Thứ Bảy, 18 tháng 4, 2026

Chúa nhật 3 Phục Sinh



 CHÚA NHẬT 3 PHỤC SINH


Tin mừng : Lc 24, 13-16.
“Họ nhận ra Chúa khi Ngài bẻ bánh”.

Anh chị em thân mến,
Nội dung của bài Tin Mừng hôm nay chúng ta đều biết rõ, và thường nghe nhắc nhở tới trong mùa phục sinh, đó là câu chuyện của hai môn đệ trên đường đi về làng Em-mau. Cả hai ông không nhận ra Đức Chúa Giê-su đang cùng đồng hành với mình, nhưng chỉ nhận ra Ngài khi Ngài lập lại một cử chỉ rất quen thuộc đó là bẻ bánh, rồi trao cho các ông ăn. Trong tâm tình “bẻ bánh” ấy, tôi xin chia sẻ tâm tình sau đây :

1. Bẻ bánh là dấu hiệu của bác ái
Cuộc sống của một con người có rất nhiều lần bẻ bánh, và những lần bẻ bánh ấy cũng có rất nhiều ý nghĩa :
- Bẻ bánh để ăn, là để nuôi mình,
- Bẻ bánh để phân phát cho mọi người, là để nhân rộng thêm tình bác ái.
- Bẻ bánh để chia sẻ với người nghèo khó, là để chia sẻ với Đức Chúa Giê-su khổ đau trên con người của họ.
Và cũng có lúc chúng ta bẻ bánh để quăng cho chó ăn hơn là cho người nghèo, đây là một hành vi bẻ bánh khinh thường Thiên Chúa và coi thường nhân phẩm của anh em chị em.
Bẻ bánh cần phải đi đôi với một tâm tình yêu mến và phục vụ như Đức Chúa Giê-su đã làm với các môn đệ, Ngài yêu thương các môn đệ đến cùng: rửa chân cho họ và ban Mình và Máu thánh của Ngài cho họ.

2. Bẻ bánh là dấu hiệu Hiệp Nhất
Có những người vừa bẻ bánh vừa chỉ trích nhau trên bàn ăn, họ coi việc ăn uống là dịp để cãi cọ nhau; có người vừa bẻ bánh vừa làm áp phe buôn bán, họ coi việc bẻ bánh (ăn uống) là cơ hội để phát tài; lại có người coi việc bẻ bánh là chuyện riêng tư, nên không thấy họ cùng đồng bàn với người khác, đối với họ sự hiệp nhất chỉ là chuyện lý thuyết viễn vông.
Chúng ta tham dự thánh lễ, tức là chúng ta cùng nhau tham dự việc “bẻ bánh” của Đức Chúa Giê-su, đó là dấu hiệu của tình thương hiệp nhất, mỗi lần chúng ta cùng nhau sắp hàng đi lên lãnh nhận tấm bánh đã được bẻ ra, nhưng nó vẫn nguyên vẹn tinh tuyền là Mình Máu Thánh của Đức Chúa Giê-su, là dấu hiệu của sự hiệp nhất trong Giáo Hội và trong mỗi một cộng đoàn của chúng ta.
Bẻ bánh là dấu hiệu để mọi người nhận ra Đức Chúa Giê-su đang hiện diện giữa cộng đoàn và nơi mỗi một anh chị em mình, bởi vì Đức Chúa Giê-su đã hứa: Thầy ở lại với anh em mọi ngày cho đến tận thế.
Anh chị em thân mến,
Hai môn đệ đi về làng Em-mau đã không nhận ra được Thầy mình là Đức Chúa Giê-su đang đồng hành và trò chuyện với mình, dù cho Ngài giải thích rất cặn kẻ về việc Đấng Mê-si-a phải chịu đau khổ và phải chết rồi sống lại, nhưng hai môn đệ chỉ nhận ra Ngài khi Ngài bẻ bánh mà thôi.
Trong cuộc sống hàng ngày, chúng ta thường tham dự thánh lễ, tức là tham dự vào việc “bẻ bánh” và ăn tấm bánh ấy, nhưng chúng ta có nhận ra Đức Chúa Giê-su đang thật sự ở với chúng ta không, lòng chúng ta có thật sự nóng lên khi nghe đọc và giải thích Lời Chúa không.
Đức Chúa Giê-su đã sống lại thật rồi, và Ngài vẫn còn đang hiện diện với Giáo Hội, với chúng ta trong bí tích Thánh Thể, đó là dấu chỉ của tình thương và hy sinh của một vị Thiên Chúa đối với nhân loại tội lỗi....

