Thứ Bảy, 7 tháng 3, 2026

Chúa nhật 3 mùa chay

 


CHÚA NHẬT III MÙA CHAY


Tin mừng : Ga 4, 15-19b-26.39a.40-42
“Mạch nước vọt lên đem lại sự sống đời đời”.

Anh chị em thân mến,
Đức Chúa Giê-su trong bài Tin Mừng hôm nay đã làm một việc mà người Do Thái trong thời Ngài chưa ai làm được, đó là tiếp xúc, trò chuyện thân tình với một người phụ nữ Sa-ma-ri, và quan trọng hơn, qua việc tiếp xúc này, đã có nhiều người Sa-ma-ri trong thành ấy tin vào Ngài.
Noi gương Đức Chúa Giê-su trong việc đối thoại để đem Tin Mừng đến cho mọi người, tôi xin chia sẻ với anh chị em hai điểm sau đây :

1. Đi trước một bước để bắt cầu.
Ai cũng biết người Do Thái và người Sa-ma-ri thì không hòa hợp với nhau, cho nên mới có chuyện tôi thờ lạy Thiên Chúa ở trên núi Ga-ra-zim, còn anh thì bái lạy Thiên Chúa ở Giê-ru-sa-lem, từ chỗ khác biệt ấy và những khác biệt khác nữa, nên họ đã không cùng đi lại với nhau và trở thành đối địch nhau.
Đức Chúa Giê-su đã đi trước một bước: Ngài chủ động trò chuyện với người phụ nữ Sa-ma-ri và xin bà ta nước uống, và thế là Ngài đã phá tan tảng băng đóng kín giữa hai người, giữa người Do Thái và người Sa-ma-ri, hơn thế nữa, chính Ngài đã mặc khải cho người phụ nữ biết Ngài chính là Đấng Mê-si-a, là Đấng mà các tiên tri đã loan báo, chính Ngài đã đi trước một bước để bắt cầu cảm thông giữa những tâm hồn có thành kiến với nhau.
Chung quanh chúng ta có những tình cảm bị đóng băng vì thiếu đi sự khiêm tốn của chúng ta, chỉ cần một lời thăm hỏi chân tình khi gặp mặt, là chúng ta có thể làm cho tảng băng ấy tan rã và tạo được tình thân; chỉ cần một thái độ ân cần là chúng ta có thể bắt được chiếc cầu hữu nghị giữa chúng ta với người hàng xóm bên cạnh nhà, là người không cùng tín ngưỡng với chúng ta. Đó là bí quyết truyền giáo của Đức Chúa Giê-su khi Ngài trò chuyện với người phụ nữ Sa-ma-ri...

2. Quên mình để tha nhân thấy được Thiên Chúa .
Đức Chúa Giê-su khi trò chuyện với người phụ nữ Sa-ma-ri đã không chỉ trích bà là người ngoại đạo, đã không nói bà là người lăng loàn trắc nết đã có bảy đời chồng, dù Ngài biết rất rõ, Ngài cũng không nói dân thành Sa-ma-ri kém lòng tin vào Ngài. Nhưng chính Đức Chúa Giê-su đã quên mình đi để cho người phụ nữ Sa-ma-ri được cảm thấy gần gủi hơn, để dễ dàng bày tỏ tâm tình của mình hơn, và như thế, chính Ngài đã làm cho bà và dân thành Sa-ma-ri nhận ra Ngài là ai, và tin vào Ngài.
Quên mình đi để người khác tìm thấy Thiên Chúa qua mình, đó không những là thái độ của người khiêm tốn mà còn là hành vi của người truyền giáo, bởi vì khi chúng ta quên đi chức vụ, thân phận, học vấn của mình, thì chúng ta dễ dàng đối thoại với tha nhân hơn.
Có nhiều người thích tự giới thiệu về mình cách khoe khoang khi đối diện chuyện trò với người khác, nên người ta không tìm được Thiên Chúa trong họ; lại có nhiều người trong chúng ta thích chỉ trích người khác hơn là nói lời khuyến khích, và thích nói những khuyết điểm của người khác ra hơn là cầu nguyện cho họ, nên người khác chưa nhận ra được Thiên Chúa đang hiện diện trong vũ trụ và trên con người chúng ta...
Anh chị em thân mến,
Chỉ cần noi gương Đức Chúa Giê-su đi trước một bước với thái độ chân thành, là chúng ta đã phá bỏ bức tường thành kiến ngăn cách giữa chúng ta với người khác; chỉ cần chúng ta đưa tay ra trước là chúng ta đã nắm được bàn tay của người bên cạnh, và làm cho cách nhìn lâu nay của họ đối với chúng ta thay đổi, cách nhìn ấy của họ chính là họ vẫn cho chúng ta là những Ki-tô hữu giả hình, vì chúng ta không sống như lời của Đức Chúa Giê-su dạy.
Mỗi ngày, bất cứ nơi đâu, chúng ta cũng đều có thể đi trước một bước để hàn gắn những vết thương lòng giữa người với người, có khi vì hiểu lầm. Đó chính là điều mà Đức Chúa Giê-su –qua những việc làm tốt lành của chúng ta- đã mặc khải Ngài cho mọi người biết Ngài là Đấng Mê-si-a mà mọi người trông đợi, và đó cũng là tinh thần truyền giáo của Đức Chúa Giê-su ngày xưa và của chúng ta ngày hôm nay vậy !
Xin Thiên Chúa chúc lành cho chúng ta.

