Thứ Bảy, 1 tháng 8, 2026

Chúa nhật 18 thường niên

 


CHÚA NHẬT 18 THƯỜNG NIÊN


Tin mừng : Mt 14, 13-21
“Ai nấy đều ăn no nê”.

Anh chị em thân mến,
Đức Đức Chúa Giê-su nói với các môn đệ: “Họ không cần phải đi đâu cả, chính anh em hãy cho họ ăn”, đây là một lệnh truyền của Đức Chúa Giê-su cho các môn đệ của Ngài, bởi vì Ngài biết rằng các môn đệ không có gì cả, ngay cả năm cái bánh và hai con cá cũng chỉ là đủ cho một hai người ăn mà thôi, thế nhưng Ngài vẫn cứ ra lệnh cho các môn đệ làm theo lời Ngài, tức là lãnh đạo dân chúng chia họ thành nhiều nhóm và ngồi với nhau, cùng ăn bánh và cá do Ngài thực hiện kỳ tích bánh hóa nhiều.
Thực ra không phải các môn đệ cho dân chúng ăn no nê, nhưng là chính Đức Chúa Giê-su, chính Ngài biết những nhu cầu của những người đã từ bỏ tất cả để theo Ngài và nghe lời giảng dạy của Ngài, nên đã thưởng cho họ và không để họ bụng đói trở về. Đức Chúa Giê-su đã thực hiện kỳ tích làm cho năm cái bánh và hai con cá trở nên nhiều để cho hơn năm ngàn người ăn, nhưng Ngài quy việc làm này cho các môn đệ của Ngài: chính anh em hãy cho họ ăn, để các tông đồ nhận thức rằng, chính họ phải có trách nhiệm không những về phần linh hồn mà cả phần xác đối với những người đi theo Đức Chúa Giê-su , tức là những người Ki-tô hữu trên khắp hoàn cầu.
Ngày nay, Đức Chúa Giê-su cũng nói với chúng ta –những người Ki-tô hữu- rằng: “Họ không cần phải đi đâu cả, chính anh em hãy cho họ ăn”, khi nói như thế thì Ngài đều biết rõ chúng ta không có gì cả để cho họ cả, nhưng Ngài muốn mỗi người môn đệ của Ngài phải có sự quan tâm đến người khác ở chung quanh mình, rồi mọi việc Ngài sẽ lo cho:
- Có những vị chủ chăn dù công việc mục vụ ngập đầu ngập cổ, đã đi khắp nơi xin lòng bố thí của các con cái phương xa giàu có, để làm một cái gì đó ấm lòng các linh mục già nua đã cống hiến đời mình cho Giáo Hội và cho các linh hồn, tấm lòng bao dung, yêu mến, khiêm tốn của các ngài chắc chắn sẽ được Thiên Chúa trả công xứng đáng.
- Có những vị chủ chăn đau lòng trước những cảnh nghèo khó của giáo dân, nên đã gõ cửa nơi những nhà hảo tâm để xin họ trãi rộng lòng bác ái, giúp đỡ những giáo dân nghèo khó cùng cực, Đức Chúa Giê-su cũng sẽ làm cho có rất nhiều người sẵn sàng mở rộng con tim của mình để giúp họ.

Và trong xã hội ngày nay có rất nhiều người Ki-tô hữu cũng đã thực hiện lời Đức Chúa Giê-su dạy, họ đã rộng tay giúp đỡ người nghèo cách hào phóng, họ đã cộng tác với Ngài cho người khác ăn, vì họ nghĩ rằng, Thiên Chúa ban cho họ có tiền bạc của cải vật chất, là để thay mặt Ngài giúp đỡ những anh em chị em cần giúp đỡ.
Anh chị em thân mến,
Lệnh truyền của Đức Chúa Giê-su : “Anh em hãy cho họ ăn” vẫn văng vẳng bên tai chúng ta, khi mắt chúng ta nhìn thấy những cảnh tội nghiệp của những người chung quanh mình, Đức Chúa Giê-su biết rất rõ chúng ta không có gì để cho anh chị em ăn, nhưng Ngài vẫn cứ muốn chúng ta có tâm hồn hào hiệp, quảng đại, bác ái với tha nhân.
Cứ cho đi, cứ làm như Đức Chúa Giê-su mong muốn, chúng ta sẽ thấy mình rất giàu có: giàu có tình thương; cứ làm đi như lời của Đức Chúa Giê-su truyền, rồi Ngài sẽ làm thay cho chúng ta khi chúng ta vươn cánh tay yêu thương ra tới anh chị em chung quanh mình...
Xin Thiên Chúa chúc lành cho chúng ta.

