Thứ Bảy, 4 tháng 7, 2026

Chúa nhật 14 thường niên

 


CHÚA NHẬT 14 THƯỜNG NIÊN


Tin mừng : Mt 11, 25-30
“Tôi có lòng hiền hậu và khiêm nhường”.

Anh chị em thân mến,
Ở đời ai cũng có những gánh nặng và nhẹ phải gánh trên vai của mình, những gánh nặng và nhẹ ấy chúng ta –những người Ki-tô hữu- gọi là thánh giá mà Chúa gởi đến. Đức Chúa Giê-su trong bài tin mừng hôm nay mời gọi chúng ta hãy đến với Ngài, hãy đem tất cả những gánh nặng ấy trao vào tay Ngài, xin Ngài thánh hóa và ban ơn cho chúng ta.
Có gánh nặng là có hiến tế, hiến tế này không phải là hoa quả đầu mùa như của lễ của A-ben, cũng không phải là chiên non của dân Do Thái, nhưng là hiến tế chính mình như Đức Chúa Giê-su đã hiến tế làm của lễ hiến dâng lên Đức Chúa Cha để chuộc tội cho nhân loại.
Phần đông con người khi thấy gánh nặng mà mình phải mang phải vác, thì đem gánh nặng này vứt trong ly rượu ly bia, để rồi gánh nặng càng nặng hơn; có người đem gánh nặng của mình bỏ vào những cuộc vui đen đỏ đến tan gia bại sản, để rồi gánh nặng chỉ như tảng đá nhỏ kia lại trở thành sức nặng của hòn núi đè trên lưng mình...
Thế nhưng người Ki-tô hữu thì lại khác, họ biết làm cho gánh nặng của mình nhẹ hơn khi họ thấm nhuần lời dạy của Đức Chúa Giê-su : “Tất cả những ai đang vất vả mang gánh nặng nề, hãy đến cùng tôi, tôi sẽ cho nghỉ ngơi bồi dưỡng” . (Mt 11, 28).
Gánh nặng của cha mẹ là khi con cái không nghe lời răn dạy của mình, đem gánh nặng này dâng cho Thiên Chúa với tất cả niêm tin; gánh nặng của vợ là khi chồng vô công rỗi việc thì nhậu nhẹt say sưa, đem gánh nặng này dâng cho Thiên Chúa với tất cả lòng mến và biết ơn; gánh nặng của chồng là khi vợ không biết lo cho gia đình con cái, đem gánh nặng này dâng lên Thiên Chúa với tất cả tâm tình của người con hiếu thảo.v.v...Và còn biết bao nhiêu là gánh nặng trong cuộc đời của mỗi người, mà chỉ có người Ki-tô hữu mới biết làm cho gánh nặng này trở nên nhẹ nhàng khi dâng lên cho Thiên Chúa mà thôi.
Anh chị em thân mến,
Không phải Đức Chúa Giê-su bốc đồng khi nói lên lời mời gọi những ai khó nhọc và gánh nặng hãy đến với Ngài, nhưng câu này được thốt ra từ miệng Ngài sau khi Ngài cầu nguyện với Chúa Cha: “Lạy Cha là Chúa Tể trời đất, con xin ngợi khen Cha, vì Cha đã giấu không cho bậc khôn ngoan thông thái biết mầu nhiệm Nước Trời, nhưng lại mạc khải cho những người bé mọn. Vâng, lạy Cha, vì đó là điều đẹp ý Cha” .(Mt 11, 25-26) Lời cầu nguyện này của Đức Chúa Giê-su là một lời tôn vinh chúc tụng, vì những điều mà Cha đã thực hiện qua Ngài- để cứu chuộc nhân loại.
Chúng ta cứ an tâm tin tưởng và phó thác gánh nặng của mình trong cuộc sống cho Thiên Chúa, để vui vẻ làm tốt bổn phận và trách nhiệm của mình trong đời sống thường ngày, đó chính là đức tin của người Ki-tô hữu vậy !
Xin Thiên Chúa chúc lành cho tất cả chúng ta.

Lm. Giuse Maria Nhân Tài, csjb.
-------
http://www.vietcatholic.net
https://www.facebook.com/jmtaiby
http://www.nhantai.info

Thứ Sáu, 3 tháng 7, 2026

Mỗi Ngày Một Câu Chuyện

 


29.     ANH EM ĐÙA NHAU

Lý Tử Bạch của huyện Nội Hương làm quan đến chức hàn lâm kiểm thảo, em là Lý Tập Mỹ dừng lại ở Tăng Quảng được ban tước rất lâu mà không được thăng cấp.

Tử Điền (Tử Bạch) viết thư cho em trai nói:

-   “Năm nay em Tăng Quảng, sang năm Tăng Quảng, không biết đã tăng bao nhiêu, rộng (quảng) bao nhiêu ?”

