33. TAM CHỈ THỪA TƯỚNG
Vương làm thừa
tướng, không lập được công trạng gì trên chính trường. Mỗi buổi sáng lên triều
thì theo thứ tự mà tấu ngôn, vẫn cứ nói:
- “Có thể lãnh thánh chỉ chứ ?”
Triều
bái xong thì nói:
- “Lãnh
thánh chỉ”.
Về
nhà đem việc triều chính báo cáo lại cho các quan thuộc hạ thì nói:
- “Đã
được thánh chỉ”.
Cho
nên người ta gọi ông là “tam chỉ thừa tướng”.
(Khiển
Sầu tập)
Suy tư 33:
Thời
nay, đọc báo thấy có nhiều vị lãnh đạo có nhiều “chỉ” hơn cả thừa tướng họ
Vương, họ có đến cả “bốn chỉ” chứ không phải ba: chỉ nhậu, chỉ tay năm ngón, chỉ
chơi bời và chỉ tham nhũng.
Người Ki-tô hữu chỉ có một “chỉ” duy nhất, là
chỉ kính mến Thiên Chúa trên hết mọi sự, và chỉ vì tha nhân mà phục vụ, “hai chỉ”
này tóm gọn trong một “chỉ” mà thôi, như lời dạy của thánh Gioan tông đồ rằng:
“Nếu ai nói: tôi yêu mến Thiên Chúa
mà
lại ghét anh em mình, người ấy là kẻ nói dối;
vì ai không yêu thương người anh em
mà
họ trông thấy,
thì không thể yêu mến Thiên Chúa
mà họ không trông thấy”(1 Ga 4, 20).
Nếu không có “chỉ” này, thì người Ki-tô hữu
cũng sẽ như những người khác mà thôi, tức là “chỉ nhậu nhẹt, chỉ tay năm ngón,
chỉ tham nhũng, chỉ chơi bời, chỉ làm biếng.v.v...”
Ai hiểu thì thực hành vậy !
Lm. Giuse Maria Nhân Tài, csjb.
(Dịch từ tiếng Hoa và viết suy tư)
