Chủ Nhật, 5 tháng 4, 2026

Mỗi Ngày Một Câu Chuyện

 


55.          THƯ SINH HỌC DỐT

Có một thư sinh đọc sách trong đêm, đọc cả trăm lần mà vẫn không thuộc bài, đã đến canh tư mà anh ta vẫn cứ đọc lớn không ngừng, đọc cho đến khi trời sáng.

Lúc ấy, có tên trộm núp dưới gầm giường, rất nóng lòng sốt ruột, chịu không ni bèn bò dậy đánh thư sinh một tát tai nổi đom đóm, nói:

-      “Mày đâu phải là do sắt thép sinh ra sao mà ngu quá vậy, tao làm sao có thể đợi cho đến khi mày đi ngủ được chứ. ”

Hắn ta vừa chửi vừa cười ha ha và bỏ đi.

(Nhĩ Thực Lục)

 

Suy tư 55:

Thời nay có người học dốt nhưng cố gắng vươn lên và thành công; có người thấy mình học dốt thì chuyển qua học nghề và thành công; lại có người học dốt nhưng vẫn cứ được tuyển vào lớp chuyên do tiền bạc của cha mẹ học giùm, và sự suy thoái đạo đức của một số thầy cô giáo.

Học dốt nhưng vẫn cố gắng như anh thư sinh trên thì là có hai cái lợi: là sẽ nhớ bài lâu và không bị mất trộm.

Nếu mỗi người Ki-tô hữu biết mình hay phê phán người khác mà cố gắng sửa đổi, nếu biết mình có tính kiêu ngạo mà cố gắng sửa đổi, nếu biết mình hay ghen ghét mà cố gắng sửa đổi, nếu biết mình thích nói xấu người khác mà sửa đổi.v.v...thì không những có lợi cho mình, mà còn có lợi cho tha nhân, cho cộng đoàn, và nhất là rất đẹp lòng Thiên Chúa.

Học dốt không phải là cái tội đáng trách, nhưng đáng trách những ai tiếp tay cho học sinh càng dốt thêm. Biết mình tội lỗi không phải để trách mình oán người, nhưng là để thấy mình yếu đuối mỏng dòn, mà cầu xin sự tha thứ và ân sủng của Thiên Chúa, để vươn lên và tiến tới gần sự thánh thiện hơn.

Đó là phúc trong họa vậy !


Lm. Giuse Maria Nhân Tài, csjb. 

(Dịch từ tiếng Hoa và viết suy tư) 

Thứ Bảy, 4 tháng 4, 2026

Chúa nhật Phục Sinh



 CHÚA NHẬT LỄ PHỤC SINH


Tin mừng : Ga 20, 1-9.
“Đức Giê-su phải trỗi dậy từ cõi chết”.

