Thứ Ba, 16 tháng 6, 2026

Mỗi Ngày Một Câu Chuyện



14.     TRONG BỤNG ĐẦY TIỀN

Thời của Tống Thái Tông, Vương Tiểu Ba ở Thanh Châu tạo phản, giết chết Từ Nguyên Chấn là huyện lịnh huyện Bành Sơn, mổ bụng ông ta bỏ tiền vào cho đầy, bởi vì căm ghét ông ta là người rất tham lam keo kiệt.

(Quách Đàm Trợ)

 

Suy tư 14:

  Có những người giàu có chơi ngông trên sự thèm khát của người nghèo: họ cho con chó của họ ăn từng tô thịt bò trước mâm cơm dĩa rau của người giúp việc; họ “đốt” hàng triệu đồng chỉ một chai bia trước mặt người ăn xin nghèo khó.v.v... mất nước, mất nhà, mất vợ con, mất danh giá cũng vì thói chơi ngông vô đạo đức ấy.

  Không phải vô cớ mà lòng thù hận của người nghèo bộc phát, đó là vì những người khi gặp thời vận thì kiêu ngạo coi trời bằng vung, coi người nghèo như rác rưởi, chính những việc làm ấy đã làm cho lòng căm thù của người khác nổi lên.

  Người Ki-tô hữu phải sống như thế nào, để khi sa cơ thất thế thì vẫn còn có người yêu mến ? Thưa, đó chính là: trước hết, trong bụng phải có đức ái, chứ không phải có nhiều tiền, và tiếp theo là thực hành đức ái trong cuộc sống với tất cả sự tôn trọng người khác.


Lm. Giuse Maria Nhân Tài, csjb. 

(Dịch từ tiếng Hoa và viết suy tư) 

Thứ Hai, 15 tháng 6, 2026

Mỗi Ngày Một Câu Chuyện

 


13.     NHỚ THÌ LANG SÓI HƠN NHÌN

Một đám thanh niên tập họp lại và uống rượu, có ca k hầu rượu một bên. Duy chỉ có một khách ngồi chiếu trên là nhắm mắt lại, bắt tréo hai tay, ngồi một cách đoan chính không nhúc nhích động đậy.

Tiệc rượu kết thúc, các ca k nói lời cám ơn thực khách đã thưởng tiền, người ấy đứng lên phủi áo sắp bước đi, nói:

-      “Tôi không có nhìn cô”.

Ca k lấy tay kê trên vai ông ta và nói:

-      “Nhìn xem có quan hệ không !? Nhắm mắt để nhớ đến em, so với nhìn em thì càng lang sói hơn”.

                          (Quách Đàm Trợ)

 

Suy tư 13:

  Thấy thì đỡ nhớ hơn là không thấy để rồi nhớ nhớ thương thương và cuối cùng thì thành bệnh tương tư, mà bệnh tương tư thì khó chữa lắm, đúng là nhớ thì nguy hiểm hơn nhìn thấy nhiều.

  Có những chàng trai quá nhớ bạn gái nên trở thành thơ thẩn, nổi nhớ càng nhiều thì tư tưởng và hành động càng khó kiểm soát nên dễ dàng sinh ra nhiều chuyện không tốt; có những cô gái tưởng nhớ người yêu mà quên cả học hành, ngày đêm thơ thẩn vào ra, ít ăn ít nói và trở thành nổi lo cho gia đình.

  Đời sống tâm linh của người Ki-tô hữu cũng như thế, không thấy mà tin thì có phúc hơn là thấy mới tin[1], đó là niềm hy vọng và hạnh phúc của người Ki-tô hữu, họ không thấy Chúa Giê-su nhưng họ vẫn kết hợp với Ngài khi rước lễ; họ không thấy nước thiên đàng, nhưng họ tin thiên đàng đang ở trong tâm hồn của mình, cho nên họ càng sống tốt lành như ở trên thiên đàng vậy.

  Nhớ thì lang sói hơn là nhìn, không thấy mà tin thì có phúc hơn là thấy mới tin, cả hai đều có cùng một ý hướng, đó là mong muốn được kết hợp với người mình thương yêu.

Lm. Giuse Maria Nhân Tài, csjb. 
(Dịch từ tiếng Hoa và viết suy tư) 

[1] Ga 20, 29.

Chủ Nhật, 14 tháng 6, 2026

Mỗi Ngày Một Câu Chuyện

 


12.     CHI KHÔNG RỜI MIỆNG

Diêm La vương đối với các thầy giáo ở trần gian phần nhiều không biết và rất bất mãn, cho rằng họ một chữ cũng không biết đọc, làm thiệt hại con cháu.

