Thứ Tư, 20 tháng 5, 2026

Mỗi Ngày Một Câu Chuyện

 


93.          CÔ LỆ T CỨU MÌNH

Cô Lệ là một phụ nữ làm nghề nông, một hôm nghe nói mẫu thân bị bệnh, không đợi chồng cùng đi, nên vội vội vàng vàng một mình trở về quê thăm mẹ.

Giờ đó thì trời đã tối rồi, đi và đi, đột nhiên nghe sau lưng có tiếng chân bước giống như kẻ cướp, mà đây là chỗ núi non cất tiếng kêu cứu thì có ích gì, cô ta đảo người đi đến bên dưới cây bạch dương bên ngôi cổ mộ, cởi dây thắt lưng ra vắt trên cổ, xỏa tóc xuống, le lưỡi dài ra, trợn hai con mắt lên đứng đợi.

Tên cướp ấy đến gần nghe ngóng cẩn thận và nhìn thấy “con quỷ treo cổ”, sợ hãi kêu lên một tiếng và té lăn ra đất, cô Lệ vội vàng chạy về nhà mẹ.

Qua ngày hôm sau, nghe người trong thôn nói: có một thanh niên hôm qua thấy quỷ hiện về, trúng độc tà nên điên điên khùng khùng, nói năng bậy bạ. Sau đó người ấy chữa cả trăm thứ thuốc nhưng bất trị, suốt đời điên khùng.

(Duyệt Vi Thảo Đường bút ký)

 

Suy tư 93:

Có ma quỷ thật và có những con cái của ma quỷ.

Ma quỷ thật thì ở trong hỏa ngục, con cái của ma quỷ thì ở trên trần gian có xương có thịt, và con người ta sống ở đời thường gặp con cái của ma quỷ hơn là gặp ma quỷ thật.

Con cái của ma quỷ đôi khi là người vừa tan lễ xong thì lên tiếng thóa mạ chửi bới người khác; đôi khi là người nói đạo lý rất hay nhưng sống thì như người không biết Thiên Chúa; đôi khi là người có vóc dáng đẹp nhưng lòng dạ thì xấu xa; ăn nói đãi bôi nhưng toàn là giả dối phỉnh gạt; hào phóng giúp đỡ nhưng nhiều lợi dụng; nói một đường làm một nẻo.v.v...đó là những ma quỷ giả mà nếu không đề phòng thì không ai biết cả, do đó mà có người ôm hận muốt cay vì những con cái của ma quỷ này.

Ma quỷ thật thì rất sợ ơn thánh của Thiên Chúa, còn con cái của ma quỷ thì Chúa Mẹ nó cũng coi như pha, như không có kí lô gam nào cả...

Phải tỉnh thức đề phòng ma quỷ thật và con cái của ma quỷ, bởi vì cả hai đều cùng là cá mè một lứa.


Lm. Giuse Maria Nhân Tài, csjb. 

(Dịch từ tiếng Hoa và viết suy tư) 

Thứ Ba, 19 tháng 5, 2026

Mỗi Ngày Một Câu Chuyện

 


92.          BÔI MẶT QUỶ CÁI

Có một ông lão ở nhờ nơi nhà người thân, căn phòng ấy đóng cửa lại thì cũng thanh tịnh, bút nghiêng thư tịch đầy đủ.

Ông lão cúi phủ trên bàn để viết thư, đột nhiên có một cô gái bồng bềnh đi đến, dưới ánh đèn tỏ hiện dáng điệu văn nhã mà tự nhiên. Ông lão biết rõ nó là quỷ nhưng không chút sợ hãi, chỉ cây đèn nói:

-      “Đã đến thì không được ngồi không, đi cắt một chút tim đèn”.

Cô gái thổi đèn tắt phụt, đến sát đứng trước mặt ông lão.

Ông lão nổi giận, lấy tay nhúng vào trong nghiêng mực, đánh hùa vào cô gái một cái tát, bôi đen mặt của nó, nói:

-      “Dùng cái này bôi làm ký hiệu, ngày mai tìm thấy tử thi của mày thì tao chặt khúc và đốt mày”.

Con quỷ cái hét to một tiếng, tìm đường chạy thoát.

(Tự Bất Ngôn)

 

Suy tư 92:

Trong các loại cám dỗ, thì có thể nói cám dỗ về sắc dục là mạnh nhất đối với con người, do đó mà ma quỷ luôn dùng sắc đẹp để quyến rũ và dụ dỗ con người ta, nhất là những người tu hành. Càng ở độc thân thì cơn cám dỗ dục vọng càng nhiều hơn, vì độc thân thì không ràng buộc cho nên dễ có tư tưởng phóng khoáng và tự do, ma quỷ lợi dụng điều ấy để cám dỗ.

Ông lão ở một mình, ông không trốn con quỷ cái khi nó đến cám dỗ, ông đối mặt và dùng sự can đảm khôn ngoan của mình để đuổi nó đi.

