62. CÔNG PHU CỦA HỌA SĨ
Họa sĩ vẽ chân dung của ông Giáp xong thì đắc ý nói:
- “Mời ông đem tấm hình đi
hỏi người đi đường coi có giống ông không ?”
Ông Giáp bèn hỏi một người qua đường:
- “Tấm hình này chỗ nào giống tôi nhất ?”
Người đi đường đáp:
- “Cái khăn vuông (khăn
trên đầu) giống nhất”.
Ông Giáp lại hỏi người qua đường khác:
- “Tấm hình này chỗ nào giống tôi nhất ?”
Người ấy trả lời:
- “Áo quần giống nhất ?”
Ông Giáp chuẩn bị hỏi một người qua đường khác, nhưng họa sĩ
chõ
miệng vào nói:
- “Khăn vuông, áo quần đều
có người nói rồi, ông chỉ nói bộ mặt vẽ như thế nào thôi”.
Người ấy nhìn một chặp rồi nói:
- “Râu tóc giống nhất”.
(Tiếu lâm quảng ký)
Suy tư 62:
Đức Chúa Giê-su nói với chúng ta rằng:
“Anh em hãy mang lấy ách của tôi, và hãy
học với tôi, vì tôi có lòng hiền hậu và khiêm nhường”[1], có nghĩa là chúng ta –người Ki-tô hữu-
hãy họa lại khuôn mặt hiền hậu và lòng khiêm nhường của Chúa Giê-su trên con
người của chúng ta.
Có người họa lại sự hiền
hậu của Đức Chúa
Giê-su trong cuộc sống của mình, nên họ luôn trở thành bạn hữu tốt của mọi người,
bởi vì sự hiền hậu chính là lòng yêu mến được thể hiện qua cuộc sống của họ; có
người họa lại lòng khiêm nhường của Đức Chúa Giê-su trên con người
của mình, nên họ trở thành đá tảng để cộng đoàn của mình yên tâm phát triển vững
chắc, bởi vì lòng khiêm nhường chính là nền tảng của các nhân đức khác.
Hiền hậu là cảm thông
và tha thứ, khiêm nhường là thấy mình quá kém cỏi và tội lỗi, nên càng phải tha
thứ và cảm thông với tha nhân nhiều hơn nữa.
Đó chính là công phu của
ơn thánh và sự cố gắng luyện tập của chúng ta.
