87. NHỚ CON CỌP
Ở tại
núi Ngũ Đài có một thiền sư, thu nhận một em bé ba tuổi làm đệ tử để sau ngày
làm hòa thượng.
Núi Ngũ
Đài rất cao, hai thầy trò tu hành ở trên đỉnh núi và chưa bao giờ hạ sơn, qua
hơn mười năm thì thầy trò mới hạ sơn, tiểu hòa thượng nhìn thấy trâu, ngựa, gà,
chó, thì không biết là con gì. Thiền sư liền nhất nhất chỉ dạy đồ đệ:
-
“Đây là
con trâu có thể cày ruộng; đây gọi là ngựa cỏ thể cưỡi; đây kêu là gà, chó có
thể giúp con người báo giờ và giữ nhà”.
Một lúc
sau, có một cô gái đẹp đi ngang qua, tiểu hòa thượng kinh ngạc hỏi:
-
“Đó là
con gì ?”
Thiền
sư sợ nó động lòng phàm liền hù dọa nó:
-
“Đó gọi
là con cọp, người đến gần nó thì nhất định bị nó xơi tái, ngay cả xương cũng
không chừa lại”.
Tối
ngày trở lại núi cao, thiền sư hỏi:
-
“Hôm
nay con nhìn thấy mọi thứ ở dưới núi, trong lòng con có nhớ chúng không ?”
Tiểu
hòa thượng đáp:
-
“Tất cả
mọi thứ con đều không nhớ, nhưng chỉ nhớ con cọp ăn thịt người đó mà thôi !”
(Tự Bất
Ngôn)
Suy tư 87:
Thiền
sư sợ đệ tử mất...ơn gọi tu trì, nên nói dối cô gái đẹp là con cọp ăn thịt người
để đệ tử sợ mà tránh xa, nhưng không ngờ, thay vì sợ và tránh xa thì đệ tử lại
nhớ thương...con cọp ấy. Thiện tai, thiện tai.
Con gái
không phải là con cọp, thế mà có những cô gái đẹp nhưng tính tình dữ tợn như cọp
cái: thích ăn thua đủ với người khác; con gái là con người được Thiên Chúa đựng
nên giống hình ảnh Ngài, nhưng có những cô gái đẹp muốn hình ảnh mình giống...con
cọp cái: nói năng đốp chát, ăn hiếp chồng con, ngang tàng như...cọp.
Con cọp
trong rừng mà hiền lành thì ai cũng mến huống chi là...con cọp ăn thịt người của
thiền sư, không những yêu mến mà còn muốn ở chung với nó nữa chứ...
Khuyết
điểm lớn nhất của nhà sư (và cũng là của các nhà giáo) là không nói lời thành
thật khi dạy đệ tử, cho nên hễ làm thầy thì phải
dạy và giải thích cho đúng sự thật, bằng không thì thầy sẽ hại trò và làm băng
hoại xã hội với những học trò chỉ biết nối láo nói dối và lường gạt nhau...
Lm. Giuse Maria Nhân Tài, csjb.
(Dịch từ tiếng Hoa và viết suy tư)
