Thứ Sáu, 30 tháng 1, 2026

Chúa nhật 4 thường niên

 


CHÚA NHẬT 4 THƯỜNG NIÊN


Tin mừng : Mt 5, 1-12a.
“Phúc thay ai có tâm hồn nghèo khó”.

Anh chị em thân mến,
Khoa học kỹ thuật ngày càng phát triển, mức sống con người ngày càng cao thì con người càng có nhu cầu hưởng thụ, do đó mà con người ta càng xa cách Thiên Chúa hơn. Trong bài Tin Mừng hôm nay, Đức Chúa Giê-su đã đưa ra cho chúng ta một chương trình hành động cụ thể trong một xã hội hưởng thụ, bon chen, đầy những tội ác và bất công, chương trình hành động ấy được mở đầu bằng mối phúc: “Phúc thay ai có tâm hồn nghèo khó...” và kết thúc bằng mối phúc: “Phúc thay ai bị bách hại vì sống công chính...”
Nghèo là một hạnh phúc vì Thiên Chúa luôn bênh vực và đứng về phía người nghèo, bởi vì Đức Chúa Giê-su đã chọn lấy thân phận nghèo hèn để sống giữa chúng ta và dạy cho chúng ta biết rằng, nghèo khó chính là một hạnh phúc và bình an của những ai yêu mến và thành tâm tìm kiếm Nước Trời. Người nghèo chân chính là người sống bình an trong cảnh nghèo của mình với ân sủng của Thiên Chúa, là người không mơ tưởng đến của cải, danh vọng của người khác...
Hiền lành là một hạnh phúc vì Đức Chúa Giê-su đã sống như thế và dạy chúng ta sống như thế khi Ngài nói: “Hãy học với Ta vì Ta hiền lành và khiêm nhượng trong lòng”. Người hiền lành thì được Thiên Chúa chúc phúc cho hưởng gia nghiệp Nước Trời, và bời vì hiền lành chính là đầu dây của sự hòa thuận và yêu thương.
Đau khổ vì bị ngược đãi là một hạnh phúc, bởi vì Đức Chúa Giê-su đã bị người ta ngược đãi khi rao giảng tin vui Nước Trời, chính Ngài là người bị ngược đãi cách bất công nhất khi tay Ngài đã chúc phúc và chữa lành bệnh tật cho nhiều người. Những ai vì danh Đức Chúa Giê-su mà bị ngược đãi và đau khổ, sẽ trở nên giống Ngài hơn khi bị người khác đem những bất công trút trên đầu mình.
Khao khát nên người công chính là một hạnh phúc bởi vì Đức Chúa Giê-su là người vì sự công chính mà bị đóng đinh vào thập giá. Sống giữa một xã hội đầy những bon chen, mưu mô, gian dối, mà tìm được sự công chính của Thiên Chúa thì đúng là một hạnh phúc, sự công chính này không phải từ nơi tòa án của người đời, nhưng là nơi sự lương thiện của lương tâm và sự khao khát tìm kiếm Nước Trời như một cứu cánh, để trở nên chứng nhân cho Tin Mừng.
Xót thương người là một hạnh phúc vì Đức Chúa Giê-su đã xót thương mọi người, xót thương anh La-gia-rô đã chết, xót thương đứa con một của bà góa thành Na-im, xót thương những người tội lỗi và những người đang sống trong những nổi bất hạnh. Người biết xót thương người thì sẽ được Thiên Chúa xót thương, đó là quả phúc lành mà ai gieo thì sẽ gặt được trong cuộc sống của họ, bởi vì người biết xót thương đến những bất hạnh của tha nhân, thì cũng là người đã nhiều lần suy niệm đến tình thương của Thiên Chúa đã dành cho họ.
Tâm hồn trong sạch là một hạnh phúc vì xã hội càng văn minh thì những cơn cám dỗ càng tinh vi hơn và hiện đại hơn. Khi một xã hội với nhiều cạm bẩy làm cho người tu sĩ lỗi đức khiết tịnh, làm cho người vợ người chồng lỗi đạo phu thê, thì sống trong sạch là một lý tưởng tuyệt vời cho mọi người. Đức Chúa Giê-su đã sống đời trong sạch không tì ố dù Ngài đang tiếp xúc với nhiều hạng người, sự trong sạch này đã cảm hóa được cô Ma-ri-a Ma-đa-lê-na, đã cảm hóa được người phụ nữ bị bắt quả tang phạm tội ngoại tình, và làm cho nhiều người noi gương Ngài sống đời trong sạch trong bổn phận của mình.
Xây dựng hòa bình là một hạnh phúc vì đó là niềm mơ ước của mọi người, là bài ca vui mừng của các thiên thần hát vang khi Đức Chúa Giê-su sinh ra: bình an dưới thế cho loài người Chúa thương. Người có bình an trong tâm hồn là người biết xây dựng bình an giữa xã hội, là người biết đem bình an đến cho mọi người bằng lời nói thiện chí và cử chỉ thân thiện, chứ không gắt gỏng và chua ngoa, là phục vụ chứ không sai khiến.
Bị bách hại vì sống công chính là một hạnh phúc đó là điều làm cho chúng ta nên giống Đức Chúa Giê-su hơn, như Đức Chúa Giê-su đã sống công chính, đã nói sự thật vì công chính mà bị giết chết, thì những môn đệ của Ngài cũng phải như thế. Cuộc sống hôm nay đầy những lừa đảo và gian dối thì cuộc sống công chính càng bị bách hại, bị truy nã hơn, do đó mà khi chúng ta biết đứng thẳng vươn người lên giữa những dối gian, là chúng ta đã đến gần thập giá của Đức Chúa Giê-su hơn.
Anh chị em thân mến,
Tám mối phúc thật là kim chỉ nam cho người Ki-tô hữu trở nên tốt lành thánh thiện như Đức Chúa Giê-su đã sống, tự nó –Tám mối phúc thật- là cõi phúc, nhưng nếu trong tâm hồn chúng ta không có Thiên Chúa, thì Tám mối phúc sẽ là những lời trêu đùa bỡn cợt, là cái đích để cho người đời công kích chúng ta.
Xin Thiên Chúa chúc lành cho chúng ta.

