Thứ Ba, 23 tháng 8, 2022

Mỗi Ngày Một Câu Chuyện

 


101. SAU KHI GIÀU CÓ

Một người nọ sau khi giàu có thì trở thành kiêu ngạo. Một sáng nọ ông ta đi coi hoa, sau khi về nhà thì cổ họng nói không ra tiếng với vợ:

-      “Tôi bệnh rồi bà ạ”

Bà vợ hỏi bệnh gì, ông ta nói:

-         “Lúc coi hoa thì bị giọt nước trên hoa tường vi rơi trúng, lạnh chịu không nổi, mau đi mới bác sĩ”.

Vợ nói:

-         “Hồi mới đầu tôi và ông cùng nhau đi xin ăn ở chùa Khổ Trúc Lâm, mưa lớn ướt cả một đêm cũng không thể nghiêm trọng như thế này, ông đều quên rồi sao ?”

                                                                (Giải Uẩn thiên)

 

Suy tư 101:

        Con người ta khi gia cảnh còn nghèo túng thì dù mưa to gió bão cũng không làm gì được họ, nhưng đến khi giàu có thì đầu trần ra nắng một chút cũng sợ bị cảm, gió hơi mát một chút cũng sợ nhức đầu sổ mũi...

        Có người khi nghèo túng thì từ cách nói năng đi đứng đều không có thói quen lịch sự, hoặc lễ giáo gia phong, nhưng khi có vài đồng lẻng kẻng trong túi thì phê bình người này không lịch sự với mình, người kia bê bối, người nọ mất dạy.v.v...

        Có người khi có tiền trong túi thì học làm sang chảnh chọe chê bai cơm dở nước hôi; có người thích trở thành tiểu thơ đài các cái chi cũng không muốn làm vì sợ nhan sắc đen đủi xấu xí, khác với khi còn nghèo nàn cái chi cũng không chừa, miễn có cơm ăn là được, bất kể nắng cháy khét tóc, nước mưa ăn mòn chân.

        Người được gọi là anh hùng là người không những không thay đổi theo hoàn cảnh mưa nắng, mà còn là người trung kiên trong cách sống của mình dù cho có tiền hay không có tiền, dù cho phú túc hay nghèo khó, vì tâm hồn họ đã có một thứ giàu có hạnh phúc, đó là tinh thần vui tươi của Phúc Âm.

        Không ai có thể quên được cảnh hàn vì xưa kia của mình, nhưng cũng có rất nhiều người quên đi cái quá khứ đói rách của mình để trở thành người kệch cợm với thói xa hoa phung phí chảnh chọe của mình.

Lm. Giuse Maria Nhân Tài, csjb. 

(Dịch từ tiếng Hoa và viết suy tư) 

Thứ Hai, 22 tháng 8, 2022

Mỗi Ngày Một Câu Chuyện

 


100. HOÀ THƯỢNG ĐỔ TỘI CHO NGƯỜI

Nhà của phú hộ nọ ở sát bên chùa, có một hoà thượng nửa đêm mò qua nhà phú ông để trộm đồ, vừa đưa tay lấy trộm thì bị bắt quả tang.

Chủ nhà chạy ra đuổi theo, hoà thượng ấy sợ ông chủ lấy mạng mình nên lúc chạy thì bị té trong đống bùn nhão, cả thân toàn là bùn.

Hoà thường gấp gấp đứng dậy chạy và sợ chủ nhà nhận ra được cái đầu trọc của hoà thượng mà tố cáo, nên vội vàng lấy bùn trên tay bôi trên thân mình và vẽ ra hình dáng một đạo sĩ đang đội mũ, rồi tự nói với mình:

-     “Cứ vu khống cho đạo sĩ làm là xong !”

                                                                (Giải Uẩn thiên)

 

Suy tư 100:

        Cái dễ dàng đập vào mắt các tín hữu nhất là cái áo dòng hoặc cái áo chùng thâm đen của các linh mục và tu sĩ, cái làm cho người ta nhận ra đâu là một tu sĩ chân chính, chính là đời sống phục vụ trong khiêm tốn và trong yêu thương của họ.

