THỨ SÁU TUẦN THÁNH
Tin mừng : Ga
18, 1 ; 19, 42
“Cuộc thương khó của Đức Giê-su Ki-tô,
Chúa chúng ta”.
Anh
chị em thân mến,
Thế
là hết, vị thầy vĩ đại của các môn đệ đã bị bắt, vị đại tiên tri của dân Do
Thái đã bị đánh đòn và bị đóng đinh chết trên thập giá, các môn đệ tan hàng mỗi
người một ngã, các bà đạo đức đấm ngực khóc than, thất vọng và đau thương bao
trùm cả một cõi trời Giê-ru-sa-lem.
Đức Chúa Giêsu đã
chết, cái chết bất diệt
Có
câu chuyện nhỏ như thế này:
“Thời gian như
bay, một hôm cây bông sen bắt đầu già. Sen thấy hồng nhan thay sắc, da dẻ dần dần
mất đi vẻ bóng mịn; sen cho là tài hoa không trở lại, cuộc đời như bóng ngã về
tây, cảm thấy bi ai sợ hãi. Lẽ nào cuộc sống kết thúc không tiếng tăm, không
hơi thở như thế này sao ? Đâu là những vẽ vang ? Đâu là những tiếng vỗ tay ? Nó
cầu cứu với Đấng tạo hóa, Ngài nhìn nó dịu dàng nói:
-
“Này
con, đây là con đường mà mỗi sinh mệnh phải đi qua”.
Sen vẫn phản kháng
đến cùng:
-
“Nhưng
không phải Ngài nói sinh mệnh là vĩnh hằng sao?”
Đấng tạo hóa khẽ mĩn
cười, nói:
-
“Huyền
diệu của sinh mệnh là ở đây: không có sống thì không có chết, không có chết thì
không có sống”.
Trong mình thế lực
đang tàn tạ, ngã lòng, dung nhan đẹp đẽ của sen đã bị tróc ra tàn rụng. Trong
tuyệt vọng vô cùng, sen đột nhiên phát hiện nhụy hoa nho nhỏ tự thành hình
trong nó. Sen bắt đầu hiểu rõ lời của Đấng tạo hóa: chỉ có đi qua sự chết, mới
có thể trở lại sự sống.
Sau khi cánh hoa
cuối cùng theo gió mà đi, sen đã hài lòng, nở một nụ cười mà tạ thế.
Đầu xuân năm nay,
trong hồ nước mọc lên vô số là hoa sen mới, mát mẽ không bẩn, tiếp tục đón nhận
một mùa thanh tao.[1]”
Nhưng
hạt lúa gieo vào lòng đất mà không chết
đi, thì nó vẫn trơ trọi một mình; còn nếu chết đi, nó mới sinh hoa kết quả dồi
dào (Ga
12, 24),
hạt lúa là tình yêu của Thiên Chúa đã được gieo vào lòng đất là thế gian, nhưng
thế gian đã dùng ghen ghét, hận thù để loại bỏ tình yêu ấy ra khỏi thế gian, ra
khỏi tâm hồn của họ.
Hôm
nay, tất cả thế lực của ma quỷ và thế gian đã tấn công một con người; hôm nay tất
cả ghét ghen, kiêu căng, ích kỷ đã đứng chung lại để tấn công tình yêu hy sinh
của Đấng cứu độ trần gian.
Ngài
đã chết, hạt lúa mì được gieo vào lòng đất đã thối nát, và ma quỷ vui mừng; các
thế lực trần gian của những người Pha-ri-siêu, của các kinh sư, của các thầy
thông luật, của các thầy thượng tế đã có thể an tâm tự tại vì đã loại trừ một đối
thủ. Nhưng hạt lúa thối đi không có nghĩa là vô vọng, trái lại nó sẽ sinh ra
nhiều hạt lúa tốt tươi khác. Đức Chúa Giê-su đã chết, nhưng Ngài sẽ sống lại và
vĩnh viễn thống trị âm phủ và sự chết, Ngài sẽ sống lại như lời Ngài đã nói trước.
Anh
chị em thân mến,
Hôm
nay Thứ Sáu Tuần Thánh, toàn thể Giáo Hội đang ăn chay hãm mình đền tội và hy
sinh, để chia sẻ những đau khổ với Đức Chúa Giê-su đang quằn quại đau thương
trên thập giá.
Hôm
nay, anh chị em và tôi, chúng ta cũng đã đấm ngực ăn năn sám hối tội mình, chúng
ta thấy rất rõ vì tội lỗi của mình đã phạm làm cho Đức Chúa Giê-su phải chết.
Ngài đã chết, chết thật và không còn cảm giác đớn đau khi lưỡi đòng ân huệ đâm
thâu trái tim của Ngài, Ngài đã chu toàn bổn phận cứu chuộc nhân loại của mình.
Khi
phó thác linh hồn trong tay Cha, Đức Chúa Giê-su đã đi qua ngưỡng cửa sự chết để
vào cõi vinh quang của Ngài, Ngài như cánh hoa sen trong bùn phải tàn tạ để nhiều
nụ hoa sen mới đẹp nẩy mầm, nụ hoa sen của vĩnh hằng, của yêu thương, nụ hoa
sen nẩy mầm ấy chính là những người Ki-tô hữu đang tin và đi theo Ngài vậy.
Xin
Thiên Chúa chúc lành cho chúng ta.
[1] Trích trong “Truyện ngụ
ngôn cho thời hiện nay”, bản dịch và viết suy tư của Lm. Giuse Maria Nhân Tài,
csjb.
