Thứ Tư, 19 tháng 8, 2026

Mỗi Ngày Một Câu Chuyện

 


69.     UY LỰC CỦA HỌC ĐÀI[1]

Đầy tớ của nhà tú tài ẳm em bé để thúc nó tiểu tiện, nhưng thúc rất lâu mà nó vẫn không đi tiểu được, đầy tớ bèn dọa nó: “Học đài đến đó”, em bé lập tức tiểu được.

Tú tài thấy như vậy thì rất kinh ngạc, vội hỏi:

-      “Sao lạ vậy ?”

Đầy tớ nói:

-      “Tiểu nhân thấy tú tài vừa nghe học đài xuống ngựa đến nỗi tiểu ra quần, cho nên biết học đài có thể thúc em bé đi tiểu được”.

Tú tài thở dài một hơi rồi nói:

-      “Không ngờ thằng con có thể kế thừa chí hướng của ta, lại muốn đọc sách cầu học; càng không ngờ sức mạnh của học đài thật không nhỏ, có thể làm thông cả đại tiện và tiểu tiện !”

                        (Tiếu lâm quảng ký)

 

Suy tư 69:

  Học trò nào cũng sợ quan coi thi, học trò nào cũng sợ giám thị, nhưng chỉ có hai loại học trò không sợ quan coi thi và cũng không sợ giám học: đó là học trò học dốt mà du côn và học trò con ông cháu cha mà thôi.

  Thời nay có những quan coi thi mà học trò không sợ nên vào phòng thi là tự do quay cóp, coi quan coi thi như không có trong lớp, thế là có nơi tất cả học trò đều làm như nhau một đáp án vì chép của nhau; thế là đạo tạo cho đất nước những con người ngu si và dối trá sau này.

  Quan học đài không thể làm cho em bé đái được, vì nó không biết quan là ai, vì nó còn nhỏ xíu; cũng vậy, học sinh không sợ quan coi thi là vì chúng nó biết có cha mẹ chúng lo lót qua mảnh lực đồng tiền cả rồi, cho nên phòng thi loạn.

  Người Ki-tô hữu có một vị quan sáng suốt và nhân từ luôn đi sát bên mình, đó chính là Thiên Thần Bản Mệnh, các ngài luôn canh chừng ma quỷ và những cám dỗ của ma quỷ cho chúng ta, để chúng ta được sống vui vẻ làm con Thiên Chúa giữa trần gian này.

  Hãy biết cám ơn thiên thần Bản Mệnh của mình.

Lm. Giuse Maria Nhân Tài, csjb. 
(Dịch từ tiếng Hoa và viết suy tư) 

[1] Quan coi học trò.

Thứ Ba, 18 tháng 8, 2026

Mỗi Ngày Một Câu Chuyện

 


68.     TÚ TÀI ĐÁNH VỢ

Có một tú tài vừa ngu lại vừa đa nghi, vì để khảo nghiệm coi vợ còn trinh tiết không, nên lợi dụng đêm về núp trong bóng tối, đợi vợ đi qua thì đột nhiên nhảy ra ôm vợ, bà vợ không biết là ai, nên vừa sợ vừa giận mở miệng chửi. Tú tài vui vẻ nói:

-      “Gia đình của ta xuất hiện một người phụ nữ trinh tiết”.

Tú tài này rất thích đọc sách lịch sử, mỗi lần đọc đến chỗ bất bình thì đập bàn chửi mắng.

Một hôm anh ta đọc đến đoạn Tần Cối mưu hại Nhạc Phi, bất giác giận dữ, bèn đập bàn chửi mãi không thôi, vợ khuyên, nói:

-      “Trong nhà chỉ có mười cái bàn, ông đã đập hư tám chín cái rồi, nên chừa cái bàn này lại để ngồi ăn cơm”.

Tú tài trừng mắt nhìn vợ chửi:

-      “Có lẽ mày thông dâm với Tần Cối chăng ?”

Bèn đánh vợ, vợ nghe không hiểu cái gì là tần, cái gì là cối, nên bị đánh mà không hiểu ra sao cả !

                            (Tiếu lâm quảng ký)

 

Suy tư 68:

  Tú tài là người có học vấn, mà tú tài ngày xưa thì chắc chắn phải thuộc nằm lòng các lời dạy của thánh hiền, mà thánh hiền dạy trước hết là phải tu thân, tề gia rồi đến trị quốc và đến nữa là bình thiên hạ.