        Và cứ dấu này mà người ta cũng rất dễ dàng nhận ra đâu là một tu sĩ và linh mục ít cầu nguyện, ít suy gẫm, đó là họ có cuộc sống hưởng thụ và đua đòi và vì thế họ ít khi thân thiện với người nghèo. Bởi vì một tu sĩ luôn cầu nguyện và suy ngắm thì không thể cam tâm sống hưởng thụ được, đối với họ có cũng như không, không cần thiết; bởi vì một linh mục nhiệt tâm và có thánh đức thì không học đòi hưởng thụ xa hoa như người đời, không thích đến nhà người nghèo nhưng ngày nào cũng đợi các đại gia đem xe đến mời đi ăn nhà hàng, không thích chào hỏi người nghèo chỉ thích a-lô với những người có máu mặt, không muốn người khác làm bận rộn mình nhưng lại thích bận rộn với người giàu có...

        Có một vài tu sĩ và linh mục sống xa hoa và hưởng thụ, họ chẳng khác chi tên hoà thượng lấy bùn trát lên mặt thành một người bận rộn, rồi đổ lỗi cho vì nhu cầu mục vụ...!!

Lm. Giuse Maria Nhân Tài, csjb. 

(dịch từ tiếng Hoa và viết suy tư) 

Thứ Sáu, 19 tháng 8, 2022

Mỗi Ngày Một Câu Chuyện

 


99.   TRÀ RƯỢU TRANH CHẤP

Trà nói với rượu:

-      “Xong chiến tranh buồn ngủ công cũng không ít,

giúp đỡ thành công thật đáng khoa trương.

Vong gia bại quốc đều vì rượu,

Tại sao để khách chỉ uống trà ?”

Rượu phản đối:

-      “Dao Đài Tử là rượu ngon tiến quan phủ,

nghỉ ngơi kiện cáo hòa hảo nhiều ý vị,

tế tự đãi khách dùng tôi trước,

Tại sao lại nói “nước vàng nhạt” (nước trà).

Cả hai tranh luận không nghỉ, nước ra mặt khuyên giải nói:

-      “Kín nước trong giếng thì quay về đỉnh đá,

dẫn nước trên nguồn để nấu rượu thì trút vào bình bạc,

hai nhà tranh chấp vì chuyện không đâu,

nếu không có tôi điều hoà thì không thành chuyện.”

                                                                (Giải Uẩn thiên)

 

Suy tư 99:

        Rượu cũng là nước, mà trà cũng là nước, chỉ khác nhau mùi vị và công dụng.

        Cầu nguyện lớn tiếng hay cầu nguyện thầm trong lòng cũng là cầu nguyện, chỉ khác ở chỗ là cách cầu nguyện và hoàn cảnh bên ngoài, nhưng hiệu quả thì vẫn như nhau.

        Có người thích cầu nguyện trong nhà thờ, có người thích cầu nguyện trong nơi yên tĩnh, có người thích đi lui đi tới để cầu nguyện, lại có người thích ngồi một bên hốc đá sau đài Đức Mẹ để cầu nguyện...

        Cầu nguyện ở đâu Chúa cũng đều biết, chỉ có điều là Đức Chúa Giê-su muốn chúng ta khi cầu nguyện thì vào phòng đóng kín cửa lại mà cầu nguyện, mà “vào phòng đóng kín cửa để cầu nguyện” không phải là khiêm tốn thật thẳm sâu trong tâm hồn, là không phải đắm mình trong tình yêu của Chúa đang ở trong tâm hồn chúng ta hay sao ?

Rượu và trà cũng đều là do nước mà có, cầu nguyện cách nào cũng được, cái quan trọng là chúng ta có tâm hồn cầu nguyện hay không mà thôi ?


Lm. Giuse Maria Nhân Tài, csjb. 

(Dịch từ tiếng Hoa và viết suy tư) 

Thứ Năm, 18 tháng 8, 2022

Mỗi Ngày Một Câu Chuyện

 



98.   CHỊ DÂU TẶNG THƠ

Có một cô gái vừa mới lấy chồng và gặp phải sự bắt nạt của cô em chồng, cô ta bèn làm một bài thơ để tặng cô em chồng như sau:

-         “Bà cô rảnh rang đem chị dâu ra ức hiếp,

chị dâu cũng đã qua thời làm con gái,

thuyền trước cũng giống như thuyền sau,

bà cô cũng có lúc sẽ đi lấy chồng”.

Cô em chồng sau khi đọc xong thì xấu hổ mặt mày.

                                                        (Giải Uẩn thiên)

 

Suy tư 98:

        Thời nay có nhiều bà mẹ chồng coi con dâu như con đẻ của mình vì bà đã qua thời làm dâu, nên biết thông cảm và yêu thương con dâu của mình.