Anh chị em thân mến,
Hôm nay chúa nhật Phục Sinh, bài tin mừng hôm nay tường thuật câu chuyện cô Ma-ri-a Ma-da-lê-na đến mộ của Đức Chúa Giê-su từ sáng sớm, nhưng rất kinh hoàng vì cửa mộ đã mở toang, và xác của Đức Chúa Giê-su không thấy đâu cả ! Thật ra Ngài đã sống lại rồi, sống lại thật như lời Ngài đã phán trước.
Tìm Đức Chúa Giê-su phục sinh nơi mộ trống
Không ai đi tìm người sống nơi nấm mồ chết, nhưng người ta hy vọng người chết sẽ bằng an ra đi về nơi cõi vĩnh hằng.
- Cách nhìn của người không phải là Ki-tô hữu.
Người ta cũng sẽ không tìm thấy Đức Chúa Giê-su phục sinh nơi những người Ki-tô hữu sống bê tha gây gương mù gương xấu, bởi vì những người này như những ngôi mộ âm u lạnh lẽo không có sinh khí, nhưng họ sẽ tìm thấy Ngài nơi những Ki-tô hữu sống thực hành lời của Ngài dạy là phục vụ tha nhân như phục vụ chính Ngài, bởi vì phục vụ chính là dấu hiệu sống động của Thần Khí Thiên Chúa.
- Cách nhìn của người Ki-tô hữu.
Trong cuộc sống thường ngày, có những lúc chúng ta nhìn những người tội lỗi bằng cặp mắt không mấy thiện cảm, nhìn những người có thành tích không mấy tốt đẹp bằng thái độ khinh chê, tâm hồn của họ như những nấm mồ trống không có Đức Chúa Giê-su Phục Sinh, vâng, dưới cái nhìn và suy tư của chúng ta, họ là những người vắng bóng Thiên Chúa trong cuộc sống.
- Đức Chúa Giê-su Phục Sinh vẫn đồng hành với chúng ta.
Ngài đồng hành với chúng ta trong thân phận của người nghèo khó, đang chờ chúng ta mời Ngài vào trong quán trọ bên đường như hai môn đệ thành Em-mau; Ngài cũng đang đồng hành với mọi người trên con đường dương thế, nhưng mấy ai nhận ra Ngài là Đức Giê-su Phục Sinh ?
Anh chị em thân mến,
Tối hôm qua trong thánh lễ Vọng Phục Sinh chúng ta đã long trọng xác tín và tuyên xưng rằng Đức Chúa Giê-su đã từ cõi chết sống lại vinh hiển, và tiếng hoan ca Al-le-lu-ia vẫn sẽ còn vang vọng mãi cho đến ngày Ngài lại đến trong vinh quang.
Chúng ta vui mừng vì tin vào Đức Chúa Giê-su phục sinh, nhưng mỗi người trong chúng ta vẫn chưa thật sự sống lại với Ngài, bởi vì chúng ta không muốn tìm Chúa Phục Sinh nơi những nấm mồ chết, tức là chúng ta không muốn tiếp xúc trò chuyện với những người đang bị cho là kẻ tội lỗi, bởi vì chúng ta vẫn chưa đẩy được tảng đá kiêu ngạo, ghét ghen che lấp tâm hồn của chúng ta, làm cho chúng ta không thoát ra được để đi tới với tha nhân và vươn lên tới Thiên Chúa...
Lăn tảng đá tự kiêu tự mãn ra khỏi tâm hồn mình, là chúng ta sẽ thấy ánh sáng phục sinh của Đức Chúa Giê-su nơi những nấm mộ trống, tức là những người tội lỗi và bất hạnh trong cuộc đời này...
Xin Thiên Chúa chúc lành cho chúng ta.

Lm. Giuse Maria Nhân Tài, csjb.
---------
http://www.vietcatholic.net
https://www.facebook.com/jmtaiby
http://www.nhantai.info

Thứ Sáu, 3 tháng 4, 2026

Thứ Bảy Tuần Thánh



THỨ BẢY TUẦN THÁNH

VỌNG PHỤC SINH

 

Tin mừng : Mt 28, 1-10.

“Ngài trỗi dậy và đi Ga-li-lê trước các ông”

 

Anh chị em thân mến,

Hôm nay là lễ Vọng Phục Sinh, lễ mừng Đức Chúa Giê-su từ trong mồ đá sống lại khải hoàn, một tin vui và niềm hy vọng lại đến dạt dào nơi những kẻ tin vào Ngài, trước hết là Đức Mẹ Ma-ri-a, các môn đệ và những người yêu mến Ngài.

Trong niềm vui phục sinh với Đức Chúa Giê-su, tôi xin chia sẻ với anh chị em về sự Phục Sinh của Chúa liên quan mật thiết đến sự sống hằng ngày của chúng ta.

 

Một hôm ve sầu hỏi Đấng tạo hóa:

-       “Có thứ gì vừa có đầy đủ sức sống, nhưng đồng thời cũng có đủ sự chết không?”

-      “Có chứ.

Đấng tạo hóa tiếp lời:

-      “Hạt giống của lúa, lúa mì và tất cả các hạt, chúng nó đều là vừa sống vừa chết; vừa chết vừa sống”[1].

Đức Chúa Giê-su đã sống lại như lời Ngài đã nói trước, đó là một niềm tin và là một sự thật, Ngài đã sống lại sau khi bị đóng đinh vào thập giá, chết, và được mai táng trong mộ đá, đó là tất cả niềm tin của chúng ta, như lời thánh Phao-lô đã quả quyết rằng nếu Đức Chúa Ki-tô chết đi mà không sống lại, thì chúng ta –những kẻ tin- là những người vô phúc nhất. Nhưng Ngài đã sống lại.

Đức Chúa Giê-su là hạt giống Nước Trời được gieo vào thế gian vừa có đủ sự chết nên Ngài đã chết, vừa có đủ sự sống nên Ngài đã sống lại, sự sống lại này là một bằng chứng hùng hồn nhất cho thấy chính Ngài là Thiên Chúa, là Đấng cứu chuộc trần gian. Ngài đã sống lại và đang ở trong mỗi người chúng ta, để làm cho chúng ta -nhờ bí tích Thanh Tẩy và Hòa Giải- cũng được sống lại với Ngài trong từng giây phút của cuộc đời mình.

