67. THU DỌN XƯƠNG
Ông chủ mỗi khi ăn thịt thì ăn sạch sành sanh, trong bát chỉ
còn lại xương.
Đầy tớ không có thịt ăn thì không vui, bèn nhìn trời niệm
kinh:
- “Cầu cho tướng công sống
lâu trăm tuổi, cầu cho tiểu nhân thọ đến một trăm lẻ một tuổi”.
Ông chủ hỏi hắn ta tại sao lại nói như thế, đầy tớ trả lời:
- “Tiểu nhân sống nhiều hơn
một tuổi để thu dọn xương của tướng công”.
(Tiếu lâm quảng ký)
Suy
tư 67:
Người ta nói: “uống nước chừa cặn”.
“Uống nước chừa cặn”
là câu nói đầy tính triết lý sống nhân ái của người xưa, có nghĩa là khi ăn uống
thì phải luôn nhớ đến những người nghèo khó, những người không có gì để ăn cả.
Có những người chơi
sang khoe ta đây giàu có, nên khi ăn cơm thì chỉ nhúng đũa vào dĩa cá dĩa thịt,
rồi sau đó kêu người cho chó ăn; có người chỉ ăn thức ăn có một lửa, tức là thức
ăn buổi trưa đã ăn thì không ăn lại vào buổi chiều, dù thức ăn đó chỉ mới nếm
sơ sơ. Những người này không biết đến người nghèo là ai, họ cũng không nhìn thấy
nỗi khổ cực của những người đói ăn, và chính Thiên Chúa sẽ xét xử họ trong ngày
phán xét về sự phung phí không có đức bác ái này.
Đầy tớ cũng là con người,
cũng là anh chị em với ông chủ trong Đức Chúa Giê-su, và cũng là con cái của
Cha ở trên trời như chúng ta.
Ai uống nước không chừa
cặn thì coi chừng bị bệnh, có khi bệnh nặng; ai ăn uống mà không nhớ đến người
nghèo để hy sinh và làm bác ái, thì coi chừng sẽ có ngày trở thành ma đói trong
hỏa ngục: đói tình yêu của Thiên Chúa.
Đến lúc đó thì hối hận
cũng không kịp.
Lm. Giuse Maria Nhân Tài, csjb.
(Dịch từ tiếng Hoa và viết suy tư)
