Thứ Bảy, 3 tháng 1, 2026

Lễ Chúa Hiển Linh

 


Lễ CHÚA HIỂN LINH


Tin Mừng: Mt 2, 1-12
“Từ phương Đông chúng tôi đến thờ lạy Ngài.”

Anh chị em thân mến,
Thời nay có rất nhiều chiêm tinh gia xuất hiện, và có rất nhiều người chạy đến với họ, để họ chỉ cho biết hậu vận tương lai của mình cũng như của gia đình và của người thân, nhưng những chiêm tinh gia này không biết Đức Chúa Giê-su là ai, và cũng chẳng biết trên đời này có Ngài hay không nữa ?
Ba nhà hiền sĩ đã nhìn thấy sao lạ của Đức Chúa Giê-su giáng sinh và các ông đã mau mắn lên đường để triều bái vị vua mới sinh ra.
Ngôi sao lạ xuất hiện trên bầu trời đã mở trí khôn cho ba nhà hiền sĩ, đã khơi dậy tính mạo hiểm vốn có của các nhà bác học khiến cho họ lên đường đi tìm vua nhỏ mới sinh ra, nhưng Hài Nhi bé nhỏ nằm trong hang lừa ấy mới chính là ngôi sao lạ vĩ đại soi sáng tâm hồn của các ông và đổi mới hẳn tâm hồn của các ông, khiến cho các ông cũng trở thành những vị sao sáng soi dẫn đường cho thiên hạ nhận ra Thiên Chúa đang ở giữa con cái lồi người, mà cụ thể là đang ở trong tâm hồn của các ông.
Mỗi một Ki-tô hữu là một ánh sao, ánh sao lạ đêm giáng sinh của Con Thiên Chúa làm người, cho nên cuộc sống của họ làm cho người khác phải ngạc nhiên : họ sống hiền hồ với mọi người, biết giúp đỡ tha nhân, biết thông cảm với những sai lầm của người khác để khoan dung, thông cảm, và yêu thương. Họ là những người thành tâm khiêm tốn tìm kiếm Thiên Chúa trong mọi người, cho nên, đối với họ, ai cũng là người anh em thân cận, ai cũng là hình ảnh của Thiên Chúa.
Mỗi một Ki-tô hữu là một ngôi sao lạ lấp lánh chiếu sáng giữa dịng đời, phản chiếu ánh sáng của Tin Mừng cho mọi người, ai cũng hiểu điều đó, nhưng trong thực tế, có những tín hữu đã tắt mất ánh sáng của Tin Mừng trên con người họ, họ sống như những người đi trong bóng tối bằng những ghen tương ích kỷ của mình, bằng những phê phán người này kẻ nọ của họ, cho nên không ai thấy được ánh sao lạ của Đức Chúa Ki-tô trên con người của họ, nói cách khác, không ai thấy được khuôn mặt của Đức Chúa Ki-tô trên con người của họ.
Lễ Chúa Hiển Linh là đề cao vai trị chứng nhân của người Ki-tô hữu trong cuộc sống đời thường, bởi vì ngày hôm nay Thiên Chúa không còn giáng trần trong hang lừa máng cỏ nữa, nên ánh sao lạ cũng không còn và Ngài cũng không còn tỏ hiện ra cho các nhà hiền sĩ nữa, nhưng nhờ sự chết và sống lại của Ngài, trong bí tích Rửa Tội, Ngài đã làm cho chúng ta -mỗi người Ki-tô hữu- trở nên ánh sao lạ của Ngài ngay trong cuộc sống ở trần gian này.
“Lạy Đức Chúa Giêsu là ánh sao sáng dẫn đường cho nhân loại, chúng con cảm tạ Chúa vì Chúa đã làm cho mỗi người trong chúng con trở thành ánh sao của Chúa, đem ánh sáng Tin Mừng dọi sáng cho mọi người bằng chính đời sống tốt lành của chúng con. Xin Chúa gia tăng đức tin cho chúng con, để chúng con có đủ can đảm làm chứng nhân cho Chúa trong cuộc sống đời thường của chúng con. Amen”

Lm. Giuse Maria Nhân Tài, csjb.
----------
http://www.vietcatholic.net
https://www.facebook.com/jmtaiby
http://www.nhantai.info

Thứ Sáu, 2 tháng 1, 2026

Mỗi Ngày Một Câu Chuyện



 81.      THÁI TỬ ÉP DẦU

Thái Chỉ Sam thích tự gọi mình là “thái tử 太子[1].