Lm. Giuse Maria Nhân Tài, csjb.
---------
http://www.vietcatholic.net
https://www.facebook.com/jmtaiby
http://www.nhantai.info

Thứ Sáu, 6 tháng 3, 2026

Mỗi Ngày Một Câu Chuyện



 30.          ANH NGỐC CHỐNG CƯỚP

Có một anh ngốc nghe biết tên trộm đi vào cổng thì vội vàng viết bốn chữ “đều có trong ngoài”, dán ở trong cửa nhà; lại nghe tên trộm đi vào chính giữa nhà, thì lại viết thêm bốn chữ “đường này không thông”, và dán trong cửa nhà; nhưng sau đó lại nghe tên trộm vẫn cứ đi vào, anh ta bèn nhảy vào trong nhà vệ sinh, tên trộm vội vàng chạy đến trước cửa nhà vệ sinh.

Anh ngốc bèn đóng cửa nhà vệ sinh lại, la to lên:

-      “Có người ở đây”.

(Tiếu Đảo)

 

Suy tư 30:

Có một loại trộm khi đến thì không một ai trên thế gian này

có thể cưỡng lại, kẻ trộm đó có tên là “giờ Chúa đến”, giờ Chúa đến thì bất thình lình như kẻ trộm và chỉ đến có một lần, cho nên nếu biết mà đề phòng thì còn tất cả, nếu không đề phòng thì mất cả hồn lẫn xác trong hỏa ngục:

-      Giờ Chúa đến khi chúng ta đang học hành.

-      Giờ Chúa đến khi chúng ta đang nô đùa.

-      Giờ Chúa đến khi chúng ta đang chạy xe bon bon trên đường...

-      Giờ Chúa đến khi chúng ta đang làm việc trong nhà máy, nơi đồng ruộng.

-      Giờ Chúa đến khi chúng ta đang chén tạc chén thù với bè bạn...

-      Giờ Chúa đến khi chúng ta đang dâng thánh lễ, đọc kinh, nguyện ngắm, và bất kỳ lúc nào, giờ Chúa cũng có thể đến với mỗi người trong chúng ta.

Không ai hoan nghênh kẻ trộm đến, nhưng người Ki-tô hữu phải luôn chuẩn bị tâm hồn và thân xác, để hân hoan đón “giờ của Chúa” đến trong an vui và hạnh phúc, bằng cách “dán” Lời Chúa trong tâm, “dán” Lời Chúa trước mặt, “dán” Lời Chúa ngay trong cuộc sống đời thường của mình...


Lm. Giuse Maria Nhân Tài, csjb. 

(Dịch từ tiếng Hoa và viết suy tư) 

Thứ Năm, 5 tháng 3, 2026

Mỗi Ngày Một Câu Chuyện

 


29.          ĐỒNG SINH [1] NHỔ RÂU

Có một đồng sinh đã già, đi thi nhiều lần mà không đỗ, năm nay lại khăn gói đi thi.

Vì để cho dung mạo trẻ trung nên ông ta nhổ sạch chòm râu trắng của mình, lại còn soi kiếng chỉ từng sợi râu của mình mà nói:

-         “Mày suốt ngày không để tao vào thi đỗ, thì tao suốt ngày cũng không để mày mọc ra !”

