Thứ Năm, 5 tháng 2, 2026

Mỗi Ngày Một Câu Chuyện



 8. QUỶ QUAN ĐÒI TIỀN

Có một người trở về cố hương, phải đi qua ngõ Sơn Đông, 

gặp lúc có nạn đói, người nghèo đói chết rất nhiều, ngay cả lữ

điếm cũng đóng cửa, nên anh ta chỉ biết vào trong chùa ngủ nơi 

đại điện, đột nhiên thấy phía bên đông để tám quan tài, bên tây 

chỉ để một quan tài.

Nửa đêm canh ba, nhìn thấy các quan tài đều có cánh tay 

đưa ra, cánh tay nào cũng vàng và xương xẩu, chỉ có tay quan 

tài ở phía tây đưa ra là trắng và mập.

Khách nhân gan dạ nhìn trái nhìn phải rồi cười nói:

- “Tụi mày là lũ quỷ nghèo xin ta tiền phải không ?

èn mở bao tiền ra, lấy một đồng tiền lớn thảy vào, mấy 

quỷ nghèo ở phía đông thì rút tay vào trong quan tài, chỉ có quỷ

phía tây là vẫn cứ đưa tay ra. Khách nhân nói:

- “Một đồng tiền không đủ à ?

Nói xong thì lấy ra một trăm đồng, cái tay ấy vẫn không 

nhúc nhích. Khách nhân nổi giận nói:

- “Mày là con quỷ nghèo có lòng tham vô đáy !”

Bèn lấy hai đồng tiền lớn bỏ vào trong bàn tay của người ấy, 

con quỷ ấy bèn rút tay vào trong quan tài. Khách nhân quá kinh 

ngạc, bèn đốt lửa lên soi chung quanh, té ra là quan tài phía 

đông có viết mấy chữ: nhân dân đói kém, tên...; và cái quan tài 

duy nhất bên tây viết: huyện..., Điển Sứ (biệt hiêu quan phủ) quách của công...”.

(Hy đàm tục lục)

Suy tư 8:

Có một thầy đại chủng sinh nọ kể rằng: ban đêm thầy ngủ

thì mùng mền tự nhiên treo lên trần nhà, một đêm khác thầy 

nằm trên giường thì như có ai kéo chân thầy, mới đầu thầy sợ

hãi và đọc kinh cầu nguyện, qua đêm thứ hai cũng như vậy, 

thầy sực nhớ chắc là các đẳng linh hồn trong luyện ngục muốn 

mình cầu nguyện cho họ, thế là thầy cầu nguyện cho các linh 

hồn mồ côi, quả nhiên không còn tình trạng “phá phách” ấy 

nữa.

Khi còn giúp xứ ở một họ đạo tại Sài gòn, tối nào tôi cũng

quỳ sát bên chỗ để hài cốt trong nhà thờ để đọc kinh tối, cầu 

nguyện. Tối nào cũng vậy, tôi nghe tiếng lốc cốc lốc nơi chỗ để

hài cốt, mới đầu không để ý vì tưởng là mấy con chuột chạy, 

nhưng sau nhiều lần thì để ý và đứng dậy đi kiễm tra các hủ hài 

cốt, nhưng khi đứng dậy thì không thấy không nghe gì cả, tôi 

tiếp tục đọc kinh thì lại nghe tiếng lốc cốc phát ra nơi hủ hài 

cốt, tôi kê sát tai vào hài cốt thì không nghe gì, nhưng khi rời 

tai khỏi hủ hài cốt thì nghe tiếng lốc cốc, tôi biết đó là các linh 

hồn nhắc nhở mình cầu nguyện cho họ, thế là tôi cầu nguyện 

cho các linh hồn mồ côi và các linh hồn đã qua đời trong giáo 

xứ, thế là từ đó không nghe tiếng lốc cốc nữa...

Các linh hồn trong luyện ngục không cần tiền bạc, không 

cần ăn uống, không cần vật chất, nhưng các ngài cần đến lời 

cầu nguyện của chúng ta, bởi vì có nhiều linh hồn không ai nhớ

để cầu nguyện cho họ cả, các giáo hữu gọi đó là các linh hồn 

mồ côi.

Làm người Ki-tô hữu sung sướng thật, được rất nhiều lời 

cầu nguyện của mọi người sau khi qua đời, đó chính là tín điều 

các thánh thông công mà Giáo Hội dạy chúng ta vậy.


Lm. Giuse Maria Nhân Tài, csjb. 

(Dịch từ tiếng Hoa và viết suy tư )