Người Ki-tô hữu có một vũ khí lợi hại nhất để đuổi những con quỷ cái đến cám dỗ, đó là sự cầu nguyện và siêng năng rước Thánh Thể, bởi vì một khi quỷ cái quyết tâm tấn công, thì chúng ta chỉ có gục ngã cho đến chết mà thôi, bởi vì ai cũng nói sắc đẹp là của Chúa ban cho, ai mà không thích chứ, ha ha ha...

Không một người nào đứng vững trước cơn cám dỗ sắc đẹp của những quỷ cái, nếu không cầu nguyện, rước lễ và ăn chay hãm mình.       

Lm. Giuse Maria Nhân Tài, csjb. 
(Dịch từ tiếng Hoa và viết suy tư) 

Thứ Hai, 18 tháng 5, 2026

Mỗi Ngày Một Câu Chuyện

 


91.          QUỶ THÔNG HIỂU NHÂN TÌNH

Có một cố nông tên là Điền Bất Mãn, ban đêm lạc đường nên đi bừa vào trong nghĩa địa, vấp phải một cái đầu lâu. Đầu lâu kêu lên:

-      “Đừng đạp hư đầu của tôi, nếu không tôi sẽ giáng họa cho ngươi đấy !”

Điền Bất Mãn hét mắng:

-      “Ai kêu ngươi đến chặn đường hử ?”

Đầu lâu nói:

-      “Có người đem tôi đến đây ạ !”

-      “Thế tại sao nhà người không giáng họa cho người đem mầy đến đây ?”

-      “Nó đang gặp vận hên, phúc khí quá lớn”.

Điền Bất Mãn nổi nóng nói:

-      “Lẽ nào tao là đứa vận đen ? Mày sợ đứa vận may nhưng ức hiếp người vận đen là vì lý gì ?”

Đầu lâu khóc nói:

-      “Sợ người vận may, ức hiếp người vận đen, nhân tình đều như thế, sao ngài lại trách mắng tôi ? Xin ngài thương hại tôi, đem tôi bỏ vào trong cái huyệt đất thì ân điển ngài đối với tôi thật to lớn như trời đất”.

Điền Bất Mãn không một chút để ý cứ bước tới trước mà đi, vọng lại sau lưng tiếng khóc “ồ ồ”, nhưng sau đó cũng không xảy ra chuyện gì.

(Tự Bất Ngôn)

 

Suy tư 91:

Người yếu bóng vía đi đạp phải đầu lâu thì có nước mà chết khiếp, nhưng người can đảm và chí khí thì đạp đầu lâu hay đạp thây ma thì cũng thế mà thôi.

Có những người can đảm đạp đầu lâu nhưng không can đảm trước những cám dỗ, cho nên họ vẫn cứ là kẻ yếu đuối; có những người thấy thây ma không hề sợ sệt, nhưng lại sợ đưa tay ra giúp đỡ người nghèo, cho nên họ như người lén lút trốn tránh...công an khi thấy người nghèo khổ; có những người rất hào hoa phóng khoáng với người có vận may (nhà giàu, quyền thế), dù người có vận may ấy không hề nhờ giúp đỡ, nhưng họ vẫn cứ bỏ tiền bỏ của ra giúp đỡ, còn những người gặp vận đen (người nghèo, bất hạnh, bệnh tật) thì họ lại “đạp” thêm cho nó đen luôn. Nhân tình thế thái là thế đó.

Người giàu kẻ nghèo, người có vận may hay vận đen đều nằm trong chương trình cứu độ của Thiên Chúa cả, bởi vì Thiên Chúa rất công bằng và không thiên vị một ai, chỉ có điều là chúng ta có biết nhận ra ý định của Thiên Chúa khi mình có vận may hoặc vận đen không mà thôi ?

Nếu không hiểu thì nên đi hỏi lại cha sở của mình, hoặc hỏi các linh mục thì các ngài sẽ chỉ cho biết phải làm gì khi mình có vận may hoặc vận đen...


Lm. Giuse Maria Nhân Tài, csjb. 

(Dịch từ tiếng Hoa và viết suy tư) 

Chủ Nhật, 17 tháng 5, 2026

Mỗi Ngày Một Câu Chuyện

 


90.          TAM MÃNG BẮT QUỶ

Có một người dũng cảm mà ngay thật, tên là Khương Tam Mãng.

Một hôm, nghe nói việc Tống Định Bá bán quỷ mà được tiền thì rất phấn khởi nói:

-      “Hôm nay tôi mới biết là có thể bắt được quỷ, giả như mỗi đêm mà bắt được một con quỷ, thì nhổ một bãi nước miếng bắt nó biến thành con dê, lợi dụng lúc nó sợ hãi kêu thét lên thì đem bán cho lò mổ thịt, thì ta có thể nhậu nhẹt no say trong một ngày”.

Thế là, mỗi đêm anh ta vác gậy cầm dây thừng đi vào trong nghĩa địa hoang vắng đợi, lại còn giả bộ uống rượu say ngủ trên đất để dụ dỗ quỷ đến, nhưng đừng nói là bắt được quỷ, mà ngay cả thấy quỷ cũng không.

