Thứ Ba, 14 tháng 5, 2024

Mỗi Ngày Một Câu Chuyện

 


84.    TIẾNG VỌNG CÁCH VÁCH

La Thừa Tự khi còn ở Châu Tây, mỗi đêm đều nghe tiếng âm thanh va chạm của nhà hàng xóm kế bên không dứt cho đến trời sáng thì thôi.

La Thừa Tự hiếu kỳ muốn biến rõ là như thế nào, bèn đục một lỗ nhỏ nơi bức vách để quan sát, té ra là người hàng xóm vì trời quá lạnh nên hai hàm răng đánh nhau cầm cập !

(Cổ kim tiếu sử)

 

Suy tư 84 :

Ở những thành phố và những nơi phố thị người hàng xóm thường dửng dưng với nhau, bởi vì ai cũng sống cho mình, cửa nhà đóng kín mít cả ngày và có khi “chơi” cả một con chó Phú Quốc ngồi ngay trước cổng canh nhà, cho nên tuy nhà sát vách mà không biết đến nhau...

Con người ta vì nhiễm thói ích kỷ của tội nguyên tổ nên luôn trở thành kẻ xa lạ của nhau, thậm chí xa lạ ngay cả trong gia đình của mình.

Con người thời nay chỉ trong nháy mắt là biết được chuyện đang xảy ra trên thế giới, nhưng chuyện xảy ra ngay bên cạnh nhà của mình thì lại không biết, bởi vì con mắt xác thịt thì thích nhìn đến những chuyện trên mây trên gió, tức là thích nhìn những sự việc mà mình chỉ cảm nghiệm qua màn hình, còn con mắt tâm hồn có thể nhìn thâu qua bức tường ích kỷ, ghét ghen, thù hận thì lại bị bịt kín bởi thù hận, ghét ghen và ích kỷ kiêu căng, cho nên không nghe không thấy những mảnh đời tội nghiệp của nhà nghèo bên cạnh nhà mình để giúp đỡ và ủi an...

Người Ki-tô hữu được Đức Chúa Giê-su cứu chuộc, Đức Chúa Thánh Thần thánh hóa nên tai mắt tâm hồn của họ rất nhạy bén trước những đau khổ của tha nhân, nhất là người hàng xóm bất hạnh bên cạnh nhà mình.

Thứ tự truyền giáo là như thế này: trước tiên là trong gia đình, thứ đến là hàng xóm, tiếp đến là ngoài đường và cứ thế mà lan rộng ra đến với mọi người...


Lm. Giuse Maria Nhân Tài, csjb. 

(Dịch từ tiếng Hoa và viết suy tư)