Thứ Bảy, 6 tháng 6, 2026

Lễ Mình Máu Thánh Chúa Ki-Tô

 


CHÚA NHẬT

LỄ MÌNH VÀ MÁU THÁNH ĐỨC CHÚA KI-TÔ

Tin mừng : Ga 6, 51-58.
“Thịt tôi thật là của ăn, và máu tôi thật là của uống”.

Anh chị em thân mến,
Đức Chúa Giê-su đã nói: “Tôi là bánh hằng sống từ trời xuống. Ai ăn bánh này, sẽ được sống muôn đời. Và bánh tôi sẽ ban tặng, chính là thịt tôi đây, để cho thế gian được sống” (Ga 6, 51). Đây là một lời tuyên bố có tính cách “giao chiến” của Đức Chúa Giê-su với những người tự nhận mình là kẻ khôn ngoan và thông thái là các kinh sư và nhóm biệt phái, đây cũng là lời làm cho những người theo Ngài phải có quyết định dứt khoác: tiếp tục theo làm môn đệ Ngài, hoặc là rút lui để khỏi bị mang tiếng là làm môn đệ của một người “dở hơi” ?
Lời tuyên bố này, ngày hôm nay vẫn cứ còn gây tranh luận cho nhiều người, bởi vì không một ai chấp nhận được việc ăn thịt người là được sống đời đời, nhưng đó là sự thật của những người Ki-tô hữu, là một thực tại đã và đang xảy ra trên mặt đất này: ở đâu có Giáo Hội Công Giáo là ở đó có sự tham dự và lãnh nhận Mình và Máu của Đức Chúa Giê-su, và chính những người tham dự này đã ngày càng trở nên đổi mới mình hơn, biết yêu thương và phục vụ tha nhân hơn...
Bí tích Thánh Thể được Đức Chúa Giê-su thiết lập sau khi đã rửa chân cho các môn đệ của mình, đây không phải là một sự ngẫu nhiên, nhưng là một sự sắp xếp tế nhị của Ngài với ý nghĩa rất sâu xa: chỉ có những ai biết phục vụ tha nhân, hiệp nhất trong yêu thương, mới thật sự là những người xứng đáng tham dự và lãnh nhận Mình Máu Thánh của Ngài cách đầy đủ ý nghĩa của nó.
Mỗi ngày chúng ta đều được mời gọi đến tham dự tiệc Thánh Thể, và mỗi năm một lần, chúng ta long trọng mừng kính lễ Mình và Máu Thánh của Đức Chúa Giêsu, để nhắc nhở đến tính cao yêu thương cao vợi của Thiên Chúa dành cho nhân loại, và để chúng ta không ngừng cảm tạ hồng ân to lớn này, mà Đức Chúa Giê-su đã làm cho chúng ta đó là trao ban chính thân mình của Ngài làm lương thực nuôi sống linh hồn chúng ta
Anh chị em thân mến,
Có nhiều người đi rước lễ nhưng ít người đạt được ơn ích thần thiêng bởi trời, bởi vì họ rước lễ với tâm hồn không giống nhau:
- Có người thành tâm và yêu mến Đức Chúa Giê-su Thánh Thể khi rước lễ.
- Có người đi rước lễ cho vui kẻo bị người khác nói vô nói ra...
- Có người đi rước lễ là để cho mọi người biết là mình có đi dự thánh lễ.
- Có người rước lễ để giấu giếm tâm hồn bất an của mình.
- Có người đi rước lễ để khoe cái áo mới mua, cái đầu tóc mô đen của mình...
Còn chúng ta, chúng ta đi rước Đức Chúa Giê-su Thánh Thể với một tâm hồn nào: yêu mến hay thù ghét, kiêu căng hay khiêm tốn, phục vụ hay chỉ trích ?
Xin Thiên Chúa chúc lành cho chúng ta.

Lm. Giuse Maria Nhân Tài, csjb. ·
--------
http://www.vietcatholic.net
https://www.facebook.com/jmtaiby
http://www.nhantai.info

Thứ Sáu, 5 tháng 6, 2026

Mỗi Ngày Một Câu Chuyện

 


5.     THẦY GIÁO MÙ

Có người mời thầy giáo dạy chữ cho con, nói

-      “Hoàn cảnh gia đình thanh hàn, có chỗ nào thất lễ thì xin thầy bỏ qua”.

Thầy giáo nói:

-      “Không cần phải khách sáo, tôi thì sao cũng được”.

