93. LẤY CÁI NÀY MÀ SUY RA
Đất nướcTrung Quốc sau khi “Thời
Vụ báo”[1]
xuất bản, thì các loại báo chí tin tức ra đời, lấy phong khí địa phương để đặt
tên và phổ biến rộng rãi. Nghe nói Giang Tây có “Tân Dự Chương”, Trực Khang
(nay là Hà Bắc) có “Trực Thuyết”...
Có người lấy cái này mà suy
ra, nói:
-
“Sơn Đông nên có “Tề luận” và “ Phổ luận”; “Quảng
Đông” nên có “quảng cáo”; Hà Nam nên có “dự báo”; Cam Túc nên có “cam ngôn;
Phúc Kiến nên có “phúc âm”.
Ký giả “Tân tiểu thuyết” nghe vậy thì vội vàng
tranh luận:
-
“Tân tiểu thuyết[2] không phải người Tân Cương xuất bản à ?”
(Tân tiếu lâm quảng ký)
Suy tư 93:
Có nhiều người suy bụng ta ra bụng người nên lắm
chuyện giận hờn trách móc, nhưng cũng có nhiều người lấy chuyện này mà suy ra,
nên cũng dễ dàng thông cảm với người khác.
Đối với người Ki-tô hữu “lấy chuyện này mà suy ra” thì có rất
nhiều cái lợi cho đời sống tâm linh của họ, chẳng hạn như:
-
Lái xe thấy tai nạn giao thông thì do chuyện này mà họ suy ra: Chúa dạy
tôi phải lái xe cẩn thận và luôn dọn mình sẵn sàng.
-
Thấy hai người đang cãi nhau dữ tợn thì do chuyện này mà suy ra: mình phải
biết sống nhịn nhục, hiền hòa.
-
Đọc sách đọc báo, coi truyền hình thấy những thiên tai, chiến tranh chỗ
này chỗ nọ, thì do chuyện này mà suy ra: Chúa dạy tôi phải biết hiệp thông và cầu
nguyện cho họ.
-
Bị người khác chỉ trích phê bình, thì do chuyện này mà suy ra: Chúa dạy
tôi phải tập sống khiêm nhường và yêu thương hơn nữa...
“Từ chuyện này mà suy ra” đều
là những bài học quý giá cho người Ki-tô hữu, bởi vì họ luôn nhìn thấy thánh ý
của Thiên Chúa qua mọi biến cố trong cuộc sống của họ và của thế giới này.
Người Ki-tô hữu có đức tin đều như thế cả, bởi vì chỉ có “con
mắt đức tin” mới “thấy” được ý của Thiên Chúa mà thôi.