Một tối nọ, anh ta ở trong rừng nhìn thấy mấy đốm lửa lân tinh bèn đứng dậy đuổi theo, nhưng không ngờ mấy đốm lửa ấy tiêu tan, nên buồn bả trở về nhà. Cứ như thế thời gian qua một tháng, cũng vẫn không thu được kết quả gì, đành phải thôi vậy.

(Tự Bất Ngôn)

 

Suy tư 90:

Không ai bắt ma quỷ đem bán cả, bởi vì ma quỷ không phải là đồ vật, càng không phải là thứ để bán, chỉ có những người kiến thức không có nên nghe ai nói gì thì tin đó mà thôi.

Không thể dùng gậy gộc để bắt ma quỷ, nhưng người Ki-tô hữu hữu có phương thế để đuổi ma quỷ, đó chính là làm theo lời dạy của Đức Chúa Giê-su: cầu nguyện, ăn chay, hãm mình, đền tội (Mt 17, 21)...

Có những người muốn đuổi quỷ dâm dục ra khỏi mình, nhưng cứ thích đi đến những ổ quỷ là bóng tối, những phòng karaoke; có những người muốn đuổi quỷ tham lam ra khỏi mình, nhưng vẫn cứ tìm cách lươn lẹo gian dối người khác; có những người muốn đuổi quỷ kiêu ngạo ra khỏi mình, nhưng vì kiêu ngạo nên không muốn cầu nguyện, không muốn cậy vào ơn Chúa giúp, mà chỉ cậy vào sức riêng mình...

Đừng uổng công mất giờ đuổi ma quỷ ra khỏi lòng mình khi tâm hồn không thật lòng sám hối, không thật sự khiêm tốn, không chuyên tâm cầu nguyện...


Lm. Giuse Maria Nhân Tài, csjb. 

(Dịch từ tiếng Hoa và viết suy tư) 

Thứ Bảy, 16 tháng 5, 2026

Lễ Chúa Thăng Thiên

 


CHÚA NHẬT VII PHỤC SINH

LỄ ĐỨC CHÚA GIÊ-SU LÊN TRỜI

Tin mừng : Mt 28, 16-20.
“Thầy đã được trao toàn quyền trên trời dưới đất”.

Anh chị em thân mến,
Chúa nhật này là lễ Đức Chúa Giê-su thăng thiên, tức là –nói theo các thần học gia- Đức Chúa Giê-su về trời ngự bên hữu Thiên Chúa Cha, sau khi hoàn tất việc cứu chuộc nhân loại ở trần gian, nhưng sự cứu độ của Ngài vẫn được tiếp tục qua Giáo Hội khi Ngài ra lệnh cho các tông đồ: Hãy đi giảng dạy muôn dân làm phép Rửa cho họ nhân danh Chúa Cha, Chúa Con và Chúa Thánh Thần. Mệnh lệnh này Đức Chúa Giê-su cũng trao cho chúng ta là những người đã lãnh nhận bí tích Rửa Tội, để chúng ta trở nên chứng nhân cho Ngài tại trần gian này.
Lên trời hay lên thiên đàng là mục đích sống của chúng ta ở trần gian này: chúng ta đi lễ nhà thờ, chúng ta làm lành tránh dữ, chúng ta làm việc bác ái.v.v... đều là vì mục đích ấy, là được lên thiên đàng hưởng phúc với Đức Chúa Giê-su sau khi từ giã cuộc đời này. Do đó, theo tôi, chúng ta có hai bước phải làm để làm chứng cho Đức Chúa Giê-su:
1. Hãy đi giảng dạy.
Chúng ta không đứng trên tòa giảng để giảng dạy như các linh mục, chúng ta cũng không có quyền chủ tế lễ Mi-sa, chúng ta cũng không làm việc tông đồ như các nữ tu nơi các trường học, bệnh viện.v.v... nhưng chúng ta rao giảng Tin Mừng bằng cuộc sống của mình, chẳng hạn như: trong gia đình cha mẹ con cái yêu thương nhau, bà con hàng xóm giúp đỡ nhau, siêng năng đi lễ nhà thờ.v.v... đó chính là cách làm chứng hay nhất cho Đức Chúa Giê-su .
2. Chu toàn bổn phận của mình.
Cha mẹ lo chu toàn bổn phận của mình là dạy dỗ con cái biết sống kính mến Thiên Chúa, dạy chúng nó biết yêu quý thánh lễ Mi-sa và rước lễ, dạy chúng nó trở nên người tốt; con cái phải làm tròn bổn phận của mình là thảo kính cha mẹ và giúp đỡ cha mẹ, anh chị em yêu thương nhau, bởi vì cha mẹ và con cái sẽ phải chịu phán xét trước mặt Thiên Chúa về những bổn phận của mình.
Đức Chúa Giê-su lên trời là chuẩn bị chỗ cho chúng ta ở trên thiên đàng, để khi chúng ta từ giã cõi đời này cũng được các thiên thần Chúa rước đưa về thiên đàng, muốn được vậy, chúng ta cần phải yêu mến những sự trên trời, đó là yêu thương và phục vụ tha nhân như Đức Chúa Giê-su đã làm.
Anh chị em thân mến,
Đức Chúa Giê-su lên trời là niềm hy vọng lớn lao cho chúng ta, bởi vì nếu Ngài không lên trời thì chúng ta không biết cuộc sống hôm nay của nhân loại sẽ đi về đâu, và đức tin của chúng ta tin vào Ngài chỉ là huyền hoặc mà thôi. Nhưng Đức Chúa Giê-su đã lên trời thật như lời hai thiên thần nói: “Hỡi những người Ga-li-lê, sao còn đứng nhìn trời ? Đức Chúa Giê-su, Đấng vừa lìa bỏ các ông và được rước lên trời, cũng sẽ ngự đến y như các ông đã thấy Ngài lên trời.” (Cv 1, 11)
Đức Chúa Giê-su đã lên trời, nhưng Ngài sẽ lại đến trong vinh quang trong ngày tận thế để phán xét người sống cũng như kẻ chết, đó chính là lúc Ngài bày tỏ sự công bằng, nhân từ và uy nghiêm của Ngài cho nhân loại được biết.
Xin Thiên Chúa chúc lành cho chúng ta...