        Thời nay có nhiều cô em chồng đối đãi với chị dâu khắt khe hơn cả mẹ chồng, bởi vì cô ta chưa làm dâu nên chưa biết thông cảm cho người làm dâu.

        Đức Chúa Giê-su đã vì tội lỗi của nhân loại nên đã mang thân phận con người như mọi người để tha thứ, để cảm thông và chia sẻ những niềm vui nỗi buồn của con người, Ngài muốn chúng ta –người Ki-tô hữu- học nơi Ngài sự cảm thông và tha thứ ấy, bởi vì ai biết cảm thông và tha thứ thì cũng sẽ được Thiên Chúa thứ tha những khuyết điểm của mình do tội lỗi mang đến.

        Đừng khó chịu vì những khuyết điểm của anh em chị em, bởi vì có rất nhiều người khó chịu vì những khuyết điểm của mình; hãy nhẫn nại với mọi khuyết điểm của anh chị em, bởi vì có rất nhiều người đang nhẫn nại với những khuyết điểm của mình...


Lm. Giuse Maria Nhân Tài, csjb. 

(Dịch từ tiếng Hoa và viết suy tư) 

Thứ Tư, 17 tháng 8, 2022

Mỗi Ngày Một Câu Chuyện

 


97.   NGUYÊN DO GÌ

Hai người đá banh vì không cẩn thận nên đá trúng anh học trò nọ, anh ta bèn đi cáo người đá banh, hai người bị quan phủ bắt và đánh tới tấp bốn mươi hèo nơi mông, lời khai của hai người là:

-         “Ăn no không có việc gì, rảnh rỗi chơi rong, không làm nghề chính đáng mà đi học đá banh. Cái chân của tiểu nhân nhấc lên nên mạo phạm đến quân tử, làm cho quan đau lòng mà trách phạt bốn mươi hèo, xét ra thì nguyên do gì ?”

                                                                (Giải Uẩn thiên)

 

Suy tư 97:

        Chuyện đá banh vô ý trúng người khác là chuyện không đáng bị đánh bốn mươi roi.

Nhưng chuyện cố ý nói xấu người khác, vu khống và xử phạt chèn ép làm cho họ phải bị đau khổ và oan ức, thì đáng bị đánh không những bốn mươi roi mà còn phạt đền bù danh dự cho họ.

Nguyên nhân xa để nói xấu người khác chính là ăn không ngồi rồi không chuyện gì để làm, cho nên nói xấu người khác là đề tài hấp dẫn của một số người; nguyên nhân gần chính là lòng dạ của những người này đầy ắp những ích kỷ và ghen tương, cho nên Giáo Hội đã chỉ cho chúng ta thấy một trong các mối tội làm cho chúng ta dễ dàng mất linh hồn, đó là mối tội thứ bảy: làm biếng việc lành.

“Lạy Chúa, ngồi ngẫm nghĩ lại con thấy một linh mục mà sống không việc làm là một linh mục dễ dàng phạm nhiều tội hơn bất kỳ ai, ở nhà xứ ngoài việc dâng thánh lễ ra, thì không phải ngày nào cũng có bệnh nhân cần xức dầu, không phải ngày nào cũng đi thăm giáo dân, không phải ngày nào cũng soạn bài giảng cho một ngày lễ chúa nhật, không phải ngày nào cũng lo xây dựng cơ sở vật chất... cho nên, nếu chúng con là những linh mục của Chúa mà không có một việc làm với mục đích rõ ràng ngoài các giờ mục vụ, thì chúng con là những người rảnh rỗi nhất thế gian, và dễ dàng sống mất phương hướng nhất.

Xin Chúa ban cho chúng con biết tìm kiếm một công việc để làm sau những giờ mục vụ cho giáo dân, để chúng con đừng để thân xác và trí óc rảnh rang dễ dàng làm mồi cho cám dỗ tấn công...Amen”

        Nguyên do dễ dàng phạm tội chính là ở dưng, ở dưng chính là không tìm kiếm việc làm, không suy tư đọc sách báo cho đầu óc có việc làm; ở dưng chính là không vận động tay chân để thân thể khỏe mạnh có năng lực làm việc mục vụ.

Bởi vì ở dưng là cội rễ mọi sự dữ, là nguyên do của sự tội.


Lm. Giuse Maria Nhân Tài, csjb. 

