32. KHÉO TRỊ ĐỒNG BÓNG
Quân nhân Trần Ngũ
rất ghét chuyện mê tín quỷ thần của những người trong gia đình. Một hôm, ông ta ngậm một thỏi thanh lý tử để bịp người nhà, nói:
- Cái má của tôi sưng vù lên nè”.
Nói xong thì nằm
lăn ra không ăn uống gì cả.
Vợ rất lo lắng bèn đi mời đồng bóng đến, bà đồng nói Trần
Ngũ bi mụt đầu đanh, bởi vì ông ta không tin vào quỷ thần, cho nên quỷ thần
cũng không đến cứu.
Người của nhà họ Trần đều xúm quanh bà đồng khấu đầu xin
bà đại phát từ bi, bà ta gật gật đầu bày tỏ đồng ý. Trần Ngũ luôn miệng kêu đau,
réo gọi:
- “Xin
bà thầy mau đến cứu cứu tôi”.
Bà đồng liền bấm ngay má của Trần Ngũ giả thần làm quỷ hết
coi rồi lại nhìn, muốn nói vài câu thần chú quỷ hồn đề đánh lừa người ta, không
ngờ Trần Ngũ ói “phù” một tiếng, thanh lý tử trong miệng phụt ra, cái mụt đanh
trên má xẹp mất tiêu.
Bà đồng xấu hổ mặt mày, Trần Ngữ đuổi bà đồng ra khỏi cửa,
từ đó về sau người nhà Trần Ngữ không còn mê tín dị đoan nữa.
(Tống Bại Loại Sao)
Suy tư 32:
Có một điều lạ
lùng là con người ta càng văn minh, khoa học càng phát triển thì lại càng mê
tín dị đoan, có những nơi khoa học phát triển tột bực như Mỹ và Nhật hoặc các
nước bên trời tây mà lại có cả đạo thờ quỷ sa tan, không phải những ông bà cụ
già, mà là những thanh niên nam nữ...
Thế mới biết, con người ta luôn cảm
thấy mình yếu đuối và bất lực trước mọi biến cố xảy ra, cho nên càng tìm một đấng
thần linh để che chở.
Trên trần gian này, may mắn và hạnh
phúc nhất chính là người Ki-tô hữu, bởi vì Đấng mà họ tôn thờ và tin cậy chính
là Thiên Chúa tình yêu, chứ không phải là ma quỷ, cũng không phải là bụt thần.
Thiên Chúa mà người Ki-tô hữu tôn thờ là Đấng toàn năng, là Đấng tạo dựng, là
Cha của mọi loài và rất mực săn sóc cho con cái của mình, và là Đấng hứa ban
phúc trường sinh cho những ai tin cậy vào Ngài.
Nhưng có một vài người Ki-tô hữu
không muốn mình trở thành người hạnh phúc và may mắn, họ quay lưng lại với Đấng
tạo dựng và yêu thương họ, họ coi của cải vật chất danh vọng quyền thế là chúa
mà họ phải tôn thờ, và cuối cùng chối bỏ cả niềm tin của mình vào Thiên Chúa.
Ôi, thật đáng buồn và tội nghiệp cho
họ biết bao !
Lm. Giuse Maria Nhân Tài, csjb.
(Dịch từ tiếng Hoa và viết suy tư)