Lm. Giuse Maria Nhân Tài, csjb.
---------
http://www.vietcatholic.net
https://www.facebook.com/jmtaiby
http://www.nhantai.info

Thứ Sáu, 31 tháng 7, 2026

Mỗi Ngày Một Câu Chuyện

 


53.     CÒN SAY CHÚT XÍU

Có một thầy giáo đi dạy tư, học trò hỏi:

-      “Đại học chi đạo” là gì ?”

Thầy giáo làm bộ như người say rượu trách mắng học trò:

-      “Mày cứ đợi khi ta say rồi mới hỏi”.

Sau khi tan học, thầy giáo đem chuyện ấy về nói với vợ, vợ cười nói:

-      “Đại học” là tên quyển sách, “chi đạo” là đạo lý ở trong sách”.

Ngày thứ hai ông ta nói với học sinh:

-      “Mày đúng là bất trí, ta say thì lại đến hỏi, hôm nay ta tỉnh rượu vẫn không lại hỏi, tại sao ? Hôm qua mày hỏi gì ?”

Học sinh đáp:

-      ”Đại học chi đạo”

Thầy chỉ nói ra những lời của vợ.

Học sinh lại hỏi:

-      “Tại minh minh đức” nghĩa là gì ?”

Thầy giáo vội vàng vỗ vỗ trán nói:

-      “Từ từ, ta vẫn còn say chút xíu, đầu óc không rõ ràng lắm”.

                         (Tiếu lâm quảng ký)

 

Suy tư 53:

  Có nhiều người tức tối với người khác nhưng nói không được, thế là mượn rượu say say tỉnh tỉnh để nói, để chửi người khác; có người muốn quên đi cái hiện tại đau khổ của mình, thế là đi uống rượu, say say tỉnh tỉnh quên mất hiện tại và quên mất mình là ai.

  Có một vài người Ki-tô hữu h nghe ai nhắc đến chuyện đạo đức lễ lạt nhà thờ thi say say tỉnh tỉnh, làm như mình từ cung trăng rơi xuống, hết làm bộ tặc lưỡi: ủa hôm nay là chúa nhật à; ủa, hôm nay nhà thờ có tĩnh tâm à; ủa, cha sở có dặn như thế sao.v.v… và ủa rồi đến ủa, họ làm như mình đang say và tiếc rẻ vì không được đi tham dự thánh lễ, nhưng thực ra họ đều biết rất rõ ngày chúa nhật.

Say tỉnh là trạng thái của người nghiện rượu, làm bộ tặc lưỡi tiếc rẻ “ủa, ủa…” là biến thái của người đang đi xa dần chính đạo, say say tỉnh tỉnh như con thuyền tròng trành trong biển cả cuộc đời xa dần hải đăng của mình là Đức Chúa Giê-su Ki-tô.

Thật tội nghiệp cho họ !


Lm. Giuse Maria Nhân Tài, csjb. 

(Dịch từ tiếng Hoa và viết suy tư) 

Thứ Năm, 30 tháng 7, 2026

Mỗi Ngày Một Câu Chuyện

 


52.     SAU KHI TẾ ĐINH

Con của giáo quan và con của huyện thừa[1] đánh nhau.

Con của giáo quan nhiều lần bị đánh bại, về nhà khóc, bà mẹ hỏi:

-      “Họ ngày ngày ăn thịt cá, cho nên tráng kiện nên đánh mạnh. Nhà mình ngày nào cũng ăn đậu hủ đương nhiên phải yếu hơn, làm sao đánh thắng được họ”.

