42. GIÁ ÁO TÚI CƠM
Có một
năm mùa màng thất thu, gạo rất quý, nên giá cả tựa hồ như ngọc quý. Có một phú
ông ăn cơm no, hể hả đắc ý khác thường, cười nhạo nói với một học trò nhà
nghèo:
-
“Chữ
không trị được đói, sự học dù có đầy bụng cũng
không bằng gấm vóc”.
Anh học
trò trề môi nhạo lại, nói:
-
“Học
không cần cầu no, nên hổ thẹn (vì) không một túi văn chương”.
Câu giễu
cợt này chính là nói ông phú ông kia chẳng qua là phường giá áo túi cơm mà
thôi.
(Khán Sơn Các Nhàn bút)
Suy tư 42:
Có tiền
bạc của
cải mà không có chữ nghĩa thì...hơi
buồn một chút, nhưng có tiền của mà không có chữ nghĩa, cũng không có đạo đức
thì đúng là phường giá áo túi cơm. Tại sao vậy ? Thưa, tại vì những phường giá
áo túi cơm thì luôn tỏ ra hách dịch với người nghèo và khúm núm quỵ lụy với người
sang trọng quyền quý, loại này thì có nhiều trong xã hội hôm nay.
Người
không có đức tin thì dựa vào của cải vật chất và danh vọng, cho nên khi của cải
vật chất và danh vọng không còn nữa thì họ không con muốn sống nữa; người có đức
tin thì đem cuộc sống của mình phó thác cho Thiên Chúa, cho nên dù giàu hay
nghèo thì họ vẫn cứ là người Ki-tô hữu sống kính mến Thiên Chúa và yêu thương
tha nhân như chính mình vậy.
Ông phú
hộ dựa vào của cải để khinh chê anh học trò nghèo, người Ki-tô hữu dựa vào đức
tin để nhận biết người nghèo là hình ảnh của Đức Chúa Giê-su.
Có đức
tin và không có đức tin thì khác nhau xa lắm.
Lm. Giuse Maria Nhân Tài, csjb.
(Dịch từ tiếng Hoa và viết suy tư)