Anh chị em thân mến,

Mỗi giây phút trong cuộc đời của chúng ta đều có sự chết và phục sinh của Đức Chúa Giê-su: khi chúng ta hy sinh, chúng ta hãm mình là chúng ta chết cho tội và sống trong ân sủng của Thiên Chúa; khi chúng ta nhịn nhục, khi chúng ta phục vụ là chúng ta chết cho cái tôi và sống lại trong Thần Khí của Đức Chúa Giê-su...

Không phải chỉ đúng ngày lễ Phục Sinh chúng ta mới “sống lại”, nhưng tình yêu của Đức Chúa Giê-su thôi thúc chúng ta chết và sống lại mỗi ngày, bởi vì mỗi người trong chúng ta là những mảnh đất tốt để hạt giống Lời Chúa nẩy mầm và phát triển rồi ảnh hưởng đến môi trường chung quanh chúng ta.

Người ta sẽ không biết Đức Chúa Giê-su chết như thế nào và sống lại ra sao, nếu mỗi người trong chúng ta –người Ki-tô hữu- không đem đời sống của mình ra để làm chứng cho Đức Chúa Giê-su Phục Sinh, mà chứng cớ sống động nhất chính là chúng ta sống như Chúa đã sống, đó là yêu thương, phục vụ và tha thứ cho nhau- Alleluia.

Xin Thiên Chúa chúc lành cho chúng ta.

Lm. Giuse Maria Nhân Tài, csjb. 
-------------

[1] Trích trong “Truyện ngụ ngôn cho thời hiện nay”, bản dịch và viết suy tư của Lm. Giuse Maria Nhân Tài, csjb.

Mỗi Ngày Một Câu Chuyện

 


54.          TAI HỌA DO GIẤU CON RẬN

Trong thôn có một người ngồi dưới gốc cây, ngẫu nhiên rờ trúng một con rận, bèn lấy tờ giấy cẩn thận gói lại giấu trong một cái lỗ nơi thân cây rồi mới bỏ đi.

Qua hai ba năm sau, anh ta lại đi qua nơi chỗ ấy, đột nhiên nhớ lại chuyện hồi trước, bèn nhìn cái lỗ nơi cây ấy thì thấy tờ giấy bao vẫn còn y nguyên, anh ta mở ra coi, con rận đã mỏng dẹp như da vậy, anh ta lại đem con rận bỏ vào trong lòng bàn tay và đưa lên coi cho rõ.

Một lúc sau, cảm thấy lòng bàn tay ngứa ngáy, bụng con rận từ từ phình lớn lên, anh ta quăng con rận xuống đất và trở về nhà, sau đó ch bị ngứa nổi lên một cục giống như trái đào, qua mấy ngày sau thì anh ta chết.

(Liêu Trai Chí Dị)

 

Suy tư 54:

Có những người sống bất an vì giấu giếm những việc làm xấu của mình; có những người sống mà như đã chết, họ luôn bị ám ảnh trong ni sợ hãi vì không ra đầu thú tội mình trước pháp luật... Cũng như có một vài người Ki-tô hữu sống trong sự bất an dù họ đã đi xưng tội, tại sao vậy ? Thưa, bởi vì họ đi xưng tội nhưng vẫn còn giấu một hoặc vài tội trọng mà không xưng ra hết.

Giấu tội trọng không muốn xưng ra đều là do ma quỷ xúi giục:

-      Nó xúi giục đừng xưng tội trọng ra vì mắc cở.

-      Nó xúi giục đừng xưng tội trọng ra vì để bảo vệ danh dự mình.

-      Nó xúi giục đừng xưng tội trọng ra vì cha giải tội sẽ nạt nộ to tiếng thêm mắc cở.

-      Nó xúi giục đừng xưng tội trọng ra vì Thiên Chúa không tha tội quá nặng ấy.v.v...

Nhưng trên tất cả là vì họ không trông cậy vào tình yêu và lòng thương xót của Thiên Chúa.

Vì giấu con rận nên người nọ chết vì con rận hút máu.

Người Ki-tô hữu giấu tội trọng khi xưng tội thì xưng tội không thành, và linh hồn thì vẫn cứ trong tình trạng mất ơn nghĩa với Thiên Chúa, nghĩa là linh hồn đã chết. Mà linh hồn chết thì còn thảm thương hơn chết phần xác rất nhiều. Cho nên phải thật lòng thống hối, phải đơn sơ thú tội, phải quyết tâm sửa đổi và tin vào lòng thương xót của Thiên Chúa.