Lm. Giuse Maria Nhân Tài, csjb.
---------
http://www.vietcatholic.net
https://www.facebook.com/jmtaiby
http://www.nhantai.info 顯示較少

Thứ Sáu, 15 tháng 5, 2026

Mỗi Ngày Một Câu Chuyện



 89.          HỒN QUAN MÊ CHỨC QUAN

Tương truyền rằng ở phủ Nam Dương, có một thái thú triều Minh chết trong dinh quan. Âm hồn của ông ta không tan, mỗi buổi sáng khi người gác cổng điểm danh thì thấy ông ta đầu đội mũ lông chim, thắt lưng chỉnh tề, khệnh khạng đi đến công đường ngồi ngay chính giữa, nếu có quan sứ hay sai dịch cúi đầu thì ông ta cũng gật đầu đáp lễ bày tỏ tiếp nhận lễ bái, cho đến khi trời sáng thì biến mất.

Giữa năm Ung Chính, có một thái thú họ Kiều đến nhậm chức, nghe chuyện quỷ tác quái thì cười nói:

-      “Đây là một người mê chức quan, mặc dù xác đã chết nhưng tinh thần không chết, ta có cách đối phó với nó”.

Thế là thái thú họ Kiều không đợi trời sáng, mặc áo quan phủ vào và vội vàng đi đến công đường ngồi chính giữa. Khi điểm danh, quỷ quan nọ lại đến, nhìn thấy trên ghế công đường đã có người ngồi chểm chệ, nên buộc lòng chần chừ không đến, thở một hơi dài lặng lẽ chạy trốn.

Từ đó về sau, chuyện quỷ quái này tuyệt tích luôn.

(Tự Bất Ngôn)

 

Suy tư 89:

Chết rồi mà linh hồn vẫn cứ về lãng vãng ở quan phủ, ngồi trên ghế quan, thì đúng là ngay trong chốn âm phủ cũng mê chức tước quyền lực, huống gì là trên thế gian !

Linh hồn ông quan hiện về ngồi trên ghế giữa công đường –ai hiểu sao thì hiểu- nhưng có thể hiểu như thế này: ông ta khi còn sống đã chưa làm tròn bổn phận của một ông quan là chí công vô tư, liêm chính và chăm sóc cho bá tánh, cho nên Thiên Chúa cho linh hồn ông về lại để: Một là nhắc nhở cho những ai làm quan phải hết lòng chăm sóc cho bá tánh, chu toàn bổn phận. Hai là nếu ông được sống lại để làm quan, thì việc trước tiên là ông dạy dỗ bá tánh phải tin có một Thiên Chúa là Đấng yêu thương ngự trên trời; việc thứ hai là ông ta sẽ tận tụy lo cho bá tánh quên ăn quên ngủ, vì ông biết rất rõ họ là những Giê-su đau khổ bất hạnh đang chờ giúp đỡ...

Có thiên đàng để thưởng người lành, có hỏa ngục để phạt người tội lỗi, và có luyện ngục để thanh luyện các linh hồn sống đức ái chưa đủ khi còn sống.

Không phải linh hồn ông quan mê say chức quan, nhưng là ông về lại để cảnh tỉnh những ai làm quan mà không làm tròn bổn phận của mình...

Ai có đức tin thì hiểu...


Lm. Giuse Maria Nhân Tài, csjb. 

(Dịch từ tiếng Hoa và viết suy tư) 

Thứ Năm, 14 tháng 5, 2026

Mỗi Ngày Một Câu Chuyện



 88.          TỰ LÀM KHỔ MÌNH

Có một ngự sứ, tính tình đa nghi.