Câu hỏi gợi ý :
1. “Bẻ bánh” là tham dự tiệc Thánh Thể, bạn có nhận ra sự ích lợi cho phần hồn cũng như phần xác khi rước Đức Chúa Giê-su vào lòng không ?
2. Bạn có thấy mình giống hai môn đệ đi đường Em-mau: nhiệt tâm sau khi thấy Đức Chúa Giê-su bẻ bánh không ?

Xin Thiên Chúa chúc lành cho chúng ta.

Lm. Giuse Maria Nhân Tài, csjb.
---------
http://www.vietcatholic.net
https://www.facebook.com/jmtaiby
http://www.nhantai.info

Thứ Sáu, 17 tháng 4, 2026

Mỗi Ngày Một Câu Chuyện

 


66.          TỘI KHÔNG Ở NƠI MÔNG

Ở Phôi Châu có một người cõng một em bé dị tật đi đến chợ và mời chào khách đến coi để kiếm tiền.       

Em bé dị tật ấy có một cái cổ dài và hai cái đầu, mặt mày tương đối, tổng cộng có bốn cái tay và bốn cái chân. Có người đến cáo với huyện lệnh là người ấy lừa tiền, huyện quan bèn ra lệnh cho sai nha kéo quần ông ta xuống và đánh mười mấy roi nơi mông và đuổi ông ta ra khỏi kinh thành.

Có người hỏi ông ta:

-      “Thằng bé này là do ông sinh dưỡng phải không ?”

Ông ta trả lời:

-      “Phải”.

Người ấy cười nói:

-      “Tội không phải ở nơi mông, tại sao lại đánh nơi mông chứ ?”

(Kim Hồ Thất Mặc)

 

Suy tư 66:

Cái miệng nói tầm bậy, cái mông bị đánh.

      Con mắt nhìn tầm bậy, cái mông bị đánh.

Cái tay tháy máy, cái mông bị đánh.

Cái chân đi tầm bậy, cái mông bị đánh...

Tóm lại, cái mông là nơi “chịu trận” cho toàn thân, khi những bộ vị “cao sang” như mắt, miệng, tay chân làm bậy.

Có tín hữu nọ nói với tôi rằng: đạo của mình sướng thật vì có “ông cha”, hể cứ phạm tội thì đến nhà thờ “trút cả” cho ông nghe là nhẹ nhàng !

Xét về đức tin và bí tích thì “ông cha” là người thay mặt Thiên Chúa để tha tội cho hối nhân; xét về mặt thân thể thì “ông cha” là “cái mông” -chi thể của thân thể- để chịu giáo hữu tra tấn; xét về mặt vệ sinh thì “ông cha” là cái “giỏ rác” để giáo hữu vứt bỏ “rác” tội lỗi vào trong giỏ...

Buồn và đau khổ nhất của linh mục là khi ngồi tòa giải tội, tội của giáo dân càng lớn càng nhiều, thì tâm hồn của các ngài các đau khổ hơn, bởi vì các ngài cảm nghiệm rằng: vì mình là mục tử nhưng chưa làm tròn bổn phận mục tử, nên giáo dân mới phạm tội nhiều và to lớn như vậy...

Các giáo dân hãy cầu nguyện nhiều cho các linh mục, bởi vì nổi đau khổ nhất của các ngài là vẫn còn có nhiều giáo dân phạm tội trọng.

“Tội không phải ở nơi mông” nhưng mông là một phần chi thể của thân thể.

Ai hiểu được thì hiểu...


Lm. Giuse Maria Nhân Tài, csjb. 

(Dịch từ tiếng Hoa và viết suy tư) 

Thứ Năm, 16 tháng 4, 2026

Mỗi Ngày Một Câu Chuyện

 


65.          ANH HÙNG ĐÁNH MÈO

Nghi Châu[1] núi cao đường nguy hiểm, có thú dữ ẩn núp bên trong. Có một người lưu ngụ tại Thiểm Bắc của Nghi Châu tên là Tiêu Kỳ, người này thần lực dũng mãnh vô song.

Một hôm, anh ta vào trong núi đánh chết hai con hổ vác trên hai vai, lại còn bắt sống thêm một con hổ nữa dẫn về nhà, có một phú ông rất cảm phục bèn thiết tiệc mời anh ta. Tiêu Kỳ vừa ăn vừa múa tay khoe chuyện đánh bắt hổ của mình, đột nhiên một con mèo nhảy lên bàn vồ lấy thức ăn làm đổ nước canh lung tung.