Lm. Giuse Maria Nhân Tài, csjb. 

(Dịch từ tiếng Hoa và viết suy tư) 

Thứ Năm, 2 tháng 4, 2026

Thứ Sáu Tuần Thánh

 


THỨ SÁU TUẦN THÁNH

 

Tin mừng : Ga 18, 1 ; 19, 42

“Cuộc thương khó của Đức Giê-su Ki-tô, Chúa chúng ta”.

 

Anh chị em thân mến,

Thế là hết, vị thầy vĩ đại của các môn đệ đã bị bắt, vị đại tiên tri của dân Do Thái đã bị đánh đòn và bị đóng đinh chết trên thập giá, các môn đệ tan hàng mỗi người một ngã, các bà đạo đức đấm ngực khóc than, thất vọng và đau thương bao trùm cả một cõi trời Giê-ru-sa-lem.

 

Đức Chúa Giêsu đã chết, cái chết bất diệt

Có câu chuyện nhỏ như thế này:

“Thời gian như bay, một hôm cây bông sen bắt đầu già. Sen thấy hồng nhan thay sắc, da dẻ dần dần mất đi vẻ bóng mịn; sen cho là tài hoa không trở lại, cuộc đời như bóng ngã về tây, cảm thấy bi ai sợ hãi. Lẽ nào cuộc sống kết thúc không tiếng tăm, không hơi thở như thế này sao ? Đâu là những vẽ vang ? Đâu là những tiếng vỗ tay ? Nó cầu cứu với Đấng tạo hóa, Ngài nhìn nó dịu dàng nói:

-         “Này con, đây là con đường mà mỗi sinh mệnh phải đi qua”.

Sen vẫn phản kháng đến cùng:

-         “Nhưng không phải Ngài nói sinh mệnh là vĩnh hằng sao?”

Đấng tạo hóa khẽ mĩn cười, nói:

-      “Huyền diệu của sinh mệnh là ở đây: không có sống thì không có chết, không có chết thì không có sống”.

Trong mình thế lực đang tàn tạ, ngã lòng, dung nhan đẹp đẽ của sen đã bị tróc ra tàn rụng. Trong tuyệt vọng vô cùng, sen đột nhiên phát hiện nhụy hoa nho nhỏ tự thành hình trong nó. Sen bắt đầu hiểu rõ lời của Đấng tạo hóa: chỉ có đi qua sự chết, mới có thể trở lại sự sống.

Sau khi cánh hoa cuối cùng theo gió mà đi, sen đã hài lòng, nở một nụ cười mà tạ thế.

Đầu xuân năm nay, trong hồ nước mọc lên vô số là hoa sen mới, mát mẽ không bẩn, tiếp tục đón nhận một mùa thanh tao.[1]

Nhưng hạt lúa gieo vào lòng đất mà không chết đi, thì nó vẫn trơ trọi một mình; còn nếu chết đi, nó mới sinh hoa kết quả dồi dào (Ga 12, 24), hạt lúa là tình yêu của Thiên Chúa đã được gieo vào lòng đất là thế gian, nhưng thế gian đã dùng ghen ghét, hận thù để loại bỏ tình yêu ấy ra khỏi thế gian, ra khỏi tâm hồn của họ.

Hôm nay, tất cả thế lực của ma quỷ và thế gian đã tấn công một con người; hôm nay tất cả ghét ghen, kiêu căng, ích kỷ đã đứng chung lại để tấn công tình yêu hy sinh của Đấng cứu độ trần gian.

Ngài đã chết, hạt lúa mì được gieo vào lòng đất đã thối nát, và ma quỷ vui mừng; các thế lực trần gian của những người Pha-ri-siêu, của các kinh sư, của các thầy thông luật, của các thầy thượng tế đã có thể an tâm tự tại vì đã loại trừ một đối thủ. Nhưng hạt lúa thối đi không có nghĩa là vô vọng, trái lại nó sẽ sinh ra nhiều hạt lúa tốt tươi khác. Đức Chúa Giê-su đã chết, nhưng Ngài sẽ sống lại và vĩnh viễn thống trị âm phủ và sự chết, Ngài sẽ sống lại như lời Ngài đã nói trước.

Anh chị em thân mến,

Hôm nay Thứ Sáu Tuần Thánh, toàn thể Giáo Hội đang ăn chay hãm mình đền tội và hy sinh, để chia sẻ những đau khổ với Đức Chúa Giê-su đang quằn quại đau thương trên thập giá.

