75. CHÁU CỦA QUAN LỚN
Con
cháu của thừa tướng nọ, đem toàn bộ gia tài phá sạch, để đến nỗi cơm ngày ba bữa
cũng không có, nên đi mượn lương thực của người khác.
Một
hôm, mượn được một bao gạo nhưng vác không nổi nửa đoạn đường, nên ngồi bên đường
nghỉ mệt.
Đột
nhiên, phía trước đi lại một người nghèo áo quần rách nát, liên kêu người ấy dừng
lại nói chuyện thù lao và nhờ ông ta vác mướn bao gạo. Nhưng nào ngờ đi được nửa
đường, người ấy thở mệt nhọc đi không nổi, hắn ta bèn nổi giận nói:
-
“Ta là
cháu của thừa tướng, tay không thể nhắc, vai không thể gánh là chuyện thường,
mày là tên xuất thân từ nhà nghèo, tại sao lại vô dụng như thế hử ?”
Người
vác mướn nhướng cặp mắt trắng dã nói:
-
“Sao
ông lại trách tôi, tôi cũng là cháu của thượng thư mà !”
(Trì Bắc Ngẫu Đàm)
Suy tư 75:
Con
cháu của thừa tướng nhưng lại đói meo nghèo mạt, không phải vì họ sống thanh
liêm chính trực, nhưng là vì ăn chơi phung phí tiền bạc của mẹ cha; con cháu của
thượng thư nhưng chân yếu tay mềm, không phải vì học hành viết lách, nhưng là
vì có cuộc sống trác táng vô độ do ỷ lại vào tài sản của ông bà cha mẹ.
Làm con
cái của Thiên Chúa nhưng sống như người xa lạ với Cha trên trời của mình, không
phải vì Thiên Chúa không yêu thương họ, nhưng chính họ hồ nghi về tình thương hải
hà của Cha trên trời, để tin vào người đời và những hứa hẹn của họ. Làm môn đệ
của Đức Chúa Giê-su Ki-tô nhưng lại phỉ báng và chỉ trích hàng giáo phẩm trong
Giáo Hội của Ngài, không phải vì tình thương dạt dào của họ dành cho Giáo Hội,
nhưng là vì sự kiêu ngạo to lớn hơn lòng khiêm tốn của họ.
Kiêu ngạo
là phung phí ân sủng của Thiên Chúa ban cho mình, ăn chơi trác táng là phung
phí tài sản của cha mẹ dành cho mình. Cả hai đều do ma quỷ xúi giục.
Cho nên
hãy coi chừng và cẩn thận trong cách sống của mình, đừng ỷ lại mình là con của
Chúa sẽ được lên thiên đàng, nhưng hãy sống làm con Chúa cách tốt đẹp.
Lm. Giuse Maria Nhân Tài, csjb.
(Dịch từ tiếng Hoa và viết suy tư)