(Dịch từ tiếng Hoa và viết suy tư) 

Thứ Ba, 16 tháng 8, 2022

Mỗi Ngày Một Câu Chuyện

 

 


96.   NHẢY QUA LONG MÔN

Có một học trò đi đò sang sông, vì không cẩn thận nên sẩy chân rơi xuống nước, người ta tất bật cứu anh lên, anh ta ướt như chuột, nhưng lại cảm hứng nguồn thơ bèn ngâm lên một bài:

-      “Mới đạp mũi, thuyền bỗng lắc lư,

ông trời giúp tôi rữa bụi trần;

người ta chỉ có đường về đông hải,

nhảy vọt long môn quay lại liền.”

                                                                (Giải Uẩn thiên)

 

Suy tư 96:

        Người vô tình trợt ngã thì họ hớt hãi lo sợ, nhưng người đã biết là sẽ ngã vì đoạn đường khó đi, thì họ bớt lo sợ hơn vì đã chuẩn bị...ngã.

Khi bị té ngã thì có người mặt tái xanh như tàu lá chuối, có người lớn tiếng thoá mạ, có người cười ha ha, lại có người khi bị té ngã thì âm thầm đứng dậy coi như không bị té...

Khi một người Ki-tô hữu bị té ngã trong tội, thì có rất nhiều Ki-tô hữu khác cầu nguyện và giúp đỡ họ cố gắng đứng lên, đó chính là tình yêu hiệp thông trong tình anh em chị em con một Cha trên trời.

Nhưng cũng có một vài người Ki-tô hữu thấy anh em sống trong tội thì nguyền rũa “cho nó chết luôn”; thấy người anh em có một vài khuyết điểm thì nghỉ chơi luôn vì sợ người ta cười cho là mình giao du với người tội lỗi. Đức Chúa Giê-su đã cùng ăn uống với những người bị “té ngã” trong xã hội Do Thái thời ấy, Ngài cũng rất thoải mái và không e dè khi bị những thầy thông luật và biệt phái chê trách Ngài là “đi lại” với những người tội lỗi.

Thế nhưng “những người tội lỗi và đĩ điếm thì lại vào Nước Trời trước” những người tự coi mình là người đạo đức thánh thiện.

Mầu nhiệm thay tình yêu của Thiên Chúa.

Lm. Giuse Maria Nhân Tài, csjb. 

(Dịch từ tiếng Hoa và viết suy tư) 

Thứ Hai, 15 tháng 8, 2022

Mỗi Ngày Một Câu Chuyện

 


95.   HỨA DO TỪ CHỐI

Vua Nghiêu trị vì thiên hạ thời gian rất lâu nên cảm thấy mình già rồi không kham nổi, bèn cho triệu Hứa Do đến và chuẩn bị đem ngôi hoàng đế nhường lại cho ông ta.

Hứa Do nhìn thấy chỗ ở của vua Nghiêu, trước cửa là bậc đất cao ba thước, trên nóc nhà mái tranh không sửa chữa cho ngay ngắn, rường xà nhà đều làm bằng cây khô và cành cây, nhà khách so với nó còn đẹp và tốt hơn !

Vua Nghiêu tiếp đãi Hứa Do cơm nước càng đơn giản hơn: chén cơm bằng đất, bát canh bằng đất, gạo xấu, thức ăn như cỏ, người làm công và tù nhân ăn cơm so với ông ta còn ngon hơn.

Sau khi ăn cơm xong, vua Nghiêu nói với Hứa Do:

-        “Ta hưởng thụ vinh hoa phú quý của thiên hạ quá lâu rồi, bây giờ đã chán, nghe nói nhà ngươi phấm cách cao thượng, gần xa nghe danh, cho nên ta đặc biệt đem ngôi hoàng đế nhường lại cho ngươi, ngươi có hưởng dụng sự đãi ngộ của ta chăng ?”

Hứa Do cười xin miễn và nói:

-     “Phú quý” mà như vậy thì tôi thật không thích chút nào”.

                                                                (Giải Uẩn thiên)

 

Suy tư 95:

        Vua Nghiêu là một vua hiền thời cổ đại của Trung Hoa, một vị vua tài đức, cho nên cách sinh hoạt thường ngay cũng rất giản dị, nhà ở thì xấu hơn nhà khách vãng lai, ăn cơm thì dở hơn cơm tù, đúng là một vị vua hiền đức.