Lm. Giuse Maria Nhân Tài, csjb.
-------
http://www.vietcatholic.net
https://www.facebook.com/jmtaiby
http://www.nhantai.info

Mỗi Ngày Một Câu Chuyện



 4.          MUỖI THÀNH THỊ, MUỖI THÔN QUÊ

Có hai con muỗi kết bái làm anh em, con muỗi thành phố làm em và con muỗi ở thôn quê làm anh.

Muỗi anh nói:

-                 “Các ông anh đại gia ở trong thành thị đều dùng những thức ăn cao lương mỹ vị, do đó mà da thịt phì nộn, em có lúc nào bỏ qua cái phúc miệng lớn ấy không ? Nông phu tiều phu như các anh ở thôn quê ăn toàn là gạo thô gạo xấu, rau rừng, do đó mà máu thiếu thịt xấu, anh làm sao cam tâm chịu khổ như thế này chứ ?”
  Muỗi em nói:

-                 “Đúng vậy, em ở trong thành thị hình như ngày ngày đều đi ăn tiệc, thật là ăn ngấy luôn”.

Muỗi anh nói:

-         “Vậy thì em dẫn anh vào thành thị nếm thử mỡ béo tốt của mấy ông anh đại nhân, sau đó anh dẫn em về nếm thử phong vị thôn quê”.

Muỗi em bằng lòng và dẫn muỗi anh vào trước chùa phật, chỉ hai bức tượng đại nguyên soái Hanh và Cáp trước cổng chùa, nói:

-      “Đây chính là đại gia, xin mời ăn nhanh lên”.