Chủ nhân chửi:

-      “Đồ súc sinh của nhà bên cạnh thật đáng ghét”.

Tiêu Kỳ vội vàng nhảy lên, vung quyền đánh ra, ly tách dĩa chén thức ăn đều ngã nhào, nhưng con mèo ấy lại nhảy lên góc cửa sổ thu mình bên trong. Tiêu Kỳ nổi giận, lại đuổi theo đánh, cửa sổ bị đánh tan tành, nhưng con mèo lại nhảy vào trong phòng, hai con mắt cứ nhìn vào dĩa thức ăn. Anh ta càng thêm tức giận dang rộng hai tay làm như bắt nó, đột nhiên con mèo ấy kêu lên một tiếng và nhảy ra ngoài mất tiêu.

Tiêu Kỳ không biết làm thế nào, chỉ ngẫn người nhìn ra cửa sổ, chủ nhân vổ tay cười ha ha, Tiêu Kỳ xấu hổ đỏ mặt tía tai vội vã cáo từ.

(Hài Đạt)

 

Suy tư 65:

Có những việc nên làm và có những việc không nên làm, dù mình tài giỏi, đại đức thánh thiện, bằng không thì sẽ làm trò cười cho thiên hạ.

Có người đánh đông dẹp tây, nhưng về nhà nghe lời vợ choảng nhau với bà hàng xóm, làm trò cười cho thiên hạ; có người học rộng biết nhiều, nhưng lại giương cổ bặm môi cãi lý với người bán ve chai, làm trò cười cho thiên hạ; lại có người nổi tiếng hòa nhã đạo đức, nhưng lại giận dữ chửi bới thằng con nít, làm trò cười cho thiên hạ...

Thánh Phao-lô dạy rằng: “Tôi được phép làm mọi sự, nhưng không phải mọi sự đều có ích. Tôi được phép làm mọi sự, nhưng tôi sẽ không để sự gì làm chủ được tôi” (1Cr 6, 12).

Việc gì làm cũng được cả, nhưng có nên choảng nhau với bà hàng xóm, có nên cãi lý với người ít học, có nên chửi bới thằng con nít ?

Bằng không thì chỉ là anh hùng...đánh mèo mà thôi.

Lm. Giuse Maria Nhân Tài, csjb. 
(Dịch từ tiếng Hoa và viết suy tư) 

[1] Ngày nay là Lâm Nghi thuộc Sơn Đông, Trung Quốc.

Thứ Tư, 15 tháng 4, 2026

Mỗi Ngày Một Câu Chuyện

 


64.          QUỶ MẶT LỚN

Trương Sở Môn dạy học tại động Thái Hồ Đình ở Đông Sơn, một tối nọ, thầy trò đang làm luận văn dưới đèn thì có một con quỷ từ trong cửa sổ lò đầu ra.

Bắt đầu, cái mặt của nó to như cái bàn đánh cờ, tiếp đến thì to như cái miệng nồi, sau đó thì to như cái bánh xe, lông mày thì giống cái chổi, con mắt thì như quả chuông đồng, xương gò má cao to lớn, phía trên bụi chất đống đầy năm đấu.

Thầy giáo Trương liếc mắt cười nhẹ, thuận tay cầm lấy tập “Cát Mạc” mà mình vừa mới làm xong đưa cho nó xem, và hỏi:

-      “Biết được mấy chuyện này không ?”

Con quỷ ấy trầm mặc, thầy giáo Trương nói:

-      “Mặc dù không biết chữ, hà tất phải giả làm mặt mày to lớn để dọa người chứ !”

Nói xong thì dùng hai ngón tay búng vào mặt con quỷ, phát ra âm thanh như da trâu bị thủng. Thầy giáo Trương cười nói:

-      “Da mặt quá dày, hèn gì cái chi cũng không hiểu.”

Con quỷ ấy rất xấu hổ, da mặt co lại nhỏ như hạt đậu.

Thầy giáo Trương rút đao đeo bên mình ra chém, nhưng chỉ nghe một tiếng “keng”, té ra là đồng tiền nhỏ.

(Lữ Viên Tùng Thoại)

 

Suy tư 64:

      Ở đời ai cũng có thể tưng tưng:

- Có người tưởng tượng bạn mình là con quỷ, vì bạn giỏi hơn mình, đó là con quỷ ghen ghét.

- Có người tưởng tượng bạn mình là con quỷ, vì bạn hay nói những lời thẳng thắn, đó là con quỷ thù hận.

- Có người tưởng tượng bạn mình là con quỷ, vì bạn luôn có ý kiến trái ngược với mình, đó là con quỷ kiêu ngạo.

