Thứ Bảy, 27 tháng 6, 2026

Chúa nhật 13 thường niên

 


CHÚA NHẬT 13 THƯỜNG NIÊN


Tin mừng : Mt 10, 37-42
“Ai không vác thập giá, thì không xứng với Thầy. Ai đón tiếp anh em là đón tiếp Thầy”.

Anh chị em thân mến,
“Bông sen trong hồ rất hâm mộ chim biết ca hát, bươm bướm biết bay, còn mình thì cả ngày bị giam cầm trong hồ nước, lâu ngày không tránh khỏi oán than.
Chúa Tạo Vật thấy vậy, lập tức nói:
-
“Bé con, giam cầm con thật ra không phải là hồ nước, mà là cái tâm của con đó”. (1)(1)

Điều kiện tối thiểu để làm môn đệ của Đức Chúa Giê-su là từ bỏ mình và vác thập giá của mình để theo Ngài, đó là điều kiện tiên quyết và là một cái ách nhẹ nhàng cho những ai biết phó mình cho Thiên Chúa, và là cái ách nặng nề cho những ai thích hưởng thụ, mà coi thập giá như là sợi dây thòng lọng trói buộc tự do của mình.
Không từ bỏ mình là tự giam cầm tự do của mình, bởi vì trong cuộc sống của chúng ta có rất nhiều việc phải lo toan và nhiều điều toan tính :
- Có người tính toán chuyện học hành tương lai để được chỉ huy người khác, nên cứ loay hoay tính toán mà quên mất bổn phận phải chu toàn của mình: họ bị giam cầm trong cái bằng cấp địa vị mà họ chưa bao giờ nhìn thấy.
- Có người cứ tưởng mình là Thiên Chúa nên đoán xét tương lai của cộng đoàn là mù mờ không tương lai, nên họ loay hoay tìm cách thoát ly cộng đoàn: họ bị giam cầm trong cái hưởng thụ vô hình, để rồi cộng đoàn chưa đen tối mà họ thì đã tối đen trong hiện tại và cả tương lai.
- Có người thỏa mãn với tài năng của mình, có người tự đắc với thành công của cá nhân, có người bất mãn với cuộc sống hiện tại, có người chán chường vì nhân tình thế thái.v.v...đó chính là những khối đá hoa cương giam hãm tâm hồn của họ trong những cám dỗ của vật chất...
Không từ bỏ những sợi mắc xích trói buộc tâm hồn ấy, thì chúng ta vẫn cứ bị giam cầm trong những loay hoay tính toán, để rồi tâm hồn không được tự do bay bổng lên với Thiên Chúa trong bổn phận hằng ngày, và như thế thập giá chỉ là những chán chường, lo âu, bất an mà thôi.
Thập giá là nguyên nhân của tự do và dâng hiến, bởi vì không một hy sinh nào mà không trở thành của lễ dâng hiến cách tự do lên Thiên Chúa, vì ngài là Đấng đã ban sự tự do cho con người.
Bổn phận và trách nhiệm dù muốn dù không thì chúng ta cũng phải chu toàn, do đó mà có nhiều tiêu cực phát sinh trong khi thi hành bổn phận; nhưng bổn phận sẽ là sự tự do dâng hiến nếu chúng ta coi đó chính là thập giá mà Thiên Chúa đã gởi đến cho mình. Khi đã dâng hiến phụng sự Thiên Chúa với tất cả tự do, thì chính tự do này đã giải thoát chúng ta khỏi giam cầm bởi những lo toan tính toán trong bổn phận của mình, đó cũng là lời mời gọi của Đức Đức Chúa Giê-su : hãy “vác thập giá của mình” mà theo Ngài.
Anh chị em thân mến,
Vác thập giá mà không từ bỏ sân si, thì thập giá trở nên tảng đá nặng nề đè trên cuộc sống của chúng ta. Vác thập giá mà không có tâm tình tự nguyện, thì thập giá là những vòng xích trói buộc tâm hồn mình. Vác thập giá mà vẫn cứ nhìn người này để phê bình, ngó người kia để đoán xét, thì thập giá sẽ như nhà tù giam hãm tâm hồn vốn thanh thoát hướng thiện của chúng ta...
Xin Thiên Chúa chúc lành cho chúng ta.