  Tú tài đánh vợ là tú tài ngu, tú tài nghi lòng chung thủy của vợ là tú tài dại, ngu và dại thì trở thành nỗi bất hạnh của vợ và con cái.

  Có một vài người Ki-tô hữu hồ nghi về tình thương của Thiên Chúa dành cho họ, họ thường thử thách Thiên Chúa như ma quỷ đã thử thách Đức Chúa Giê-su, họ nói rằng nếu Chúa cho gia đình tôi giàu có thì đó là bằng chứng Chúa yêu tôi; nếu Chúa cho tôi được trúng số độc đắc thì tôi mới tin Chúa; nếu Chúa cho con tôi thoát khỏi tội tù đày thì tôi mới tin là Chúa thương tôi.v.v...những người này thử thách Thiên Chúa đủ kiểu, mà không nghĩ rằng chính sự họ hiện diện trên thế gian hôm nay, là một tình thương tuyệt vời của Thiên Chúa ban cho họ.

  Đừng trở thành đứa con ngu và hồ nghi tình yêu thương của cha mẹ dành cho mình, đối với Thiên Chúa cũng vậy, coi chừng bị Ngài đánh đòn vì tội hồ nghi đấy.


Lm. Giuse Maria Nhân Tài, csjb. 

(Dịch từ tiếng Hoa và viết suy tư) 

Thứ Hai, 17 tháng 8, 2026

Mỗi Ngày Một Câu Chuyện



 67.     THU DỌN XƯƠNG

Ông chủ mỗi khi ăn thịt thì ăn sạch sành sanh, trong bát chỉ còn lại xương.

Đầy tớ không có thịt ăn thì không vui, bèn nhìn trời niệm kinh:

-      “Cầu cho tướng công sống lâu trăm tuổi, cầu cho tiểu nhân thọ đến một trăm lẻ một tuổi”.

Ông chủ hỏi hắn ta tại sao lại nói như thế, đầy tớ trả lời:

-      “Tiểu nhân sống nhiều hơn một tuổi để thu dọn xương của tướng công”.

                            (Tiếu lâm quảng ký)

 

Suy tư 67:

  Người ta nói: “uống nước chừa cặn”.

  “Uống nước chừa cặn” là câu nói đầy tính triết lý sống nhân ái của người xưa, có nghĩa là khi ăn uống thì phải luôn nhớ đến những người nghèo khó, những người không có gì để ăn cả.

  Có những người chơi sang khoe ta đây giàu có, nên khi ăn cơm thì chỉ nhúng đũa vào dĩa cá dĩa thịt, rồi sau đó kêu người cho chó ăn; có người chỉ ăn thức ăn có một lửa, tức là thức ăn buổi trưa đã ăn thì không ăn lại vào buổi chiều, dù thức ăn đó chỉ mới nếm sơ sơ. Những người này không biết đến người nghèo là ai, họ cũng không nhìn thấy nỗi khổ cực của những người đói ăn, và chính Thiên Chúa sẽ xét xử họ trong ngày phán xét về sự phung phí không có đức bác ái này.

  Đầy tớ cũng là con người, cũng là anh chị em với ông chủ trong Đức Chúa Giê-su, và cũng là con cái của Cha ở trên trời như chúng ta.

  Ai uống nước không chừa cặn thì coi chừng bị bệnh, có khi bệnh nặng; ai ăn uống mà không nhớ đến người nghèo để hy sinh và làm bác ái, thì coi chừng sẽ có ngày trở thành ma đói trong hỏa ngục: đói tình yêu của Thiên Chúa.

  Đến lúc đó thì hối hận cũng không kịp.


Lm. Giuse Maria Nhân Tài, csjb. 

(Dịch từ tiếng Hoa và viết suy tư) 

Chủ Nhật, 16 tháng 8, 2026

Mỗi Ngày Một Câu Chuyện

 


66.     NHỔ RÂU ĐEN

Một ông già râu biến thành trắng, nên kêu bà vợ bé nhổ đi.

Vợ bé nhìn thấy râu bạc quá nhiều, nhổ từng sợi thì mệt nhọc nên lựa râu đen mà nhổ. Nhổ xong, ông già lấy gương soi thì rất kinh ngạc, bèn lớn tiếng chửi mắng vợ bé, bà ta nói:

-      “Lẽ nào râu ít không nhổ, lại hao tâm đi nhổ râu nhiều sao ?”

(Tiếu lâm quảng ký)

 

Suy tư 66:

  Trong cuộc sống, con người ta đôi lúc cũng có hành động như bà vợ bé: nhổ râu đen và để lại râu bạc, vì râu đen ít hơn râu bạc, đó là suy nghĩ của những kẻ lười biếng và không muốn hy sinh, thích hưởng thụ.