- Có người tưởng tượng bạn mình là con quỷ, vì bạn hay bênh vực người khác, đó là con quỷ ích kỷ.

- Có người tưởng tượng bạn mình là con quỷ, vì bạn có đời sống tốt lành, đó là con quỷ...sa tan.

Có những người Ki-tô hữu đi dự lễ thì sốt sắng nhưng không đi rước Mình Thánh Chúa (rước lễ), hỏi ra mới biết là họ tưởng tượng tội của họ cao hơn trời rộng hơn biển nên Thiên Chúa không bao giờ tha tội cho họ: họ đã tưởng tưởng ra một Thiên Chúa thích phạt và cố chấp, và tưởng tượng ra một Thiên Chúa không biết cảm thông trước những đau khổ của con người.

Thiên Chúa vẫn là Thiên Chúa, dù cho con người tưởng tượng Ngài như thế nào chăng nữa, thì Ngài vẫn cứ là Thiên Chúa toàn năng và rất yêu thương con người.


Lm. Giuse Maria Nhân Tài, csjb. 

(Dịch từ tiếng Hoa và viết suy tư) 

Thứ Ba, 14 tháng 4, 2026

Mỗi Ngày Một Câu Chuyện

 


63.          LỜI NÓI KINH HỒN CỦA PHÚ ÔNG

Ở cố hương của tôi có một phú ông, thường ngày thích nói lời quá đáng, một lần nọ, ông ta nói như sau:

-      “Tiền bạc là người làm thuê của tôi, các công nhân có tài nghệ là con cháu của tôi, các quan sứ thân hào nhân sĩ cũng là con cháu của tôi”.

Có người hỏi ông ta tại sao, phú ông trả lời:

-      “Tôi dùng tiền tài chi phối các con cháu, có đứa nào không dám nghe lời tôi chứ ?”

(Lữ Viên Tùng Thoại)

 

Suy tư 63:

“Tiền là tiên là phật” cho nên có thể đem lại niềm vui cho những ai có tiền; “tiền là sức bật của tuổi trẻ” nên có những nữ sinh viên ngoài giờ lên lớp thì cặp bồ với các đại gia để có tiền ăn chơi; “tiền là sức khỏe của tuổi già” nên có nhiều đại gia đã gần đất xa trời rồi mà vẫn còn đi nhà hàng máy lạnh tươi mát...

Tiền bạc đúng là tiên là phật của những người thờ tiền bạc, cho nên dù là quan to hay quan nhỏ, quan thấp hay quan cao đều là con cháu của tiền bạc, hay nói cách khác là con cháu của người có tiền, bởi vì người có tiền thì muốn sai “con cháu” nào cũng được.

Người Ki-tô hữu thì không để cho tiền sai khiến, họ càng không thể là “con cháu” của tiền bạc, nhưng là ông chủ của tiền bạc, bở vì họ biết rằng, sự giàu có nhất ở đời này chính là ân sủng của Thiên Chúa, và Thiên Chúa mới chính là gia nghiệp muôn đời của họ...

Và bởi vì Đức Chúa Giê-su dạy rằng: không ai có thể làm tôi hai chủ, không thể làm con cái Thiên Chúa lại còn làm con cháu của tiền bạc..


Lm. Giuse Maria Nhân Tài, csjb. 

(Dịch từ tiếng Hoa và viết suy tư) 

Thứ Hai, 13 tháng 4, 2026

Mỗi Ngày Một Câu Chuyện

 


62.          VUA TỰA NHƯ GIÓ MÁT

Năm thứ năm mươi tám đời Càn Long, Bách Cúc Khê đảm nhiệm chức án sát sứ tỉnh Triết Giang, ông ta cùng với thái thú Hàng Châu là Lý Hiểu Viên vốn đối xử với nhau rất tốt, ngẫu nhiên vì một chuyện nhỏ mà trở thành mâu thuẩn với nhau. Lý Hiểu Viên vì quá phẫn nộ nên một tháng rồi mà không đến tham kiến Bách Cúc Khê, sau đó thì thoái thác cáo bệnh từ quan trở về quê.

Lúc ấy đúng giữa mùa hè nắng gay gắt, Bách Cúc Khê đem tặng cho Lý Hiểu Viên một cái quạt, trên quạt có viết câu thơ:

-      “Tôi không phải mùa hè, sao phải sợ; vua tựa như gió mát, sao không dám đến”.

Lý Hiểu Viên đọc xong thì vui vẻ mĩm cười, thế là hai người đối xử với nhau tốt như trước.

