40.
SƠN
Có một
quan lớn bãi chức trở về nhà, bèn mua sơn điền xây nhà ở để đáng được các ẩn sĩ
đến thăm.
Ông ta
mời đến một họa sĩ, vẽ một bức thắng cảnh lâm tuyền. Họa sĩ vẽ xong thì vẽ thêm
một con trâu bên cạnh tô điểm cho thêm đẹp.
Quan lớn
hỏi:
-
“Đây là
ý nghĩa gì ?”
Họa sĩ trả lời:
-
“Không
có con trâu này, e rằng sơn lâm quá vắng lặng, chán lắm”.
Mặt của
quan lớn từ từ đỏ lên.
(Khán Sơn Các Nhàn bút)
Suy tư 40:
Vẽ cảnh
sông núi thì nên điểm vài con chim bay trên trời, con trâu gặm cỏ giữa đồng.v.v...thì
bức tranh mới sống động và đỡ...vắng lặng cô đơn hơn.
Có một vài
nhà thờ to lớn đồ sộ giữa những căn nhà thấp lè tè lụp xụp thì nhà thờ vắng lặng
lắm, và càng vắng lặng cô đơn hơn nữa khi nhà thờ đóng cổng, đóng cửa, sau khi thánh
lễ kết thúc. Mà người càng cô đơn tội nghiệp nhất chính là Đức Chúa Giê-su,
Ngài như người tù bị nhốt trong bốn bức tường to lớn của nhà thờ, cả ngày không
ai đến viếng thăm, vì cửa nhà thờ đã bị khóa và cha sở giữ chìa khóa, cho nên
giáo dân muốn đến viếng Chúa của mình thì rất khó khăn, bởi vì cha sở bận việc
vắng nhà cả ngày, bởi vì vào gặp cha sở để xin mở cửa nhà thờ thì khó hơn là gặp
cán bộ coi trại tù, thế là vắng lặng, chán lắm.
Nhà thờ
vắng lặng và nhà thờ yên tĩnh thì không giống nhau: nhà thờ vắng lặng là không
có ai lui tới, nên gọi là vắng như chùa bà đanh; nhà thờ yên tĩnh là có người
lui tới, nhưng họ giữ yên tĩnh để gặp gỡ và nói chuyện với Đức Chúa Giê-su của
mình.
Một vài
cánh cửa của nhà thờ mở ra là dấu hiệu mời gọi mọi người đến, là tô điểm sự sống
động, nên nhà thờ không còn vắng lặng cô đơn nữa. Ai mời gọi ? Đó chính là Chúa
Giê-su mời gọi chúng ta đến với Ngài vậy !
Lm. Giuse Maria Nhân Tài, csjb.
(Dịch từ tiếng Hoa và viết suy tư)