(1) Trích trong “Chuyện ngụ ngôn cho thời hiện nay” bản dịch Việt ngữ của Lm. Giuse Maria Nhân Tài, csjb.

Lm. Giuse Maria Nhân Tài, csjb.
----------
http://www.vietcatholic.net
https://www.facebook.com/jmtaiby
http://www.nhantai.info

Thứ Sáu, 26 tháng 6, 2026

Mỗi Ngày Một Câu Chuyện

 


24.     HUYỆN LỆNH NỔI NÓNG

Khi Quy Hữu Quang ở Côn Sơn đảm nhậm huyện quan huyện Ngô Hưng, mỗi khi thăng đường làm việc thì người ở văn thư, thuộc hạ, từng đoàn đứng vây quanh công án, tựa hồ như không muốn ông ta an vị được.

Ông ta rất giận dữ bèn lấy bút son chấm đầy mực đỏ nói với mọi người:

-  “Tại sao các người không lui ra mau, ta rảy đây này !”

                                                                                                                 (Ký Viên Ký Sở Ký)

 

Suy tư 24:

  Có những người khi giận thì la hét nạt nộ om sòm, có người khi giận thì chứi bới loạn lên, có người khi giận dữ thì xách dao rượt đuổi đòi chém, lại có người khi giận lên thì mặt đỏ tay run.v.v...

  Khi nóng giận thì tâm hồn của con người ta biến thành hỏa ngục, chỉ thấy những khuyết điểm của anh chị em, và không nhìn thấy tình cảm của người khác đã dành cho mình.

  Ai cũng có tính khí nóng giận, nhưng người Ki-tô hữu biết dùng Lời Chúa và các bí tích để thánh hóa cơn nóng giận của mình thành việc phục vụ tha nhân cách tích cực hơn.


Lm. Giuse Maria Nhân Tài, csjb. 

(Dịch từ tiếng Hoa và viết suy tư) 

Thứ Năm, 25 tháng 6, 2026

Mỗi Ngày Một Câu Chuyện

 


23.     XƠ BÔNG CHỊU ĐẠN

Giữa năm Thành Hóa triều đại nhà Minh, đại thần Lưu Cát thường bợ đỡ nịnh nọt người phát ngôn ca vin kim sát để khỏi bị vạch tội.

Về sau, người hầu là Trương Thăng đọc mười sáu tội trạng của Lưu Cát, kết quả Trương Thăng lại bị ngự sứ Ngụy Chương kết tội đến giáng chức, hồi ấy người ta cho rằng Lưu Cát chịu được “đạn”, nên gọi là “Lưu xơ bông”.

                       (Ký Viên Ký Sở Ký)

 

Suy tư 23:

  Thời nay, có một thứ áo chống đạn chắc chắn hơn áo giáp và xe bọc thép, đó là “áo đô la” và “xe quyền thế”, bởi vì những ông quan tham đều dùng “áo đô la” này để tránh đạn pháp luật và lưỡi dao công lý, họ ngồi trên “xe quyền thế” chạy nhỡn nhơ trước những bất công và tiếp tay cho những thế lực ngầm làm hại dân lành...

  Trong đời sống tâm linh của người Ki-tô hữu cũng như thế, giữa sóng gió cuộc đời, giữa bóng đêm tội lỗi và những cám dỗ như những mũi tên độc, những viên đạn rình mò giết chết linh hồn họ, thì áo giáp chắc chắn vững bền nhất để chống lại ma quỷ chính là việc cầu nguyện liên lĩ, năng rước Thánh Thể và năng đến tòa cáo giải.