(Lữ Viên Tùng Thoại)

 

Suy tư 62:

Giận nhau, đó là chuyện thường ngày trong cuộc sống, không sao tránh khỏi.

Vợ chồng là “xương bởi xương tôi, thịt bởi thịt tôi” mà vẫn còn giận hờn nhau, có khi đưa đến ly dị; cha mẹ và con cái là núm ruột của nhau mà vẫn còn giận nhau, có khi đưa đến việc từ con từ cái nhau; anh em chị em là thủ túc của nhau mà vẫn còn xâu xé nhau; bạn bè thân nhau như tay chân mà vẫn còn giận nhau, có khi coi nhau như kẻ thù.v.v...

Có người giận nhau một hai ngày, có người giận nhau một hai tháng, có người giận nhau cả năm, và có người giận nhau cả đời.

Nhưng Thiên Chúa vẫn luôn có cách để cho hai người giận nhau làm hòa với nhau:

-      Cách thứ nhất là làm cho tâm hồn của mỗi người luôn áy náy, hối hận.

-      Cách thứ hai là làm cho mỗi người nhớ lại những kỷ niệm vui buồn của nhau.

-      Cách thứ ba là dùng người này người nọ để cho họ có cơ hội gặp nhau, đối thoại với nhau.

-      Cách thứ tư là dùng hoàn cảnh (tai nạn, hiếu hỉ, bệnh hoạn.v.v...) để họ có dịp chăm sóc nhau...

Và còn rất nhiều cách mà Thiên Chúa là Đấng toàn năng và yêu thương nhân  loại  đã “nghĩ” ra, để giúp con người làm hòa và trở nên bạn tốt của nhau mãi. Nếu những cách trên mà không hiệu quả thì còn một “chiêu” cuối cùng nữa, đó là: quỳ trước tượng Thánh Giá có Đức Chúa Giê-su chịu nạn, nhìn lên Ngài và suy đến tình yêu của Ngài đã dành cho mình...

“Chiêu” cuối đó mà không xong nữa, thì hết thuốc chữa, bởi vì tâm hồn đã bị “ung thư” đến kỳ cuối rồi. Đáng sợ thay !


Lm. Giuse Maria Nhân Tài, csjb. 

(Dịch từ tiếng Hoa và viết suy tư) 

Chủ Nhật, 12 tháng 4, 2026

Mỗi Ngày Một Câu Chuyện



 61.          PHÚ QUÝ TRỘM CẮP

Có một phú ông mở tiệm cầm đồ, mỗi khi đến tiệm thì lợi dụng khách không để ý, liền ăn cắp vài đồ nho nhỏ của khách, ăn cắp xong thì rất phấn khởi.

Lâu ngày, những người làm thuê trong tiệm đều biết, nên đợi cho ông chủ ăn cắp xong thì báo cho bà chủ biết đòi trả với giá tương đương.

Đồng thời, có một ông thu ngân mỗi ngày cũng lấy một hai thứ của người khác. Hai người này: một thì giàu có và một thi cao quý, đều có cái tật ăn cắp.

Tại sao như vậy ?

(Lữ Viên Tùng Thoại)

 

Suy tư 61:

Người giàu có thích ăn cắp, người cao quý cũng thích ăn cắp thì đó gọi là cái tật ăn cắp. Cái tật ăn cắp này nó in sâu vào xương tủy rồi, cho nên khi ăn cắp được thì cảm thấy vui mừng. Lòng tham của con người như cái thùng không đáy, có rồi muốn có thêm nữa, có thêm nữa lại muốn có nhiều hơn nữa, cứ như thế mà lòng tham không dừng lại.

Người có tật ăn cắp lặt vặt, thì giống như người có tật hay chửi thề, chửi vô tội vạ, không những làm mất uy tín của mình mà còn trở thành gương xấu cho người khác, nhưng xét cho cùng thì dù ăn cắp vặt hay ăn trộm đều là tội lỗi đức công bằng.

Tập sống công bằng ngay từ nhỏ, tập lương tâm ngay thẳng lúc còn nhỏ, đó là bổn phận và trách nhiệm của cha mẹ và người lớn trong gia đình với con cái, bằng không thì chúng nó sẽ oán hờn cha mẹ trong ngày phán xét: “Tại sao ông bà không dạy tôi sống làm con Chúa, làm người tốt ?”

      Đúng là tội nghiệp thật !


Lm. Giuse Maria Nhân Tài, csjb. 

(Dịch từ tiếng Hoa và viết suy tư)