23.
ĂN MÀY
CHỬI CHÓ
Một người
ăn mày có cái chân bị thối đang nằm trên hè phố, có con chó đến liếm chân
-
“Súc
sinh, làm gì mà gấp gáp thế, dứt khoát đây là thức ăn của mày, mày vội vàng để
làm gì vậy hử ?”
(Tiếu Đảo)
Suy tư 23:
Người
ăn mày nằm trên hè phố chưa có cơ hội ăn thức ăn ngon, nên không vội vàng; con
chó đã có cơ hội được liếm cái chân thối, nhưng nó vẫn vội vàng, vì nó là con vật
ăn uống theo bản năng con vật.
Con chó
vội vàng ăn và ăn vội vàng.
Có một
vài người Ki-tô hữu khi đi dự tiệc Nước Trời là thánh lễ thì nhẫn nha nhẫn nhơ
dù cho thánh lễ đến phần nào cũng không cần biết, nhưng khi đến nhà thờ rồi thì
đọc kinh vội vàng, thỉnh thoảng đưa tay lên coi đồng hồ, lòng trí trông cho mau
hết giờ, khi linh mục cho rước lễ thì vội vàng lên rước lễ, thánh lễ chưa kết
thúc thì đã vội vàng đi về...
Họ
không vội vàng ăn nhưng ăn vội vàng, mà ăn vội vàng thì làm gì biết thưởng thức
cái ngon cái lạ nơi lương thực Hằng Sống chứ ?
Thật uổng
cho họ quá chừng chừng...
Lm. Giuse Maria Nhân Tài, csjb.
(Dịch từ tiếng Hoa và viết suy tư)