  Ai không trang bị cho mình “siêu áo giáp” ấy, thì không thể chống đỡ được những mũi tên độc hưởng thụ, những viên đạn dục vọng độc hại của thế gian và ma quỷ.


Lm. Giuse Maria Nhân Tài, csjb. 

(Dịch từ tiếng Hoa và viết suy tư) 

Thứ Tư, 24 tháng 6, 2026

Mỗi Ngày Một Câu Chuyện

 


22.     MAY CÁI ÁO KỲ DIỆU

Giữa năm Gia Tĩnh triều đại nhà Minh, ở Bắc Kinh có một người thợ may xa gần đều biết tiếng, bởi vì ông ta may quần áo thì dài ngắn rộng hẹp đều không vừa với thân hình.

Có một ngự sứ kêu ông ta may áo quần cho viên lịnh, thợ may bèn quỳ xuống hỏi ngự sứ về thâm niên công vụ ở quan phủ, ngự sứ nói:

-      “May áo quần thì hỏi chuyện đó làm gì ?”

Thợ may trả lời:

-      “Mới bắt đầu nhậm chức vụ quan trọng thì ý khí lên cao, thân thể thì nhẹ nhàng ngưởng thượng thì áo phải trước dài sau ngắn; qua một thời gian sau, ý khí từ từ ổn định, thì áo trước sau giống nhau; đợi đến khi nhậm chức thâm niên lại chuyển ngành và lên chức, thì trong tâm họ nhún nhường tự thủ, điệu bộ khi đến quan phủ thì khẽ khàng, nên áo phải trước ngắn sau dài. Do đó, nếu không biết thâm niên làm quan, thì áo quần may sẽ không vừa thân”.

(Ký Viên Ký Sở Ký)

 

Suy tư 22:

  Có những người khi mới nhậm chức thì hăng say làm việc, có khi thái quá làm các cộng sự viên bỡ ngỡ, có khi đưa đến phản tác dụng.

  Có một vài linh mục khi mới chịu chức nhiệt tình quá đổi, nhiệt tình trong mọi công việc quên mất những bài học khiêm tốn và điềm đạm đã học trong chủng viện, nhưng một hai năm sau thì lửa nhiệt tình tắt lụi; có một vài linh mục trẻ mới chịu chức “chăm chú” đọc kinh đến nỗi khi có bà lão giáo dân đến gặp cha, thì ngài bắt bà phải ngồi đợi cả tiếng đồng hồ, nhưng thói quen đọc kinh này của ngài chỉ một hai năm sau thì không còn nữa...

  Có một thời “động” thì cũng phải có một thời “tĩnh”, có một thời làm thì phải có một thời kiểm điểm, như thế việc làm mới có hiệu quả lâu dài.

  Con người ta ai cũng thích háo thắng, cho nên khi “cờ đến tay thì phất”, mà phất quá mạnh nên cán cờ gãy và lá cờ rách nát, rốt cuộc chi nghe những tiếng than thở của cộng sự viên và người khác vọng lại mà thôi.

  Khả năng làm việc của linh mục không phải căn cứ nơi cái áo vạt trước dài hay ngắn, nhưng căn cứ vào lòng khiêm tốn và lòng yêu mến khi làm việc của các ngài...


Lm. Giuse Maria Nhân Tài, csjb. 

(Dịch từ tiếng Hoa và viết suy tư) 

Thứ Ba, 23 tháng 6, 2026

Mỗi Ngày Một Câu Chuyện

 


21.     CHUYỆN CƯỜI TÔ CHÂU

Tú tài và tên du côn cùng với thương nhân khi uống rượu thì giao kèo: mỗi người lấy chí nguyện của mình làm trò chơi cá cược.

Thương nhân nói:

-      “Tâm cuồng vọng, tâm cuồng vọng, nhưng muốn hồ Tây Thái biến thành muông thú dày đặc, để bắt bán mỗi cân hai mươi xu”.

  Tên du côn tiếp miệng nói:

-      “Tâm cuồng vọng, tâm cuồng vọng, nhưng mong muốn Trầm Vạn Tam (đại tài chủ) bắt giết con người ta, tôi phải lừa làm gãy xương lưng của nó”.