Tập Mỹ cũng phúc đáp lại anh:

-   “Năm nay anh kiểm thảo, sang năm kiểm thảo, không biết kiểm cái gì, thảo được cái gì ?”

(Ký Viên Ký Sở Ký)

 

Suy tư 29:

  Người ít đi xưng tội chế giễu người năng xưng tội: tuần này xưng tội, tuần sau xưng tội, tội gì mà xưng lắm thế ! Thế là lên tiếng cãi nhau.

  Người năng xưng tội trách người không đi xưng tội: tháng này không xưng tội, tháng sau không xưng tội, không xưng tội thì sao được rỗi linh hồn ! Thế là lên tiếng cãi nhau.

  Bí tích Giải Tội như một dòng suối thiêng thiêng rửa sạch tội lỗi của chúng ta, với một điều kiện là: thành tâm thống hối chừa bỏ tội lỗi, người công giáo nào cũng hiểu điều đó, cho nên, năng xưng tội và không xưng tội thì cũng vì ích lợi và không ích lợi cho linh hồn mình mà thôi.

  Tuy nhiên, theo kinh nghiệm của các thánh và những người thánh thiện thì năng đến với tòa cáo giải là dấu chỉ của người được rỗi linh hồn, bởi vì không ai càng tắm mà lại càng dơ bẩn.

  Không nên cãi nhau về việc lãnh nhận các bí tích, nhưng nên tự vấn lương tâm: tôi đã lãnh nhận các bí tích với thái độ và lương tâm như thế nào ?


Lm. Giuse Maria Nhân Tài, csjb. 

(Dịch từ tiếng Hoa và viết suy tư) 

Thứ Năm, 2 tháng 7, 2026

Mỗi Ngày Một Câu Chuyện

 


28.     TỐT NHẤT LÀ GIẾT NGƯỜI

Một hòa thượng chuyên môn nói nhân quả báo ứng với mọi người, lấy đó để dối gạt kiếm tiền thiện nam tín nữ.

Một hôm, ông ta nhìn thấy một người đang giết heo, bèn đi tới ngăn cản và khuyên:

-  “A di đà phật, người xuất gia có lòng từ bi, đi đường đều sợ đạp nhầm con kiến, tiên vàn không nên sát sinh”.

Người ấy hỏi:

“Heo cũng không thể giết sao ?”

Hòa thượng nói:

“Đương nhiên, trong kinh Phật có nói: giết thứ gì thì kiếp sau làm thứ đó. Giết chó biến thành chó, giết heo đương nhiên biến thành heo, vĩnh viễn không thể làm người”.

Người ấy cười nói:

-  “Ha ha, theo như ông nói, thì tốt nhất là đi giết người”.

Hòa thượng vội vàng nói:

-  “A di đà phật, ác nghiệt, ác nghiệt, con kiến, loài sâu bọ đều không thể giết, sao lại giết người ?”

Người ấy mắng cho:

-  “Không phải ông nói giết thứ gì thì biến thành thứ đó sao ?”

(Ký Viên Ký Sở Ký)

 

Suy tư 28:

  Thời nay, có những người giết con ruột khi còn trong bào thai của mình (và con của người khác), nhưng lại yêu quý và chăm sóc con chó, con mèo hơn cả báu vật trời cho, những người này quả tim của họ không biểu hiện chữ yêu, nhưng biểu hiện chữ hưởng thụ và ích kỷ to tổ bố trên mặt trên người của họ.

  Giết thú vật để ăn thịt thì không có tội, nhưng cưng chiều con chó con mèo hơn cả con cái mình thì tội gấp ngàn lần, mà giết con cái của mình –dù là bào thai một ngày- thì tội nặng hơn cả núi thái sơn vạn lần.

  Lời của ông hòa thượng nói giết con gì thì sau này đầu thai làm noc đó thì thật không đúng, bởi vì con người ta sau khi chết thì chỉ có hai đường phải đi, đó là thiên đàng và hỏa ngục, hoặc trở thành thánh trên trời hay là ma quỷ trong hỏa ngục, nhưng lời của Thiên Chúa dạy rất đúng trong điều răn thứ 5 ca 10 điều răn: chớ giết người, là vì Thiên Chúa muốn cho con người ta được phúc trường sinh.

  Ai giết con mình (phá thai) thì súc sinh hơn cả thú vật, vì thú vật cũng biết cưng con của nó.

  Ai có lương tâm thì nghe.


Lm. Giuse Maria Nhân Tài, csjb. 

(Dịch từ tiếng Hoa và viết suy tư) 

Thứ Tư, 1 tháng 7, 2026

Mỗi Ngày Một Câu Chuyện

 


27.     HỒ DÁN CHÂU PHỦ

Sơn Đông châu Thanh phủ Ích bộ huyện có một thư sinh tên là Triệu Bỉnh Trung, lên kinh đô thi đỗ trạng nguyên.