        Phú quý của vua Nghiêu là chấp nhận và vui vẻ với cuộc sống nghèo, bởi vì khi đã chấp nhận thì tâm hồn cũng rất thảnh thơi, đó là “phú quý” của thánh hiền, vua Nghiêu đã sống Lời Chúa mặc dù ông chưa biết Chúa là ai.

        Phú quý của Hứa Do là phải ăn sung mặc sướng, phải nhà cao cửa rộng, phải có tôi trai tớ gái, ông ta chỉ biết phú quý tạm thời.

        Đời sống của người Ki-tô hữu là đời sống rất phú quý, bởi vì họ là con của vị vua trên các vua, chúa trên các chúa; bởi vì họ là những người được ghi tên vào sổ các thánh; bởi vì họ luôn được nuôi dưỡng bằng bánh bởi trời là Mình Máu thánh của Đức Chúa Giê-su Ki-tô...

        Nhưng có những Ki-tô hữu không thích loại phú quý ấy, họ thích phú quý kiểu trần gian, tức là muốn sống lừa đảo người khác để kiếm lợi, muốn thề gian nói dối để được lòng cấp trên, muốn vu oan giá hoạ cho người khác để thoả mãn tính thù hận của mình...

        Phú quý của thế gian chỉ là mây khói thoáng qua, nhưng rất nhiều người tìm kiếm; phú quý của Nước Trời thì là hạnh phúc vĩnh hằng nhưng lại ít người chờ mong.

Lm. Giuse Maria Nhân Tài, csjb. 

(dịch từ tiếng Hoa và viết suy tư) 

Thứ Sáu, 12 tháng 8, 2022

Mỗi Ngày Một Câu Chuyện

 


94.   NĂM MƯƠI VẪN CÒN NGU

Có một người dân quê được làm sai dịch ở quan phủ, đi hỏi các vị tiền bối về điều lệ của luật hình sự.

Lão tiền bối giới thiệu các loại hình phạt như cây roi (để đánh), cây côn (để hèo), rồi nói:

-      “Dùng cây gai nhỏ đánh từ mười đến năm mươi roi gọi là “roi”; dùng cây gai lớn mà đánh từ sáu mươi đến một trăm thì gọi là “trượng...”

Người dân quê ấy rất lấy làm kinh ngạc, nói:

-         “Tôi không tin, lẽ nào đến năm mươi tuổi vẫn còn ngu [1] không biết gì sao ?

                                                                (Giải Uẩn thiên)

 

Suy tư 94:

Không ai đến năm mươi tuổi rồi mà vẫn con ngu ngơ, nếu có chăng nữa thì họ là những người bệnh hoạn. Nhưng thời nay và thời trước cũng vẫn có những người đến năm mươi sáu mươi tuổi rồi mà vẫn còn ngu ngơ, đó là những người kiêu ngạo, luôn đặt mình làm trung tâm của mọi người; là những người luôn lấy chức quyền để áp đặt chuyện này chuyện nọ cho người khác mà không hỏi ý kiến của họ...

Không hiểu thì hỏi đó là chuyện thường tình của người ham học hỏi và cầu tiến, đó cũng là luật bất thành văn của người khiêm tốn vậy.

Có người đến năm mươi tuổi vẫn còn ngu ngơ vì đã tự cho mình đầy đủ rồi, họ chưa trưởng thành; có người đến năm mươi tuổi vẫn còn ngu ngơ vì họ quá tin tưởng vào khả năng của mình; có người đến năm mươi tuổi vẫn còn ngu ngơ vì họ uống rượu như uống nước lã nên đầu óc không còn sáng suốt nữa.

Đến năm mươi tuổi vẫn con ngu ngơ thì vừa tội nghiệp vừa đáng sợ...

Lm. Giuse Maria Nhân Tài, csjb. 
(Dịch từ tiếng Hoa và viết suy tư) 

[1] Chữ “roiphát âm tiếng Hoa giống như chữ “ngu”, đồng âm khác nghĩa.”

Thứ Năm, 11 tháng 8, 2022

Mỗi Ngày Một Câu Chuyện

 


93.   VÌ MỘNG MÀ TRANH CÃI

Có một anh học trò nhà nghèo nằm mộng thấy mình nhặt được ba trăm lượng bạc, tỉnh giấc anh ta nói với vợ:

-         “Nếu thật mà nhặt được thì tôi sẽ lấy một trăm lượng mua một căn nhà, một trăm lượng mua rưộng vườn, và dùng một trăm lượng còn lại lấy một cô vợ bé, lúc đó thì rất là sung sướng.”