        Có lần nọ, anh ta làm một bài thơ và mời Uông Dụng Phu bình luận, họ Uông coi xong thì nói:

-      “Bài thơ này chẳng qua là một bài thơ ép dầu”.

        Thái Chỉ Sam rất bực mình, nói:

-      “Đó là ‘Triệu Minh văn tuyển”, là văn thể tài chính thống, sao lại nói là ép dầu ?

        Họ Uông trả lời:

-      “Không dùng hạt cải dầu 菜子[2] để ép dầu thì lấy gì đ ép chứ ?”

(Tiếu tiếu lục)

 

Suy tư 81:

        Con người ta –ngoại trừ thánh nhân- thì ai cũng thích mình có cái danh, cái tiếng để đời; ai cũng thích người khác biết đến tên mình, cho nên có những người dùng mọi thủ đoạn –kể cả thủ đoạn tàn nhẫn- để cho mọi người biết đến tên của mình.

        Người có tài năng thì giống như cây kim để trong bao vải –không phải bao bằng hợp kim- thì lâu ngày người ta cũng sẽ biết đến, cần gì phải ép buộc người khác phải biết đến tài năng của mình qua bài thơ, bởi vì “hữu xạ tự nhiên hương” mà.

        Người Ki-tô hữu –như thánh Phao-lô nói- là các thánh (2 Cor 1, 16) thì chắc chắn là không tham lam danh vọng tiếng tăm ở đời này, bởi vì họ biết rằng, cái nên làm ở đời này là việc lành phúc đức, cho nên họ dùng cái tài năng mà Thiên Chúa ban cho để làm sáng danh Ngài, và phục vụ xã hội trong công bằng yêu thương, đó chính là cái mà họ dành ở đời này, tức là dành cho được Đức Chúa Giê-su làm lẽ sống trong cuộc đời của mình vậy !

Lm. Giuse Maria Nhân Tài, csjb. 

(Dịch từ tiếng Hoa và viết suy tư) 


[1] Thời xưa, trong văn chương đạo đức đều gọi người con trai tài giỏi là thái tử.

[2] Chữ “hạt cải菜子” phát âm là “cai-zi”, và “thái tử太子” phát âm là “thai zi”, phát âm theo tiếng Tàu thì hơi giống nhau..

Thứ Năm, 1 tháng 1, 2026

Mỗi Ngày Một Câu Chuyện



 80.      THƠ VỊNH CÁI MẮT KÍNH

        Có người viết một bài thơ lấy chủ đề là “vịnh mắt kính” như sau:

-      “Sợi dây dài cột hai tai[1], như cầu bắc ngang mũi”.

        Có người coi xong thì tiếp lời, hỏi:

-      “Cả ngày kéo sợi dây ngắn bên tai, vậy thì lúc nào tháo bỏ cái gông trên mũi ?”

(Tiếu tiếu lục)

 

Suy tư 80:

        Người bị cận thị thì mang kính cận, người bị viễn thị thì mang kính viễn, người già thì mang kính lão, đó là chuyện phải làm để bảo vệ sức khỏe của con mắt. Nhưng có những người không bị cận thị, không bị viễn thị cũng không bị lão hóa, mà vẫn cứ thích mang kính cho ra vẽ ta đây là con nhà trí thức, và hậu quả là có người đôi mắt tinh anh thành đôi mắt...mờ ảo, nhìn chập choạng.

        Cái kính đeo mắt thì chỉ có hai cái gọng và hai cái tròng mà thôi, không phải mang nó vào là làm cho con người ta có tri thức, không phải mang nó vào là ai cũng phải nể mình...

        Muốn có tri thức, muốn người khác nể mình thì tự mình phải rèn luyện học tập văn hóa và nhân cách, bằng không thì cái mắt kính ấy sẽ là “cái gông” làm hại nhân cách của mình đấy !