Muỗi thôn quê bèn bay cái vù lên trên thân tượng, chích rất lâu sau đó phàn nàn nói:

-         “Người trong thành thị của em to béo thật, nhưng lại quá nhỏ nhen, anh dùng hết sức chích đã lâu, nhưng ngay cả một giọt máu cũng không có, chứ đừng nói là có mùi vị”.

(Hy đàm tục lục)

 

Suy tư 4:

      Có người ở thôn quê thì cũng có người ở thành thị.

Người thôn quê lên thành phố thì cái gì cũng bỡ ngỡ vì ở quê chưa từng thấy, nhưng cái lo sợ nhất của người thôn quê lên thành phố là sợ lạc đường, sợ xe cộ tông, sợ bọn xấu lừa bịp, cho nên được kết bạn hay có người quen ở thành phố thì tốt lắm, đỡ sợ hãi khi ở nơi thành phố.

Nhưng con muỗi thành thị lại lừa dối con muỗi thôn quê.

Có những người kết bạn chỉ vì lợi cho cá nhân mình mà thôi, cho nên họ chẳng cảm thấy áy náy khi “bán đứng” bạn mình; có những người kết nghĩa anh em cũng chỉ vì để mình được tiến thân mà thôi, cho nên thân tiến càng cao thì tình anh em kết nghĩa càng nhạt mờ, và cuối cùng thì “chơi” luôn anh em sát ván, những người kết bạn bè anh em theo kiểu này thì đầy dẫy trên mặt đất, nhất là tình bạn vì lợi ích của cá nhân...

Rất ít người kết bạn với người Ki-tô hữu mà thất vọng, bởi vì người Ki-tô hữu luôn coi bạn hữu của mình là hình ảnh Đức Chúa Giê-su, để đón tiếp và để phục vụ, bởi vì ai kết bạn với người Ki-tô hữu thì cũng đều có một cảm nhận như nhau: yêu quý tình bạn hữu.

Lừa dối bạn nghèo, lợi dụng khó khăn của bạn hữu để bắt chẹt và khinh thường họ, là phạm tội giết linh hồn anh em.


Lm. Giuse Maria Nhân Tài, csjb. 

(Dịch từ tiếng Hoa và viết suy tư) 

Thứ Năm, 29 tháng 1, 2026

Mỗi Ngày Một Câu Chuyện

 


3.          NGŨ ĐẠI THIÊN ĐỊA

Có một ông quan địa phương nọ rất thích rượu, không màng đến chuyện công vụ nhưng thường tham ô tài vật, bá tánh không thể không oán hận.

Khi ông ta từ chức và bị điều qua địa phương khác thì dân chúng theo lệ cũ tặng một bức hoành “chính đức”, trên bức hoành viết bốn chữ “Ngũ đại thiên địa”. Ông quan nọ không giải thích được ý của nó.

Thân sĩ và dân chúng cùng lớn tiếng giải thích:

-         “Lúc ngài vừa mới đến nhậm chức thì:

1-       Vàng thiên bạc địa.

2-      Lúc ở tại nhà quan thì hoa thiên tửu địa (ăn chơi đàng điếm).

3-      Lúc thăng đường đoán án thì hôn thiên ám địa.

4-      Dân chúng hàm oan thì hận thiên oán địa.

5-      Hôm nay ngài mất chức thì tạ ơn trời đất !”

(Hy đàm tục lục)

 

Suy tư 3:

“Chính đức” có nghĩa là “đạo đức công chính”, nhưng “chính đức” của ông quan thì là hại dân hại nước, nên ai cũng vui mừng khi ông bị mất chức.

