9. KHÔNG DÁM KIÊNG
Giữa năm Nghĩa Hòa, Từ Báo (Thân) rất chú trọng vấn đề
kiêng kỵ, muốn người khác phải tránh nói tên của mình ra.
Khi ông ta làm tri phủ Thường Châu, có một huyện quan
báo cáo công vụ với ông ta rằng:
- “Có một việc đã ba
lần báo cáo với nơi kiểm sát, nhưng không nghe hồi âm”.
Từ Báo (Thân) nổi giận, trách mắng:
- “Mày là huyện
quan, lẽ nào không biết danh tánh của ta, thế mà lại cố ý không kiêng”.
Nào ngờ, huyện quan ấy không phải là người nịnh hót, lớn
tiếng nói dứt khoát:
-
“Nếu việc này xin phép mà phủ không giải quyết, thì
tôi sẽ báo cáo cho bộ hộ ở trung ương, báo cáo đến bàn của thượng thư, báo cáo
thượng thư tỉnh, báo cáo cho đến khi chết mới nghỉ”.
Nói
xong, chắp tay nghênh ngang đi ra.
Từ
Báo (Thân) mặc dù trong lòng rất giận dữ, nhưng cũng không mở miệng kết tội ông
ta.
(Quảng
Đàm Trợ)
Suy tư 9:
Con người
ta chỉ kiêng kêu tên thượng phụ của mình là Thiên Chúa, thứ đến là kiêng kêu
tên trung phụ của mình là vua, cuối cùng là khiêng không kêu tên hạ phụ của
mình là cha mẹ mà thôi, còn ngoài ra thì kêu tuốt tuồn tuột.
Nhưng thời nay có nhiều người kêu tên Thiên
Chúa ra mà chửi, khi họ gặp khốn khó trong cuộc sống; có nhiều người kêu tên tổng
thống ra mà chửi, vì chính phủ của ông toàn là ăn hối lộ và các cấp thì coi thường
bá tánh; có nhiều người kêu tên cha mẹ người khác ra mà chửi, vì thù hận hoặc bất
bình với nhau trong quan hệ hàng xóm...
Ai cũng có một cái tên “cúng cơm” để khẳng định
mình đang tồn tại trên thế gian, đang sống giữa anh em chị em. Cho nên, đừng
gay gắt lấy tên người khác ra mà chửi mắng, bởi vì tên là người.
Thiên Chúa cũng không muốn ai lấy tên của Ngài
ra để mưu lợi ích cho cá nhân mà làm hại tha nhân...
Lm. Giuse Maria Nhân Tài, csjb.
(Dịch từ tiếng Hoa và viết suy tư)