Lm. Giuse Maria Nhân Tài, csjb. 
(Dịch từ tiếng Hoa và viết suy tư) 

[1] Thời xưa dùng sợi dây để làm gọng kính.

Thứ Tư, 31 tháng 12, 2025

Lễ Đức Mẹ Maria - Mẹ Thiên Chúa

 


Ngày 1 tháng 1

LỄ ĐỨC MẸ MA-RI-A - MẸ THIÊN CHÚA

Tin Mừng: Lc 2, 16-21.
“Các người chăn chiên gặp bà Ma-ri-a, ông Giu-se và Hài Nhi. Được đủ tám ngày, người ta đặt tên cho Hài Nhi là Giê-su”.

Anh chị em thân mến,
Công đồng Ê-phê-sô (năm 431) đã long trọng tuyên bố tín điều Đức Mẹ Ma-ri-a là Mẹ Thiên Chúa, để tôn vinh Thiên Chúa là Đấng đã chọn Đức Mẹ làm mẹ của Đấng cứu thế là Đức Chúa Giê-su, và đồng thời đề cao vai trò của Mẹ trong trong việc đồng công cứu chuộc loài người với con mình là Đức Chúa Giê-su.
1. Đức Chúa Giê-su- Thiên Chúa làm người.
Đức Chúa Giê-su là Ngôi Hai Thiên Chúa xuống thế làm người, sinh bởi cung lòng đức trinh nữ Ma-ri-a, do đó Ngài vừa là Thiên Chúa vừa là người như chúng ta, chính Ngài là Đấng Mê-si-a mà muôn dân trông đợi, là Đấng mà các tiên tri đã loan báo là Đấng sẽ đến để cứu nhân loại khỏi bóng đêm tội. Chính Ngài trong bản tính Thiên Chúa thì là Thiên Chúa đồng bản tính với Chúa Đức Cha và Đức Chúa Thánh Thần, trong bản tính nhân loại thì Ngài là con của Đức Trinh nữ Ma-ri-a mà công đồng Ni-xê-a (325) đã long trọng tuyên bố và xác tín, và mỗi ngày chúa nhật hay lễ trọng, chúng ta đều tuyên xưng trong thánh lễ.
Đức Chúa Giê-su là Đấng mà thánh Gioan Tiền Hô đã nói: “Ngài đến sau tôi nhưng có trước tôi” (Ga 1, 30b), cũng có nghĩa là với bản tính loài người Đức Chúa Giê-su sinh sau thánh Gioan Tiền Hô, nhưng với bản tính Thiên Chúa thì Ngài đã có trước thánh Gioan Tiền Hô. Và như thánh Gioan tông đồ đã xác quyết: “Lúc khởi đầu đã có Ngôi Lời. Ngôi Lời vẫn hướng về Thiên Chúa, và Ngôi Lời là Thiên Chúa”.(Ga 1, 1) ngài đã xác tín Đức Chúa Giê-su là Ngôi Lời tức là Thiên Chúa.
Như vậy, với các chứng cớ xác thực trên thì Đức Chúa Giê-su là Thiên Chúa thật và là người thật, Ngài thật sự là con duy nhất của Đức Trinh nữ Ma-ri-a, do đó Đức Mẹ Ma-ri-a là mẹ của Ngài và cũng là Mẹ Thiên Chúa.
2. Đức Mẹ Ma-ri-a – Mẹ Thiên Chúa
Không ai thấy được Thiên Chúa bao giờ, nhưng việc giáng sinh của Đức Chúa Giê-su là một hồng phúc cho nhân loại, vì qua Ngài mà nhân loại thấy được Thiên Chúa vốn không một ai có thể thấy, qua Ngài chúng ta thấy được tình yêu trọn vẹn mà Thiên Chúa đã dành cho nhân loại chúng ta.