Một hôm, ông ta ăn mặc làm người thấp hèn đi thăm nhân gian, nghe thấy có một thầy giáo dạy “lời nói đầu của sách đại học” đang đọc:

-      “Đại học chi, thơ cổ chi, đại học sở dĩ dạy người chi.

Bèn kêu tiểu quỷ bắt ông ta đến, nghiêm khắc chất vấn:

-      “Tại sao mầy quá thích chữ “chi”, ta phạt mày kiếp sau làm con heo”.

Thầy giáo ấy nói:

-      “Đại vương bắt con làm con heo thì không dám không làm, chỉ mong ngài để con đầu thai đến phương nam”.

Diêm la vương hỏi ông ta lý do, ông ta trả lời:

-      “Nam phương chi, thắng bắc phương chi”.

(Quách Đàm Trợ)

 

Suy tư 12:

  Con người ta ai cũng có một thói quen.

Có người có thói quen đi lễ buổi sáng, có người có thói quen đi lễ buổi chiều, có người có thói quen chửi thề khi nói chuyện, có người có thói quen ăn cơm là phải có rượu, và có người có thói quen nhậu nhẹt xong là phải có “sắc”...

Có thói quen tốt và có thói quen xấu, nhưng thói quen xấu thì thường làm hại bản thân mình.

Chỉ vì lập đi lập lại chữ “chi” mà thầy giáo bị phạt làm con heo, huống gì lập đi lập lại thói quen xấu.

Biết mình có thói quen xấu mà coi thường không chịu sửa đổi, thì coi chừng, sẽ có ngày thói quen xấu ấy đày đọa chúng ta đời đời trong hỏa ngục, lúc đó thì muốn làm con heo cũng không được, chứ đừng nói là làm thánh nhân.


Lm. Giuse Maria Nhân Tài, csjb. 

(Dịch từ tiếng Hoa và viết suy tư) 

Thứ Bảy, 13 tháng 6, 2026

Chúa nhật 11 thường niên

 


CHÚA NHẬT 11 THƯỜNG NIÊN


Tin mừng : Mt 9, 36 – 10,8

“Sau khi gọi mười hai môn đệ, Đức Giê-su đã sai các ông đi truyền giáo”.


Anh chị em thân mến,
“Lúa chín đầy đồng, mà thợ gặt lại ít” là lời cảnh báo của Đức Chúa Giê-su cho thế hệ của các tông đồ và qua mọi thời đại cho đến hôm nay, lời của Đức Chúa Giê-su vẫn cứ tiếp tục vang lên trong Giáo Hội, nơi mỗi người có trách nhiệm và nơi mỗi một Kitô hữu chúng ta. Truyền giáo là mệnh lệnh của Đức Chúa Giê-su đã truyền cho các môn đệ, mà môn đệ không nhất thiết là các glám mục, linh mục, phó tế hay các tu sĩ nam nữ, nhưng là tất cả những ai đã lãnh nhận bí tích Rửa Tội.
1. “Lúa chín đầy đồng, mà thợ gặt lại ít”.
Lúa nhan nhãn khắp nơi chung quanh chúng ta: nơi ga xe lửa, nơi chợ búa, trong siêu thị, nơi trường học, công sở.v.v...ở đâu lúa cũng nhiều, lúa nhiều đang chờ đợi người thợ gặt đến, lúa đang chờ những người thợ nhiệt thành vì Phúc Âm đến gặt, lúa đang bị gió hưởng thụ thổi đong đưa muốn ngã rạp xuống, lúa đang bị cuồng phong tà thuyết đến lùa đi, lúa đang bị phong trào tục hóa làm mất đi hương thơm đồng nội vốn có của mình, lúa đang bị những thế lực trần gian o ép cường bạo...
Không đi đến đâu xa để gặt lúa, lúa ở ngay chung quanh mình, chỉ cần chúng ta mở tấm lòng nhiệt lành của mình ra là lúa có thể đem về; chỉ cần chúng ta với ý thức mình là môn đệ của Đức Chúa Giê-su có bổn phận phải rao giảng tin vui Nước Trời, là có thể đứng lên, ra đi và làm việc trên cánh đồng lúa mênh mông.
2. Công cụ gặt lúa là đức ái.
Gặt lúa mà không có liềm hái thì thật uổng công và mất công, dù khoa học phát triển đến mức cơ giới hóa nông nghiệp: cày bừa, gieo cấy, gặt, thu hoạch đều là máy móc, nhưng người ta vẫn không bỏ quen cái liềm hái thô sơ, bởi vì nơi góc ruộng máy móc không gặt trọn vẹn, mà phải dùng đến công cụ liềm hái.
Làm việc tông đồ cần có trí thức, kiến thức, cần tận dụng tất cả những phương tiện để Lời Chúa được mọi người đón nhận, nhưng trên hết, Đức Ái vẫn là công cụ tuyệt hảo nhất để làm việc tông đồ. Không có Đức Ái thì tất cả các phương tiện khoa học hiện đại chỉ là tiếng phèng la kêu to rỗng tuếch mà thôi, đức ái là công cụ gặt hái thành công trên cánh đồng truyền giáo, và cũng là dấu hiệu to lớn và đẹp nhất để người ta nhận ra Thiên Chúa đang hoạt động trong vũ trụ qua người Ki-tô hữu.
Lúa chín đầy đồng nhưng thợ gặt lại ít, bởi vì chúng ta cứ khoán trắng cho Thiên Chúa mà không cộng tác với Ngài, bởi vì chúng ta cứ đặt quyền lợi của mình phía trước ngực và đức ái phía sau lưng, nên lúa cứ bị gió thổi đong đưa và có khi ngã rạp.
Anh chị em thân mến,
Lời nói của Đức Chúa Giê-su vẫn còn đó, Ngài kêu gọi chúng ta –những người Kitô hữu- hãy trở nên thợ gặt trong cánh đồng lúa của Ngài, đó cũng là bổn phận, trách nhiệm và vinh dự của chúng ta.
Mấy việc làm cụ thể :
- Mĩm cừơi với người hàng xóm và những người không thích mình.
- Mỗi ngày cố gắng làm một việc thiện.
- Bỏ ra một vài phút trong ngày để cầu nguyện hoặc viếng Thánh Thể.
Xin Thiên Chúa chúc lành cho chúng ta.

