tội nên con người ta ai cũng thấy mình
là nhân vật quan trọng, đi ăn tiệc thì thích ngồi bàn trên, xếp hàng mua vé
cũng muốn đứng trước, ra giữa công chúng thì thích mọi người biết mình là ông
này bà nọ.v.v...nhưng khi thấy người ăn xin thì tránh mặt, nghe nói làm việc
thiện thì tình nguyện đứng...hàng sau cùng, họp hành để lên kế hoạch giúp người
bị nạn thì ngồi trong bóng tối để không ai thấy...
Diêm vương mời thì không sợ nhưng lại sợ ngồi bàn đầu, đó là
kinh nghiệm của người từng trãi. Người Ki-tô hữu không sợ chết, nhưng lại sợ sống
mà mất ơn nghĩa với Chúa nên không được tham dự bàn tiệc Thánh Thể, đó là kinh
nghiệm của các thánh nam nữ trên trời.
Ngồi bàn đầu hay bàn cuối khi dự tiệc thì có gì phải sợ, chỉ
sợ là mình đi dự tiệc mà không đem niềm vui đến cho người khác mà thôi.
Lm. Giuse Maria Nhân Tài, csjb.
(Dịch từ tiếng Hoa và viết suy tư)