  Có một vài người Ki-tô hữu khi đi lễ cha giảng dài cũng chê mà cha giảng ngắn cũng chê, thì ta biết đời sống thiêng liêng của họ không có sự hy sinh và lòng mến Chúa; có những người lặn lội mưa gió để đi lễ ở nhà thờ nào có cha giảng ngắn, nhưng cha giảng ngắn mà cuộc sống ham mê rượu chè cờ bạc đĩ điếm của họ sao mà dài thế không thấy họ sửa đổi gì cả. Thế mới biết cuộc sống của người không có hy sinh và đau khổ thì chỉ có đòi hỏi mà không muốn cộng tác, chỉ có ích kỷ mà không có vị kỷ...

  Dù râu bạc trắng có nhiều hơn râu đen thì râu đen vẫn cứ biểu hiện sự mạnh khỏe của thân thể, nhổ nó đi là làm cho thân thể mất vẻ đẹp tự nhiên. Hy sinh và đau khổ tự nó là một huyền nhiệm trong cuộc sống của con người, nhất là đối với người Ki-tô hữu thì nó là một phương tiện để họ càng ngày càng nên giống Đức Chúa Giê-su hơn.

  Ai hiểu được ý nghĩa của sự đau khổ hơn người Ki-tô hữu chứ ! Vậy mà có nhiều người Ki-tô hữu oán trời trách người khi đau khổ đến...


Lm. Giuse Maria Nhân Tài, csjb. 

(Dịch từ tiếng Hoa và viết suy tư) 

Thứ Bảy, 15 tháng 8, 2026

Chúa nhật 20 thường niên

 


CHÚA NHẬT 20 THƯỜNG NIÊN


Tin mừng : Mt 15, 21-28.
“Này bà, lòng tin của mà mạnh thật”.

Anh chị em thân mến,
Đức tin của chúng ta cũng giống như cây con cần nước, cần đất và cần phân để được phát triển; đất, nước và phân, những nhân đức này thì đã có, nhưng các nhân đức này của chúng ta vẫn chưa phát triển trưởng thành, là bởi vì chúng ta không cầu xin Thiên Chúa gia tăng ơn đức tin nơi chúng ta.
Niềm tin của người đàn bà Ca-na-an không nhỏ, bởi vì bà tin tưởng Đức Chúa Giê-su sẽ làm phép lạ cho con mình được lành bệnh, đức tin của bà đã trưởng thành khi bà trả lời với Đức Chúa Giê-su: “Thưa Thầy đúng thế, nhưng mà lũ chó con cũng được ăn những mảnh vụn trên bàn chủ rơi xuống” (Mt Mt 15, 27), bà đã ví mình như lũ chó con không xứng đáng ăn thức ăn của chủ nhà, nhưng cũng có thể ăn những vụn bánh từ bàn ăn rơi xuống, và đức tin này của bà đã được Đức Chúa Giê-su biểu dương giữa đám đông dân chúng theo Ngài.
Người Ki-tô hữu không phải là những lũ chó con chỉ ăn thức ăn thừa của chủ, nhưng người Ki-tô hữu là con cái của Thiên Chúa và là môn đệ của Đức Chúa Giê-su Ki-tô, được ăn bánh của các thiên thần và uống chén trường sinh để được sống đời đời, đó chính là Mình và Máu Thánh của Ngài, đây là một ân huệ cao quý mà chỉ có người Ki-tô hữu mới có được vì đức tin của họ vào Đức Chúa Giê-su mà thôi.
Ki-tô hữu là người có đức tin và biết làm cho đức tin của mình được trưởng thành bằng đời sống cầu nguyện và hy sinh; cũng như biết làm cho đức tin của mình được tỏa sáng cho người chung quanh bằng đời sống phục vụ và bác ái của mình, bởi vì đức tin không hành động là đức tin chết (Gc 2, 17) và nhờ hành động mà con người được nên công chính, chứ không phải chỉ nhờ đức tin mà thôi (Gc 2, 24).
Không một Ki-tô hữu nào làm biếng đi tham dự thánh lễ mà nói rằng đức tin của mình đã trưởng thành, cũng không một Ki-tô hữu nào khép kín tâm hồn mình trước nỗi khổ đau của tha nhân rồi tuyên bố mình giữ đạo tại tâm, bởi vì khi hành động như thế thì họ đã đem đức tin của mình bỏ vào trong ngăn áo quần cũ tạp nhạp (bon chen với đời) rồi đóng lại, và đức tin chết dần chết mòn vì không có dưỡng khí (cầu nguyện)…
Anh chị em thân mến,
Giáo Hội đang nổ lực mời gọi chúng ta hãy sống đức tin ngay giữa dòng đời, Giáo Hội đang mời gọi chúng ta hãy đến với Đức Chúa Giê-su Thánh Thể và hãy cầu nguyện, để đức tin của mình được trưởng thành và vững mạnh tỏa sáng cho người chung quanh bằng các việc làm cụ thể như: có đức tin khi phục vụ, có đức tin trong yêu thương, có đức tin khi làm việc bác ái.v.v…