(Tiếu Đảo)

 

Suy tư 29:

Trước trào lưu hưởng thụ vật chất của các thanh niên thời nay, và sự tục hóa nơi cách sống của một vài linh mục và tu sĩ, mà có nhiều bạn trẻ hoang mang không biết đức tin của mình có “bền đỗ” không ? Hoang mang này thật đúng, nhưng nó sẽ không nhằm nhò gì với người luôn suy gẫm Lời Chúa và có lòng yêu mến Đức Chúa Giê-su Thánh Thể, bởi vì họ biết rằng, gương mù gương xấu thì luôn luôn có trước mặt, nhưng ân sủng của Thiên Chúa thì càng dồi dào hơn, cái quan trọng là mình có chiều theo không mà thôi...

Râu trắng hay râu đen, râu dài hay râu ngắn, râu mọc nhanh mọc chậm thì không liên quan gì đến chuyện thi cử cả, nhưng ảnh hưởng đến chuyện thi cử là do quá trình học tập mà ra.

Tội lỗi, gương xấu, cám dỗ bày ra đầy trước mắt đó, nhưng ơn cứu độ không phải ở những nơi đó, mà là ở nơi Đức Chúa Giê-su Ki-tô, Chúa chúng ta.

Lm. Giuse Maria Nhân Tài, csjb. 
(Dịch từ tiếng Hoa và viết suy tư) 

[1] Học trò chưa đỗ tú tài thời nhà Minh, nhà Thanh bên Trung quốc gọi là đồng sinh.

Thứ Tư, 4 tháng 3, 2026

Mỗi Ngày Một Câu Chuyện



 28.          THẮP ĐÈN BAN NGÀY

Một người mời khách nhưng thức ăn trên bàn chẳng có gì cả, vừa cầm đũa thì ăn xong rồi.

Khách nói:

-         “Xin thắp một ngọn đèn”.

Chủ nhân hỏi:

-         “Dùng đèn để làm gì ?”

Khách trả lời:

-         “Không nhìn thấy thức ăn gì trên bàn cả !”

(Tiếu Đảo)

 

Suy tư 28:

Mời khách ăn cơm mà để khách thắp đèn để tìm thức ăn trên bàn, thì đúng là chuyện tiếu lâm có một không hai trên đời.

Càng tiếu lâm hơn nữa khi có một vài người Ki-tô hữu đi tham dự thánh lễ thì phê bình: “Hôm nay ông cha giảng dở quá, thắp đèn tìm cũng không thấy ý hay !”- Tiếu lâm không phải vì cha giảng không có ý hay, mà chính họ đi tham dự thánh lễ giống như đi khảo bài của các thí sinh, họ chỉ chú ý thắp đèn tìm văn chương câu cú của bài giảng có suôn sẽ không, giọng nói có hùng hồn lôi cuốn thuyết phục không mà thôi...

Thắp đèn tìm thức ăn trên bàn là vì lòng dạ của chủ nhà quá hẹp hòi.

Người thắp đèn tìm không ra ý hay của bài giảng là vì lòng dạ họ kiêu căng, coi bài giảng như một bài luận văn của thí sinh để phê bình hơn là khiêm tốn lắng nghe.


Lm. Giuse Maria Nhân Tài, csjb. 

(Dịch từ tiếng Hoa và viết suy tư) 

Thứ Ba, 3 tháng 3, 2026

Mỗi Ngày Một Câu Chuyện

 


27.          KHÔNG CẤM ĂN KHÔNG

Có bốn người bán hẹ, bán tỏi, bán hành và bán rau cải bẹ cùng nhau mời khách, nhưng rau cải bẹ thì tồi tệ nht.

Sau đó ba người kia trốn người bán rau cải bẹ đ đi ăn cơm, người bán rau cải bẹ cũng vẫn tìm được và cùng đi, ba người kia bàn tính chọc quê người bán rau cải bẹ.

Ngày nọ đang ăn cơm thì người bán rau cải bẹ tìm đến, ba người ấy bèn nói:

-         “Mỗi người chúng ta dùng bản lãnh của mình để ra một câu thơ”.

Người bán hẹ nói trước:

-                 “Uống rượu của người lâu”.

Người bán tỏi nói:

-                 “Tính ra không thể làm”.

Người bán hành nói:

-                 “Người thông minh tự hiểu”.