“Chính đức” của người Ki-tô hữu hữu là đạo đức chính trực, tức là sống trong hoàn cảnh nào cũng luôn thể hiện đạo đức của Tin Mừng và sự chính trực của người kính sợ Thiên Chúa, do đó mà người ta theo thói quen nhận xét, đã thấy được Đức Chúa Giê-su nơi người Ki-tô hữu qua năm điểm sau đây:

1.      Khi đến nơi nào, thì việc trước tiên của họ là thăm hỏi, quan tâm người khác.

2.      Khi làm việc chung với nhau, thì họ là người luôn để ý đến những nhu cầu tâm linh và cuộc sống của người bên cạnh để kịp thời giúp đỡ.

3.      Họ luôn là những nhân tố tích cực để người khác cảm thấy an tâm.

4.      Trên môi miệng họ luôn nở nụ cười và động viên người khác.

5.      Luôn gắt gao với mình, nhưng rộng lượng và thông cảm với tha nhân.

Đó là “ngũ đại phúc” của người Ki-tô hữu đem lại cho những người chung quanh mình.

Ai mà không thích chứ !


Lm. Giuse Maria Nhân Tài, csjb. 

(Dịch từ tiếng Hoa và viết suy tư) 

Thứ Tư, 28 tháng 1, 2026

Mỗi Ngày Một Câu Chuyện

 


2.          NGƯỜI NGHIỆN RƯỢU PHÁT THỀ

Có một người coi rượu như mạng sống, ngày ngày uống say bí tỉ, bạn bè bèn khuyên anh ta cai rượu.

Anh ta nói:

-      “Đáng lẽ tôi phải cai rượu, bởi vì con tôi khi ra khỏi nhà thì tôi thường mong nó trở về, nên tạm thời dùng rượu rót sầu, con trai trở về thì tôi liền cai ngay”.

Mọi người hỏi:

-      “Ông phải thề độc chúng tôi mới tin”.

Người nghiện rượu nói:

-      “Nếu con tôi trở về mà tôi không cai rượu thì dìm tôi chết trong lu rượu, lấy ly rượu chận nghẹn cổ tôi cho chết, xô tôi té chết trong bể rượu, ném tôi vào trong biển rượu cho chết, phạt tôi vì bá tánh mà sinh ra trong rượu, chết làm con quỷ trong bã rượu, dưới suối rượu vĩnh viễn không trỗi dậy được”.

Mọi người hỏi:

-      “Vậy thì con trai của anh đi đâu ?”

Ông ta trả lời:

-      “Đi ra ngoài Hạnh Hoa thôn mua rượu cho tôi rồi !”

(Hy đàm tục lục)

 

Suy tư 2:

Từ bỏ thói quen phạm một tội nào đó không phải là dễ dàng, bởi vì một thói quen khi đã thấm vào trong xương tủy thì khó mà thay đổi, dù cho họ có thể thốt độc địa. Người nghiện rượu thề thốt quanh co nặng lời thì cũng quanh quẫn trong rượu mà thôi, chứ tâm của họ làm gì mà cai rượu được !

Không ai tin người nghiện rượu thề thốt, cũng chẳng ai tin người nghiện xì ke ma túy hứa cai nghiện, bởi vì con người ta thường không có tính kiên nhẫn và lắng nghe.

Người Ki-tô hữu có tâm hồn yêu thương, thông cảm và phục vụ thì tin tưởng vào lời hứa của người nghiện rượu, cũng như tin vào quyết tâm cai nghiện của người xì ke ma túy, bởi vì họ có một tâm hồn kiên nhẫn trong khi phục vụ, và nhìn thấy Đức Chúa Giê-su đang ở trong những tâm hồn đang phấn đấu cam go giữ lời hứa ấy của người nghiện rượu, cũng như của người nghiện xì ke ma túy...

Đem lòng yêu thương và bao dung để tin tưởng, thì sẽ được đền bù xứng đáng.


Lm. Giuse Maria Nhân Tài, csjb. 

(Dịch từ tiếng Hoa và viết suy tư) 

Thứ Ba, 27 tháng 1, 2026

Mỗi Ngày Một Câu Chuyện (tập 16)


 

1.          ĐẠI VƯƠNG ĐỌC SAI CHỮ

Có một giám sinh thường đọc sai chữ.