Gợi ý suy tư :
- Tôi có luôn luôn ý thức mình là người Công Giáo không ?
- Khi làm việc bác ái hoặc khi phục vụ, tôi có ý thức mình đang làm công việc cho Chúa không ?
- Tôi có luôn cầu nguyện xin Thiên Chúa gia tăng ơn đức tin cho mình không ?
Xin Thiên Chúa chúc lành cho chúng ta.

Lm. Giuse Maria Nhân Tài, csjb.
--------
http://www.vietcatholic.net
https://www.facebook.com/jmtaiby
http://www.nhantai.info

Thứ Sáu, 14 tháng 8, 2026

Mỗi Ngày Một Câu Chuyện

 


65.     KHUYÊN CHIẾM CHỖ NGỒI

Trong phòng đầy chật những người đòi nợ, trên bàn trên ghế đều ngồi chật người, có một người không có ch ngồi nên ngồi trên bệ cửa sổ.

Chủ nhà âm thầm đem tới cho ông ta một cái ghế, nhẹ nhàng nói:

-      “Ngày mai ông đến sớm một chút”.

Người nọ cho rằng ông ta sẽ trả nợ cho mình trước nên rất vui vẻ, bèn bật mồm như lưỡi gà làm cảm động những chủ nợ khác và khuyên họ giải tán ai về nhà nấy.

Sáng ngày hôm sau người ấy vội vàng đến nói với chủ nhà:

-      “Hôm qua ông hẹn tôi hôm nay đến sớm, ông đã chuẩn bị tiền trả cho tôi chưa ?”

Chủ nhà trả lời:

-      “Hôm qua thật xin lỗi vì để ông ngồi trên bệ cửa sổ, nên khuyên ông hôm nay nên đến sớm một chút, thì có thể chiếm một cái ghế để mà ngồi”.

(Tiếu lâm quảng ký)

 

Suy tư 65:

  Bị hố là chuyện của những người có tính hấp tấp và đánh giá thấp người khác; bị hố cũng thường bày tỏ một cá tính tự mãn: tự mãn trong công việc, tự mãn trong giáo tiếp, tự mãn trong cách ăn mặc.v.v…

  Vì đánh giá thấp con nợ nên chủ nợ bị hố.

  Có một vài người cũng hấp tấp đánh giá vẻ bên ngoài của anh chị em, nên cũng vội vàng kết án họ vì một lời nói vô tình của anh chị em ấy, thế là họ bị hố khi các anh chị em ấy có cuộc sống gương mẫu; cũng có một vài người Ki-tô hữu tự cho mình trỗi vượt trên người khác nên coi thường tha nhân, nhất là trong việc đi lễ đọc kinh nhà thờ, làm việc bác ái từ thiện…

  Thiên Chúa sẽ trả công cho chúng ta mặc dù chúng ta chẳng có công trạng gì trước mặt Ngài cả, nhưng chính những cố gắng vươn lên sự thánh thiện mỗi ngày, là những công trạng của chúng ta đối với chính mình và tha nhân mà tình yêu của Thiên Chúa được tỏ hiện.

  Đừng hấp tấp xét đoán anh chị em, nhưng hãy khuyên bảo nhau cố gắng vươn lên mỗi ngày, để chiếm chỗ trên Nước Trời.


Lm. Giuse Maria Nhân Tài, csjb. 

(Dịch từ tiếng Hoa và viết suy tư) 

Thứ Năm, 13 tháng 8, 2026

Mỗi Ngày Một Câu Chuyện

 


64.     BÁN THỊT HEO NÁI

Đồ tể dặn đi dặn lại con trai:

-      “Chút xíu nữa người ta đến mua thịt heo, tiên vàn con đừng nói đây là thịt heo nái nhé”.