Người bán rau cải bẹ cũng tiếp một câu:

-                 “Ăn không (ăn chực) sao lại cấm”.

(Tiếu Đảo)

 

Suy tư 27:

Bạn bè thân thiết mời nhau đi ăn là chuyện thường, nay người này mời, mai thì người khác, chẳng có gì là quá đáng, cái quá đáng là những người ấy trốn người bạn buôn bán làm ăn thua lỗ để đi ăn với nhau, vì sợ người ấy ăn mà không có tiền trả...

Con người thế gian thường đối xử với nhau như thế.

Nhưng Thiên Chúa thì không như thế, Ngài mời gọi tất cả mọi người đến dự tiệc Nước Trời mà không cần phải trả đồng xu nào, tiệc mà Ngài đã dọn sẵn mỗi ngày trong thánh lễ không phải như tiệc rượu hay hư mất của thế gian, nhưng là tiệc của sự sống đời đời bởi Mình Máu Thánh của Đức Chúa Giê-su Ki-tô.

Đừng nên thánh một mình, nhưng hãy làm cho người khác cũng nên thánh nhờ vào việc làm gương sáng đầy yêu thương của mình, bởi vì không một vị thánh nào mà không có ảnh hưởng đến người khác.

Đó chính là mời bạn bè “ăn không” những việc lành thánh thiện mà chúng ta đã làm vậy...


Lm. Giuse Maria Nhân Tài, csjb. 

(Dịch từ tiếng Hoa và viết suy tư) 

 

Chủ Nhật, 1 tháng 3, 2026

Mỗi Ngày Một Câu Chuyện

 




26.          KHÓ NHẬN TÔN NHAN

Có một người tham ăn, chỉ cần ở đâu có ăn, không cần biết người ta có mời hay không thì cũng cứ đi, khi làm khách thì anh ta chỉ biết cúi đầu ăn, bất cần người khác.

Lần nọ anh ta lại đi làm khách, nói với người cùng bàn:

-         “Hình như chúng ta có gặp nhau một lần ?”

Người ấy đáp:

-         “Chưa gặp lần nào, e rằng anh nhận sai người”.

Một lúc sau dọn thức ăn lên, người tham ăn bèn cúi đầu mà ăn không nghỉ. Người nọ đột nhiên tỉnh ngộ, vội vàng nói:

-         “Phải rồi, gặp qua một lần, nhưng ông anh chỉ cúi đầu ăn đến khi hết tiệc mới ngẫng đầu lên, cho nên tôi không nhận ra tôn nhan, đừng trách đừng trách !”

(Tiếu Đảo)

 

Suy tư 26:

Rất ít người nhìn cách ăn uống của người khác mà nhận ra họ, bởi vì không ai làm ba cái việc tò mò nhỏ nhặt ấy, vậy mà trong thực tế lại có người nhận ra người khác vì cách ăn uống của họ, không phải vì tò mò, nhưng là vì cách ăn uống của người ấy quá...đặc biệt.

Cũng vậy, người ta ít để ý người Ki-tô hữu rước Mình Thánh Chúa như thế nào, nhưng có những người Ki-tô hữu đi rước lễ làm cho người khác phải chú ý: có người khi đi rước lễ thì liếc ngang liếc dọc coi cô này mặc áo mô đen hở rún, coi anh nọ đầu tóc láng cóng; có người khi đi rước lễ thì mặc cái quần dài không ra dài, mà ngắn cũng không ra ngắn, áo thể thao ba lổ; lại có người đi rước lễ mặc áo hở ngực hở lưng hở...đến cả bắp vế, họ đi rước Mình Thánh Chúa giống như đi biểu diễn thời trang...

Cách ăn uống cũng nói lên tính cách của con người ta như thế nào.

Cách đi rước lễ và rước lễ cũng nói lên được tâm hồn của người Ki-tô hữu có nghiêm trang sốt sắng, yêu mến và kính trọng Đức Chúa Giê-su Thánh Thể hay không, bởi vì không ai đi dự tiệc cưới mà lại có những thái độ bất lịch sự và bất nhã khi ăn uống, huống hồ là đi tham dự tiệc Nước Trời !

Ai có tai thì nghe, có mắt thì thấy.


Lm. Giuse Maria Nhân Tài, csjb. 

(Dịch từ tiếng Hoa và viết suy tư)