Hôm nay, anh chị em và tôi, chúng ta cũng đã đấm ngực ăn năn sám hối tội mình, chúng ta thấy rất rõ vì tội lỗi của mình đã phạm làm cho Đức Chúa Giê-su phải chết. Ngài đã chết, chết thật và không còn cảm giác đớn đau khi lưỡi đòng ân huệ đâm thâu trái tim của Ngài, Ngài đã chu toàn bổn phận cứu chuộc nhân loại của mình.

Khi phó thác linh hồn trong tay Cha, Đức Chúa Giê-su đã đi qua ngưỡng cửa sự chết để vào cõi vinh quang của Ngài, Ngài như cánh hoa sen trong bùn phải tàn tạ để nhiều nụ hoa sen mới đẹp nẩy mầm, nụ hoa sen của vĩnh hằng, của yêu thương, nụ hoa sen nẩy mầm ấy chính là những người Ki-tô hữu đang tin và đi theo Ngài vậy.

Xin Thiên Chúa chúc lành cho chúng ta.

Lm. Giuse Maria Nhân Tài, csjb. 

[1] Trích trong “Truyện ngụ ngôn cho thời hiện nay”, bản dịch và viết suy tư của Lm. Giuse Maria Nhân Tài, csjb. 

Thứ Năm Tuần Thánh



 THỨ NĂM TUẦN THÁNH


Tin mừng: Ga 13, 1-15.

“Đức Giê-su yêu họ đến cùng”.


Anh chị em thân mến,

Hôm nay là một ngày đáng ghi nhớ và muôn đời cảm tạ chúc tụng tình yêu của Thiên Chúa –qua Đức Chúa Giê-su- đã dành cho nhân loại tội lỗi, đáng ghi nhớ là vì hôm nay Giáo Hội kỷ niệm Đức Chúa Giê-su lập bí tích Truyền Chức Thánh và bí tích Thánh Thể, hai bí tích cao quý để chuyển ơn Thiên Chúa xuống cho nhân loại. Trong tâm tình đó, tôi xin chia sẻ với anh chị em ba nét chấm phá về linh mục.

Yêu thương, phục vụ làm nên Linh Mục

Một hôm, hoa sen ấm ức hỏi Chúa tạo vật:

- “Con đem hương thơm thấm tận tim gan của con, đem bộ mặt đẹp đẽ của con cho người thưởng thức, thân rễ dành để cho người làm thức ăn, nhuỵ hoa có thể dùng làm thuốc. Con đem cuộc đời của con ra cống hiến mà không giữ lại một chút gì, Ngài còn muốn con như thế nào nữa chứ?”

Chúa tạo vật trả lời:

- “Ta muốn con không oán trách”.


Hoa sen đã đem tất cả những gì có trên than mình để phục vụ con người, nó đã cống hiến tất cả cho con người chẳng để lại điều gì, vậy mà Đấng tạo hóa muốn nó khiêm tốn hơn nữa, tức là không oán trách.

Linh mục chính là hoa sen giữa xã hội này, các ngài được chọn là để đem sức lực trí óc của mình để phục vụ tha nhân mà không oán trách, như Đức Chúa Giê-su khi bị đóng đinh trên thập giá mà không hề oán trách nhân loại tội lỗi, lại còn xin Cha tha tội cho họ nữa.

Linh mục là người được chọn để làm những gì mà Đức Chúa Giê-su đã làm khi còn ở thế gian, đó là thực hiện ý Cha trên trời bằng việc hiến tế đời mình, là yêu thương và phục vụ tha nhân cho đến hơi thở cuối cùng. Đó là một vinh dự cao quý cho người được chọn và là sự hạnh phúc cho nhân loại, là cốt lõi và là mục đích của đời linh mục, nếu không làm được như thế thì linh mục chỉ là một chức vụ không hơn không kém, mà đã là chức vụ thì không thể nói phục vụ anh em như chính mình, và cũng không thể nói yêu thương tha nhân như chính bản thân mình.

Linh mục được chọn để tha thứ như Đức Chúa Giê-su đã tha thứ cho nhân loại; linh mục được chọn để giơ tay chúc lành cho mọi người như Đức Chúa Giê-su đã làm; linh mục được chọn để ra đi tìm chiên lạc như Đức Chúa Giê-su đã làm...

Linh mục làm lại việc Đức Chúa Giê-su đã làm, đó là bôn ba khắp miền Ga-li-lê-a để rao giảng tin mừng Nước Trời, chứ không ngồi ở trong hội đường để phán bảo và sai khiến; đó là thâu đem cầu nguyện với Cha trên trời sau một ngày mệt mỏi vì phần rỗi đời đời của mọi người, chứ không phải tự cho mình thỏa mãn nghĩ ngơi vì phục vụ quá nhiều.

