39. BÀN GHẾ HƯỞNG PHÚC
Có một người ở
thôn quê đi dự tiệc ở trên tỉnh, thấy trên bàn có
trãi khăn, trên ghế có đệm và vải màu phủ phía sau thì rất là kinh
ngạc.
Sau
khi trở về quê thì nói:
- “Chả
trách người ở thành phố quá hưởng phúc, ngay cả bàn ghế trong thành cũng đều được
hưởng phúc !”
Có
người hỏi tại sao, người ấy liền nói:
- “Những
cái bàn đều được mặc váy thêu hoa, và những cái ghế đều được mặc áo ngắn cộc
tay !”
(Tiếu
lâm quảng ký)
Suy tư 39:
Cái bàn trãi khăn
màu rực rỡ, cái ghế có nệm và phủ khăn tươi đẹp thì đúng là cái bàn cái ghế “hưởng
thụ” như con người, bởi vì ở miền quê như thế là xa xỉ không cần thiết.
Có một vài người đi làm việc từ thiện ở miền
quê, miền vùng xa vùng sâu, giống như là đi píc níc: áo quần bảnh chọe lắm mô
đen, giày cao gót, môi son má phấn, làm cho người miền quê thấy lạ, không phải
lạ chuyện làm từ thiện, nhưng lạ là đi làm từ thiện tức là chia sẻ cảnh nghèo
khó với người vùng sâu vùng xa mà như đi khoe khoang cái mô đen của thành thị...
Đức Chúa
Giê-su là người “thành thị trên thiên quốc”, nhưng khi chia sẻ thân phận con
người như chúng ta, thì Ngài trở thành con người “miền quê” sinh trong hang lừa
máng cỏ hôi hám, chứ không sinh trong hoàng cung lộng lẫy có người hầu kẻ hạ, để
thông cảm và chấp nhận cảnh nghèo khổ của nhân loai, để cứu rỗi nhân loại.
Đó là chuyện lạ hơn hai ngàn năm trong lịch sử
của nhân loại, và vẫn còn lạ mãi cho đến ngày tận
thế khi mỗi người Ki-tô hữu sống như lời thánh Phao-lô tông
đồ đã nói : “vui với người vui, khóc với người khóc… ”
Lm. Giuse Maria Nhân Tài, csjb.
(Dịch từ tiếng Hoa và viết suy tư)
