84. MỘT NGƯỜI KHÁC
Có một năm nọ, tuần phủ Giang Tô đi kiểm duyệt
quân đội, tướng lĩnh ở Trường Giang được lệnh đem thuyền đến cửa Ngô Tùng, tổng
binh trấn Qua Châu là Cao Mưu và tổng binh trấn Tôn Minh là Trần Húc Quân cùng
đi xe bảo vệ dân quân.
Hai người bình thương không thích nhau, sau khi
báo danh và chức vụ thì Cao Mưu đột nhiên nổi giận vung tay đánh Trần Húc Quân,
lại còn lớn tiếng gọi đầy tớ, nói:
-
“Đem đao của ta lại đây, đem đao của ta lại
đây”, và đòi giết Trần Húc Quân.
Mọi người khuyên can, Cao Mưu nói:
-
“Hắn ta có trấn Tôn Minh còn chưa biết đủ, lại còn
muốn đoạt trấn Qua Châu của ta, lẽ nào ta tha thứ cho hắn sao ?”-
Họ Trần biện bạch quyết không có chuyện đó, Cao
Mưu càng giận dữ nói:
-
“Trước mặt tổng đốc lưỡng Giang, ông hai ba lần
cầu xin, có người báo cho ta biết, ông muốn chối cãi sao ?”
Có người hỏi chuyện này xảy ra lúc nào, Cao Mưu
nói:
-
“Ba năm trước”.
Người khác nói:
-
“Trần công nhậm chức trấn Tôn Minh chỉ mới năm
nay, ngài đừng hiểu lầm”.
Cao Mưu hổ thẹn nói:
-
“Lại còn có một Tôn Minh khác nữa sao ?”
(Tân tiếu sử)
Suy tư 84:
Đúng là quan võ biền.
Võ biền là ăn nói hồ đồ, cộc cằn và không suy nghĩ.
Giải thích cách bình dân: hồ đồ là nói không có chứng cớ,
nghe ai mách lại thì chửi toáng lên mà không kiểm chứng; cộc cằn là dùng những
câu nói ngắn ngủn giận dữ, làm cho người nghe cảm thấy mất cảm tình và như bị
xúc phạm.
Phương tiện truyền giáo không thể thiếu trước tiên của người
Ki-tô hữu là lời nói:
-
Không ai muốn nghe Tin Mừng nơi giọng nói cộc cằn, dù người đó là giám mục,
linh mục hay các bà Sơ đẹp như tiên giáng trần.
-
Không ai muốn nghe Lời Chúa nơi miệng của người hồ đồ, dù người đó là
giàu có, học thức và nổi tiếng.
-
Không ai muốn nghe và làm theo lời của những người ăn nói thiếu suy
nghĩ, dù người đó có tiếng là đạo đức, bởi vì Lời Chúa luôn được phát ngôn bởi
những người đã đọc và đã thực hành sau khi đã suy nghĩ kỹ càng.
Lời nói hồ đồ, thái độ cộc cằn đều có thể sửa đổi
được với một điều kiện là phải khiêm tốn và quyết tâm, bởi vì “đối với loài người thì điều đó không thể được,
nhưng đối vơi Thiên Chúa, thì mọi sự đều có thể được”.[1]
Ai muốn làm người môn đệ của Đức Chúa Giê-su thì
sửa lại cá tính hồ đồ, cộc cằn của mình, bằng không muốn thì thôi cũng không
sao, chỉ có điều là “mất mặt” Chúa và Giáo Hội của Ngài lắm lắm.