Lm. Giuse Maria Nhân Tài, csjb.
--------
http://www.vietcatholic.net
https://www.facebook.com/jmtaiby
http://www.nhantai.info

Thứ Sáu, 12 tháng 6, 2026

Mỗi Ngày Một Câu Chuyện

 


11.     THẦY GIÁO UỐNG NƯỚC

Có một thầy giáo dạy lớp vỡ lòng đưa ra một chủ đề gọi là “uống nước” và kêu học sinh làm văn.

Một học sinh viết:

-      “Buổi sáng uống nước, buổi tối uống nước, không có lúc nào là không uống nước; hôm nay uống nước, ngày mai uống nước, không có ngày nào là không uống nước”.

Thầy giáo phê:

-      “Thế thì trôi chết mẹ cả thánh nhân, đánh mày một trăm roi”.

                        (Quảng Đàm Trợ)

 

Suy tư 11:

  Lớp vỡ lòng thì đương nhiên “văn chương” của học trò cũng vỡ lòng, cho nên không nên trách học trò không biết làm văn, nhưng nên trách mình (thầy giáo) ra đề văn không hợp với trình độ...vỡ lòng.

  Có một vài nhà thờ, khi đọc kinh trong nhà thờ thì các ông trùm ông câu ông biện đi lui đi tới, xách tai em này ngủ gục, la mắng em kia nói chuyện; ngoài nhà thờ thì cha sở cầm cái roi giấu sau lưng, đi quanh nhà thờ, hể thấy trẻ em chưa vào nhà thờ là đuổi theo đánh, nạt nộ và có khi đui chúng nó về...

  Trình độ giáo lý và nhận thức về tôn giáo của các em còn kém, đừng bắt chúng làm những “đề” mà ngay cả người lớn cũng chưa làm được, bởi vì Đưc Chúa Giê-su chưa hề tát tai và đuổi các trẻ em ra khỏi nhà thờ...

  Cách dạy trẻ em hay nhất là người lớn làm gương trước, nhất là trong đời sống đạo hạnh, thì lo gì các em không vào nhà thờ tham dự thánh lễ chứ !


Lm. Giuse Maria Nhân Tài, csjb. 

(Dịch từ tiếng Hoa và viết suy tư) 

Thứ Năm, 11 tháng 6, 2026

Lễ Thánh Tâm Đức Chúa Giêsu

 


LỄ THÁNH TÂM ĐỨC CHÚA GIÊ-SU


Tin mừng : Mt 11, 25-30.
“Tôi có lòng hiền hậu và khiêm nhường.”

