22. MAY CÁI ÁO KỲ DIỆU
Giữa năm Gia Tĩnh
triều đại nhà Minh, ở Bắc Kinh có một người thợ may xa gần đều biết tiếng, bởi
vì ông ta may quần áo thì dài ngắn rộng hẹp đều không vừa với thân hình.
Có
một ngự sứ kêu ông ta may áo quần cho viên lịnh, thợ may bèn quỳ xuống hỏi ngự
sứ về thâm niên công vụ ở quan phủ, ngự sứ nói:
-
“May áo
quần thì hỏi chuyện đó làm gì ?”
Thợ
may trả lời:
-
“Mới bắt
đầu nhậm chức vụ quan trọng thì ý khí lên cao, thân thể thì nhẹ nhàng ngưởng
thượng thì áo phải trước dài sau ngắn; qua một thời gian sau, ý khí từ từ ổn định,
thì áo trước sau giống nhau; đợi đến khi nhậm chức thâm niên lại chuyển ngành
và lên chức, thì trong tâm họ nhún nhường tự thủ, điệu bộ khi đến quan phủ thì
khẽ khàng, nên áo phải trước ngắn sau dài. Do đó, nếu không biết thâm niên làm
quan, thì áo quần may sẽ không vừa thân”.
(Ký
Viên Ký Sở Ký)
Suy tư 22:
Có những
người khi mới nhậm chức thì hăng say làm việc, có khi thái quá làm các cộng sự
viên bỡ ngỡ, có khi đưa đến phản tác dụng.
Có một vài linh mục khi mới chịu chức nhiệt
tình quá đổi, nhiệt tình trong mọi công việc quên mất những bài học khiêm tốn
và điềm đạm đã học trong chủng viện, nhưng một hai năm sau thì lửa nhiệt tình tắt
lụi; có một vài linh mục trẻ mới chịu chức “chăm chú” đọc kinh đến nỗi khi có
bà lão giáo dân đến gặp cha, thì ngài bắt bà phải ngồi đợi cả tiếng đồng hồ,
nhưng thói quen đọc kinh này của ngài chỉ một hai năm sau thì không còn nữa...
Có một thời “động” thì cũng phải có một thời “tĩnh”,
có một thời làm thì phải có một thời kiểm điểm, như thế việc làm mới có hiệu quả
lâu dài.
Con người ta ai cũng thích háo thắng, cho nên
khi “cờ đến tay thì phất”, mà phất quá mạnh nên cán cờ gãy và lá cờ rách nát, rốt
cuộc chi nghe những tiếng than thở của cộng sự viên và người khác vọng lại mà
thôi.
Khả năng làm việc của linh mục không phải căn
cứ nơi cái áo vạt trước dài hay ngắn, nhưng căn cứ vào lòng khiêm tốn và lòng yêu mến khi làm việc của các ngài...
Lm. Giuse Maria Nhân Tài, csjb.
(Dịch từ tiếng Hoa và viết suy tư)