Có những lúc tôi phục vụ giáo dân trong giáo xứ của tôi với tinh thần vô vị lợi thì ít, mà tinh thần vụ lợi thì nhiều, cái vụ lợi ấy đã làm cho tôi chỉ thấy mình cống hiến quá nhiều công lao sức lực cho giáo hội, giáo xứ, mà không nghĩ đến giáo dân cũng đã ngậm đắng nuốt cay vì những hách dịch phách lối và kiêu căng của tôi; và cũng có rất nhiều lần tôi tự thỏa mãn với chính mình vì được làm linh mục, được chỉ huy người khác, được cống hiến cho Giáo Hội, cho nên khi có người góp ý phê bình cho tôi, thì tôi than thở với Đức Chúa Giê-su: “Chúa ạ, con đem hương thơm thấm tận tim gan của con, bộ mặt đẹp đẽ của con cho người thưởng thức, thân rễ dành để cho người làm thức ăn, nhuỵ hoa có thể dùng làm thuốc. Con đem cuộc đời của con ra cống hiến mà không giữ lại một chút gì, vậy mà họ cũng nói thế này thế nọ với con...”

Không oán trách, đó là việc làm của Đức Chúa Giê-su khi Ngài bị chính những người mà Ngài đã thi ân giáng phúc vu không tố cáo Ngài, và cuối cùng đóng đinh Ngài chết trên cây thập giá; Không oán trách là thái độ của người lãnh đạo các linh hồn mà Thiên Chúa đã trao cho họ coi sóc, đó cũng là biểu hiện một tâm hồn tràn đầy yêu thương của một mục tử nhân lành học theo gương của Đức Chúa Giê-su.

Anh chị em thân mến,

Hôm nay trong thánh lễ này, anh chị em đã thấy cha sở của anh chị em cúi xuống rửa chân cho những người đại diện các anh chị em trong giáo xứ, thật cảm động, vì đó là mục đích của đời linh mục: phục vụ và yêu thương. Nhưng trong mắt của các anh chị em vẫn còn thấy có những linh mục bất xứng, những linh mục chỉ biết mình và mong được giáo dân phục vụ và kính trọng, hơn là phục vụ và kính trọng giáo dân.

Trong tâm tình yêu thương ấy, xin anh chị em cầu nguyện và tha thứ cho tôi và những linh mục khác cũng là mục tử của anh chị em, được noi gương Đức Chúa Giê-su phục vụ đến quên mình mà không oán trách, không than vãn và luôn trở thành nơi yêu thương và bình an của anh chị em.

Xin Thiên Chúa chúc lành cho chúng ta.

Lm. Giuse Maria Nhân Tài, csjb.

----------

http://www.vietcatholic.net

https://www.facebook.com/jmtaiby

http://www.nhantai.info

Mỗi Ngày Một Câu Chuyện

 


53.          GIẢ THỊT LỢN NƯỚC

Mễ Nguyên Chương thích viết lại các kiểu chữ của người khác rất giống. Một lần nọ, ông ta đi Đơn Dương có việc, quận thú Đơn Dương là Dương Thứ Ông thiết tiệc đãi ông ta, nói:

-      “Hôm nay tôi nấu thịt lợn nước rất ngon, mời ngài ăn thử xem sao”.

Mễ nguyên Chương sợ bị độc, từ chối không ăn, Dương Thứ Ông cười nói:

-      “Thực ra dĩa thức ăn này là một loại cá khác, ngài đừng có lòng nghi ngờ. Nó chính là “yến bản”[1] đó mà !”

(Lượng Ban Thu Vũ Am Biên bút)

 

Suy tư 53 :

Có những tiệm ăn treo đầu dê bán thịt chó, có những quán nhậu treo đầu chó bán thịt...giả cầy y chang thịt chó, đó gọi là “yến bản” tức là hàng dỏm, thịt chó dỏm.

Có một vài người Ki-tô hữu cũng treo “đầu dê bán thịt chó” khi họ cũng bỏ tiền ra làm việc bác ái, nhưng không phải vì yêu thương, mà là vì để được tiếng tăm, và có khi lợi dụng làm việc từ thiện để quảng cáo công ty, xí nghiệp của mình, họ “yến bản” bác ái dỏm, từ thiện dỏm.