Anh chị em thân mến,
Truyền thống tốt đẹp nhất của phần đông giáo dân Việt Nam chúng ta là dâng gia đình cho Thánh Tâm Đức Chúa Giê-su, và hình như trong gia đình nào cũng có bàn thờ với tượng Trái Tim Đức Chúa Giê-su rất đẹp, oai nghiêm, hiền từ và nhân hậu, và cũng là để nói lên cho mọi người biết rằng gia dình này đã dâng cho Thánh Tâm Đức Chúa Giê-su, nghĩa là Ngài đang làm chủ nhà này.
1. Đức Chúa Giê-su là chủ của gia đình tôi.
Ở đời cái mà người ta coi thường nhất chính là làm bù nhìn, tức là có tiếng mà không có miếng, chẳng hạn như: tổng thống bù nhìn, bộ trưởng bù nhìn, chức kia ghế nọ chỉ là bù nhìn bởi vì đã có người khác chỉ huy sai khiến...
Đức Chúa Giê-su là chủ của gia đình tôi, nhưng có lúc tôi coi Ngài giống như một người bù nhìn, khi tôi đặt Ngài lên trên cao nhưng không thèm hỏi ý kiến Ngài khi gia đình bất hòa, khi con cái hư thân mất nết, khi gia đình tan nát...
Đức Chúa Giê-su là chủ của gia đình tôi, nhưng tượng thánh của Ngài đặt trên cao kia giống như hình nộm dơ bẩn, xấu xí, lại còn đem các hình ảnh bất xứng để chung ngang hàng với tượng thánh Đức Chúa Giê-su, cho nên dễ làm cớ vấp phạm cho những người ngoại giáo, và gây sự bất kính nơi con cái trong gia đình khi nhìn lên bàn thờ Chúa với nhiều hình ảnh minh tinh màn bạc dán chung quanh.
2. Đức Chúa Giê-su là chủ tâm hồn tôi.
Hình ảnh tượng Thánh Tâm Đức Chúa Giê-su rất rõ ràng và dễ gây xúc động cho mọi người, đó là hình một quả tim với ngọn lửa cháy phầng phầng trước ngực Chúa. Đây không phải là ý nghĩa tượng trưng nhưng là hình ảnh sống động mà thánh nữ Ma-ga-ri-ta Ma-ri-a đã thấy khi Đức Chúa Giê-su hiện ra cho bà nhìn thấy và biết rằng Ngài rất yêu thương nhân loại, tình yêu này nóng như muốn đốt cháy những tâm hồn lạnh tanh của nhân loại...
Đức Chúa Giê-su là chủ tâm hồn của tôi, chính Ngài đã độc quyền trên tâm hồn và thân xác của tôi khi tôi lãnh nhận bí tích Rửa Tội, để ban ơn, để nung nấu tâm hồn tôi trở thành nơi yêu mến Thiên Chúa và tha nhân, để mỗi lời nói, mỗi việc làm của tôi đều cháy sáng lên một tình yêu phục vụ và hiến dâng.
Anh chị em thân mến,
Mừng kính lễ Thánh Tâm Đức Chúa Giê-su không phải chỉ là một ngày hôm nay rồi thôi, nhưng mỗi ngày trong cuộc sống, khi chúng ta sống và làm việc với một trái tim yêu thương được bắt nguồn từ Trái Tim của Đức Chúa Giê-su, thì chính cuộc sống ấy của chúng ta mới thật có ý nghĩa.
Đức Chúa Giê-su đã cho chúng ta thấy trái tim Ngài yêu thương nhân loại quá đổi đến không tiếc một thứ gì, kể cả mạng sống, thì chúng ta cũng phải có bổn phận làm cho mọi người biết rằng, chúng ta cũng có một quả tim biết yêu thương và phục vụ, biết thông cảm và tha thứ, biết hoan hỉ với người vui và ưu buồn với người ưu buồn, có như thế tượng thánh Trái Tim của Đức Chúa Giê-su trong gia đình chúng ta mới thật có ý nghĩa, và nói lên rằng Ngài chính là Thiên Chúa thật của chúng ta, là chủ gia đình của chúng ta chứ không phải chỉ là bù nhìn chỉ có cái “mác” cho đẹp như người ta triển lãm tranh ảnh...
Xin Thiên Chúa chúc lành cho chúng ta.

Lm. Giuse Maria Nhân Tài, csjb.
---------
http://www.vietcatholic.net
https://www.facebook.com/jmtaiby
http://www.nhantai.info

Mỗi Ngày Một Câu Chuyện

 


10.     NHÀ XÍ SẶC SỠ

Một nhà có hai anh em, sau khi phụ thân mất thì phân chia gia tài, người anh thông minh mẫn cán, còn người em thì ngu đần bất tài.

Người anh làm một cái nhà xí đầu đường, mỗi năm thu nhập cũng khá; người em dâu nhìn thấy như thế thì oán trách chồng mình thật bất tài.

Thế là người em cũng làm một nhà xí đầu đường, dùng vôi sơn vách tường, lại còn vẽ màu lên trông rất sặc sỡ, trang trí rất u nhã sạch sẽ.

