83. LỪA ĐỐT TIỀN GIẤY
Lý Mỗ đã làm quan huyện lịnh huyện Tấn Vân, bởi vì ham
mê đánh bạc nên bị bãi chức, nhưng vì bản tính mê cờ bạc, nên khi bị bệnh nặng
vẫn cứ dùng cánh tay vỗ xuống mép giường, miệng thì hô lên vè đánh bạc.
Vợ khóc khuyên rằng:
-
“Như vậy thì hụt hơi mệt trí, sao khổ như vậy chứ !”
Lý Mỗ nói:
-
“Đánh bạc thì một người không thể đánh được, ta có mấy
người bạn đánh bạc đang cùng nhau ném xúc xắc, chỉ có các ngươi mới không thấy
mà thôi”.
Nói xong thì tắt hơi, một lúc sau mới tỉnh lại, đưa
tay nói với người nhà:
-
“Mau đốt tiền giấy thay ta trả nợ”.
Vợ hỏi ông ta đang đánh bạc với ai, ông ta nói:
-
“Ta vừa mới đánh bạc với mấy tên quỷ trong âm phủ và
thua tiền, thần đánh bạc ở âm phủ tên là Mê Long, thủ hạ quỷ đánh bạc có mấy
ngàn tên, nó nhờ lấy tiền hồ (đám bạc) mà phát giàu, có thế lực. Ta thuộc về nó quản lý, các ngươi thay ta
trả tiền nợ đánh bạc, thì nó thả ta trở về dương gian”.
Thế là
người nhà đốt rất nhiều tiền giấy, nhưng Lý Mỗ vẫn nhắm mắt mà “đi”.
Có người
nói:
-
“Ông ta
lại nói dối để được tiền vốn đánh bạc, để có thể yên tâm đi đánh canh bạc lớn ở
âm phủ, cho nên không thèm trở về nhân gian nữa !”
(Tự Bất Ngôn)
Suy tư 83:
Câu nói
“sống sao chết vậy” không phải tự nhiên mà có, nhưng là kinh qua những kinh
nghiệm rất thực tế của những người đã từng coi sóc những người hấp hối.
Có những
người khi hấp hối thì la hét dữ tợn cho đến khi tắt hơi, dù có người nhắc nhở
nhớ Chúa nhớ Mẹ, dù có người lớn tiếng đọc kinh lần hạt kêu tên cực trọng Ba Đấng;
có người khi hấp hối thì có những cử chỉ như âu yếm như vợ chồng, có những lời
nói yêu đương như khi còn khỏe mạnh trai trẻ, đến nổi người nhà và người coi kẻ
liệt cũng hoảng hốt; lại có người khi hấp hối thì kêu tên Chúa và Mẹ, nhẹ nhàng
ra đi trong bình an...
Gần chết
rồi mà chỉ nhớ có một chuyện đánh bạc, là bởi vì cả đời chỉ biết đánh bạc; chết
thật bình an là vì cuộc đời của họ chỉ biết phó thác cho Thiên Chúa làm việc
lành phúc đức...
Nhìn
giây phút cuối cùng của người hấp hối thì biết đời sống tâm linh của họ khi sống
ra sao, cho nên đừng nói rằng: đợi gần chết rồi mới sống tốt lành, đợi lúc hấp
hối thì ăn năn trở lại cũng không muộn...
Chỉ có
những người kiêu căng và ngu dốt mới nói như thế mà thôi. Thật tôi nghiệp cho họ
quá chừng chừng...
Lm. Giuse Maria Nhân Tài, csjb.
(Dịch từ tiếng Hoa và viết suy tư)
---------
http://www.vietcatholic.net
https://www.facebook.com/jmtaiby
http://www.nhantai.info
