87. THƠ CƯỜI QUÁN ĂN
Có một ông chủ rất
keo kiết, đối đãi với thầy giáo của con mình chỉ một dĩa thịt vừa mỏng vừa ít.
Thầy
giáo làm một bài thơ để chế nhạo như sau:
-
“Dao của
chủ nhân sắc mà nhọn, tay của bà chủ nhẹ mà mềm, cắt lát thịt mỏng như tờ giấy,
nhè nhẹ bỏ vào không nặng lắm. Đột nhiên dưới cửa gió thổi nhẹ, thổi nó bay vào
chín tầng mây, khiến người vội vả đi tìm nó, đã qua Vu sơn mười hai đỉnh”.
(Hy đàm lục)
Suy
tư 87:
Miếng thịt thái càng
mỏng thì lòng dạ càng mỏng hơn, bởi vì nhìn thức ăn đãi khách thì người ta cũng
có thể biết được sự rộng hẹp của tâm hồn chủ nhà.
Khách được
mời đến chỉ với mục đích ăn và uống thì tất nhiên sẽ nhìn thấy miếng thịt to và
miếng thịt nhỏ; nhưng khách đến để chia sẻ niềm vui với mọi người thì không
nhìn thấy miếng thịt dày hay mỏng, có nghĩa là họ vẫn vui vẻ khi món ăn không hợp
khẩu vị và thức ăn thì ít hoặc người phục vụ không được chu đáo, bởi vì họ
không đến với mục đích duy nhất là ăn uống, nhưng là đến để “vui với người vui”
như thánh Phao-lô tông đồ dạy.
Người
Ki-tô hữu có cái suy nghĩ hơi “ngược đời” là: thấy miếng thịt thái rất mỏng,
thì hiểu được hoàn cảnh của người mời mình ăn cơm, cho nên họ vui vẻ ăn uống mà
không nói thịt thái quá mỏng hay quá dày, bởi vì đó là đức ái của Đức Chúa
Giê-su dạy...
Lm. Giuse Maria Nhân Tài, csjb.
(Dịch từ tiếng Hoa và viết suy tư)