Người qua đường cho là một cái miếu nên chẳng một ai dám vào đi đại tiện tiểu tiện...

                             (Quảng Đàm Trợ)

 

Suy tư 10:

Thời xưa, cái nhà xí là phải đúng với nhà xí, nghĩa là tầm thường hôi hám bẩn thỉu, cho nên đừng dại dột trang hoàng nhà xí sặc sỡ mà lỗ vốn.

Thời nay, có những người vì để được người khác coi trọng mình nên làm ra hình thức sặc sỡ, vẻ đạo mạo học thức, nhưng rốt cuộc chẳng ai tôn trọng mình cả vì sự dối gian ấy; có những người muốn được nổi tiếng nên đánh bóng sặc sỡ con người của mình và bôi đen hình tượng của anh em chị em, thế là chẳng ai biết họ là ai vì sự dối trá ấy của họ...

Nhà xí là nhà xí, dù có trang hoàng sặc sỡ thì cũng là nhà xí; cái nhà để ở dù là mái tranh vách đất thì cũng là cái nhà ở.

Thiên Chúa ban cho chúng ta rất nhiều tài năng, cứ kiên nhẫn mà học tập rồi trước sau gì cũng thành nhân thành tài, đừng làm như cái mả tô vôi sặc sỡ nhưng bên trong thì xác chết hôi hám, ai cũng ghê sợ tránh xa.


Lm. Giuse Maria Nhân Tài, csjb. 

(Dịch từ tiếng Hoa và viết suy tư) 

Thứ Tư, 10 tháng 6, 2026

Mỗi Ngày Một Câu Chuyện



 9.     KHÔNG DÁM KIÊNG

Giữa năm Nghĩa Hòa, Từ Báo (Thân) rất chú trọng vấn đề kiêng kỵ, muốn người khác phải tránh nói tên của mình ra.

Khi ông ta làm tri phủ Thường Châu, có một huyện quan báo cáo công vụ với ông ta rằng:

-      “Có một việc đã ba lần báo cáo với nơi kiểm sát, nhưng không nghe hồi âm”.

Từ Báo (Thân) nổi giận, trách mắng:

-      “Mày là huyện quan, lẽ nào không biết danh tánh của ta, thế mà lại cố ý không kiêng”.

Nào ngờ, huyện quan ấy không phải là người nịnh hót, lớn tiếng nói dứt khoát:

-      “Nếu việc này xin phép mà phủ không giải quyết, thì tôi sẽ báo cáo cho bộ hộ ở trung ương, báo cáo đến bàn của thượng thư, báo cáo thượng thư tỉnh, báo cáo cho đến khi chết mới nghỉ”.

Nói xong, chắp tay nghênh ngang đi ra.

Từ Báo (Thân) mặc dù trong lòng rất giận dữ, nhưng cũng không mở miệng kết tội ông ta.

(Quảng Đàm Trợ)

 

Suy tư 9:

  Con người ta chỉ kiêng kêu tên thượng phụ của mình là Thiên Chúa, thứ đến là kiêng kêu tên trung phụ của mình là vua, cuối cùng là khiêng không kêu tên hạ phụ của mình là cha mẹ mà thôi, còn ngoài ra thì kêu tuốt tuồn tuột.

  Nhưng thời nay có nhiều người kêu tên Thiên Chúa ra mà chửi, khi họ gặp khốn khó trong cuộc sống; có nhiều người kêu tên tổng thống ra mà chửi, vì chính phủ của ông toàn là ăn hối lộ và các cấp thì coi thường bá tánh; có nhiều người kêu tên cha mẹ người khác ra mà chửi, vì thù hận hoặc bất bình với nhau trong quan hệ hàng xóm...

  Ai cũng có một cái tên “cúng cơm” để khẳng định mình đang tồn tại trên thế gian, đang sống giữa anh em chị em. Cho nên, đừng gay gắt lấy tên người khác ra mà chửi mắng, bởi vì tên là người.

  Thiên Chúa cũng không muốn ai lấy tên của Ngài ra để mưu lợi ích cho cá nhân mà làm hại tha nhân...


Lm. Giuse Maria Nhân Tài, csjb. 

(Dịch từ tiếng Hoa và viết suy tư) 

Thứ Ba, 9 tháng 6, 2026

Mỗi Ngày Một Câu Chuyện

 


8.     PHẢI LÀM CHÓ MẸ

Có một thầy giáo tư (gia sư) chuyên môn đọc sai chữ, diêm vương muốn phạt ông ta làm con chó, thầy giáo ấy kiên quyết xin làm chó mẹ, hỏi ông ta tại sao thì ông ta trả lời:

-      “Gặp tiền không tùy tiện được, gặp nạn không được tránh”.