Giáo quan chêm vào:

-      “Con trai, đừng vội, đợi tế đinh[2] xong, rồi tìm nó đánh báo thù cũng không muộn”.

(Tiếu lâm quảng ký)

 

Suy tư 52:

  Con của giáo quan (quan huấn luyện) thì chắc chắn võ giỏi hơn con của quan huyện, nhưng vì gia đình của giáo quan nghèo nên con trai không đủ khỏe mạnh để thắng con nhà giàu.

  Có những người Ki-tô hữu đạo gốc mặc dù họ rất giàu về vật chất, nhưng đời sống đạo đức của họ thì không hơn những người mới theo đạo, bởi vì họ quá nghèo về giáo lý, quá nghèo về cầu nguyện, quá nghèo về Lời Chúa, cho nên trong cuộc sống họ luôn là đối tượng cho người khác chỉ trích và coi thường Giáo Hội, coi thường đạo của mình…

  Giáo quan khuyên con trai đợi qua “ngày đinh” rồi đánh phục thù, vì “ngày đinh” ăn cơm nhất định phải có thịt cá.

Cũng vậy, những người Ki-tô hữu đạo gốc nhưng nghèo lòng đạo đức cũng tự nhủ mình rằng: đợi đến già thì siêng năng đi nhà thờ tu tâm dưỡng tánh cũng không muộn, đợi gần chết rồi đi xưng tội cũng chưa muộn, đợi hấp hối thì xin linh mục Xức Dầu cũng được, và đợi và đợi….

Cứ đợi đi rồi sẽ thấy…hỏa ngục !

Lm. Giuse Maria Nhân Tài, csjb. 
(Dịch từ tiếng Hoa và viết suy tư) 

[1] Quan phụ cho quan huyện quản trị về dân chính.

[2] Thời xưa, mỗi năm đến giữa xuân và đinh nhật thượng tuần mùa thu, dùng thịt cá để tế Khổng tử, nên gọi là “đinh tế” hay là “tế đinh”.

Thứ Tư, 29 tháng 7, 2026

Mỗi Ngày Một Câu Chuyện

 


51.     GỌI LẠI NHƯ THẾ

Có một thương nhân lần đầu tiên đi bái kiến quan huyện, quan huyện nghĩ rằng ông ta đã lớn tuổi, bèn tôn trọng kêu là “lão tiên”.

Thương nhân bực bội mà về, con trai vội vàng hỏi lý do, thương nhân nói:

-      “Tên cẩu quan đó quá bắt nạt ta quá, đáng lẽ nó phải kêu ta bằng lão tiên sinh mới đúng, ai ngờ nó nói lửng, nói cái gì là “lão tiên”, rõ ràng là câu nói khinh dể, cho nên ta cũng không khách sáo gọi nó lại như thế”.

Con trai hỏi gọi lại bằng gì, thương nhân nó:

-      “Đáng lẽ nên gọi nó là “lão phụ mẫu”[1], nhưng ta bỏ chữ sau, chỉ kêu nó hai chữ “lão phụ” !

(Tiếu lâm quảng ký)

 

Suy tư 51:

  Trong cuộc sống, cách xưng hô cũng đóng một vai trò quan trọng nhất là trong giao tiếp, và nhất là đối với những người lớn tuổi.

  Càng có chức vụ cao thì cách xưng hô càng khiêm tốn, càng trở thành người quan trọng thì cách xưng hô nói năng càng cẩn trọng, đó chính là những người có nhân có trí và có tâm.

  Có nhiều giáo dân buồn phiền vì có những linh mục trẻ măng đáng tuổi con cháu của họ, nhưng cách xưng hô của các ngài đối với họ không được tôn trọng cho lắm, và dễ gây hiểu lầm cho những người không cùng tôn giáo. Giáo dân xưng hô cha-con với linh mục thì quyền của họ, nhưng linh mục –nhất là các linh mục trẻ- thì không thể xưng cha-con với họ được, bởi vì –xét cho cùng- khi một linh mc trẻ xưng hô cha-con với một giáo dân đáng là ông nội bà nội của mình, thì đúng là phản cảm, đúng là làm quan chứ không phải là linh mục.