Khi hồi hương, các quan viên địa phương làm tiệc lớn chúc mừng ông ta, sau khi uống mấy ly rượu, đột nhiên trên trời bay đầy tuyết, có người vội vàng mời Triệu Bỉnh Trung đề thơ.

Ngài trạng nguyên nói:

-    “Chúng ta cùng nhau đề thơ vậy”.

Thế là, nhìn cảnh bên ngoài sân và ngâm câu đầu tiên:

-   “Cắt vụn lông ngỗng trên không múa”.

Quan phủ tiếp lời:

-   “Núi nam núi bắc không thấy đất”.

Quan huyện tiếp theo:

-   “Lưu ly bích ngói biến thành bạc”.

Lúc ấy, Triệu Bỉnh Trung nhìn thấy tuyết càng rơi càng lớn, các quan viên uống đã nghiêng bên nọ ngửa bên kia, bèn dùng lối chơi chữ kết thúc toàn bài thơ:

-  “Hồ dán bôi đen châu phủ rồi”.

(Ký Viên Ký Sở Ký)

 

Suy tư 27:

  Thường thì có lễ là có lạc (vui vẻ) nên gọi là lễ lạc, đó là một nét của văn hóa của hầu hết các dân tộc trên thế giới.

  Quan tân trạng nguyên chỉ nhìn thấy cách uống rượu xỉn quắc cần câu của các quan phủ quan huyện, thì biết mấy ông này cai trị dân như thế nào rồi, cho nên mới kết luận bằng một câu thơ: “Hồ dán bôi đen châu phủ rồi”.

  Người Ki-tô hữu cũng có những ngày lễ vui vẻ, như lễ Giáng Sinh, lễ Phục Sinh và các ngày lễ thánh quan thầy.v.v...nhưng “lạc” của họ -trước hết- là chia sẻ “một tấm bánh và một chén thánh” trong tình yêu của Đức Chúa Giê-su, rồi từ niềm vui này, họ biến cái “lạc” vật chất thành bữa ăn huynh đệ không có say xỉn, không có thóa mạ, không có thách đố nhau tửu lượng, không có la ó om sòm...

  Bởi vì khi chúng ta tham dự một thánh lễ trọng cách sốt sắng, rồi sau đó “lạc” một cách vô độ, buông tuồng, thì người ta sẽ nói: “người Ki-tô hữu chẳng khác gì người khác, họ lấy rượu bia bôi đen đức tin và thánh lễ của họ rồi”.

  Ôi, câu phê bình thật đáng buồn biết bao !


Lm. Giuse Maria Nhân Tài, csjb. 

(Dịch từ tiếng Hoa và viết suy tư) 

Thứ Ba, 30 tháng 6, 2026

Mỗi Ngày Một Câu Chuyện

 


26.     CỔ TAY LƯỠNG TRIỀU

Buổi sáng, Tiền Khiêm Ích du lãm núi Hổ Khâu ở Tô Châu, mặc áo không có cổ, tay áo thật lớn. Có một thư sinh đến trước mặt vòng tay thi lễ và hỏi tại sao ông ta mặc áo như thế ?

Tiền Khiêm Ích trả lời:

-      “Không có cổ tức là áo của quan triều hôm nay (nhà Thanh), tay áo lớn là áo của quan triều trước, bởi vì ta làm quan triều trước rất lâu nên quen rồi”.

Thư sinh ấy bèn giả bộ cung kính nói:

-      “Có thể nói đại nhân là “cổ tay[1] lưỡng triều”.

(Ký Viên Ký Sở Ký)

 

Suy tư 26:

  Có một vài phần tử của Giáo Hội muốn tuân giữ cách cử hành thánh lễ bằng tiếng La tin của thời xa xưa, nên lìa bỏ Giáo Hội; có một số người muốn Giáo Hội từ bỏ truyền thống và kỷ luật thánh thiện là sự độc thân của linh mục, nên họ ra sức vận động và nại nhiều lý do để phá vỡ truyền thống ấy, thế là họ tách khỏi Giáo Hội...

Vì thói quen mà ông quan đại thần mặc áo không có cổ của thời nay và tay rộng của thời trước, cho nên trở thành lập dị kỳ quặc, làm người khác nhìn không quen mắt.

Cái áo đẹp nhất và hợp với mọi thời đại nhất của người Ki-tô hữu là sự khiêm tốn và vâng phục, bởi vì Đức Chúa Giê-su đã mặc áo khiêm tốn này khi sinh ra trong hang lừa hôi hám tại Bê Lem, và cũng chính Ngài đã mặc áo vâng phục này khi chịu chết trên thánh giá trên đồi Golgotha, cho nên sẽ không lập dị chút nào khi chúng ta -người Ki-tô hữu- mặc lấy chiếc áo này để đi vào cuộc sống hôm nay.