(Quảng Đàm Trợ)

 

Suy tư 8:

  Thầy giáo đọc sai chữ thì học trò chắc là không nhận được mặt chữ; thầy giáo đọc sai chữ đến ni trở thành “chuyên môn đọc sai”, thì học trò có lẽ trở thành người chăn trâu chuyên nghiệp, cho nên thầy bị diêm vương phạt làm con chó là đúng quá rồi. Thầy nào trò nấy...

  Có một vài người Ki-tô hữu đọc không sai chữ trong Thánh Kinh, nhưng lại là “chuyên gia” giải thích Thánh Kinh theo suy nghĩ kiêu ngạo của mình, cho nên đời sống của họ pha tạp nhiều ảnh hưởng, làm cho họ không nhìn thấy được ý muốn của Thiên Chúa trong Thánh Kinh, cũng như không làm cho họ thấy được tầm quan trọng trong giáo huấn của Giáo Hội...

  Diêm vương không phải là Thiên Chúa nên phạt thầy giáo đọc sai chữ đầu thai lại làm con chó.

Thiên Chúa không phải là diêm vương nên Ngài không phạt người đọc sai làm con chó con mèo gì cả, nhưng Ngài sẽ cảnh cáo và có khi phạt nặng ở đời này và đời sau, những người cố tình giải thích Lời của Ngài theo ý muốn kiêu căng của mình, làm nên cớ cho những người tin vào Ngài phải vấp phạm.

Đọc sai Li Chúa thỉ chẳng tội vạ gì cả, nhưng giải thích sai và làm theo ý riêng mình thì sẽ thành họa cho mình và gây gương mù cho người khác, thì không phải làm chó mẹ chó con gì cả, mà làm quỷ trong hỏa ngục.


Lm. Giuse Maria Nhân Tài, csjb. 

(Dịch từ tiếng Hoa và viết suy tư) 

Thứ Hai, 8 tháng 6, 2026

Mỗi Ngày Một Câu Chuyện

 


7.     CHẾT NHẦM NGƯỜI

Mẹ vợ của người nọ chết, ông ta muốn đến truy điệu, bèn nhờ thầy giáo tư (gia sư) viết văn tế cho mình, thầy giáo chiếu theo sách cổ, viết một bài văn truy điệu cho cha vợ.

Chủ nhân trách thầy giáo, thầy giáo mở trang giấy có lời tế văn ra nói:

-      “Đây là sách cổ giấy trắng mực đen in ra rất rõ ràng, sao lại sai được chứ ? Chỉ sợ là nhà nhạc phụ của ngài chết lầm người mà thôi !”

                        (Quảng Đàm Trợ)

 

Suy tư 7:

  Với người có đức tin Ki-tô giáo thì chết đi là một niềm vui, vì về với Đức Chúa Giê-su, Đấng mà họ trông đợi kết hợp với Ngài; nhưng với những người không có đức tin thì chết là một nỗi buồn không thể tả được, vì họ mất đi vĩnh viễn một người thân thiết...

  Thời nay, người lương và người có đạo sống chung lẫn lộn, lương giáo kết bạn với nhau, làm việc với nhau, cùng nhau chia sẻ những vui buồn, nên việc tang chế họ đều có đến chia buồn với nhau, cho nên đừng làm cho họ hiểu lầm khi người Ki-tô hữu mất đi người thân yêu là chuyện đáng vui vẻ !?

  Tôi thy có người Ki-tô hữu khi đi truy điệu phúng điếu nhà tang cũng là người Ki-tô hữu, trên bức liễn thêu một hàng chữ nổi bật: “Nhóm....Xin thành thật chia vui” rồi chấm hết, họ đem giấy trắng mực đen ra nói rằng, đây là thư thánh Phao-lô viết rất rõ ràng,: “ Đối với tôi, sống là Đức Ki-tô, chết là một mối lợi” (Pl 1, 21), rồi nói “quý vị không học Kinh Thánh nên không hiểu”...

  Người không phải là Ki-tô hữu sẽ hiểu sao về câu “chia vui” ấy, người bên lương hiểu sao về câu ấy, những người Ki-tô hữu khác hiểu sao về câu “chia vui” cụt lủn ấy ???

  Người ta có ác cảm với đạo Công Giáo cũng có khi vì những câu cụt lủn ấy.


Lm. Giuse Maria Nhân Tài, csjb. 

(Dịch từ tiếng Hoa và viết suy tư) 

Chủ Nhật, 7 tháng 6, 2026

Mỗi Ngày Một Câu Chuyện

 


6.     TRĂM CÁI MŨ CAO

Tục ngữ gọi người nịnh nọt người khác trước mặt là “đội mũ cao”.

