54. VẼ KHÔNG GIỐNG
Có một thợ vẽ, công việc làm ăn rất là ế.
Có người khuyên anh ta nên vẽ hình chơi bời của vợ mình và
treo ngoài cửa để làm quảng cáo, nhất định có thể chào hàng làm ăn. Anh thợ vẽ
vui vẻ làm như thế.
Một hôm ông già vợ đến thăm nhìn thấy hình chơi bời của con
gái, bèn hỏi:
- “Cô gái này là ai vậy ?”
Trả lời:
- “Là lịnh ái”[1].
Ông già vợ lại hỏi:
- “Tại sao nó với người đàn
ông xa lạ đó ôm ấp nhau ?”
(Tiếu lâm quảng ký)
Suy
tư 54:
Cha vợ
nhìn hình vẽ con gái và con rễ mà không nhận ra là con gái và con rễ mình, thì
đúng là họa sĩ vẽ quá bết, tiệm ế là phải.
Cuộc sống của người
Ki-tô hữu là phác họa lại đời sống của Đức Chúa Giê-su, tức là khiêm tốn, yêu
thương, và phục vụ, nhưng vẫn có nhiều người Ki-tô hữu phác họa lại không đúng
hình ảnh của Đức Chúa Giê-su trong cuộc sống của mình, mặc dù họ có thể làm được
điều đó nhờ tình thương và ân sủng của Thiên Chúa ban cho.
Đức Chúa Giê-su là
Thiên Chúa đồng bản tính với Thiên Chúa Cha, nhưng vì yêu thương nhân loại nên khiêm tốn hạ mình
sinh ra trong cảnh khó nghèo, phục vụ các môn đệ và lo cho dân chúng, đó là
hình ảnh của Ngài, nhưng có những người Ki-tô hữu phát họa sai hình ảnh ấy, họ
kiêu ngạo vỗ ngực xưng mình là kẻ giàu có, bốc lột anh em đồng loại và bắt người
khác phải phục vụ mình, rồi sau đó thì…đi rước lễ như những người Ki-tô hữu
khác. Không biết lương tâm của họ có áy náy không !
Họa sĩ vẽ tồi thì tiệm
vẽ ế là phải.
Chúng ta vì chưa phác
họa đúng hình ảnh Đức Chúa Giê-su trong cuộc sống của mình, nên người ta vẫn cứ
chưa nhận ra chúng ta là người Ki-tô hữu, là con cái của Thiên Chúa, cho dù
chúng ta vẫn thường xuyên đi tham dự thánh lễ và rước lễ…
[1] Thời xưa người ta gọi
con gái của người giàu có hoặc có chức quyền là lệnh ái.