Khiêm tốn và vâng phục không phải là một thói quen, nhưng là những nhân đức phải tập tành mới có được dưới sự hướng dẫn ánh sáng yêu thương của Đức Chúa Thánh Thần.

Lm. Giuse Maria Nhân Tài, csjb. 
(Dịch từ tiếng Hoa và viết suy tư) 

[1] 領袖 vừa là lãnh tụ, vừa là cổ áo và tay áo, thư sinh chơi chữ.

Chủ Nhật, 28 tháng 6, 2026

Lễ Thánh Phê-rô và Phao-lô Tông Đồ

 




LỄ HAI THÁNH PHÊ-RÔ VÀ PHAO-LÔ

TÔNG ĐỒ

Tin mừng: Mt 16, 13-19.
“Anh là Phê-rô, Thầy sẽ trao cho anh chìa khóa Nước Trời.”

Anh chị em thân mến,
Hôm nay Giáo Hội long trọng mừng kính hai thánh tông đồ Phê-rô và Phao-lô, không nói thì chúng ta cũng biết các ngài là người như thế nào trong Giáo Hội của Đức Chúa Giê-su , thánh Phê-rô được Đức Chúa Giê-su Ki-tô chọn làm thủ lãnh của Giáo Hội, và trao cho ngài quyền đóng và mở cửa Nước Trời; thánh Phao-lô là người nhiệt thành với tôn giáo và niềm tin của mình nên đã đi bắt các Ki-tô hữu, và có lẽ vì ưu điểm nhiệt thành ấy mà Đức Chúa Giê-su đã cảm hóa ngài và chọn ngài làm tông đồ, rồi sai đi loan báo tin mừng Nước Trời cho dân ngoại.
Tinh thần của thánh Phê-rô là chân thành, thẳng thắn, bộc trực dám nói dám làm, đó chính là mẫu gương của người làm tông đồ rao truyền Lời Chúa cho mọi người. Chúng ta chắc chắn cũng có những đức tính như thánh Phê-rô vậy, nhưng chúng ta chưa có tinh thần khiêm tốn như ngài, bởi vì có những lúc bạn và tôi rất chân thành nói lời yêu thương nhưng vẫn còn tính toán lợi hại; có những lần bạn và tôi thẳng thắn nói lên khuyết điểm và việc làm sai trái của người khác, nhưng lời thẳng thắn bộc trực ấy đầy kiêu ngạo dạy đời thiên hạ, và làm cho người khác cảm thấy bực tức hơn là sửa đổi lỗi lầm.
Tinh thần của thánh Phao-lô là can đảm, nhiệt thành và xác tín vào niềm tin của mình, nếu không có những ưu điểm như thế, thì Đức Chúa Giê-su –có lẽ- không chọn ngài làm tông đồ, và cũng không sai ngài đến với dân ngoại là chúng ta.
Lòng nhiệt thành và xác tín vào niềm tin của mình đã làm cho thánh Phao-lô nhiệt thành bắt đạo, và cũng lòng nhiệt thành ấy, mà sau khi nhận biết Đức Chúa Giê-su là Đấng đã vì mình mà chịu chết trên thập giá, thì ngài đã không ngần ngại chuyển lòng nhiệt thành, xác tín này qua cho việc rao giảng Phúc Âm cho những người không phải là Do Thái, là dân ngoại chưa nhận biết Thiên Chúa là Cha của mọi loài.
Anh chị em thân mến,
Cả hai thánh Phê-rô và Phao-lô tông đồ đều có một điểm giống nhau, đó là rất yêu mến Đức Chúa Giê-su và hăng say làm chứng cho Ngài, các ngài đã đem chính mạng sống của mình ra để làm chứng.
Chúng ta đều là những hoa quả được sinh ra bởi lời rao giảng của các ngài, và như thế, chúng ta cũng đều có bổn phận đem Lời Chúa đến cho mọi người bằng chính cuộc sống của chúng ta. Muốn được như thế, bạn và tôi hãy đem tinh thần bảo tồn chân lý Ki-tô giáo của thánh Phê-rô, và tinh thần truyền giáo của thánh Phao-lô đặt vào trong tim trong óc của mình, để khi rao giảng Lời Chúa cho tha nhân, thì chúng ta không làm mất đi tính truyền thống tông truyền của Giáo Hội.
Xin Thiên Chúa chúc lành cho chúng ta.