  Tú tài nói:

-      “Tâm cuồng vọng, tâm cuồng vọng, nhưng muốn quan coi thi chợt đui con mắt mù lòa, cầm bài văn tồi của tôi, đánh dấu là thí sinh đứng thứ nhất”.

                               (Kiên Hồ tập)

 

Suy tư 21:

  Con người ta ai cũng có cái tâm cuồng vọng, tức là ham muốn những điều quá sức của mình: người làm biếng muốn trở thành giàu có, học trò dốt muốn thành tiến sĩ, đứa trộm cắp muốn thành chánh án.v.v... thế mới biết sự ước muốn của con người ta thì vô hạn.

  Nhưng những ước muốn như thế -thời nay- đều có thể làm được, bởi vì đã có học trò dốt đỗ tiến sĩ, đã có người bất tài làm chánh án, đã có đầy tớ làm ông chủ.v.v...tất cả đều vì tiền và thế tạo nên mà thôi, cho nên xã hội ngày càng rối loạn lên và tụt hậu.

  Người Ki-tô hữu là người có một lương tâm chân chính, biết mắc cỡ hỗ thẹn trước những gì mà mình không làm mà được; biết thấy nhục trước những gì mà người ta tôn vinh ca tụng mình không đúng; biết áy náy lương tâm trước những mưu mô của mình hay của người khác.

  Tâm cuồng vọng thì ai cũng có, nhưng người có sự bình an của Thiên Chúa thì sống thảnh thơi trong giây phút hiện, và phó thác “tâm cuồng vọng” cho Thiên Chúa định liệu.


Lm. Giuse Maria Nhân Tài, csjb. 

(Dịch từ tiếng Hoa và viết suy tư) 

Thứ Hai, 22 tháng 6, 2026

Mỗi Ngày Một Câu Chuyện

 


20.     SỬA THƠ ĐỖ MỤC

Xuân hạ giữa năm Ất Dậu thời Thuận Trị, vì nạn chiến tranh, bá tánh trong thành thì nhao nhao chạy loạn, núp vào các thôn làng trong khe núi, các gia sư đều thất nghiệp.

Có người chơi đùa dùng bút pháp sửa đổi thơ thất tuyệt của Đỗ Mục như sau:

-      “Thời tiết thanh minh rối bời bời, trong thành thầy giáo hồn muốn đoạn, xin hỏi chủ nhân đi đâu cả, thằng nhỏ xua tay chỉ thôn làng”.

                             (Kiên Hồ tập)

 

Suy tư 20:

  Thời nay, có những danh hài thích lấy bài hát của người khác được mọi người ưa thích đổi lời lại cách nham nhỡ, rồi hát lên, rồi làm trò hề cách rẽ tiền để chọc cười thiên hạ, rất phản giáo dục.

Lấy văn của người khác làm của mình gọi là đạo[1] văn; lấy thơ của người khác đổi lại làm của mình thì gọi là đạo thơ; đạo văn hay đạo thơ thì cũng đều mắc hai tội: tội ăn cắp và tội lỗi đức công bằng.

  Ăn cắp và lỗi đức công bằng là bản chất của ma quỷ do kiêu ngạo và tham lam mà ra.

Người Ki-tô hữu có một thứ bắt chước rất dễ thương, đó là bắt chước cách sống tốt lành của các thánh nam nữ; có một thứ “đạo” rất đẹp, đó là “đạo” lại những bài giảng của linh mục để sống cho đẹp lòng Chúa, “đạo” lại những câu Lời Chúa mà cảm thấy rất phù hợp với hoàn cảnh của mình để thực hành trong cuộc sống; “đạo” lại những gương hy sinh phục vụ của người khác...

Đó là những cái “đạo” không phải là tội, cũng không phải lỗi đức công bằng, nhưng là những cái “đạo” đã được thánh hóa bằng ân sủng của Đức Chúa Giê-su.