Mới đầu mua ch ở gần chùa Vĩnh Quang, bởi chung quanh trống vắng nên sợ có trộm, bèn gia tăng người đến luân lưu trực ban cầm canh coi đêm, vì sợ họ biếng nhác, cho nên ông ta bất chấp xuân hạ thu đông, ban đêm tự mình cầm đèn đi quan sát.

Về sau, lại mua thêm một nơi ở khác, bởi vì nó liền với nhà dân cư trong thành, ngự sứ sợ hỏa hoạn nên trong mỗi phòng đều kê một thùng gỗ đựng nước, và vẫn sai người cầm canh coi đêm.

Lại mua thêm ch ở nữa, bởi vì ngôi nhà này vắng vẻ yên ắng, hoài nghi sẽ có âm hồn, nên trước tiên mời hòa thượng đến tụng kinh đốt nhang khói, sau đó lại mời đạo sĩ đến lập tế đàn triều mời thiên tướng, gõ não bạt đánh trống náo nhiệt tưng bừng, nói là siêu độ âm hồn và hồ ly tinh. Thực ra căn nhà này vốn chẳng có chuyện gì, ồn ào như thế này mà lại còn nói là âm hồn làm chuyện kỳ quái, không phải ném đá ném sành, nhưng là trộm cắp đồ vật, đêm đêm không thể yên ổn.

Mấy đứa nha đầu, bảo mẫu, sai dịch, nô bộc cũng do đó mà làm chuyện bại hoại, tổn thất vật chất nhiều không thể tính được.

(Tự Bất Ngôn)

 

Suy tư 88:

Người đa nghi thì luôn làm khổ bản thân mình vì luôn nghi ngờ chuyện này chuyện nọ; người đa nghi thì dù có tiền bạc cũng không tìm được hạnh phúc, vì cứ lo sợ viễn vông vào các chuyện do mình suy ra; người đa nghi thì ít có bạn tri kỷ vì luôn nghi ngờ người này người nọ.

Đa nghi là biểu lộ một tâm hồn bất an.

Có một vài người Ki-tô hữu có tính đa nghi như Tào Tháo, cho nên có những lúc họ không biểu lộ được tinh thần Phúc Âm trong cuộc sống của mình: họ nghi ngờ bạn bè nói xấu họ, nghi ngờ đồng sự “chơi” họ, nghi ngờ cấp trên “đì” mình, cho nên đi đâu họ cũng cảm thấy chung quanh mình có nhiều người xấu, nhiều người chống đối mình, và thế là họ không có dịp để bày tỏ tình thân thiện với mọi người.

Người có tính đa nghi dù cho có ở trên trời thì cũng nghi trên trời...có quỷ ma.

Đúng là họ tự làm khổ mình !


Lm. Giuse Maria Nhân Tài, csjb. 

(Dịch từ tiếng Hoa và viết suy tư) 

Thứ Tư, 13 tháng 5, 2026

Mỗi Ngày Một Câu Chuyện

 


87.          NHỚ CON CỌP

Ở tại núi Ngũ Đài có một thiền sư, thu nhận một em bé ba tuổi làm đệ tử để sau ngày làm hòa thượng.

Núi Ngũ Đài rất cao, hai thầy trò tu hành ở trên đỉnh núi và chưa bao giờ hạ sơn, qua hơn mười năm thì thầy trò mới hạ sơn, tiểu hòa thượng nhìn thấy trâu, ngựa, gà, chó, thì không biết là con gì. Thiền sư liền nhất nhất chỉ dạy đồ đệ:

-      “Đây là con trâu có thể cày ruộng; đây gọi là ngựa cỏ thể cưỡi; đây kêu là gà, chó có thể giúp con người báo giờ và giữ nhà”.

Một lúc sau, có một cô gái đẹp đi ngang qua, tiểu hòa thượng kinh ngạc hỏi:

-      “Đó là con gì ?”

Thiền sư sợ nó động lòng phàm liền hù dọa nó:

-      “Đó gọi là con cọp, người đến gần nó thì nhất định bị nó xơi tái, ngay cả xương cũng không chừa lại”.

Tối ngày trở lại núi cao, thiền sư hỏi:

-      “Hôm nay con nhìn thấy mọi thứ ở dưới núi, trong lòng con có nhớ chúng không ?”

Tiểu hòa thượng đáp:

-      “Tất cả mọi thứ con đều không nhớ, nhưng chỉ nhớ con cọp ăn thịt người đó mà thôi !”

(Tự Bất Ngôn)

 

Suy tư 87:

Thiền sư sợ đệ tử mất...ơn gọi tu trì, nên nói dối cô gái đẹp là con cọp ăn thịt người để đệ tử sợ mà tránh xa, nhưng không ngờ, thay vì sợ và tránh xa thì đệ tử lại nhớ thương...con cọp ấy. Thiện tai, thiện tai.