Lm. Giuse Maria Nhân Tài, csjb.
------
http://www.vietcatholic.net
https://www.facebook.com/jmtaiby
http://www.nhantai.info

Mỗi Ngày Một Câu Chuyện



 25.     CÁC LÃO[1] VẠN TUẾ

Thành Hóa tháng mười một năm Tân Mão triều đại nhà Minh, trên trời xuất hiện sao chổi, các quan đại thần triều đình rất kinh hoàng, cho rằng đó là duyên cớ ngăn cản làm cho tình ý trời đất xa cách.

Các lão Bành Thời và các quan đại thần xin vào yết kiến hoàng đế để thảo luận phương pháp trước mặt hoàng đế. Thế là, các quan phục dịch trong hoàng cung vội đáp ứng yêu cầu của họ và đi thông báo, nhưng chiếu theo quan lệ của họ là không nói nhiều kẻo phí giờ.

Đợi khi hoàng đế tiếp kiến, các đại thần chỉ nói một câu:

-  Hiện tượng trên trời biến hóa thật đáng sợ”.

Ngoài ra không nói một câu nào nữa.

Hoàng đế nói:

“Biết rồi”.

Thế là Bành Thời, Vạn An, Thương Lộ các lão đều quỳ xuống khấu đầu lạy và đồng thanh hô lớn “vạn tuế”. Sau khi hoàng đế bãi trào, các thái giám nói:

-  “Họ nói hoàng đế không triệu tập họ, đến khi được triệu kiến thì không có kiến nghị nào cho ra trò, chỉ là hoan hô “vạn tuế” mà thôi”.

Thiên hạ đem chuyện này đồn ra làm trò cười, gọi các đại thần là “các lão vạn tuế”.

(Ký Viên Ký Sở Ký)

 

Suy tư 25:

  Thời giờ là vàng bạc nên ai cũng muốn nói ngắn gọn, làm việc cho nhanh, nhưng không ai muốn hưởng thụ nhanh chóng ngắn gọn...

  Có một vài người Ki-tô hữu chủ trương đọc kinh ngắn gọn, cầu nguyện ngắn gọn, dâng lễ ngắn gọn, nhưng lại cầu xin rất nhiều, và bắt Chúa phải đáp ứng đủ những yêu cầu đòi hỏi của mình. Họ viện cớ bây giờ là  thời đại laptop, thời đại USB, thời đại MP3, thời đại di động PDA.v.v...để ăn gian giờ cầu nguyện, để xén bớt giờ thánh lễ, và cũng có một vài người dâng mình làm tôi tớ Chúa cũng muốn ngắn gọn như thế.

  Vì ngắn gọn nên các quan đại thần viện hàn lâm bị chế giễu là “các lão vạn tuế”, người ta cũng sẽ gọi những người Ki-tô hữu đọc kinh cầu nguyện ngắn gọn là đạo đức...nửa mùa.

  Ôi, thật đáng buồn !

Lm. Giuse Maria Nhân Tài, csjb. 
(Dịch từ tiếng Hoa và viết suy tư) 

[1] Thời nhà Minh các cử nhân và học sĩ hàn lâm vào nội các làm việc gọi là “các lão”, không giới hạn ở đại thần nội các.

Thứ Bảy, 27 tháng 6, 2026

Chúa nhật 13 thường niên

 


CHÚA NHẬT 13 THƯỜNG NIÊN


Tin mừng : Mt 10, 37-42
“Ai không vác thập giá, thì không xứng với Thầy. Ai đón tiếp anh em là đón tiếp Thầy”.

Anh chị em thân mến,
“Bông sen trong hồ rất hâm mộ chim biết ca hát, bươm bướm biết bay, còn mình thì cả ngày bị giam cầm trong hồ nước, lâu ngày không tránh khỏi oán than.
Chúa Tạo Vật thấy vậy, lập tức nói:
-
“Bé con, giam cầm con thật ra không phải là hồ nước, mà là cái tâm của con đó”. (1)(1)