Đức Mẹ Ma-ri-a là mẹ thật của Đức Chúa Giê-su, cho nên Mẹ cũng là Mẹ Thiên Chúa, như lời tiên tri I-sai-a đã loan báo: “Này đây, Trinh Nữ sẽ thụ thai và sinh hạ con trai, người ta sẽ gọi tên con trẻ là Em-ma-nu-en, nghĩa là Thiên Chúa ở cùng chúng ta”. (Is 7, 14) Đấng Em-ma-nu-en ấy chính là Đức Chúa Giê-su, được Đức Mẹ Ma-ri-a sinh hạ trong hang lừa máng cỏ tại Bê-lem. Chỉ có làm Mẹ Thiên Chúa, Đức Mẹ Ma-ri-a mới ghi nhớ trong lòng những mầu nhiệm mà Thiên Chúa đã thực trên con người của Mẹ, và nhất là nơi những lời nói và việc làm của Đức Chúa Giê-su như lời thánh Lu-ca đã viết: “Còn bà Ma-ri-a thì hằng ghi nhớ mọi kỷ niệm ấy, và suy đi nghĩ lại trong lòng”. (Lc 2, 19)
3. Đức Mẹ Ma-ri-a – Mẹ của chúng ta
Thánh Gioan tông đồ, người đã tận mắt chứng kiến cái chết của Đức Chúa Giê-su đã tường thuật lại: “Khi thấy thân mẫu và môn đệ mình thương mến đứng bên cạnh, Đức Giê-su nói với thân mẫu rằng: “Thưa Bà, đây là con cùa Bà”, rồi Người nói với môn đệ (thánh Gioan tông đồ): “Đây là mẹ của anh”, kể từ giờ đó, người môn đệ rước bà về nhà mình. (Ga 19, 26-27)
Mỗi người trong chúng ta ai cũng có một người mẹ sinh ra mình, nhưng chúng ta lại càng diễm phúc hơn khi có một người mẹ trên trời hằng yêu thương chăm sóc chúng ta, đó là Đức Mẹ Ma-ri-a. Mẹ không những là mẹ mà còn là Đấng cầu bàu cho chúng ta rất có thần thế trước mặt Thiên Chúa. Do đó, chúng ta hãy luôn tin tưởng và phó thác cuộc sống của mình cho Mẹ, bởi vì ngay khi chúng ta còn là tội nhân thì Thiên Chúa đã yêu thương chúng ta, huống hồ là Đức Mẹ Ma-ri-a, với tấm lòng người mẹ, nhất định Mẹ sẽ không bao giờ để con cái mình phải bơ vơ đau khổ ở đời này.
Anh chị em thân mến,
Mừng kính lễ Đức Mẹ Ma-ri-a – Mẹ Thiên Chúa, là chúng ta trân trọng công việc đồng công cứu chuộc loài người nơi Mẹ, là chúng ta tôn vinh Mẹ là nữ tỳ khiêm hạ được Thiên Chúa tôn lên làm Mẹ của Ngài, và là kho tàng mọi ân sủng của Thiên Chúa ban cho nhân loại.
Mừng kính lễ Mẹ Thiên Chúa, chúng ta phải luôn học hỏi các gương lành của Mẹ, nhất là nhân đức khiêm tốn và vâng phục, chính hai nhân đức này mà Thiên Chúa đã nhắc Mẹ lên tận trời cao trên các thiên thần, và ưu ái đặt Mẹ làm Mẹ Thiên Chúa.
Xin Thiên Chúa chúc lành cho chúng ta.