Con gái không phải là con cọp, thế mà có những cô gái đẹp nhưng tính tình dữ tợn như cọp cái: thích ăn thua đủ với người khác; con gái là con người được Thiên Chúa đựng nên giống hình ảnh Ngài, nhưng có những cô gái đẹp muốn hình ảnh mình giống...con cọp cái: nói năng đốp chát, ăn hiếp chồng con, ngang tàng như...cọp.

Con cọp trong rừng mà hiền lành thì ai cũng mến huống chi là...con cọp ăn thịt người của thiền sư, không những yêu mến mà còn muốn ở chung với nó nữa chứ...

Khuyết điểm lớn nhất của nhà sư (và cũng là của các nhà giáo) là không nói lời thành thật khi dạy đệ tử, cho nên h làm thầy thì phải dạy và giải thích cho đúng sự thật, bằng không thì thầy sẽ hại trò và làm băng hoại xã hội với những học trò chỉ biết nối láo nói dối và lường gạt nhau...


Lm. Giuse Maria Nhân Tài, csjb. 

(Dịch từ tiếng Hoa và viết suy tư) 

Thứ Ba, 12 tháng 5, 2026

Mỗi Ngày Một Câu Chuyện

 


86.          CƯỚP TƯỜNG BAN NGÀY

Trong kinh thành có một phú ông muốn mua gạch để xây tường, ông Giáp đến nhà nói:

-      “Bức tường che ngoài cổng của vương phủ nọ muốn phá bỏ để xây lại, sao ngài không đến mua gạch cũ của ông ta ?”

Phú ông nói:

-      “Vương gia không có bán gạch”.

Ông Giáp nói:

-      “Tôi làm sai dịch ở vương phủ lâu rồi, nên không nói dối đâu. Xin ngài sai người đi với tôi đến vương phủ, đợi vương gia đi ra thì tôi đến nói, khi thấy vương phủ gật đầu thì ngài phá cũng không muộn”.

Phú ông bèn sai người nhà đem đồ dùng đo đạc đi theo ông Giáp. Theo lệ cũ, nếu người mua gạch cũ dùng đồ đo đạc để đo chiều dài chiều rộng của bức tường, thì có thể hạ một nửa giá tiền. Vừa đúng lúc vương gia từ triều đình về đến nhà, ông Giáp liền chận lại đến trước ngựa của vương gia, quỳ xuống lẩm bẩm nói nhỏ bằng tiếng Mãn Châu, quả nhiên vương gia gật đầu lấy ngón tay chỉ bức tường nói:

-      “Để nó đo”.

Sau khi đo đạc xong thì hô giá là một trăm lượng bạc, gia nhân trở về nói lại, phú ông lập tức cho ông Giáp năm mươi lượng, và chọn ngày tốt hoàng đạo, sai gia nhân đem người đến dở bức tường.

Người gác cổng của vương phủ bắt họ và tra hỏi, gia nhân của phú ông nói:

-      “Vương gia có ra mệnh lệnh ạ”.

Vương gia nghe bẩm báo thì cười nói:

-      “Ngày nọ người chận đầu xe ngựa của ta trên đường nói rằng, chủ nhân của nó muốn xây bức tường chắn bên ngoài cổng, thích kiểu dáng của nhà ta, xin phép cho nó đo đạc kiểu dáng để theo đó mà xây tường, ta đồng ý để nó đo đạc, nhưng ta không hề nói là bán bức tường mà !”

Phú ông mới biết mình bị lừa, nhưng lúc ấy ông Giáp đã sớm cao bay chạy xa rồi.

(Tự Bất Ngôn)

 

Suy tư 86:

Ở đời, người dễ bị lừa nhất chính là người nhẹ dạ, nhẹ dạ tức là cả tin, cả tin là ai nói gì tin đó mà không suy nghĩ kiểm chứng, nhưng cũng có một hạng người dễ bị người khác lừa nữa, đó là những người giàu mà có lòng tham lam và keo kiết.

Mua gạch cũ để xây tường mới thì giống như người nọ muốn trở thành người tốt, nhưng vẫn cứ giao du với bạn bè xấu, rượu chè be bét, họ có lòng tham ăn tham uống; cũng giống như cô gái điếm nọ muốn kiếm một ông chồng, nhưng lại không muốn từ bỏ cái nghề làm điếm, họ có lòng tham sống hưởng thụ đua đòi xa hoa.

Ki-tô hữu là người giàu có nhất về ân sủng, về sự hiểu biết về hạnh phúc đời sau, nhưng vẫn cứ có người bị thế gian và ma quỷ lừa cho đến bỏ Chúa bỏ Mẹ, bỏ luôn cả đức tin của mình, cú lừa ngoạn mục nhất của ma quỷ là ngày đêm rỉ rã to nhỏ bên tai họ: “của cải Chúa ban cho hưởng thụ đi, Chúa nhân từ lắm không phạt liền đâu mà sợ.v.v...” thế là họ bị lừa mất cả linh hồn.

Thật tội nghiệp cho người giàu có lòng tham.


Lm. Giuse Maria Nhân Tài, csjb. 

