1.
ĐẠI
Có một giám sinh
thường đọc sai chữ.
Một hôm, đang coi
truyện “Thủy Hử水滸”[1]
thì có bạn đến thăm, bạn hỏi:
-
“Lão
huynh coi sách gì thế ?”
Anh ta trả lời:
-
“Thủy Hứa水許”[2].
Người bạn rất kinh
ngạc, nói:
-
“Có rất
nhiều loại sách, nhưng sách “Thủy Hứa” thì từ trước đến nay chưa nghe nói qua,
xin hỏi trong sach có những nhân vật nào ?”
Đáp:
-
“Có một
tên gọi là Lý Đạt”.
Người bạn hỏi tiếp:
-
“Lạ thật,
tên của danh nhâni thì rất nhiều, nhưng từ trước đến nay chưa nghe nói qua tên
Lý Đạt này, xin hỏi ông ta là ai vậy ?”
Trả lời:
-
“Ông ta
trên tay cầm hai đại gia大斧 [3], có vạn đàn ông男 [4] cũng không bằng”.
(Hi đàm lục)
Suy tư 1:
Thời
xưa có học trò giám sinh là học trò Quốc tử giám đọc sai chữ, thì ngày nay cũng
có những sinh viên đại học không những đọc sai chữ, mà còn đi phô tô cốp pi bài
của người khác để làm luận án tốt nghiệp cho mình.
Nhưng đời
sống đạo của người Ki-tô hữu không lệ thuộc vào việc đọc sai chữ hay đọc đúng
chữ, nhưng chính là vào việc đọc Lời Chúa bằng tâm hồn của mình, bởi vì có nhiều
người Ki-tô hữu có trí thức bằng cấp đầy mình, nhưng không đọc Lời Chúa bằng
tâm hồn, nên họ vẫn cứ coi Lời Chúa như là những điều mê tín; có những người
Ki-tô hữu không đọc Lời Chúa bằng tâm hồn, nên cuộc sống của họ vẫn như là thiếu
vắng niềm vui đích thực...
Làm người
Ki-tô hữu mà không biết đọc Lời Chúa bằng tâm hồn, thì ngay chính bản thân cũng
không hiểu được câu Lời Chúa dù mình đọc rất đúng...chính tả, huống chi là nói
chuyện rao giảng Lời Chúa cho người khác !
