48. ANH TRUNG EM GIAN
Văn Thiên Tường vì
Tống triều mà tuẫn tiết, em của ông ta là Văn Khê Khước lại đầu hàng quân
Nguyên.
Hồi ấy
có người viết bài thơ như sau:
-
“Giang
Nam nghe nói có núi sông đẹp, lúc anh bị nạn em cũng bị nạn; đáng tiếc hoa mai
tim kỳ lạ, cành nam ấm cành bắc lạnh”.
(
Suy tư 48:
Ở đời,
cái chuyện anh ở phía bên phương nam này còn em thì ở phía bên phương bắc kia
thì chẳng có gì là lạ cả, chiến tranh thì phải như thế thôi. Cái chuyện lạ là
anh em cùng một cộng đoàn, cùng một nhà, cùng một tổ quốc,
mà lại coi nhau như kẻ thù, hoặc như người xa lạ...
Có những người ở trong cộng đoàn nhưng coi anh
em,
chị em như kẻ xa lạ, cần phải chia bè kết cánh để loại bỏ
nhau; có những đứa con cùng cha cùng mẹ trong một nhà, nhưng lại không qua lại
trò chuyện với nhau vì giành nhau gia tài của cha mẹ để lại; có những người
cùng làng cùng nước nhưng lại coi nhau như kẻ thù vì tranh giành quyền lực,
tranh giành quyền lợi làm ăn, tranh dành địa vị...
Vì ý thức hệ mà anh tuẫn tiết cho nhà Tống, và
em thì đầu hàng nhà Nguyên.
Dù sống trong thể chế nào, thì người
Ki-tô hữu cũng vẫn luôn lấy Lời Chúa làm ánh sáng soi đường cho cuộc đời của
mình, họ không tuẫn tiết cho nước Tống cũng không đầu hàng quân Nguyên, nhưng họ
luôn là “người Ki-tô hữu sống giữa lòng dân tộc” biết phục vụ Đức Chúa
Giê-su nơi những anh em đồng bào của mình.
Đó là người có quả
tim không nóng và không lạnh.
Lm. Giuse Maria Nhân Tài, csjb.
(Dịch từ tiếng Hoa và viết suy tư)