Điều kiện tối thiểu để làm môn đệ của Đức Chúa Giê-su là từ bỏ mình và vác thập giá của mình để theo Ngài, đó là điều kiện tiên quyết và là một cái ách nhẹ nhàng cho những ai biết phó mình cho Thiên Chúa, và là cái ách nặng nề cho những ai thích hưởng thụ, mà coi thập giá như là sợi dây thòng lọng trói buộc tự do của mình.
Không từ bỏ mình là tự giam cầm tự do của mình, bởi vì trong cuộc sống của chúng ta có rất nhiều việc phải lo toan và nhiều điều toan tính :
- Có người tính toán chuyện học hành tương lai để được chỉ huy người khác, nên cứ loay hoay tính toán mà quên mất bổn phận phải chu toàn của mình: họ bị giam cầm trong cái bằng cấp địa vị mà họ chưa bao giờ nhìn thấy.
- Có người cứ tưởng mình là Thiên Chúa nên đoán xét tương lai của cộng đoàn là mù mờ không tương lai, nên họ loay hoay tìm cách thoát ly cộng đoàn: họ bị giam cầm trong cái hưởng thụ vô hình, để rồi cộng đoàn chưa đen tối mà họ thì đã tối đen trong hiện tại và cả tương lai.
- Có người thỏa mãn với tài năng của mình, có người tự đắc với thành công của cá nhân, có người bất mãn với cuộc sống hiện tại, có người chán chường vì nhân tình thế thái.v.v...đó chính là những khối đá hoa cương giam hãm tâm hồn của họ trong những cám dỗ của vật chất...
Không từ bỏ những sợi mắc xích trói buộc tâm hồn ấy, thì chúng ta vẫn cứ bị giam cầm trong những loay hoay tính toán, để rồi tâm hồn không được tự do bay bổng lên với Thiên Chúa trong bổn phận hằng ngày, và như thế thập giá chỉ là những chán chường, lo âu, bất an mà thôi.
Thập giá là nguyên nhân của tự do và dâng hiến, bởi vì không một hy sinh nào mà không trở thành của lễ dâng hiến cách tự do lên Thiên Chúa, vì ngài là Đấng đã ban sự tự do cho con người.
Bổn phận và trách nhiệm dù muốn dù không thì chúng ta cũng phải chu toàn, do đó mà có nhiều tiêu cực phát sinh trong khi thi hành bổn phận; nhưng bổn phận sẽ là sự tự do dâng hiến nếu chúng ta coi đó chính là thập giá mà Thiên Chúa đã gởi đến cho mình. Khi đã dâng hiến phụng sự Thiên Chúa với tất cả tự do, thì chính tự do này đã giải thoát chúng ta khỏi giam cầm bởi những lo toan tính toán trong bổn phận của mình, đó cũng là lời mời gọi của Đức Đức Chúa Giê-su : hãy “vác thập giá của mình” mà theo Ngài.
Anh chị em thân mến,
Vác thập giá mà không từ bỏ sân si, thì thập giá trở nên tảng đá nặng nề đè trên cuộc sống của chúng ta. Vác thập giá mà không có tâm tình tự nguyện, thì thập giá là những vòng xích trói buộc tâm hồn mình. Vác thập giá mà vẫn cứ nhìn người này để phê bình, ngó người kia để đoán xét, thì thập giá sẽ như nhà tù giam hãm tâm hồn vốn thanh thoát hướng thiện của chúng ta...
Xin Thiên Chúa chúc lành cho chúng ta.

(1) Trích trong “Chuyện ngụ ngôn cho thời hiện nay” bản dịch Việt ngữ của Lm. Giuse Maria Nhân Tài, csjb.

Lm. Giuse Maria Nhân Tài, csjb.
----------
http://www.vietcatholic.net
https://www.facebook.com/jmtaiby
http://www.nhantai.info

Thứ Sáu, 26 tháng 6, 2026

Mỗi Ngày Một Câu Chuyện

 


24.     HUYỆN LỆNH NỔI NÓNG

Khi Quy Hữu Quang ở Côn Sơn đảm nhậm huyện quan huyện Ngô Hưng, mỗi khi thăng đường làm việc thì người ở văn thư, thuộc hạ, từng đoàn đứng vây quanh công án, tựa hồ như không muốn ông ta an vị được.

Ông ta rất giận dữ bèn lấy bút son chấm đầy mực đỏ nói với mọi người:

-  “Tại sao các người không lui ra mau, ta rảy đây này !”

                                                                                                                 (Ký Viên Ký Sở Ký)

 

Suy tư 24:

  Có những người khi giận thì la hét nạt nộ om sòm, có người khi giận thì chứi bới loạn lên, có người khi giận dữ thì xách dao rượt đuổi đòi chém, lại có người khi giận lên thì mặt đỏ tay run.v.v...

  Khi nóng giận thì tâm hồn của con người ta biến thành hỏa ngục, chỉ thấy những khuyết điểm của anh chị em, và không nhìn thấy tình cảm của người khác đã dành cho mình.

  Ai cũng có tính khí nóng giận, nhưng người Ki-tô hữu biết dùng Lời Chúa và các bí tích để thánh hóa cơn nóng giận của mình thành việc phục vụ tha nhân cách tích cực hơn.


Lm. Giuse Maria Nhân Tài, csjb. 

(Dịch từ tiếng Hoa và viết suy tư) 

Thứ Năm, 25 tháng 6, 2026

Mỗi Ngày Một Câu Chuyện

 


23.     XƠ BÔNG CHỊU ĐẠN

Giữa năm Thành Hóa triều đại nhà Minh, đại thần Lưu Cát thường bợ đỡ nịnh nọt người phát ngôn ca vin kim sát để khỏi bị vạch tội.