Thời đại vi tính cái gì “yến bản” cũng được, nhưng để làm ra “một quả tim bằng thịt biết yêu thương” thì khoa học hay vi tính đều chịu thua. Chỉ có sự bắt chước gương phục vụ hy sinh đến quên mình của Đức Chúa Giê-su và các môn đệ của Ngài, thì mới có sức mạnh kỳ diệu biến những tấm lòng khô khan tình người thành những tâm hồn biết yêu mến tha nhân; biến những quả tim sắt đá thành những quả tim bằng thịt biết xúc động trước nổi bất hạnh của tha nhân.

Đó là hàng thật, hàng này chỉ có bắt chước theo quả tim đầy lửa yêu mến của Đức Chúa Giê-su mới làm được mà thôi.

Lm. Giuse Maria Nhân Tài, csjb. 
(Dịch từ tiếng Hoa và viết suy tư) 

[1] Yến bản: bắt chước cách viết chữ của người khác hoặc sách cổ, thường gọi là hàng hóa giả mạo.

Thứ Tư, 1 tháng 4, 2026

Mỗi Ngày Một Câu Chuyện

 


52.          CƯỜI CHUYỆN TẢNG ĐÁ

Chu Nhị Tuyền làm tiệc đãi khách trong nhà, trong sân thì phơi áo quần trên cây tre, vì cây chống đỡ cắm vào trong đống gỗ nên thường bị gió thổi ngã nhào.

Một người khách nói:

-      “Phải dùng đá chêm vào cái chống mới không ngã”.

Người khách khác nói:

-      “Ai nói chêm đá thì không ngã ? Tảng đá lớn trong tiệm nhuộm không phải lăn từ sáng đến tối đó sao ?”

Khách trước nói:

-      “Vì có người dùng chân để đạp nó”.

Khách sau đáp:

-      “Núi Thành Hoàng, núi Từ Dương đều là đá, mỗi ngày có cả ngàn vạn người đi trên nó, tại sao không thấy nó động ?”

Khách trước nói:

-      “Chúng nó là những tảng đá lớn, lại là chắc chắn, cho nên khó mà di động”.

Người khách sau lại bác bỏ, nói:

-      “Vậy thì đá nơi cầu Thanh Hà đều nhỏ lại rỗng, người ta đi trên nó mỗi ngày, mà sao không thấy nó nhúc nhích động đậy ?”

Mọi người cười ha ha.

(Lượng Ban Thu Vũ Am Biên bút)

 

Suy tư 52:

Lấy đá mà chêm vào thì có khi làm hư luôn cả cái lỗ vì đá cứng mà cái lỗ chỉ vừa cho cây chống đỡ.

Cũng như có những cha mẹ làm biếng dạy con nên gởi vào trại giáo dục thanh thiếu niên của nhà nước, không ngờ con của mình càng hư và hận cha mẹ, hận đời hơn; có những bà vợ giận chồng rồi đi báo cho công an làm việc với chồng, họ hy vọng chồng sẽ sợ công an mà tốt hơn, nhưng trái lại gia đình vẫn cứ bất hòa và ông chồng thì ngày càng bất cần đời và như “điên” lên...

Gởi con đến nhà thờ, đem chồng đến nhà thờ, dẫn vợ đến nhà thờ là sự khôn ngoan của người Ki-tô hữu, bởi vì nơi nhà thờ có Đức Chúa Giê-su Thánh Thể -Đấng là thầy của khôn ngoan và thông thái- sẽ dạy dỗ cho chồng, vợ, và con cái biết thế nào là yêu thương, biết thế nào là hy sinh vì yêu, biết thế nào là hạnh phúc đích thực...

Khi thanh thiếu niên không thích đến nhà thờ, thì người lớn phải biết rằng chúng nó đang đi xuống...hỏa ngục đó; khi cha mẹ đem con cái gởi vào trại giáo dục thanh thiếu niên, là cha mẹ lấy mực tàu quét lên quả tim con cái một chữ “hận” to tướng, mà người để chúng nó hận trước nhất là cha mẹ chúng nó.

Các bậc phụ huynh, coi chừng đấy !


Lm. Giuse Maria Nhân Tài, csjb. 

(Dịch từ tiếng Hoa và viết suy tư) 

Thứ Ba, 31 tháng 3, 2026

Mỗi Ngày Một Câu Chuyện

 


51.          DỜI “NÚI” XUỐNG DƯỚI “NGUY”

Giữa năm Thiên Khải, khắp các đền thờ và các nơi có thờ trung thần nhà Ngụy.