Khi cử hành thánh lễ và các bí tích thì rõ ràng nhất, hữu hình nhất là các linh mục đang đại diện Đức Chúa Giê-su để cử hành, cho nên xưng hô cha-con con-cha với ngài là chuyện đương nhiên, nhưng trong cuộc sống đời thường các linh mục nên chú ý cách xưng hô với mọi người, nhất là với giáo dân của mình để khỏi phải mang tiếng “lạm dụng” cha-con con-cha…

  Cách xưng hô quan trọng và tế nhị, có thể nói lên được tính cách của một con người.

Lm. Giuse Maria Nhân Tài, csjb. 
(Dịch từ tiếng Hoa và viết suy tư) 

[1] Thời xưa gọi quan huyện là quan phụ mẫu.

Thứ Ba, 28 tháng 7, 2026

Mỗi Ngày Một Câu Chuyện

 


50.     CÀNG CÓ LÝ

Có một quan lại rất tham lam, lần nọ giải quyết một vụ án, bên nguyên cáo hối lộ cho ông năm mươi lượng bạc, bên bị cáo biết được nên tăng gấp đôi tiền hối lộ.

Lúc thăng đường, quan lại chẳng hỏi trắng đen ra sao, liền hạ lệnh cho sai dịch đánh nguyên cáo, nguyên cáo bèn đưa ra năm ngón ra hiệu nói:

-      “Tiểu nhân là người có lý”.

Quan sai cũng đưa bàn tay ra hiệu nói:

-      “Nô tài, mày có lý sao ?”

Rồi lật bàn tay lại nói:

-      “Nó càng có lý hơn mày nhiều !”

                           (Tiếu lâm quảng ký)

 

Suy tư 50:

  Tiền bạc có thể làm cho con người sung sướng và cũng làm cho con người đau khổ; nó có thể nâng người có tiền lên hàng vua chúa, và hạ họ xuống tận bùn đen cùng cực của xã hội; nó có thể làm cán cân công lý nghiêng lệch về phía tội ác, và bôi mặt đen của tội phạm thành vô tội trắng án; nó cũng làm cho cái vô lý thành có lý, nên gọi là lý của kẻ có tiền của.

  Tiền bạc là như thế, và con người ta ai ai cũng kiếm tiền, ai ai cũng muốn mình sở hữu một gia tài, cho nên có người trộm cắp để có tiền, có người hối lộ để kiếm tiền, có người tham nhũng để kiếm tiền, có người buôn lậu để kiếm tiền và có người bóc lột anh em đồng loại nghèo khó để kiếm tiền...

Đức Chúa Giê-su đã cảnh cáo chúng ta: “Con lạc đà chui qua lỗ kim còn dễ hơn người giàu vào Nước Trời” (Mt 19-24).

Khiếp thật, vậy thì ai được lên thiên đàng (Mt 19, 25b) khi mà con người ta ai ai cũng làm việc đề kiếm tiền ? Thưa, chỉ có những ai biết dùng tiền của như là phương tiện theo ý muốn của Thiên Chúa để cứu linh hồn mình và tha nhân...


Lm. Giuse Maria Nhân Tài, csjb. 

(Dịch từ tiếng Hoa và viết suy tư) 

Thứ Hai, 27 tháng 7, 2026

Mỗi Ngày Một Câu Chuyện

 


49.     NGỖNG BIẾN THÀNH VỊT

Có một người đi mua ngỗng, bởi vì mắc đi đại tiện nên bỏ con ngỗng trên đất để đi cầu.

Người qua đường thấy vậy thì lấy con vịt nhỏ đổi con ngỗng lớn và đi, người mua ngỗng từ trong nhà xí đi ra nhìn thấy con vịt thì kinh ngạc kêu lên:

-      “Kỳ thật, mới chút xíu mà con ngỗng này đói hay sao mà đến nỗi thành gầy đen như thế này chứ ?”