Về sau, người hầu là Trương Thăng đọc mười sáu tội trạng của Lưu Cát, kết quả Trương Thăng lại bị ngự sứ Ngụy Chương kết tội đến giáng chức, hồi ấy người ta cho rằng Lưu Cát chịu được “đạn”, nên gọi là “Lưu xơ bông”.

                       (Ký Viên Ký Sở Ký)

 

Suy tư 23:

  Thời nay, có một thứ áo chống đạn chắc chắn hơn áo giáp và xe bọc thép, đó là “áo đô la” và “xe quyền thế”, bởi vì những ông quan tham đều dùng “áo đô la” này để tránh đạn pháp luật và lưỡi dao công lý, họ ngồi trên “xe quyền thế” chạy nhỡn nhơ trước những bất công và tiếp tay cho những thế lực ngầm làm hại dân lành...

  Trong đời sống tâm linh của người Ki-tô hữu cũng như thế, giữa sóng gió cuộc đời, giữa bóng đêm tội lỗi và những cám dỗ như những mũi tên độc, những viên đạn rình mò giết chết linh hồn họ, thì áo giáp chắc chắn vững bền nhất để chống lại ma quỷ chính là việc cầu nguyện liên lĩ, năng rước Thánh Thể và năng đến tòa cáo giải.

  Ai không trang bị cho mình “siêu áo giáp” ấy, thì không thể chống đỡ được những mũi tên độc hưởng thụ, những viên đạn dục vọng độc hại của thế gian và ma quỷ.


Lm. Giuse Maria Nhân Tài, csjb. 

(Dịch từ tiếng Hoa và viết suy tư) 

Thứ Tư, 24 tháng 6, 2026

Mỗi Ngày Một Câu Chuyện

 


22.     MAY CÁI ÁO KỲ DIỆU

Giữa năm Gia Tĩnh triều đại nhà Minh, ở Bắc Kinh có một người thợ may xa gần đều biết tiếng, bởi vì ông ta may quần áo thì dài ngắn rộng hẹp đều không vừa với thân hình.

Có một ngự sứ kêu ông ta may áo quần cho viên lịnh, thợ may bèn quỳ xuống hỏi ngự sứ về thâm niên công vụ ở quan phủ, ngự sứ nói:

-      “May áo quần thì hỏi chuyện đó làm gì ?”

Thợ may trả lời:

-      “Mới bắt đầu nhậm chức vụ quan trọng thì ý khí lên cao, thân thể thì nhẹ nhàng ngưởng thượng thì áo phải trước dài sau ngắn; qua một thời gian sau, ý khí từ từ ổn định, thì áo trước sau giống nhau; đợi đến khi nhậm chức thâm niên lại chuyển ngành và lên chức, thì trong tâm họ nhún nhường tự thủ, điệu bộ khi đến quan phủ thì khẽ khàng, nên áo phải trước ngắn sau dài. Do đó, nếu không biết thâm niên làm quan, thì áo quần may sẽ không vừa thân”.

(Ký Viên Ký Sở Ký)

 

Suy tư 22:

  Có những người khi mới nhậm chức thì hăng say làm việc, có khi thái quá làm các cộng sự viên bỡ ngỡ, có khi đưa đến phản tác dụng.

  Có một vài linh mục khi mới chịu chức nhiệt tình quá đổi, nhiệt tình trong mọi công việc quên mất những bài học khiêm tốn và điềm đạm đã học trong chủng viện, nhưng một hai năm sau thì lửa nhiệt tình tắt lụi; có một vài linh mục trẻ mới chịu chức “chăm chú” đọc kinh đến nỗi khi có bà lão giáo dân đến gặp cha, thì ngài bắt bà phải ngồi đợi cả tiếng đồng hồ, nhưng thói quen đọc kinh này của ngài chỉ một hai năm sau thì không còn nữa...

  Có một thời “động” thì cũng phải có một thời “tĩnh”, có một thời làm thì phải có một thời kiểm điểm, như thế việc làm mới có hiệu quả lâu dài.

  Con người ta ai cũng thích háo thắng, cho nên khi “cờ đến tay thì phất”, mà phất quá mạnh nên cán cờ gãy và lá cờ rách nát, rốt cuộc chi nghe những tiếng than thở của cộng sự viên và người khác vọng lại mà thôi.

  Khả năng làm việc của linh mục không phải căn cứ nơi cái áo vạt trước dài hay ngắn, nhưng căn cứ vào lòng khiêm tốn và lòng yêu mến khi làm việc của các ngài...


Lm. Giuse Maria Nhân Tài, csjb. 