Hỏi:

-      “Mỗi ngày trà thô cơm nhạt, được chứ ?”

Đáp:

-      “Được”.

Hỏi:

-      “Mỗi ngày quét sân, mở cửa cổng, xin thầy làm giùm, được chứ ?”

Đáp:

-      “Được”.

Hỏi:

-      “Người nhà và con nít muốn mua một vài đồ dùng lặt vặt, cũng nhờ thầy giáo chạy mua giùm, được chứ ?”

Đáp:

-      “Được”.

Chủ nhà rất phấn khởi nói:

-      “Nếu như thế thì thật quá tốt”.

Thầy giáo nói:

-      “Tôi cũng có một câu cần phải nói, xin ngài đừng trách”.

Chủ nhân hỏi ông ta câu gì, thầy giáo đáp:

-      “Tôi thật xấu hổ, từ nhỏ không có học hành gì cả”.

Chủ nhân không tin, nói:

-      “Thầy quá khiêm tốn ạ”.

Thầy giáo nói:

-      “Không dám nói dối, tôi xác thực một chữ cái cũng không biết đọc”.

(Nhất Tiếu)

 

Suy tư 5:

  Thời nay có những gia sư (thầy dạy kèm ở nhà) là sinh viên, có những thanh niên chưa kiếm được việc làm chính thức, nên làm gia sư bất đắc dĩ để chờ cơ hội...

  Có những chủ nhân đối đãi tốt với gia sư, coi người thầy dạy kèm cho con mình là người thân trong nhà, và có những chủ nhân coi đồng tiền của mình lớn hơn nhân cách và trí tuệ của gia sư, cho nên có những lời nói khiếm nhã, những hành động bất lịch sự...

Có những gia sư khiêm tốn chỉ dạy những gì mình đã học, và không làm những gì mình không biết; có những gia sư ba hoa khoác lác, lại còn lợi dụng lòng tốt của gia đình học trò để làm những chuyện không chính đáng...

Bây giờ làm gia sư như thế nào, thì ngày mai làm thầy giáo chính thức sẽ như thế đấy.


Lm. Giuse Maria Nhân Tài, csjb. 

(Dịch từ tiếng Hoa và viết suy tư) 

Thứ Tư, 3 tháng 6, 2026

Mỗi Ngày Một Câu Chuyện

 


4.     CẤP TÍNH MÃN TÍNH

Trên đường đi, anh Giáp chậm chạp gặp anh Ất hấp tấp, hai bên gật đầu chào nhau và bắt tay đáp lễ.

Anh Giáp cúi đầu chào xong vừa ngẫng đầu lên nhìn thì không thấy anh Ất đâu cả.

Tình cờ quay đầu lại, thì nghe tiếng của anh Ất đang gọi mình phía sau lưng:

-      “Lão huynh vẫn còn ở đây à, tôi vừa mới đến đình Thập Lý tiễn khách xong, bây giờ mới quay trở lại !”

(Nhất Tiếu)

 

Suy tư 4

  Cấp tính là tính nhanh nhẹn, mãn tính là tính chậm chạp; quá nhanh quá chậm đều là bất cập, thường đem lại sự buồn phiền cho mình hoặc người khác và có khi làm hỏng đại sự của mình hoặc của người khác.

  Có người khi nghe chuyện ăn uống thì nhanh nhẹn đến sớm không cần ai nhắc, nhưng mỗi lần đi lễ là phải đợi vợ con thúc giục mới rề rề đi; có người nghe làm thủ tục để lãnh tiền trợ cấp già cả, thì mau mắn đọc báo này báo nọ để biết tin tức, nhưng quyển sách Thánh Kinh to chình ình ngay giữa nơi dễ thấy dễ cầm nhất trong nhà, thì chẳng bao giờ rờ đến mở ra mà đọc, cứ hẹn với bản thân từ từ rồi đọc lo gì; lại có những người khi nghe đóng góp làm việc thiện thì từ từ viện hết lý do này đến lý do khác, nhưng nghe thông báo đi lãnh trợ cấp thì phóng đi như bay...

  Có những việc nên cấp tính như làm việc thiện, đi đến với Đức Chúa Giê-su trong nhà thờ, phục vụ tha nhân; có những việc nên mãn tính như chậm nóng giận, chậm phê bình, chậm nói xấu nhau...

  Đức Chúa Giê-su sẽ rất vui khi chúng ta mau mắn đến với Ngài, và sẽ rất buồn khi chúng ta chậm chạp phục vụ tha nhân.


