47. TĂNG NHÂN BIỆN HỘ
Tú
tài hỏi vặn hòa thượng:
-
“Trong
kinh điển của các ông hai chữ “nam vô 南無” chỉ nên đọc âm của nó, tại sao lại đọc
“na mô 那摩”
?
Hòa
thượng biện bác:
-
“Tướng
công, hai chữ “ư hí 於戲” trong sách “tứ thư” tại sao đọc là “ô hô嗚呼” ? Nếu
hôm nay tướng công đọc “ư hí” thì tiểu tăng đọc “nam vô”; nếu tướng công đọc “ô
hô” thì tiểu tăng tự nhiên phải là “na mô”…
(Tiếu
lâm quảng ký)
Suy tư 47:
Câu trả
lời của hòa thượng thật thông minh làm cho tú tài câm miệng, câu nói thông minh
này không phải tự nhiên mà thốt ra, nhưng trong quá trình tụng kinh và học hỏi,
hòa thượng đã “ngộ” ra.
Có nhiều người được bề trên đưa đi học trường
này lớp nọ ở nước ngoài để về giúp ích cho Giáo Hội địa phương, nhưng khi về
thì tự hào cho rằng trường mình học là số một và chê những người học trường
khác, khi trong nhà (địa phương) có chuyện thì khoe khoang mình học trường này
trường nọ mà không ra tay giúp đỡ, lại còn chỉ trích gay gắt nặng lời, có khi
chỉ trích cả một số bề trên tại sao viết vậy, tại sao nói vậy, tại sao và tại
sao ???
Người ta sẽ thôi không chỉ trích Giáo Hội nữa,
khi những người con của Giáo Hội biết khiêm tốn nhận ra những ân huệ mà Chúa đã
ban cho mình trong cuộc sống; người ta sẽ thôi không xúc phạm đến Đức Chúa
Giê-su nữa, nếu những môn đệ của Ngài có lòng bao dung cho nhau.
Tú tài ỷ
lại mình học cao biết rộng nên bắt bí hòa thượng cũng như có những giáo dân
tham dự khóa học này khóa học thánh kinh này, khóa học phụng vụ nọ rồi về giáo
xứ chê bai chỉ trích cha sở của mình…
Biết nhận
ra những giới hạn của mình và những ưu điểm của tha nhân để cộng tác là khiêm tốn
rồi vậy…
Lm. Giuse Maria Nhân Tài, csjb.
(Dịch từ tiếng Hoa và viết suy tư)