Khách hàng đến, con trai liền nói:

-      “Thịt chúng tôi bán không phải là thịt heo nái”.

Khách hàng nghe vậy thì trong bụng sinh nghi nên không mua nữa, ông bố nghe được như thế thì đánh cho nó một trận.

Một lúc sau lại có người khách khác đến mua thịt, nói:

-      “Thịt quá dày, có phải là thịt heo nái không ?”

Con trai bèn nói với ông bố:

-      “Đó, bố thấy không, lẽ nào con nói với họ đây là thịt heo nái ?”

                       (Tiếu lâm quảng ký)

 

Suy tư 64:

  Dạy con khi còn nhỏ là phải thật thà với cha mẹ và với anh chị em trong nhà, với mọi người; khi con lớn lên ra đời làm việc thì dạy con sống phải có chữ tín với người khác…

  Có một vài người Ki-tô hữu dạy con khi còn nhỏ, nhưng đến khi con khôn lớn thì không dạy nữa vì nghĩ rằng con đã lớn rồi tự nó hiểu ! Có những điều thuộc về tự nhiên theo bản năng thì không dạy nó cũng tự hiểu, nhưng để sống tốt lành là một người Ki-tô hữu thì phải dạy con cái, phải dạy con cái và tự mình phải làm gương tốt trước, dù cho con đã lớn khôn rồi, đó là trách nhiệm và là bổn phận của bậc làm cha mẹ.

  Ông đồ tể dạy con nói láo vì ông thấy tiền bạc quan trọng hơn tâm hồn đơn sơ thành thật của thằng con.

  Người Ki-tô hữu luôn nhớ lời Chúa Giê-su đã nghiêm khắc cảnh cáo: “Ai tiếp đón một em nhỏ như em nầy, vì danh Thầy, là tiếp đón Thầy. Nhưng ai làm cớ cho một trong những kẻ bé mọn đang tin Thầy đây phải sa ngã, thì thà treo cối đá lớn vào cổ nó mà xô cho chìm xuống đáy biển còn hơn”(Mt 17, 5-6).

  Hãy cẩn thận trong việc giáo dục con cái.

Lm. Giuse Maria Nhân Tài, csjb. 
(Dịch từ tiếng Hoa và viết suy tư) 


Thứ Tư, 12 tháng 8, 2026

Mỗi Ngày Một Câu Chuyện

 


63.     MUA VÀNG NỬA GIÁ

Quan huyện muốn mua vàng nên gọi tiệm vàng đem đến và nói họ đi nhận tiền ở công sở của huyện.

Ông chủ đích thân đưa đến hai đỉnh vàng, và để nịnh nọt quan huyện thái gia nên cười nói:

-      “Tính tiền một nửa theo giá thị trường ạ”.

Quan huyện bèn dặn dò tả hữu:

-      “Lại đây, cầm một đỉnh trả lại cho nó.”

Nhưng ông chủ tiệm vàng không đi về.

Quan huyện nói:

-      “Tiền vàng đã đưa cho ngươi rồi, còn đợi gì nữa ?”

Trả lời:

-      “Tôi chưa nhận tiền mà !”

Quan huyện nổi giận quát:

-      “Tên nô tài này, mày thật láo ! Mày vừa nói rất rõ ràng bán một nữa theo giá thị trường, ta đã đưa cho người một đỉnh, không phải là một nửa giá sao, bay đâu, đuổi nó ra gấp”.

                          (Tiếu lâm quảng ký)

 

Suy tư 63:

  Tác giả sách Huấn Ca dạy rằng:

  “Hãy đứng xa người nắm quyền sinh sát,

  thì con sẽ không còn cảm thấy sợ tử thần.

Nếu đến gần nó, thì đừng bất cẩn,

kẻo nó lại cướp mất mạng con” (Hc 9, 13).

Và trong sách Châm Ngôn cũng dạy rằng:

“Khi con ngồi ăn với kẻ có chức quyền,

hãy để ý kỹ người đối diện…”(Cn 23,1).

Ở đời, có rất nhiều người thích chơi với các ông lớn bà lớn, ông quan này bà quan nọ, để hãnh diện khoe với hàng xóm bè bạn; có người thích làm bạn với những người có chức có quyền để lấy le với…bạn gái và hù dọa bà con chơi.

Hãy đọc lời răn dạy của Thiên Chúa qua miệng người khôn ngoan trong sách Huấn Ca và sách Châm Ngôn ở trên để nhắc nhở mình, bằng không thì sinh mạng mình chẳng có giá nào chứ đừng nói là một nửa giá.