Lm. Giuse Maria Nhân Tài, csjb. 
(Dịch từ tiếng Hoa và viết suy tư) 

[1] : đạo, nghĩa là ăn trộm, ăn cắp.

Chủ Nhật, 21 tháng 6, 2026

Mỗi Ngày Một Câu Chuyện

 


19.     TRONG MẮT ĐỒNG TIỀN

Cùng với Tần Cối mưu sát Nhạc Phi là gian thần Trương Tuấn, bình nhật rất tham tiền, tích trử một số lượng của cải rất lớn, bởi vì có tiền có thế nên ai cũng không dám đắc tội với ông ta.

Một lần nọ, Tống Cao Tôn làm yến tiệc khoãn đãi các quần thần, kêu diễn viên đến nói chuyện cười ngay trong nhà để giúp tiệc rượu thêm hứng thú.

Có một diễn viên nói là mình biết coi thiên tượng, chỉ cần dùng thiên nghi[1] chiếu một cái, thì biết ngay tinh tú nào xuống phàm, nhưng lại nói:

-      “Dùng thiên nghi không tiện, nhưng có thể dùng đồng tiền lớn cũng được”.

Các đại thần nhao nhao muốn anh ta coi mình thuộc loại tinh tú nào, diễn viên lấy ra một đồng tiền lớn, từ trong con mắt tiền (cái lỗ ở giữa đồng tiền xu) nhìn ngay người, từng người từng người một nhìn qua và nói ra ngôi sao của từng người.

Khi nhìn đến Trương Tuấn thì anh ta ngắm rất lâu và nói nhìn không thấy ngôi sao, các đại thần thúc anh ta coi thật kỷ, anh ta ngắm một hồi rồi vui vẻ nói:

-      “Đúng là nhìn không thấy tinh tú nào cả, chỉ thấy Trương vương ngồi trong con mắt tiền ! Không tin thì xin mời các ngài tự xem”.

Mọi người đột nhiên lĩnh ngộ lời nói dụng ý của diễn viên, bèn cười ha ha, khiến cho Trương Tuấn mắc cở đỏ mặt đỏ mày.

                            (Kiên Hồ tập)

 

Suy tư 19:

  Con người được Thiên Chúa dựng nên từ bùn đất, chứ không phải là được dựng nên từ các vị tinh tú trên bầu trời, cho nên đừng nghĩ rằng mình là một tinh tú trên trời giáng hạ làm người...

  Có một vài người may mắn giàu có thì tự đắc nói mình sinh vào một ngôi sao tốt, và cho người khác là ngôi sao xấu rồi khinh rẻ, coi thường; có người vì quá nghèo và luôn gặp chuyện rủi ro, nên oán trời trách người đã cho mình sinh ra nhằm ngôi sao xấu !?

  Người Ki-tô hữu là người có đức tin nên không hề tin ba cái chuyện ngôi sao tốt ngôi sao xấu, nhưng tin rằng mình có mặt trên trần gian là do thánh ý của Thiên Chúa, để cộng tác với Ngài vào công cuộc tạo dựng và đổi mới vũ trụ này, nhất là đem tình thương của Thiên Chúa đến cho tha nhân bằng chính đời sống gương mẫu, và bằng chính việc phục vụ bác ái vô vị lợi của mình. Đó chính là “thiên nghi” xác định mức độ kính Chúa yêu người của người Ki-tô hữu vậy.

  Mỗi người là một ngôi sao được Thiên Chúa dựng nên và đặt để trong thế gian này, để làm cho thế gian phát sáng tình yêu của Thiên Chúa, nhưng sao sáng hay tối thì do tâm của họ có phát ra sức nóng tình yêu của Thiên Chúa để phục vụ tha nhân không mà thôi...

Lm. Giuse Maria Nhân Tài, csjb. 
(Dịch từ tiếng Hoa và viết suy tư) 

[1] Thiên nghi: công cụ xác định vị trí của thiên thể.