Có một người làm quan ở triều đình phải đi xa ngoài địa phương để nhậm chức, khi đi thì đến cáo từ thầy giáo, thầy giáo cảnh cáo, nói:

-      “Làm quan địa phương không dễ đâu, phải cẩn thận nhiều”.

Học sinh trả lời:

-      “Con đã chuẩn bị một trăm cái “mũ cao”, gặp người thì tặng một cái, con nghĩ rng s không đến nỗi gặp chuyện gì xảy ra đâu”.

Thầy giáo giận trách mắng:

-      “Chúng ta phải lấy chính nghĩa để đi xử với người, làm gì phải như thế ?”

Học sinh lập tức nói:

-      “Thiên hạ không thích đội mũ cao như thầy, thì có mấy người ?”

Thầy giáo cười mĩm gật đầu nói:

-      “Lời con nói đó còn có chút kiến thức”.

Học trò từ biệt thầy giáo, nói với mọi người:

-      “Một trăm cái mũ cao của ta, như hôm nay thì chỉ còn lại chín mươi chín cái”.

(Nhất Tiếu)

 

Suy tư 6:

Không ai thích người nịnh, nhưng ai cũng thích người khác khen mình, bởi vì không ai thích người khác chê mình cả, đó là đầu mối của thiên vị và bất công.

Có những người làm việc thì không ra gì, nhưng lại thích người khác khen mình, dù lời khen đó họ biết là giả dối, bởi vì ai cũng muốn được thỏa mãn cái tôi của mình; có người ghét cay ghét đắng người khúm núm nịnh hót, nhưng lại thích thú và rộng tay ban ơn cho những người khen mình, dù đó là người mình không thích, bởi vì con người ta ai cũng muốn tỏ ra mình là người tốt lành.

Có một điều duy nhất mà người Ki-tô hữu phải làm, đó là ca ngợi và cảm tạ Thiên Chúa từng giây từng phút trong cuộc sống của mình, đó không phải là nịnh hót, nhưng là bày tỏ tấm lòng biết ơn và yêu mến Đấng đã vì yêu mà tạo dựng nên chúng ta.

Đừng sợ người khác chê mình và cũng đừng mừng vui người khác khen mình, bởi vì lời chê lời khen của con người không kéo dài thêm tuổi thọ của mình.

Hãy để Thiên Chúa khen và chê chúng ta, bởi vì khen chê của Ngài đều là vì yêu thương chúng ta mà thôi...


Lm. Giuse Maria Nhân Tài, csjb. 

(Dịch từ tiếng Hoa và viết suy tư) 

Thứ Bảy, 6 tháng 6, 2026

Lễ Mình Máu Thánh Chúa Ki-Tô

 


CHÚA NHẬT

LỄ MÌNH VÀ MÁU THÁNH ĐỨC CHÚA KI-TÔ

Tin mừng : Ga 6, 51-58.
“Thịt tôi thật là của ăn, và máu tôi thật là của uống”.

