6. TRĂM CÁI MŨ CAO
Tục
ngữ gọi người nịnh nọt người khác trước mặt là “đội mũ cao”.
Có
một người làm quan ở triều đình phải đi xa ngoài địa phương để nhậm chức, khi
đi thì đến cáo từ thầy giáo, thầy giáo cảnh cáo, nói:
-
“Làm
quan địa phương không dễ đâu, phải cẩn thận nhiều”.
Học
sinh trả lời:
-
“Con đã
chuẩn bị một trăm cái “mũ cao”, gặp người thì tặng một cái, con nghĩ rằng sẽ không đến nỗi gặp
chuyện gì xảy ra đâu”.
Thầy
giáo giận trách mắng:
-
“Chúng
ta phải lấy chính nghĩa để đối xử với người, làm gì phải như thế ?”
Học
sinh lập tức nói:
-
“Thiên
hạ không thích đội mũ cao như thầy, thì có mấy người ?”
Thầy
giáo cười mĩm gật đầu nói:
-
“Lời
con nói đó còn có chút kiến thức”.
Học
trò từ biệt thầy giáo, nói với mọi người:
-
“Một
trăm cái mũ cao của ta, như hôm nay thì chỉ còn lại chín mươi chín cái”.
(Nhất
Tiếu)
Suy tư 6:
Không
ai thích người nịnh, nhưng ai cũng thích người khác khen mình, bởi vì không ai
thích người khác chê mình cả, đó là đầu mối của thiên vị và bất công.
Có
những người làm việc thì không ra gì, nhưng lại thích người khác khen mình, dù
lời khen đó họ biết là giả dối, bởi vì ai cũng muốn được thỏa mãn cái tôi của
mình; có người ghét cay ghét đắng người khúm núm nịnh hót, nhưng lại thích thú
và rộng tay ban ơn cho những người khen mình, dù đó là người mình không thích,
bởi vì con người ta ai cũng muốn tỏ ra mình là người tốt lành.
Có
một điều duy nhất mà người Ki-tô hữu phải làm, đó là ca ngợi và cảm tạ Thiên
Chúa từng giây từng phút trong cuộc sống của mình, đó không phải là nịnh hót,
nhưng là bày tỏ tấm lòng biết ơn và yêu mến Đấng đã vì yêu mà tạo dựng nên
chúng ta.
Đừng
sợ người khác chê mình và cũng đừng mừng vui người khác khen mình, bởi vì lời
chê lời khen của con người không kéo dài thêm tuổi thọ của mình.
Hãy
để Thiên Chúa khen và chê chúng ta, bởi vì khen chê của Ngài đều là vì yêu
thương chúng ta mà thôi...
Lm. Giuse Maria Nhân Tài, csjb.
(Dịch từ tiếng Hoa và viết suy tư)