Một hôm, đang coi truyện “Thủy Hử水滸[1] thì có bạn đến thăm, bạn hỏi:

-      “Lão huynh coi sách gì thế ?”

Anh ta trả lời:

-      “Thủy Hứa水許[2].

Người bạn rất kinh ngạc, nói:

-      “Có rất nhiều loại sách, nhưng sách “Thủy Hứa” thì từ trước đến nay chưa nghe nói qua, xin hỏi trong sach có những nhân vật nào ?”

Đáp:

-      “Có một tên gọi là Lý Đạt”.

Người bạn hỏi tiếp:

-      “Lạ thật, tên của danh nhâni thì rất nhiều, nhưng từ trước đến nay chưa nghe nói qua tên Lý Đạt này, xin hỏi ông ta là ai vậy ?”

Trả lời:

-      “Ông ta trên tay cầm hai đại gia大斧 [3], có vạn đàn ông [4] cũng không bằng”.

(Hi đàm lục)

 

Suy tư 1:

Thời xưa có học trò giám sinh là học trò Quốc tử giám đọc sai chữ, thì ngày nay cũng có những sinh viên đại học không những đọc sai chữ, mà còn đi phô tô cốp pi bài của người khác để làm luận án tốt nghiệp cho mình.

Nhưng đời sống đạo của người Ki-tô hữu không lệ thuộc vào việc đọc sai chữ hay đọc đúng chữ, nhưng chính là vào việc đọc Lời Chúa bằng tâm hồn của mình, bởi vì có nhiều người Ki-tô hữu có trí thức bằng cấp đầy mình, nhưng không đọc Lời Chúa bằng tâm hồn, nên họ vẫn cứ coi Lời Chúa như là những điều mê tín; có những người Ki-tô hữu không đọc Lời Chúa bằng tâm hồn, nên cuộc sống của họ vẫn như là thiếu vắng niềm vui đích thực...

Làm người Ki-tô hữu mà không biết đọc Lời Chúa bằng tâm hồn, thì ngay chính bản thân cũng không hiểu được câu Lời Chúa dù mình đọc rất đúng...chính tả, huống chi là nói chuyện rao giảng Lời Chúa cho người khác !

Lm. Giuse Maria Nhân Tài, csjb. 
(Dịch từ tiếng Hoa và viết suy tư) 

[1] 水滸shui-hù (thủy hử) mà ông ta đọc là 水許shui-xuy (thủy  hứa).

[2] 水許 đọc là shui-xuy (thủy hứa).

[3] 大斧là cái rìu lớn, nhưng ông ta đọc là đại gia (大爹).

[4]là dũng cảm, nhưng ông ta đọc là đàn ông, người nam().

Thứ Hai, 26 tháng 1, 2026

Mỗi Ngày Một Câu Chuyện


 

101.MANG SAI ỦNG

       Có một người mang đôi ủng không đúng, một chiếc đế thì dày, một chiếc đế thì mỏng, khi bước đi thì chân cao chân thấp, không ra dáng gì cả.

       Anh ta rất kinh ngạc, nói một mình:

-      “Hôm nay chân của ta sao lại một cẳng dài và một cẳng ngắn ? Phải rồi, nguyên nhân chính là đường đi không bằng phẳng”.

       Đang đi thì có người nói cho anh ta biết:

-      “Ông anh có nghĩ là mình mang ủng không đúng chứ ?”

       Anh ta nghe xong thì vội vàng sai đầy tớ về nhà lấy ủng, đầy tớ đi rất lâu nhưng khi trở lại thì vẫn tay không, nói với chủ nhân:

-      “Không cần đổi nữa, hai chiếc ủng ở nhà cũng là một chiếc đế dày và một chiếc đế mỏng”.