Lm. Giuse Maria Nhân Tài, csjb. 

(Dịch từ tiếng Hoa và viết suy tư) 

Thứ Ba, 2 tháng 6, 2026

Mỗi Ngày Một Câu Chuyện

 


3.     QUAN NHỎ NÓI LỚN

Tuần kiểm là võ quan cấp thấp nhất trong huyện.

Nhưng có một tuần kiểm khác tâng bốc với vợ rằng:

-          “Chức quan này của ta là cấp đặc biệt, có thể nói là ngang hàng với quan tuần phủ đại nhân của tỉnh”.

Một hôm, tuần phủ đi qua đường, vợ lặng lẽ đi theo sau lưng tuần kiểm để quan sát, thì thấy ông ta quỳ phục xuống đất để nghênh tiếp quan lớn, đến nỗi muốn nhúc nhích cũng không dám nhúc nhích. Trở về nhà vợ nổi cơn tam bành nói với chồng:

-          “Ông lừa tôi ?”

Tuần kiểm nói:

-          “Bà hiểu cái khỉ mốc gì! Quỳ xuống trên đất là một loại lễ nghi tôn kính người, giả như ta đi đến trong phủ của quan tuần phủ tỉnh, thì ông ta cũng sẽ quỳ xuống để nghênh tiếp ta vậy !”

(Nhất Tiếu)

 

Suy tư 3:

  Lễ nghi tiếp đón thì có nhiều cách:

-      Tiếp đón nguyên thủ các quốc gia thì trãi thảm đỏ từ trên máy bay cho đến phòng họp báo và có dàn nhạc tò ti tò te và bắn súng đại bác chào mừng.

-      Tiếp đón các vị nhỏ chức hơn thì có xe đưa đón, có văn nghệ giúp vui...

-      Tiếp đón các vị nhỏ hơn nữa thì một vài tràng pháo tay.v.v...

Trên thế gian này chưa có vị cấp trên nào quỳ phủ phục xuống đất để tiếp đón phục vụ cấp dưới thấp nhất của mình. Nhưng chỉ có một Đức Chúa Giê-su Ki-tô –Đấng cứu thế của  nhân loại, là vua trên các vua, chúa trên các chúa, mà lại cúi xuống rửa chân và phục vụ các đệ tử của mình (Ga 13, 1-15), đó là một lễ nghi tiếp đón và phục vụ của đầy khiên tốn, yêu thương và nhân lành của Đức Chúa Giê-su.

Vậy mà, có một vài người Ki-tô hữu tiếp đón Đức Chúa Giê-su cách lạnh nhạt và vô lễ: họ đi rước lễ với bộ áo quần của buổi dạ tiệc hở trước bày sau; họ đi rước lễ với thái độ không cung kính như đi lãnh cái bánh bít-quy...

Ai cũng chuẩn bị phòng khách đẹp để đón tiếp khách quý, nhưng hỏi có mấy người ý thức rằng mình đang chuẩn bị đón tiếp vị vua cả trời đất vào trong tâm hồn mình, để chuẩn bị cho tốt đẹp ? Nếu có người góp ý, thì họ nói rằng: "Anh biết cái mốc khỉ gì, Chúa đâu cần lễ nghi bên ngoài..."

Có bên trong mới bày ra bên ngoài chứ ! Ha ha ha...

Đúng là quan nhỏ nói lớn.

Lm. Giuse Maria Nhân Tài, csjb. 
(Dịch từ tiếng Hoa và viết suy tư) 


Thứ Hai, 1 tháng 6, 2026

Mỗi Ngày Một Câu Chuyện

 


2.     HIỂU LẦM NGÔN NGỮ

Có người ở miền nam đến miền bắc, vì ngôn ngữ không thông nên rất là khổ sở.

Có một quan hiếu liêm người miền nam ngồi xe, vì không cẩn thận nên làm rơi chiếc giày, bèn kêu người phu xe là người miền bắc lấy dùm:

-          “Chiếc giày, chiếc giày鞋子”.

Vì ông ta nói âm “xĩe zừ: 鞋子[1] thành âm “hải zừ: 孩子[2], phu xe phát cáu nói:

-          “Tôi tuổi lớn rồi, sao lại kêu là em bé ?”