Lm. Giuse Maria Nhân Tài, csjb. 

(Dịch từ tiếng Hoa và viết suy tư) 

Thứ Ba, 11 tháng 8, 2026

Mỗi Ngày Một Câu Chuyện

 


62.     CÔNG PHU CỦA HỌA SĨ

Họa sĩ vẽ chân dung của ông Giáp xong thì đắc ý nói:

-      “Mời ông đem tấm hình đi hỏi người đi đường coi có giống ông không ?”

Ông Giáp bèn hỏi một người qua đường:

-      “Tấm hình này ch nào giống tôi nhất ?”

Người đi đường đáp:

-      “Cái khăn vuông (khăn trên đầu) giống nhất”.

Ông Giáp lại hỏi người qua đường khác:

-      “Tấm hình này ch nào giống tôi nhất ?”

Người ấy trả lời:

-      “Áo quần giống nhất ?”

Ông Giáp chuẩn bị hỏi một người qua đường khác, nhưng họa sĩ chõ miệng vào nói:

-      “Khăn vuông, áo quần đều có người nói rồi, ông chỉ nói bộ mặt vẽ như thế nào thôi”.

Người ấy nhìn một chặp rồi nói:

-      “Râu tóc giống nhất”.

(Tiếu lâm quảng ký)

 

Suy tư 62:

  Đức Chúa Giê-su nói với chúng ta rằng: “Anh em hãy mang lấy ách của tôi, và hãy học với tôi, vì tôi có lòng hiền hậu và khiêm nhường”[1], có nghĩa là chúng ta –người Ki-tô hữu- hãy họa lại khuôn mặt hiền hậu và lòng khiêm nhường của Chúa Giê-su trên con người của chúng ta.

  Có người họa lại sự hiền hậu của Đức Chúa Giê-su trong cuộc sống của mình, nên họ luôn trở thành bạn hữu tốt của mọi người, bởi vì sự hiền hậu chính là lòng yêu mến được thể hiện qua cuộc sống của họ; có người họa lại lòng khiêm nhường của Đức Chúa Giê-su trên con người của mình, nên họ trở thành đá tảng để cộng đoàn của mình yên tâm phát triển vững chắc, bởi vì lòng khiêm nhường chính là nền tảng của các nhân đức khác.

  Hiền hậu là cảm thông và tha thứ, khiêm nhường là thấy mình quá kém cỏi và tội lỗi, nên càng phải tha thứ và cảm thông với tha nhân nhiều hơn nữa.

  Đó chính là công phu của ơn thánh và sự cố gắng luyện tập của chúng ta.

Lm. Giuse Maria Nhân Tài, csjb. 
(Dịch từ tiếng Hoa và viết suy tư) 

[1] Mt 11, 29.

Thứ Hai, 10 tháng 8, 2026

Mỗi Ngày Một Câu Chuyện

 


61.     NGƯỜI MỐI CỨU NGHÈO

Có một người cả ngày lo buồn vì nghèo, có người đến an ủi ông ta, nói:

-      “Chuyện này chỉ cần cầu cứu người mai mối là xong”.

Người ấy hỏi:

-      “Người mai mối làm sao cứu được nghèo khổ ?”

Trả lời:

-      “Dù ông nghèo cở nào chăng nữa, cứ để mặc cái miệng của người mai mối nói, thì liền giàu to !”

(Tiếu lâm quảng ký)

 

Suy tư 61:

  Có một vài người Ki-tô hữu lòng đạo không sâu xa, giáo lý không nhiều và cuộc sống bê bối, đã nói với nhau rằng: “Dù tội của chúng ta có nhiều cách mấy cũng đừng lo, chỉ cần đi xưng tội là hết ngay…”

  Bí tích Hòa Giải không phải là một “bà mối” hể lên tiếng làm mai mối là nên vợ chồng, nhưng bí tích Hòa Giải chính là nơi bày tỏ tình yêu tha thứ của Thiên Chúa đối với loài người, tha thứ có điều kiện: tội nhân phải hết lòng thống hối ăn năn các tội mình phạm và quyết tâm sửa đổi cuộc sống.

  Ai lạm dụng bí tích Hòa Giải để sống phung phí ơn thánh, sống không giống con cái của Thiên Chúa, thì chính bí tích Hòa Giải sẽ trở thành án phạt cho họ.

  Hãy coi chừng.


Lm. Giuse Maria Nhân Tài, csjb. 

(Dịch từ tiếng Hoa và viết suy tư)