(Dịch từ tiếng Hoa và viết suy tư) 

Thứ Hai, 11 tháng 5, 2026

Mỗi Ngày Một Câu Chuyện



 85.          TRÚNG KẾ THẢ TRỘM

Có một tên trộm, giữa ban ngày ban mặt mà lấy trộm một bức tranh, vừa cuốn lại đi ra thì chủ nhà từ ngoài trở về.

Tên trộm cầm bức tranh quỳ xuống nói:

-      “Đây là bức hình tổ tiên của tiểu nhân, vì con nhà nghèo lại hết cách, nên cầm nó đến ngài đổi mấy đấu gạo”.

Chủ nhà huơ tay đuổi nó đi rồi đi thẳng vào trong phòng khách, thì mới phát hiện bức tranh vẽ Triệu Tử Ngang đã biến mất. Khi đuổi theo thì không thấy tung tích tên trộm đâu cả !

(Tự Bất Ngôn)

 

Suy tư 85:

Đã quyết tâm ăn trộm thì bằng mọi cách, dùng mọi thù đoạn và mánh lới để trộm cho bằng được, đến lúc này thì thật thảm thương cho nhà nào bị tên trộm “chấm”.

Cơn cám dỗ của ma quỷ cũng thế, nó đã cám dỗ thì cám dỗ cách kiên trì, dùng mọi cách, mọi thủ đoạn, mọi mánh lới để cám dỗ cho được mới thôi. Nếu chúng ta chiến đấu dữ dội bằng ăn chay, hãm mình, cầu nguyện thì nó lui quân, quỳ xuống khuất phục và chạy mất tiêu, nhưng đừng có vội vui mừng, nó sẽ trở lại khi chúng ta ngủ say trong chiến thắng, lúc đó thì tệ hại hơn trước nhiều. (Mt 12, 43-45)

Đối tượng ăn trộm của kẻ trộm là người giàu có, càng giàu càng tốt; đối tượng cám dỗ của ma quỷ là con người, mà người Ki-tô hữu thì lại càng bị cám dỗ ác liệt hơn, cho nên phải tỉnh thức và kiên trì chống trả cơn cám dỗ, dù cho nó quỳ xuống đầu hàng thì cũng đừng tin.

      Coi chừng trúng kế của nó đấy...

Lm. Giuse Maria Nhân Tài, csjb. 
(Dịch từ tiếng Hoa và viết suy tư) 

[1] Mt 12, 43-45.

Chủ Nhật, 10 tháng 5, 2026

Mỗi Ngày Một Câu Chuyện

 


84.          UỐNG NHẰM PHÂN LỎNG

Thích sứ Tưởng Dụng Am là người ở Thường Châu.

Một hôm, ông ta cùng với bốn người bạn uống rượu trong nhà của Từ Triệu Hoàng, người nhà họ Từ tinh thông kỹ thuật nấu nướng, đặt biệt là món cá nóc thì càng sở trường hơn, đãi tiệc lần này cũng có món cá nóc trên bàn ăn. Sáu người hám ăn món cá nóc thơm ngon, nên ai cũng dùng đũa gắp những miếng to, nhưng trong bụng lại sợ trúng độc.

Đột nhiên, một người khách họ Trương bất ngờ ngã xuống, ói ra nước trắng nói không ra lời. Mọi người cho rằng ông ta trúng độc cá nóc, nên vội vàng tìm phân lỏng đến đổ vào cho ông ta, nhưng ông ta vẫn không tỉnh lại. Năm người còn lại sợ hãi nói:

-      “Trước khi độc phác tác thì ta nên uống thuốc”.

Thế là mỗi người tự lấy một bát phân lỏng bịt mũi mà uống.

Rất lâu sau đó, ông khách họ Trương tỉnh dậy, biết chuyện lấy phân lỏng giải độc thì gượng cười nói:

-      “Tôi vốn có bệnh động kinh, thường phác tác như thế, chứ không phải trúng độc cá nóc đâu !”

Năm người kia hối hận không kịp, đều oán mình đã hồ đồ uống phân lỏng, nên vừa súc miệng vừa ói ra.

(Tự Bất Ngôn)

 

Suy tư 84:

Người hồ đồ là người ăn nói thiếu cân nhắc, nhận thức thiếu suy nghĩ.

Có những cha mẹ hồ đồ chửi toáng lên khi nghe con cái mách lại người hàng xóm đánh nó, nhưng thực tế thì không phải; có người hồ đồ trở thành cộc cằn dử tợn khi nghe người khác phê bình mình thế này thế nọ, nhưng thực ra thì không phải như thế; lại có người hồ đồ cả tin khi nghe nói bà này cô nọ được Mẹ hiện ra nói chuyện này chuyện nọ rồi đồn ầm cả lên, nhưng thực ra thì không phải như thế...

Ăn nói hồ đồ thì làm tổn thương đến người khác, nhất là người trong cuộc; tin lời người khác nói một cách hồ đồ thì có khi làm phương hại đến đức tin công giáo của mình; nhận thức cách hồ đồ thì không thể trở thành người lãnh đạo, và càng không thể thu phục người khác đặt niềm tin vào mình.

