50. CÀNG CÓ LÝ
Có một quan lại rất tham lam, lần nọ giải quyết một vụ án, bên
nguyên cáo hối lộ cho ông năm mươi lượng bạc, bên bị cáo biết được nên tăng gấp
đôi tiền hối lộ.
Lúc thăng đường, quan lại chẳng hỏi trắng đen ra sao, liền hạ
lệnh cho sai dịch đánh nguyên cáo, nguyên cáo bèn đưa ra năm ngón ra hiệu nói:
- “Tiểu nhân là người có
lý”.
Quan sai cũng đưa bàn tay ra hiệu nói:
- “Nô tài, mày có lý sao ?”
Rồi
lật bàn tay lại nói:
- “Nó càng có lý hơn mày
nhiều !”
(Tiếu lâm quảng ký)
Suy
tư 50:
Tiền bạc có thể làm cho con người
sung sướng và cũng làm cho con người đau khổ; nó có thể nâng người có tiền lên
hàng vua chúa, và hạ họ xuống tận bùn đen cùng cực của xã hội; nó có thể làm
cán cân công lý nghiêng lệch về phía tội ác, và bôi mặt đen của tội phạm thành
vô tội trắng án; nó cũng làm cho cái vô lý thành có lý, nên gọi là lý của kẻ có
tiền của.
Tiền bạc là như thế,
và con người ta ai ai cũng kiếm tiền, ai ai cũng muốn mình sở hữu một gia tài,
cho nên có người trộm cắp để có tiền, có người hối lộ để kiếm tiền, có người
tham nhũng để kiếm tiền, có người buôn lậu để kiếm tiền và có
người bóc
lột anh em đồng loại nghèo khó để kiếm tiền...
Đức Chúa Giê-su đã cảnh cáo chúng ta: “Con lạc đà chui qua lỗ kim còn dễ hơn người giàu vào Nước Trời” (Mt 19-24).
Khiếp thật, vậy thì ai được lên thiên đàng (Mt
19, 25b) khi mà con người ta ai ai cũng làm việc đề kiếm tiền ? Thưa, chỉ có những
ai biết dùng tiền của như là phương tiện theo ý muốn của Thiên Chúa để cứu linh
hồn mình và tha nhân...
Lm. Giuse Maria Nhân Tài, csjb.
(Dịch từ tiếng Hoa và viết suy tư)
