25. VỘI VÀNG TIỄN KHÁCH
Chủ nhà
không giữ khách lại ăn cơm, đứng dậy tiễn khách ra đến cổng, cố ý làm bộ khách
sáo nói:
-
“Người
xưa nói: “ở xa thì tiễn ba ly”, còn tôi thì phải tiễn mấy bước ?”
Chủ nhà
sợ khách dừng bước, vội vàng cầm tay áo của khách cùng tiến ra phía cổng, khách
cười lớn nói:
-
“Chậm
chút xíu, chậm chút xíu, tôi không uống được loại rượu vội vàng này !”
(Tiếu Đảo)
Suy tư 25:
Người lịch
sự -nếu không vì chuyện tối cần kíp- thì sẽ không đến thăm bạn bè, hoặc đến nhà
người khác vào giờ cơm của họ, tức là khoảng 11.30 giờ đến khoảng 1 giờ trưa,
và từ 5 giờ đến khoảng 7 giờ tối. Và nếu có đến thăm thì báo trước ngày giờ, đó
là lịch sự tối thiểu không làm mất lòng ai, và để cho chủ nhà khỏi phải lúng
túng.
Đó là
phép lịch sự của con người bày ra.
Nhưng
có một hạng người không lúng túng trong việc này, đó là các cha sở, các ngài sẽ
sẵn sàng và vui lòng tiếp giáo dân bất cứ lúc nào trong ngày, bởi vì các ngài
không phải là công chức làm theo giờ hành chánh, nhưng các ngài là những mục tử
luôn ân cần tiếp đón con chiên của mình bất cứ lúc nào, vì các ngài biết rằng,
khách chính là Đức Chúa Giê-su; bởi vì các ngài biết rằng mình bỏ đi một bữa
cơm không đúng giờ, mình hy sinh một giờ nghỉ trưa nhưng lại đem về cho Chúa một
linh hồn, hoặc ít nữa là đem niềm an ủi đến cho khách khi họ cần đến mình, đó
là niềm vui của các ngài.
Ngày
xưa Đức Chúa Giê-su và các tông đồ làm việc đến nỗi không có thời giờ ăn uống;
ngày nay Đức Chúa Giê-su vẫn đợi chờ chúng ta hằng ngày nơi nhà tạm trong các
nhà thờ, Ngài không ấn định giờ giấc tiếp khách, nhưng bất cứ lúc nào dù đêm
khuya, dù trời giông mưa bão, Ngài vẫn cứ ân cần đợi chờ chúng ta đến với Ngài.
Chúng
ta là những môn đệ của Đức Chúa Giê-su, thế nhưng chúng ta có học được bài học
quảng đại này nơi Thầy của mình chưa ?
Lm. Giuse Maria Nhân Tài, csjb.
(Dịch từ tiếng Hoa và viết suy tư)