Người Ki-tô hữu luôn là người ăn nói đàng hoàng, có thì nói có, không thì nói không, bởi vì mỗi lời nói của họ đều có sự cân nhắc theo khôn ngoan của Tin Mừng; nhận thức của họ luôn hợp với hoàn cảnh thời đại, vì trong nhận thức ấy đều có sự cầu nguyện và ơn soi sáng của Đức Chúa Thánh Thần.

      Hạnh phúc thay được làm người Ki-tô hữu.


Lm. Giuse Maria Nhân Tài, csjb. 

(Dịch từ tiếng Hoa và viết suy tư) 

Thứ Bảy, 9 tháng 5, 2026

Chúa nhật 6 phục sinh

 


CHÚA NHẬT 6 PHỤC SINH

 

Tin mừng : Ga 14, 15-21.

“Thầy sẽ xin Chúa Cha và Người sẽ ban cho anh em một Đấng Bảo Trợ khác”.

 

Anh chị em thân mến,

Một hôm, có người hỏi bùn:

-         “Anh dốc lòng với đất, im hơi lặng tiếng, bị người giày xéo, áo ngoài lại không màu sắc, anh không cảm thấy có chút buồn phiền nào sao?”

Bùn trả lời:

“Khôn ngoan chân chính là (che giấu) ở bên trong; tài hoa chân chính là ở chỗ trầm mặc; tôi để cỏ hoa cây cối sinh trưởng tràn trề, chất dinh dưỡng cung ứng cho chúng nó không thiếu, sinh mệnh của tôi thì vô cùng, sức mạnh còn chưa lộ ra rõ ràng hay sao?”[1]

Đức Chúa Giê-su đã tự khiêm tự hạ, trở nên một tôi tớ hèn mọn là để cho chúng ta được trở nên con cái Cha trên trời, Ngài thay mặt chúng ta để gánh lấy tất cả tội lỗi của chúng ta, Ngài không oán trách, không giận hờn, không kêu ca than oán khi bị đóng đinh trên thập giá, nhưng luôn bày tỏ sự hiền lành và yêu thương của mình đối với nhân loại. Đức Chúa Cha đã trao thế gian trong tay Đức Chúa Giê-su không phải để Ngài lựa chọn người này tốt, người kia xấu để khen thưởng và trừng phạt, nhưng Ngài sẽ không để một người nào phải hư mất đời đời, Ngài đã dốc hết tâm tình yêu thương để yêu nhân loại tội lỗi, và làm cho nhân loại nhận ra tình yêu mà Cha đã dành cho họ.

Đất và bùn thì không khác gì nhau, nhưng bùn thì ở bên dưới đất đầy màu mỡ để làm cho những cây cối trên đất được xanh tươi tốt đẹp, không ai để ý tới bùn bên dưới đất nhưng nó lại là nguyên nhân sự xanh tươi của thảo mộc.

Cũng vậy, Đức Chúa Giê-su đã trở nên “bùn” khi xuống thế làm người, để cho “đất” là nhân loại được sống và sống dồi dào trong ân sủng của Đức Chúa Giê-su, đó chính là Mình và Máu Thánh của Ngài.

Anh chị em thân mến,

Tâm hồn chúng ta là “đất” đã được Đức Chúa Giê-su làm cho trở nên màu mỡ, nhưng trong cuộc sống hằng ngày, chúng ta không trồng cây quả nhân đức là khiêm tốn và yêu thương trên mảnh đất của chúng ta, trái lại, có những lúc chúng ta đem những cây gai, cỏ dại là tội lỗi vun trồng trong tâm hồn của mình, làm cho những ân sủng mà Chúa đã ban cho chúng ta làm bị ngộp và chết đi bởi những dục vọng và tội lỗi của mình.

Đức Chúa Giê-su đã hứa cho những ai yêu mến và thực hành lời của Ngài thì sẽ không phải hư mất đời đời, đó là sự thật, nhưng chính mỗi người trong chúng ta tự mình nhổ trốc cây lành trên mảnh đất tâm hồn đã được Đức Chúa Giê-su cứu chuộc, và như thế chúng ta sẽ phải chết đời đời.

 Việc làm cụ thể :

Đức Chúa Giê-su đã vì chúng ta mà trở nên “bùn” để cho đất được màu mỡ, chúng ta cũng trở nên “bùn” cho tha nhân được hạnh phúc khi chúng ta phục vụ mà không kêu ca than oán, không kiêu ngạo trách móc, nhưng hiền lành và khiêm tốn, vui tươi và hy sinh.

Xin Thiên Chúa chúc lành cho chúng ta.

Lm. Giuse Maria Nhân Tài, csjb.

[1] Trích trong “Chuyện ngụ ngôn cho thời hiện nay”, bản dịch của Lm. Giuse Maria Nhân Tài, csjb. 

---------
http://www.vietcatholic.net
https://www.facebook.com/jmtaiby
http://www.nhantai.info