79. THƯƠNG NHÂN TÂY VỰC MUA ĐÁ
Có một
thương nhân người dân tộc thiểu số từ Tây Vực đến Nam Kinh, nhìn thấy trên bàn của
người ta bỏ một cục đá, bèn muốn mua nó.
Lui tới
liên tiếp mấy lần, chủ nhà tích trử hàng qúy cố ý nâng cao giá cả, nhưng kết quả
không thành.
Ngày nọ,
chủ nhân đem cục đá chà xát nhiều lần và rửa sạch, nghĩ rằng lần này giá trị của
nó sẽ cao hơn, thương nhân người Tây Vực lại đến, vừa nhìn thấy thì thở dài
nói:
-
“Nó
nguyên là một viên đá quý hiếm thấy, chà sạch thì không còn giá trị nữa.”
Nói xong thì đi một
nước không thèm ngoái cổ lại.
(Hương Tổ bút
ký)
Suy tư 79:
Có những
viên đá càng chà xát, càng mài dũa thì càng đẹp và càng có giá trị, đó là ngọc
thạch; có những cục đá càng mài càng tốt, đó là đá mài; có những tảng đá chắc
chắn dùng để xây lâu đài, đó là đá ong, đá xanh.v.v...
Tảng
đá, cục đá nào cũng có ích cho con người, nếu con người biết lợi dụng nó, giống
như “tảng đá thợ xây nhà loại bỏ, lại trở
nên đá tảng góc tường” (Mt 21, 42).
Nhưng
cũng có những tảng đá cản trở con đường tiến thân của chúng ta, đó là tảng đá
kiêu ngạo; có những cục đá tuy nhỏ nhưng làm nghẽn hơi thở yêu thương của chúng
ta, đó là cục đá ích kỷ giận hờn; có những cục đá làm cho tình cảm bạn bè anh
em mất dần, đó là cục đá phê bình chỉ trích; và có những tảng đá làm cho chúng
ta dừng lại rồi thối lui, đó là tảng đá thỏa mãn hưỡng thụ.v.v...tất cả những tảng
đá, cục đá ấy dồn lại thành một hòn núi đá tội lỗi, cản đường tiến đức và đức
ái của chúng ta trong cuộc sống đời tu cũng như đời thường.
Bật những
tảng đá ấy ra khỏi tâm hồn, thì chúng ta sẽ thấy đường phía trước rộng thênh
thang, thoải mái đi mà không cần ngoái cổ lại nhìn sau với nhiều sợ hãi.
Lm. Giuse Maria Nhân Tài, csjb.
(Dịch từ tiếng Hoa và viết suy tư)