Ông quan hiếu liêm bây giờ mới biết là ông ta hiểu lầm, bèn học cách nói của người miền bắc, nhưng khi nói chữ : xĩe xĩe” thì lại phát âm là “gia gia [3].

Người phu xe luôn miệng nói:

-          “Không dám, không dám !”

(Nhất Tiếu)

 

Suy tư 2:

Có người chửi nhau vì không hiểu tiếng của nhau, có người chửi nhau vì muốn học tiếng địa phương mà phát âm không chuẩn, lại có người nổi quạu lên vì mình cũng là người Việt mà nghe tiếng Việt lại không hiểu là gì, bởi vì người ta nói giọng...Hà Tĩnh !

Có một vài người Ki-tô hữu bực bội không hiểu cha sở hôm nay giảng gì, vì ngài dùng những danh từ chuyên môn thần học bằng tiếng nước ngoài; có những người Ki-tô hữu đi lễ mà lo ra, vì hôm nay cha giảng toàn chuyện xin lễ phải đúng giá quy định, mà không đúng như ý nghĩa của bài Phúc Âm.

Con người ta có thể hiểu lầm nhau vì giọng nói địa phương, nhưng người Ki-tô hữu thì không thể nào nói mình hiểu lầm hoặc giảng lầm Lời Chúa được, chỉ có những người kiêu ngạo và cố chấp mới nói hiểu lầm lời Đức Chúa Giêsu mà thôi. Tại sao vậy ?

Thưa, bởi vì trong tâm hồn họ một chỗ cho Chúa chen chân vào cũng không có...

Lm. Giuse Maria Nhân Tài, csjb. 
(Dịch từ tiếng Hoa và viết suy tư) 

[1] 鞋子là đôi giày.

[2] 孩子 là em bé.

[3] 爺爺 phát âm là “ye ye”, nghĩa là ông nội.

Chủ Nhật, 31 tháng 5, 2026

Mỗi Ngày Một Câu Chuyện (tập 17)

 


1.     ÂM NHẠC GIÚP YẾN TIỆC

Có một người thường ngày thích nói chuyện đùa.

Có một lần, bạn bè xúi giục anh ta làm tiệc đãi khách, anh ta bèn phát thiếp mời: “Âm bát (chén bát) tụ họp”, mọi người đều nghĩ rằng nhứt định anh ta có mời âm nhạc đến giúp vui.

Khi khách khứa ngồi vào bàn tiệc, thì chỉ thấy hai dĩa bí đao to và một bát canh xanh mà thôi, khách khứa rất kinh ngạc, cầm đũa gắp ăn không chừa một chút gì, sau đó cũng lại bưng lên bí đao và canh xanh.

Ăn xong, mọi người hỏi:

-          “Tiệc hôm nay, chén bát đều có nhưng âm nhạc đâu không thấy ?”

Chủ nhân cười nói:

-          “Các vị không nghe thấy sao ?”

Bèn chỉ chỉ chén bát và nói tiếp:

-          “Tung tung thàng, tung tung thàng冬冬湯[1].

(Nhất Tiếu)

 

Suy tư 1:

  Với người có óc khôi hài thì chén bát cũng có thể trở thành âm nhạc, bởi vì họ luôn nhìn thấy khía cạnh tích cực trong mọi việc.

  Thánh Phao-lô dạy chúng ta rằng: “Vui lên anh em, hãy vui lên trong Chúa”.

Nhưng có những người Ki-tô hữu hay nhăn nhó khi gặp chuyện mình không ưng ý, bởi vì họ không có óc khôi hài; có một vài người được coi là đạo đức thánh thiện, nhưng lại hay cau có khi người khác đọc kinh không đúng, bởi vì trong tâm họ không có niềm vui thông cảm; lại có những người thường hay bi lụy sầu khổ vì chuyện không đâu, họ không có tâm tình “vui lên” như lời của thánh Phao-lô khuyên bảo.

  Người có Đức Chúa Ki-tô trong lòng thì toát ra bên ngoài bằng nụ cười đơn sơ, bằng việc làm tích cực, bằng lời nói dí dỏm vui tươi, bằng hành động đứng đắn.

  Bởi vì không một người Ki-tô hữu nào nói Đức Chúa Giê-su là nỗi buồn của tôi cả.

Lm. Giuse Maria Nhân Tài, csjb. 
(Dịch từ tiếng Hoa và viết suy tư) 

[1] “Tung tung thang咚咚湯” là âm thanh tiếng trống của tiếng Hoa, cũng có nghĩa là canh bí đao.