85. CÂU NÓI KỲ DIỆU CỦA KHÂU SINH
Ở tại Thường châu có
ông hòa thượng giàu có chết để ở trong chùa Thiên Ninh, những ai đến viếng tang
đều được tặng quà đem về, nên gọi là “quà tiễn”.
Có thân
sĩ Trọng trong nhà có người chết, cũng phỏng theo cách làm của chùa Thiên Ninh.
Có một
thư sinh tên Khâu vóc dáng lùn, người ta gọi là “đốc Khâu”, anh ta và thân sĩ
Trọng không quen biết nhau, nhưng vì tham quà tặng của thân sĩ Trọng mà đi viếng
tang, chỉ mấy ngày mà đến bốn lần lãnh bốn phần quà tặng.
Chủ nhân
kinh ngạc hỏi:
-
“Khi tiên
nhân còn sống, chúng ta chưa hề quen biết nhau mà ?”
“Đốc
Khâu” nói:
-
“Trong bụng
của người chết thì biết tôi mà !”
Ai cũng
ôm bụng cười lăn.
(Tiếu tiếu lục)
Suy
tư 85:
Đi viếng tang là việc
làm của tình người, là biểu lộ niềm tin của mình vào sự sống đời sau, là chia sẻ
sự mất mát to lớn của tang gia.
Người chết
thì không còn tranh chấp gia tài với anh em trong gia đình, không còn ghen
tương với bạn bè, không còn hỉ nộ sân si với người sống, nhưng linh hồn bất tử
của họ vẫn nhìn thấy những hỉ nộ sân si của người sống...
Người
Ki-tô hữu biết rằng chết không phải là kết thúc nhưng là bắt đầu sự sống mới,
cho nên việc đi viếng tang là một cuộc hẹn hò gặp nhau ở trên thiên đàng, là sự
gởi gắm cho nhau lời cầu nguyện giữa người sống và người chết, đó chính là sự
hiệp thông của tín điều “các thánh thông công” mà Giáo Hội công giáo đã dạy.
Hạnh
phúc cho người sống và người chết, vì Đức Chúa Giê-su Ki-tô chính là nguồn hạnh
phúc của họ ở đời này và đời sau.
Lm. Giuse Maria Nhân Tài, csjb.
(Dịch từ tiếng Hoa và viết suy tư)