(Dịch từ tiếng Hoa và viết suy tư) 

Thứ Ba, 23 tháng 6, 2026

Mỗi Ngày Một Câu Chuyện

 


21.     CHUYỆN CƯỜI TÔ CHÂU

Tú tài và tên du côn cùng với thương nhân khi uống rượu thì giao kèo: mỗi người lấy chí nguyện của mình làm trò chơi cá cược.

Thương nhân nói:

-      “Tâm cuồng vọng, tâm cuồng vọng, nhưng muốn hồ Tây Thái biến thành muông thú dày đặc, để bắt bán mỗi cân hai mươi xu”.

  Tên du côn tiếp miệng nói:

-      “Tâm cuồng vọng, tâm cuồng vọng, nhưng mong muốn Trầm Vạn Tam (đại tài chủ) bắt giết con người ta, tôi phải lừa làm gãy xương lưng của nó”.

  Tú tài nói:

-      “Tâm cuồng vọng, tâm cuồng vọng, nhưng muốn quan coi thi chợt đui con mắt mù lòa, cầm bài văn tồi của tôi, đánh dấu là thí sinh đứng thứ nhất”.

                               (Kiên Hồ tập)

 

Suy tư 21:

  Con người ta ai cũng có cái tâm cuồng vọng, tức là ham muốn những điều quá sức của mình: người làm biếng muốn trở thành giàu có, học trò dốt muốn thành tiến sĩ, đứa trộm cắp muốn thành chánh án.v.v... thế mới biết sự ước muốn của con người ta thì vô hạn.

  Nhưng những ước muốn như thế -thời nay- đều có thể làm được, bởi vì đã có học trò dốt đỗ tiến sĩ, đã có người bất tài làm chánh án, đã có đầy tớ làm ông chủ.v.v...tất cả đều vì tiền và thế tạo nên mà thôi, cho nên xã hội ngày càng rối loạn lên và tụt hậu.

  Người Ki-tô hữu là người có một lương tâm chân chính, biết mắc cỡ hỗ thẹn trước những gì mà mình không làm mà được; biết thấy nhục trước những gì mà người ta tôn vinh ca tụng mình không đúng; biết áy náy lương tâm trước những mưu mô của mình hay của người khác.

  Tâm cuồng vọng thì ai cũng có, nhưng người có sự bình an của Thiên Chúa thì sống thảnh thơi trong giây phút hiện, và phó thác “tâm cuồng vọng” cho Thiên Chúa định liệu.


Lm. Giuse Maria Nhân Tài, csjb. 

(Dịch từ tiếng Hoa và viết suy tư) 

Thứ Hai, 22 tháng 6, 2026

Mỗi Ngày Một Câu Chuyện

 


20.     SỬA THƠ ĐỖ MỤC

Xuân hạ giữa năm Ất Dậu thời Thuận Trị, vì nạn chiến tranh, bá tánh trong thành thì nhao nhao chạy loạn, núp vào các thôn làng trong khe núi, các gia sư đều thất nghiệp.

Có người chơi đùa dùng bút pháp sửa đổi thơ thất tuyệt của Đỗ Mục như sau:

-      “Thời tiết thanh minh rối bời bời, trong thành thầy giáo hồn muốn đoạn, xin hỏi chủ nhân đi đâu cả, thằng nhỏ xua tay chỉ thôn làng”.

                             (Kiên Hồ tập)

 

Suy tư 20:

  Thời nay, có những danh hài thích lấy bài hát của người khác được mọi người ưa thích đổi lời lại cách nham nhỡ, rồi hát lên, rồi làm trò hề cách rẽ tiền để chọc cười thiên hạ, rất phản giáo dục.

Lấy văn của người khác làm của mình gọi là đạo[1] văn; lấy thơ của người khác đổi lại làm của mình thì gọi là đạo thơ; đạo văn hay đạo thơ thì cũng đều mắc hai tội: tội ăn cắp và tội lỗi đức công bằng.

  Ăn cắp và lỗi đức công bằng là bản chất của ma quỷ do kiêu ngạo và tham lam mà ra.

Người Ki-tô hữu có một thứ bắt chước rất dễ thương, đó là bắt chước cách sống tốt lành của các thánh nam nữ; có một thứ “đạo” rất đẹp, đó là “đạo” lại những bài giảng của linh mục để sống cho đẹp lòng Chúa, “đạo” lại những câu Lời Chúa mà cảm thấy rất phù hợp với hoàn cảnh của mình để thực hành trong cuộc sống; “đạo” lại những gương hy sinh phục vụ của người khác...

Đó là những cái “đạo” không phải là tội, cũng không phải lỗi đức công bằng, nhưng là những cái “đạo” đã được thánh hóa bằng ân sủng của Đức Chúa Giê-su.

Lm. Giuse Maria Nhân Tài, csjb. 
(Dịch từ tiếng Hoa và viết suy tư) 

[1] : đạo, nghĩa là ăn trộm, ăn cắp.