(Hi đàm lục)

 

Suy tư 101:

       Giáo lý công giáo dạy chúng ta rẳng, con người có hai phần: phần xác và phần hồn.

       Có một vài người Ki-tô hữu sống ở đời hình như không biết là mình còn có thêm phần hồn nữa, họ ăn chơi cho thân xác hưởng thụ thỏa thích, họ chửi nhau cho sướng miệng, họ hãm hại người khác cho thỏa tính ích kỷ, họ để cho dục vọng lướt át cả lý trí... Tóm lại, họ sống khập khểnh mà không biết; họ đang đi chân cao chấn thấp trên đường xuống chỗ phạt đời đời mà không hay...

       Phần xác sẽ có một ngày trở về với tro bụi, thì nên làm cho nó được sống lại với phần hồn bất diệt trong ngày phán xét, bằng những tiết chế ăn uống no say, tiết chế nóng giận, tiết chế những ham muốn có hại cho thân xác và linh hồn...

       Mang giày đế cao đế thấp thì có thể thay lại cho bằng nhau, nhưng nếu cứ chiều chuộng thân xác thì không những có ngày phần xác tiêu tan mà phần hồn cũng chết đời đời trong hỏa ngục, không bao giờ thay đổi lại được...      


Lm. Giuse Maria Nhân Tài, csjb. 

                                                       (Dịch từ tiếng Hoa và viết suy tư)                                                                                      

Chủ Nhật, 25 tháng 1, 2026

Mỗi Ngày Một Câu Chuyện

 


100.  HẬU DUỆ CỦA KHỔNG MẠNH

       Quan võ và quan văn cùng coi kịch, vở tuồng là “Bảy lần bắt Mạnh Hoạch” trong truyện Tam Quốc.

       Quan võ nói:

-      “Tên Mạnh Hoạch này như thế là mọi rợ, không phục tùng giáo hóa của chính nghĩa, Khổng Minh bảy lần bắt và bảy lần tha, vậy mà cũng không phục, không ngờ hậu duệ của Mạnh Tử lại có người tính tình tàn ác hung bạo khó thuần phục như thế.”

       Khán giả coi tuồng đều bưng miệng cười thầm.

       Một quan văn tiếp lời:

-      “Lão huynh nói rất đúng, cuối cùng thì hậu duệ của Khổng Tử là Khổng Minh vẫn là mạnh hơn nhiều”.

(Hi đàm lục)

 

Suy tư 100:

       Mạnh Hoạch nhất định không phải là cháu của Mạnh tử, và Khổng Minh thì cũng chẳng liên quan gì đến Khổng Tử cả, chẳng qua là vì các vị quan văn quan võ...đoán cho vui vậy thôi.

       Những người bệnh hoan trong các bệnh viện, những bệnh nhân si-đa nhiễm covid nơi các trại điều dưỡng, những trẻ em mồ côi, nghèo khó, thất học.v.v...chẳng liên quan và cũng chẳng bà con họ hàng gì với tôi, với anh, với chị. Nhưng trong Đức Chúa Ki-tô họ và chúng ta đều có liên kết chặt chẻ với nhau, bởi vì họ và chúng ta đều là chi thể mầu nhiệm của Đức Chúa Ki-tô, cho nên, nổi đau của họ cũng là nổi đau của chúng ta, sự bất hạnh của họ cũng là sự bất hạnh của chúng ta...

       Đưa một cánh tay ra đỡ lấy họ, giang rộng hai cánh tay ôm họ vào lòng, bỏ ra một đồng bạc, nói lên một lời an ủi với họ, đều là bổn phận của mỗi người chúng ta, bởi vì trong Đức Chúa Giê-su Ki-tô tất cả chúng ta đều là anh em chị em với nhau.

       Đó chính là sự mầu nhiệm của tình yêu.


Lm. Giuse Maria Nhân Tài, csjb. 

(Dịch từ tiếng Hoa và viết suy tư)