Bà vợ đùng đùng nổi giận, nói:

-         “Ông thì chỉ có thể chết nghèo, chết cóng mà thôi, mới có chút xíu tiền mà đã đòi lấy vợ bé !”

Hai vợ chồng tranh cãi nhau mãi không thôi, lại còn đánh nhau nữa chứ, người hàng xóm láng giềng nghe tiếng bèn chạy đến khuyên giải.

Sau khi hỏi rõ nguyên nhân tranh cãi, thì tất cả đều cười rộ lên:

-         “May mới chỉ là giấc mộng, nếu ông mà có tiền thật để kiếm vợ bé, thì có nước mà đánh nhau chết người gây án mạng, lại còn liên lụy đến chúng tôi nữa chứ ?”

                                                                (Giải Uẩn thiên)

 

Suy tư 93:

        “Chưa đỗ ông nghe đã đe hàng xóm” là câu nói chê cười những người có tính khoe khoang và ham muốn danh vọng chức quyền, họ cũng giống như người nằm mộng thấy mình giàu có rồi “thèm” kiếm thêm bà vợ bé để thoả mãn tính phóng đãng của mình.

Người ta ai cũng có ước mơ, và tất cả ước mơ đều chung kết quả là được sung sướng.

        Người Ki-tô hữu cũng là con người nên họ cũng có ước mơ, nhưng ước mơ của họ rất khác với người, đó là họ ước mơ được nên đồng hình đồng dạng với Đức Chúa Giê-su, có nghĩa là họ ước mơ được giống như Ngài, tức là được vì anh em chị em mà hy sinh, được vì tha nhân mà phục vụ và được vì Đức Chúa Ki-tô mà chịu bắt bớ, chịu nhục nhã và cuối cùng là chịu mất mạng sống của mình.

Có người chưa “đỗ” linh mục, nhưng từ cung cách đi đứng cho đến cách ăn nói thì rất là trịch thượng với bạn đồng lứa kẻ cả với người nhỏ, đạo mạo với bề trên mà quên mất tính “bổn thiện” vốn có của mình, bởi vì họ quá mơ ước đến một chức linh mục quyền uy và hưởng thụ, hơn là nghĩ đến một vị linh mục hiền lành đức độ và nhiệt tâm phục vụ Chúa trong tha nhân.

Lm. Giuse Maria Nhân Tài, csjb. 

(Dịch từ tiếng Hoa và viết suy tư) 

Thứ Tư, 10 tháng 8, 2022

Mỗi Ngày Một Câu Chuyện

 


92.   NÓI KHOÁC LÒI RA CÁI XẤU

Có một nông dân thường hay nói khoác, nói rằng tất cả các thứ sơn hào hải vị trên thế gian này mình đã ăn qua, có người hỏi:

-      “Anh đã ăn món yến sào chưa ?“

Người ấy lớn tiếng thoá mạ:

-      “Thối mồm, cái đó để cho mày ăn !”

                                                                (Giải Uẩn thiên)

 

Suy tư 92:

        Yến sào là món ăn của nhà vua, hay ít nữa là của các nhà quý tộc cở “công tử Bạc Liêu” hoặc các đại gia thời nay đi xe trăm tỷ mới dám bỏ tiền ra mua ăn, khoe mình đã ăn tất cả các thứ sơn hào hải vị mà không biết đến món yến sào, thì đúng là ếch ngồi đáy giếng và khoác lác vậy.

        Người Pha-ri-siêu và các thầy thông luật đã khoe khoang là mình đã thuộc làu làu lề luật của Thiên Chúa và tuân giữ từng nét từng chữ, nhưng luật căn bản nhất của lề luật là bác ái mà các ông cũng không biết (Lc 10, 29-35), thật là đáng tiếc cho họ vậy.

        Có một vài thanh niên tôi mời họ đến nhà thờ tham dự giáo lý dành cho người lớn, họ cười và nói với tôi:

-      “Tụi con giáo lý thuộc làu làu từ lúc nhỏ, đến bây giờ vẫn còn nhớ không quên, cho nên khỏi cần đi học lại giáo lý”.

Tôi vừa cười vừa hỏi lại:

-      “Vậy thì Chúa Thánh Thần là ai ?”