Anh chị em thân mến,
Đức Chúa Giê-su đã nói: “Tôi là bánh hằng sống từ trời xuống. Ai ăn bánh này, sẽ được sống muôn đời. Và bánh tôi sẽ ban tặng, chính là thịt tôi đây, để cho thế gian được sống” (Ga 6, 51). Đây là một lời tuyên bố có tính cách “giao chiến” của Đức Chúa Giê-su với những người tự nhận mình là kẻ khôn ngoan và thông thái là các kinh sư và nhóm biệt phái, đây cũng là lời làm cho những người theo Ngài phải có quyết định dứt khoác: tiếp tục theo làm môn đệ Ngài, hoặc là rút lui để khỏi bị mang tiếng là làm môn đệ của một người “dở hơi” ?
Lời tuyên bố này, ngày hôm nay vẫn cứ còn gây tranh luận cho nhiều người, bởi vì không một ai chấp nhận được việc ăn thịt người là được sống đời đời, nhưng đó là sự thật của những người Ki-tô hữu, là một thực tại đã và đang xảy ra trên mặt đất này: ở đâu có Giáo Hội Công Giáo là ở đó có sự tham dự và lãnh nhận Mình và Máu của Đức Chúa Giê-su, và chính những người tham dự này đã ngày càng trở nên đổi mới mình hơn, biết yêu thương và phục vụ tha nhân hơn...
Bí tích Thánh Thể được Đức Chúa Giê-su thiết lập sau khi đã rửa chân cho các môn đệ của mình, đây không phải là một sự ngẫu nhiên, nhưng là một sự sắp xếp tế nhị của Ngài với ý nghĩa rất sâu xa: chỉ có những ai biết phục vụ tha nhân, hiệp nhất trong yêu thương, mới thật sự là những người xứng đáng tham dự và lãnh nhận Mình Máu Thánh của Ngài cách đầy đủ ý nghĩa của nó.
Mỗi ngày chúng ta đều được mời gọi đến tham dự tiệc Thánh Thể, và mỗi năm một lần, chúng ta long trọng mừng kính lễ Mình và Máu Thánh của Đức Chúa Giêsu, để nhắc nhở đến tính cao yêu thương cao vợi của Thiên Chúa dành cho nhân loại, và để chúng ta không ngừng cảm tạ hồng ân to lớn này, mà Đức Chúa Giê-su đã làm cho chúng ta đó là trao ban chính thân mình của Ngài làm lương thực nuôi sống linh hồn chúng ta
Anh chị em thân mến,
Có nhiều người đi rước lễ nhưng ít người đạt được ơn ích thần thiêng bởi trời, bởi vì họ rước lễ với tâm hồn không giống nhau:
- Có người thành tâm và yêu mến Đức Chúa Giê-su Thánh Thể khi rước lễ.
- Có người đi rước lễ cho vui kẻo bị người khác nói vô nói ra...
- Có người đi rước lễ là để cho mọi người biết là mình có đi dự thánh lễ.
- Có người rước lễ để giấu giếm tâm hồn bất an của mình.
- Có người đi rước lễ để khoe cái áo mới mua, cái đầu tóc mô đen của mình...
Còn chúng ta, chúng ta đi rước Đức Chúa Giê-su Thánh Thể với một tâm hồn nào: yêu mến hay thù ghét, kiêu căng hay khiêm tốn, phục vụ hay chỉ trích ?
Xin Thiên Chúa chúc lành cho chúng ta.

Lm. Giuse Maria Nhân Tài, csjb. ·
--------
http://www.vietcatholic.net
https://www.facebook.com/jmtaiby
http://www.nhantai.info

Thứ Sáu, 5 tháng 6, 2026

Mỗi Ngày Một Câu Chuyện

 


5.     THẦY GIÁO MÙ

Có người mời thầy giáo dạy chữ cho con, nói

-      “Hoàn cảnh gia đình thanh hàn, có chỗ nào thất lễ thì xin thầy bỏ qua”.

Thầy giáo nói:

-      “Không cần phải khách sáo, tôi thì sao cũng được”.

Hỏi:

-      “Mỗi ngày trà thô cơm nhạt, được chứ ?”

Đáp:

-      “Được”.

Hỏi:

-      “Mỗi ngày quét sân, mở cửa cổng, xin thầy làm giùm, được chứ ?”

Đáp:

-      “Được”.

Hỏi:

-      “Người nhà và con nít muốn mua một vài đồ dùng lặt vặt, cũng nhờ thầy giáo chạy mua giùm, được chứ ?”

Đáp:

-      “Được”.

Chủ nhà rất phấn khởi nói:

-      “Nếu như thế thì thật quá tốt”.

Thầy giáo nói:

-      “Tôi cũng có một câu cần phải nói, xin ngài đừng trách”.

Chủ nhân hỏi ông ta câu gì, thầy giáo đáp:

-      “Tôi thật xấu hổ, từ nhỏ không có học hành gì cả”.

Chủ nhân không tin, nói:

-      “Thầy quá khiêm tốn ạ”.

Thầy giáo nói:

-      “Không dám nói dối, tôi xác thực một chữ cái cũng không biết đọc”.

(Nhất Tiếu)

 

Suy tư 5:

  Thời nay có những gia sư (thầy dạy kèm ở nhà) là sinh viên, có những thanh niên chưa kiếm được việc làm chính thức, nên làm gia sư bất đắc dĩ để chờ cơ hội...

  Có những chủ nhân đối đãi tốt với gia sư, coi người thầy dạy kèm cho con mình là người thân trong nhà, và có những chủ nhân coi đồng tiền của mình lớn hơn nhân cách và trí tuệ của gia sư, cho nên có những lời nói khiếm nhã, những hành động bất lịch sự...

Có những gia sư khiêm tốn chỉ dạy những gì mình đã học, và không làm những gì mình không biết; có những gia sư ba hoa khoác lác, lại còn lợi dụng lòng tốt của gia đình học trò để làm những chuyện không chính đáng...

Bây giờ làm gia sư như thế nào, thì ngày mai làm thầy giáo chính thức sẽ như thế đấy.


Lm. Giuse Maria Nhân Tài, csjb. 

(Dịch từ tiếng Hoa và viết suy tư)