26. CỔ TAY LƯỠNG TRIỀU
Buổi
sáng, Tiền Khiêm Ích du lãm núi Hổ Khâu ở Tô Châu, mặc áo không có cổ, tay áo
thật lớn. Có một thư sinh đến trước mặt vòng tay thi lễ và hỏi tại sao ông ta mặc
áo như thế ?
Tiền
Khiêm Ích trả lời:
-
“Không
có cổ tức là áo của quan triều hôm nay (nhà Thanh), tay áo lớn là áo của quan
triều trước, bởi vì ta làm quan triều trước rất lâu nên quen rồi”.
Thư
sinh ấy bèn giả bộ cung kính nói:
-
“Có thể
nói đại nhân là “cổ tay[1] lưỡng
triều”.
(Ký
Viên Ký Sở Ký)
Suy tư 26:
Có một
vài phần tử của Giáo Hội muốn tuân giữ cách cử hành thánh lễ bằng tiếng La tin
của thời xa xưa, nên lìa bỏ Giáo Hội; có một số người muốn Giáo Hội từ bỏ truyền
thống và kỷ luật thánh thiện là sự độc thân của linh mục, nên họ ra sức vận động
và nại nhiều lý do để phá vỡ truyền thống ấy, thế là họ tách khỏi Giáo Hội...
Vì
thói quen mà ông quan đại thần mặc áo không có cổ của thời nay và tay rộng của
thời trước, cho nên trở thành lập dị kỳ quặc, làm người khác nhìn không quen mắt.
Cái
áo đẹp nhất và hợp với mọi thời đại nhất của người Ki-tô hữu là sự khiêm tốn và
vâng phục, bởi vì Đức Chúa Giê-su đã mặc áo khiêm tốn này khi sinh ra trong
hang lừa hôi hám tại Bê Lem, và cũng chính Ngài đã mặc áo vâng phục này khi chịu
chết trên thánh giá trên đồi Golgotha, cho nên sẽ không lập dị chút nào khi
chúng ta -người Ki-tô hữu- mặc lấy chiếc áo này để đi vào cuộc sống hôm nay.
Khiêm
tốn và vâng phục không phải là một thói quen, nhưng là những nhân đức phải tập
tành mới có được dưới sự hướng dẫn ánh sáng yêu thương của Đức Chúa Thánh Thần.
[1] 領袖 vừa là lãnh tụ, vừa là cổ áo và
tay áo, thư sinh chơi chữ.