Họ trả lời rất “oai”:

-      “Chúa Thánh Thần là thiên thần mà Thiên Chúa đã dựng nên...”

Thật tội nghiệp cho họ không biết tí gì về giáo lý cả, vậy mà vẫn cứ khoác lác.

        Món ăn của người nông dân trên đây thì không bao giờ có yến sào, và người nông dân ấy cũng không biết yến sào là món gì cả nên thoá mạ người khác.

        Tất cả những người Ki-tô hữu đều biết lề luật của Chúa đều ở trong hai điều là kính mến Thiên Chúa và yêu thương người thân cận, cần phải thực hành chứ không phải chỉ là thuộc lòng. Giáo lý của đạo Công Giáo không phải chỉ là thuộc lòng mấy điều đã học từ nhỏ, nhưng chính là đào sâu và thực hành mỗi ngày trong cuộc sống của mình về những điều mà mình đã tin đã nghe và đã biết.

        Khoác lác thường bày ra cái đuôi, cái đuôi đó là sự dốt nát và kiêu ngạo.


Lm. Giuse Maria Nhân Tài, csjb. 

(Dịch từ tiếng Hoa và viết suy tư) 

Thứ Ba, 9 tháng 8, 2022

Mỗi Ngày Một Câu Chuyện

 


91.   HƯ CẢ MỘT CHÂU

Có một tú tài đến dạy học cho con quan, giảng sách “Thiên tự văn”, nói:

-      “Hộ Phong có bảy huyện”.

Quan huyện không hiểu bèn hỏi:

-      “Rõ ràng là có tám huyện sao lại là bảy huyện ?”

Tú tài cười trả lời:

-         “Đúng là có tám huyện, nhưng bây giờ bị quan bất tài phá mất một huyện rồi.”

Quan huyện giận dữ, bẩm báo với quan châu phải trị tên tú tài.

Quan châu cho triệu tú tài đến, và quyết định khảo nghiệm anh ta, bèn ra lệnh cho tú tài giảng sách “Vũ Cống”, tú tài nói:

-      “Vũ Biệt có tám châu”.

Quan châu nghe liền mừng nói thầm:

-      “Tốt, rồi cuối cùng cũng bị ta tóm được cái đuôi !”

Bèn chất vấn:

-         “Tại sao mày lại giảng là tám châu ? Sách “Vũ Cống” rõ ràng là nói có chín châu mà !”

Tú tài nói:

-         “Đúng vậy, nguyên nó là có chín châu, nhưng hôm nay nếu nó không bị ngài phá một châu, thì không phải là có tám châu sao ?”

                                                                (Giải Uẩn thiên)

 

Suy tư 91:

Anh học trò lợi dụng lúc giảng sách để nói ra cái tội “làm nghèo đất nước” của hai ông quan châu (tỉnh) và quan huyện, anh học trò thật can đảm.

Có một vài giáo dân muốn cho cha sở biết mình là người cương trực không sợ ai, nên đã to tiếng với ngài ngay giữa sân nhà thờ, thế là bị người khác chê trách là hỗn láo và kiêu ngạo; có một vài tu sĩ để chứng tỏ mình là người dám làm dám nói nên đã chỉ trích bề trên cách thô lỗ cộc cằn, thế là công đức tu luyện mất toi để mọi người chê trách...

Cương trực và dám làm dám nói đều là những đức tính tốt cần phải có, nhưng hai tính tốt ấy cần phải có sự khôn ngoan và đức ái đi kèm, bằng không thì sẽ phản tác dụng và làm cho mọi người chán ngấy và phát ớn.

Người cương trực là người không khuất phục trước bất công và đàn áp, nhưng cha sở của mình đã làm gì bất công và đàn áp mình để mà to tiếng với ngài ? Người dám nói dám làm là người luôn có tinh thần trách nhiệm, mà đã chu toàn trách nhiệm thì bề trên nào lại rầy la khiển trách mình chứ ?

Ma quỷ thường lợi dụng tính cương trực của người không có đức ái để phá hoại sự đoàn kết trong cộng đoàn, và lợi dụng người dám nói dám làm nhưng không có sự khiêm tốn để chia bè kết cánh, làm tổn thương tình cảm giữa con người với nhau.

Tất cả cũng chỉ vì thiếu khôn ngoan và thiếu đức ái mà thôi.

Lm. Giuse Maria Nhân Tài, csjb. 

(Dịch từ tiếng Hoa và viết suy tư)