Tuần phủ Sơn Đông là Lý Tinh Bạch, đốt nhang trong đền thờ và đọc chúc từ:

-      “Giống như vua Nghiêu có đủ hoài bảo rộng lớn như trời, hoàng đế vĩ đại đạo đức như thế, thật khó mà hình dung được”.

Lý Tinh Bạch đem chữ “núi ” bên chữ “nguy [1] bỏ xuống dưới, mọi người hỏi tại sao, ông trả lời:

-      “Đó là tôi sợ “núi” đè đầu của Ngụy công”.

A, cách bập bẹ nịnh nọt người quyền quý của Lý Tinh Bạch như thế, thật đúng là giở đủ mọi mưu kế !

(Lượng Ban Thu Vũ Am Biên bút)

 

Suy tư 51:

Nịnh nọt thì có nhiều cách biểu lộ hành vi nịnh của mình: có người công khai khúm núm bợ đỡ, có người kín đáo tâng bốc, có người lòn cúi đến mất tư cách, có người nói lời nịnh hót trơ trẻn đến độ làm trò cười cho thiên hạ.

“Núi” trong chữ viết và núi trên địa hình thì có nhằm nhò gì đến nhau, chỉ là chuyện nhỏ, nhưng người biết nịnh hót thì biết lấy đó để nịnh hót cấp trên.

Người Ki-tô hữu luôn chú trọng đến việc nhỏ nhất của tha nhân, nhưng không phải để nịnh nọt, mà là để quan tâm giúp đỡ và khi cần thiết thì nhờ người khác giúp đỡ họ, đó là hành vi bác ái của người Ki-tô hữu. Tại sao họ làm vậy ? Thưa, vì họ cảm thấy tình yêu của Đức Chúa Giê-su Ki-tô thúc bách họ phải làm như vậy.

Bởi vì Thiên Chúa là tình yêu, mà tình yêu thì không nịnh hót, không tính toán và không...nhăn mặt nhíu mày...

Lm. Giuse Maria Nhân Tài, csjb. 
(Dịch từ tiếng Hoa và viết suy tư) 

[1] Phía trên đầu chữ “ngy ” có chữ “sơn ” nghĩa là núi.

Thứ Hai, 30 tháng 3, 2026

Mỗi Ngày Một Câu Chuyện

 


50.          TÂM CAO HƠN TRỜI

Ngày xưa, có người nọ thường hay làm việc tốt, sau khi chết thì được đầu thai lại làm người.

Âm phủ Chuyển Luân vương hỏi anh ta muốn đầu thai lại làm người gì, anh ta nói:

-      “Ba là thượng thư con trạng nguyên, ruộng ngàn mẫu bao quanh nhà, cá trong hồ như hoa lá, thiếp đẹp vợ xinh đều hiền tài, trong kho đầy vàng bạc cùng lúa gạo, trong rương đầy lụa là và vàng bạc, bản thân làm nhứt phẩm vương công, an hưởng vinh hoa thọ trăm năm”.

Chuyển Luân vương nói:

-      “Nếu tốt như thế, thì ta sẽ tự mình đi đầu thai, và đem vương vị này nhường lại cho ngươi đó !”

(Tăng Đinh Giải Nhân Di Tân tập)

 

Suy tư 50:

Làm người nếu mà ăn ở hiền lành thì sau khi chết sẽ được đầu thai lại làm người, nếu làm người mà ăn ở thất đức thì sẽ đầu thai lại làm con chó, con heo, con cọp cái.v.v...đó là thuyết luân hồi của nhà Phật.

Đức Chúa Giê-su và Giáo Hội dạy rằng: có thiên đàng để thưởng người lành và có hỏa ngục để phạt kẻ dữ.

Đức Chúa Giê-su không dạy chúng ta tin có kiếp luân hồi, nhưng dạy rằng, con người ta sống mà tin vào Ngài và thực hành lời của Ngài để sống lành thánh, thì sẽ chết lành thánh và sẽ được ở trên thiên đàng với Thiên Chúa và các thánh; nhưng nếu sống thất nhơn ác đức thì khi chết sẽ đau khổ vô cùng, và sẽ bị phạt trong lửa hỏa ngục khốn nạn đời đời.

Nếu Thiên Chúa cho người chết sống lại ở trần gian, thì chắc chắn họ sẽ không xin được giàu có, danh vọng, chức quyền, không xin được làm vua làm tướng, mà chỉ xin một điều: được ân nghĩa với Chúa mà thôi, dù cho có làm thân con chó con heo...  ha ha ha.


Lm. Giuse Maria Nhân Tài, csjb. 

(Dịch từ tiếng Hoa và viết suy tư)