Lm. Giuse Maria Nhân Tài, csjb.
---------
http://www.vietcatholic.net
https://www.facebook.com/jmtaiby
http://www.nhantai.info

Mỗi Ngày Một Câu Chuyện

 


79.      SẮC XUÂN LÀM PHIỀN LÒNG

        Phụ nữ chèo thuyền ở Quảng Đông không một ai được gọi là đẹp.

        Một ngày nọ, có một người ngẫu nhiên cùng người bạn lên thuyền du ngoạn, thấy cố gái chèo thuyền quá xấu thì mất đi tất cả sự hứng thú, bèn hỏi cô gái chèo thuyền tên họ là gì, người bạn nói:

-      “Đều dùng sắc xuân để đặt tên đó”.

        Người ấy kinh ngạc hỏi:

-      “Tại sao lại có cái tên đẹp đẽ như thế ?”

        Người bạn trả lời:

-      “Không phải có câu thơ gọi [xuân sắc làm phiền lòng ngủ không được] hay sao ?”

(Tiếu tiếu lục)

 

Suy tư 79:

        Có những chàng trai buồn giùm khi thấy con gái mặt không đẹp nhưng đặt cái tên rất hay rất đẹp; có những chàng trai thấy tức tức trong bụng, khi có những cô gái đẹp như tiên lại lấy ông chồng già cú đế, hoặc lấy ông chồng bặm trợn...

        Chúng ta –người công giáo- có một cái tên rất hay rất đẹp và rất cao quý là Ki-tô hữu, nhưng cuộc sống của chúng ta quá xấu, quá tồi không phù hợp với tên Ki-tô hữu của mình, thì thật đáng buồn biết bao, cho nên có ông Gandi bên Ấn Độ nói như thế này: “Tôi yêu mến Chúa Ki-tô, nhưng tôi không thích người Ki-tô hữu”. Tại sao vậy ? Tại vì người Ki-tô hữu sống không như Đức Chúa Giê-su, và cũng sống không như tên gọi rất đẹp của mình là Ki-tô hữu.

        Người xấu tên đẹp là chuyện thường tình trên mặt đất này; vợ đẹp chồng già, chồng xấu, chồng ma cô cũng là chuyện bình thường của con người trên thế gian này, buồn hay vui thì cũng thế mà thôi.

        Không sống đúng với tên gọi Ki-tô hữu của mình, thì đáng buồn gấp ngàn vạn lần cô gái xấu mà có tên đẹp...


Lm. Giuse Maria Nhân Tài, csjb. 

(Dịch từ tiếng Hoa và viết suy tư) 

Thứ Ba, 30 tháng 12, 2025

Mỗi Ngày Một Câu Chuyện

 


78.      THƠ “THI KHÔNG ĐỖ”

        Đường Thanh Thần có viết một bài thơ “thi không đỗ” rất là nực cười như sau:

-      “Thi hỏng ở xa về,

-      mặt vợ sắc không vui,

-      chó vàng vui có tình,

-      nằm ở cổng lắc đuôi (ý nói mừng đón chủ nhân về)”.

        Bạn bè đọc xong thì cười ngã nghiêng.

                                        (Tiếu tiếu lục)

 

Suy tư 78:

        Thi không đỗ thì buồn lắm, vợ lại càng buồn hơn vì lo lắng quán xuyến việc nhà cho chồng ba năm đèn sách, buồn là chuyện đương nhiên; con chó vàng thấy chủ nhân đi xa về thì vẫy đuôi mừng rỡ, cũng là chuyện tự nhiên. Chỉ có ông chồng đi thi không đỗ lại còn làm thơ so sánh giữa cảm xúc của vợ và con chó vàng thì là quá tầm bậy, thi rớt cũng đúng thôi.

        Thiên Chúa rất yêu thương con người và luôn tôn trọng sự tự do của con người, bởi vì con người được dựng nên giống hình ảnh Ngài, và được cứu chuộc bằng giá máu của Đức Chúa Giê-su trên thập giá.

        Cho nên, vợ chồng sống với nhau ngoài tình nghĩa ra thì còn có sự tôn trọng lẫn nhau, chính việc tôn trọng lẫn nhau này làm cho tình nghĩa vợ chồng thêm khắng khít hơn, và khi đã tôn trọng nhau thì không thể đem những cảm xúc thiêng liêng của vợ hoặc chồng ra, để mà so sánh với những xúc giác của loài vật...


Lm. Giuse Maria Nhân Tài, csjb. 

(Dịch từ tiếng Hoa và viết suy tư) 

        

Thứ Hai, 29 tháng 12, 2025

Mỗi Ngày Một Câu Chuyện



 77.      QUAN HUYỆN BA PHẢI

        Tiền Bá Uẩn là người Thái Thương, khi ông ta làm huyện lệnh ở huyện Phúc Dương, thì khoan dung cho các tội phạm vượt quá mức thường tình.

        Một ngày nọ quan phủ xét tội một tên cường đạo, tên cường đạo nói dối, la bai bãi:

-      “Oan lắm, oan lắm.”

Tiền Bá Uẩn mặt biến sắc nói:

-      “Mày đốt nhà người ta và cướp đi rất nhiều của cải, giết hại rất nhiều nam nữ, chiếu theo pháp luật nên chém đầu”.

Tên cường đạo nhảy lên đoạt lấy công án chạy đến chỗ của Tiền Bá Uẩn.