                        (Tiếu lâm quảng ký)

 

Suy tư 49:

  Người mua ngỗng kinh ngạc cũng phải, vì không ai ngờ chỉ mới mấy phút mà con ngỗng thành con vịt nhỏ xíu, đúng là tên trộm nhanh tay lẹ mắt.

  Có những người được mọi người cho là đạo đức thánh thiện, nhưng “đùng” một cái không thấy đi lễ đi lạt gì cả, hỏi ra mới biết là hôn phối bị rối; lại có những người siêng năng đọc kinh lần hạt, nhưng một thời gian sau thì thấy rượu chè be bét, bỏ bê bổn phận trong gia đình và bổn phận làm người Ki-tô hữu…

  Ma quỷ là ông tổ của kẻ trộm, cho nên nó có cách cướp mất linh hồn của chúng ta trong nháy mắt, nếu chúng ta không biết đề phòng; nó có thể làm cho chúng ta chán ghét việc đi xưng tội, chán ghét việc đi dự lễ ngày chúa nhật, chán ghét làm việc bác ái, và như thế nó từ từ cướp mất linh hồn chúng ta, khi chúng ta vẫn còn sống ở thế gian này.

  Đừng đem linh hồn mình bỏ khơi khơi ngoài đường để đi tìm thú vui thế gian, bởi “vì ma quỷ, thù địch của anh em, như sư tử gầm thét, rảo quanh tìm mồi cắn xé”(1Pr 5, 8).

Hãy coi chừng, cẩn thận mà đề phòng…


Lm. Giuse Maria Nhân Tài, csjb. 

(Dịch từ tiếng Hoa và viết suy tư) 

Chủ Nhật, 26 tháng 7, 2026

Mỗi Ngày Một Câu Chuyện

 


48.     BÁNH “NGÀY” TRUNG THU

Có ông chủ tiệm ăn, trên bảng hiệu của tiệm đáng lẽ phải viết là “bánh trung thu”[1], nhưng viết sai là “bánh ngày trung thu”[2].

Một khách hàng nói với ông:

-      “Chữ nguyệtcủa bánh trung thu ông viết thành chữ “bạch”.

Ông chủ tiệm rất trịnh trọng nói:

-      “Làm gì có chữ bạch, trên đầu chữ “bạch” còn có một phẩy à ?”

(Tiếu lâm quảng ký)

 

Suy tư 48:

  Bảng hiệu là cái mặt của cửa tiệm và cũng là cái bụng của cửa tiệm, nhìn cái bảng hiệu thì ai cũng biết cái tiệm đó mua bán những gì, cho nên không ai lơ là cẩu thả trong việc viết tên cho bảng hiệu của tiệm mình, ngoại trừ những tên ma giáo treo đầu dê bán thịt chó mà thôi.

Có một vài người mang danh là Ki-tô hữu nhưng không tham dự thánh lễ, không lãnh nhận các bí tích, cuộc sống thì bê tha hình như chối đạo công khai, nhưng họ đi đến đâu là vỗ ngực xưng mình là người Ki-tô hữu, và có khi sợ người khác không tin lời mình nói, nên họ cũng biểu diễn làm Dấu Thánh Giá, đọc vài kinh Lạy Cha hoặc kinh Kính Mừng để người khác tin...

Họ treo đầu dê bán thịt chó, vì họ là người Ki-tô hữu nhưng không sống như người Ki-tô hữu; họ vẽ bảng hiệu sai nhiều lỗi vì đời sống của họ đi ngược lại với lời dạy của Chúa Giê-su và Giáo Hội của Ngài, cho nên dù họ đọc thuộc nhiều kinh, biết làm Dấu Thánh Giá thì người ta cũng không tin họ là người Ki-tô hữu chân chính.

Có thể lừa dối che mắt được con người, nhưng không thể nào lừa dối và che mắt Thiên Chúa.

Lm. Giuse Maria Nhân Tài, csjb. 
(Dịch từ tiếng Hoa và viết suy tư) 

[1] 中秋月餅 là bánh trung thu.

[2] Viết sai là 中秋日餅.