        Tiền Bá Uẩn sợ quá nên té xuống đất, các sai dịch nắm tên cường đạo lại đánh thêm, Tiền Bá Uẩn vội vàng bò đi, một tay vuốt vuốt ngực, một tay kéo tên sai dịch nói:

-      “Đừng đánh, đừng đánh nữa, ta đây không đau tí nào cả”.

(Tiếu tiếu lục)

 

Suy tư 77:

        Lòng nhân từ và sự công bằng thì khác nhau, bởi vì cai trị và xét xử thì không giống nhau:

-         Cai trị dân thì lấy lòng nhân từ mà lo cho dân được hạnh phúc ấm no, mà khi biết lo cho dân rồi thì không còn là cai trị nữa, mà là đầy tớ của dân, là người thân thiết của dân.

-         Xét xử dân thì phải lấy sự công bằng làm chuẩn mực, bởi vì nếu lấy lòng nhân từ mà xét xử thì không phân biệt được đâu là tội, bởi vì lòng nhân từ thì thấy ai cũng tội nghiệp cả, do đó mà sẽ lỗi đức công bằng.

Tội đã rành rành mà tên cường đạo vẫn nói oan, là vì ông quan cứ lấy lòng nhân mà xử tội, nên tội của nó vẫn cứ chồng chất lên nhau mà không hối cải...

        Thiên Chúa là Đấng rất nhân từ và rất công bằng, Ngài nhân từ trước và sau khi con người phạm tội, nhưng rất công bằng khi xét xử tội con người.

        Hạnh phúc thay người nhận ra được lòng nhân từ và công bằng của Thiên Chúa !


Lm. Giuse Maria Nhân Tài, csjb. 

(Dịch từ tiếng Hoa và viết suy tư) 

Chủ Nhật, 28 tháng 12, 2025

Mỗi Ngày Một Câu Chuyện

 


76.      CÓ DẦU, CÓ DẦU

        Dương Cần Nông đọc sách ban đêm, đột nhiên có con chuột nhảy vào trong bình dầu để trên bàn, Dương Cần Nông vội vàng lấy tấm ván đậy miệng bình dầu lại, thì đột nhiên thấy nó nhảy ra ngoài, vừa chạy quanh bao sách vừa phảng phất như nói tiếng người:

-      “Có dầu, có dầu”..

        Dương Cần Nông không làm sao được bèn cười khổ, nói:

-      “Tao tránh khỏi mày”.

        Có một lần, anh ta đi trên phố thấy người chung quanh đông quá không thể đi qua, đột nhiên như có linh tính, anh ta liền làm ra vẻ giống như xách bình dầu, luôn miệng nói:

-      “Có dầu, có dầu”.

        Mọi người vội vàng tránh ra, cuối cùng anh ta cũng đi qua được.

                                                                        (Tiếu tiếu lục)

 

Suy tư 76:

        “Nước sôi, nước sôi” là câu “thần chú” để người khác tránh đường cho mà đi, bởi vì con người ta không ai muốn mang họa vào thân cả.

        Tín ngưỡng dân gian có câu thần chú của họ để đuổi tà ma, họ nại vào quỷ thần để đuổi tà ma, nhưng nếu gặp ma vương thì thần chú hết linh nghiệm !

        Người Ki-tô hữu không có câu thần chú nào để đuổi ma quỷ cả, nhưng khi kêu danh thánh “Giê-su” thì cả trên trời dưới đất và trong nơi âm phủ, muôn vật đều phải quỳ (Pl 2, 16), bởi vì danh thánh Giê-su là tên của Ngôi Hai Thiên Chúa xuống thế làm người để cứu chuộc nhân loại.

        Kêu danh Giê-su khi bị cám dỗ.

        Kêu danh Giê-su khi bị đau khổ.

        Kêu danh Giê-su khi bị cô đơn.

        Kêu danh Giê-su khi thất vọng.

        Kêu danh Giê-su trong giờ hấp hối lâm chung...

Bởi vì danh thánh Giê-su là niềm cậy trông và hy vọng của người Ki-tô hữu.


Lm. Giuse Maria Nhân Tài, csjb. 

(Dịch từ tiếng Hoa và viết suy tư)